Vô tận đan điền

Chương 3303: Chất vấn Lục Huyền

- Ha hả, Bắc Hoang nói đúng, tất cả mọi người động thủ, ta tự nhiên không thể khoanh tay đứng nhìn!

Hô!

Lục Huyền cười cười, xông vào chiến trường.

- Ta dựa vào... Không nên chơi người như vậy a...

Nhiếp Vân sắp điên rồi.

Nhiếp Vân bây giờ cảm giác Lục Bắc Hoang là con khỉ mời tới trêu chọc, đặc biệt đối phó hắn.

Còn có được hay không, phát hiện chậm mấy tức sẽ chết sao!

Nếu không phải trái tim cường đại, chỉ sợ hắn sẽ phun ra một ngụm máu tươi.

Không nên chơi người như vậy... Không phải trộm cái Luyện Kiếm Thạch sao, cần gì khúc chiết như vậy...

- Được rồi...

Bất đắc dĩ lắc đầu một cái.

Liên tục ba lần thất bại, Nhiếp Vân biết hôm nay vận khí xác thực không có ở bên cạnh mình, khả năng trộm được Luyện Kiếm Thạch không lớn, không thể làm gì khác hơn là buông tha ý định này.

Không buông tha cũng không được a, bị hành hạ như vậy, sợ rằng còn chưa trộm được Luyện Kiếm Thạch, mình ngược lại bị tươi sống tức chết.

- Lục Huyền, chắc hẳn Luyện Kiếm Thạch của ngươi cũng bị đám người kia đoạt đi, ta thử qua, mười bảy con Chiến Long Thú này, con đó yếu nhất, chúng ta liên thủ chém giết, không tin bọn nó không trả Luyện Kiếm Thạch...

Thấy Lục Huyền gia nhập vòng chiến, Lục Bắc Hoang chỉ một con Chiến Long Thú.

- Được...

Lục Huyền gật đầu một cái, liên thủ với Lục Bắc Hoang vọt tới con Chiến Long Thú này.

- Lục Huyền... Thật đúng là đủ giảo hoạt!

Thấy một màn như vậy, Nhiếp Vân lắc đầu.

Bây giờ Lục Huyền cùng bọn họ cùng nhau động thủ, tiêu trừ người khác nghi ngờ, nếu không, mọi người biết Luyện Kiếm Thạch của hắn không có bị cướp, còn không trực tiếp xuất thủ cướp đoạt!

- Ân? Đúng rồi, đám người Lục Bắc Hoang không biết đám Chiến Long Thú này không những không có cướp đi Luyện Kiếm Thạch của Lục Huyền, ngay cả của bọn nó cũng ở trong tay Lục Huyền...

Ánh mắt của Nhiếp Vân sáng lên:

- Nếu biết, sẽ phát sinh cái gì nhỉ?

Dù sao bây giờ trộm Luyện Kiếm Thạch của Lục Huyền là không thể nào, nếu trộm không được, có thể quấy rối a!

Nhìn dáng vẻ đám người Lục Bắc Hoang bây giờ như nổi điên, nếu như cho bọn hắn biết, Chiến Long Thú cướp Luyện Kiếm Thạch của bọn họ, không có ở trên người Chiến Long Thú mà ở chỗ Lục Huyền... Nhất định sẽ đưa tới mâu thuẫn rất lớn!

Như vậy, cục diện vây Chiến Long Thú liền hóa giải, còn có thể đem mủi dùi chỉ hướng Lục Huyền, giảm bớt áp lực cho mình!

Nhất cử lưỡng tiện!

Hô!

Nghĩ tới đây, Nhiếp Vân cẩn thận kế hoạch một phen, lại suy tính một lần, phát hiện không có chỗ sơ hở, lúc này thân thể mới chui ra.

- Đáng ghét, Lục Huyền, ta và ngươi không đội trời chung, hôm nay không giết ngươi, ta thề không làm người!

Lặng lẽ vòng nửa vòng, Nhiếp Vân rống to một tiếng, thẳng tắp vọt tới.

Hắn cũng không công kích Chiến Long Thú, nà là trực tiếp công kích Lục Huyền.

- Đáng ghét, ngươi muốn làm gì...

Tiến vào nội cốc tới nay, Lục Huyền luôn tìm Nhiếp Vân, muốn chém giết, đáng tiếc một mực không tìm được, ai ngờ vào lúc này đột nhiên nhô ra, hơn nữa nhìn dáng vẻ cùng mình có cừu hận bất cộng đái thiên, để cho người ta không nhịn được ngẩn ra.

Phải nói không đội trời chung, cũng là ta có được hay không?

Ngươi đột nhiên nhô ra la ó. Muốn làm cái gì?

- Nhiếp huynh không nên lỗ mãng, bây giờ chúng ta không phải thời điểm lục đục, nên trước hợp lực đánh bại những Chiến Long Thú này, đoạt lại Luyện Kiếm Thạch mà chúng cướp đi mới được!

Lục Bắc Hoang đưa ngang trường kiếm một cái, ngăn trở Nhiếp Vân công kích, vội vàng nói.

Hắn là cháu trai của Nhị Tế Ty, biết Nhiếp Vân cùng Đại Tế Ty có mâu thuẫn, bất quá, bây giờ không phải là thời điểm giải quyết mâu thuẫn, nếu như ở trước khi trời sáng, không cách nào đoạt lại Luyện Kiếm Thạch, lần này bọn họ thí luyện, đều trở thành chê cười!

Dĩ nhiên ở trong lòng hắn, cũng cho là Luyện Kiếm Thạch của Nhiếp Vân bị Chiến Long Thú đoạt đi!

Không trách hắn cho là như vậy, hắn có thể cùng bốn người khác cùng nhau tới, giải thích rõ khẳng định hỏi thăm qua, đám Chiến Long Thú này công kích không phân biệt, chỉ cần là người thí luyện đều bị tập kích, hắn không tin Nhiếp Vân chỉ bằng vào mình có thể chống cự nhiều Chiến Long Thú như vậy.

- Luyện Kiếm Thạch? Ta giết hắn chính là vì Luyện Kiếm Thạch của ta...

Nhiếp Vân giương mày, nổi giận đùng đùng nói.

- Nhiếp huynh có ý gì?

Nghe hắn nói như vậy, Lục Bắc Hoang không nhịn được sửng sốt một chút.

- Chẳng lẽ các ngươi không biết?

Nhiếp Vân tức giận:

- Những Chiến Long Thú này tất cả đều nghe lời của hắn, là thủ đoạn của hắn cùng Đại Tế Ty! Chiến Long Thú cướp đi tất cả Luyện Kiếm Thạch, đều đến trong tay của hắn!

- Ngươi... Nói nhăng gì đó?

Lục Huyền sợ hết hồn, tức đến sắc mặt phiếm hồng, trường kiếm run lên, đâm tới Nhiếp Vân.

- Dừng tay!

Lục Bắc Hoang lăng không trảo một cái, ngăn cản kiếm mang ở bên ngoài.

- Bắc Hoang, chư vị, người ngoại lai này nói bậy, là cố ý khích bác quan hệ của chúng ta! Nội cốc không thể mang sinh linh vào, là sự thật chúng ta đều biết, lại nói, nếu những Chiến Long Thú này là thuộc hạ của ta, ta cần gì phải cùng các ngươi chiến đấu? Trực tiếp để cho bọn nó giết các ngươi không phải xong rồi sao...

Thấy Lục Bắc Hoang ngăn trở công kích, ánh mắt của mấy người khác cũng tập trung tới, Lục Huyền vội vàng giải thích.

Người ngoại lai lặng lẽ giết ngược lại cũng thôi, Lục Bắc Hoang, bốn người khác đều là thiên tài nổi danh của Kiếm Linh Cốc, tất cả đều chết ở chỗ này, cho dù hắn đi ra ngoài cũng không cách nào giao phó, làm không tốt sẽ còn dính líu tới Đại Tế Ty, cho nên, hắn không có thả Kiếm Thị ra ngoài, mà lựa chọn giải thích.

- Khích bác quan hệ? Ta cũng rất hy vọng mình nói dối, nhưng... Đáng tiếc, cái này là sự thật không thể phản bác!

Nhiếp Vân mắng.

- Ngươi nói sự thật chính là sự thật? Những Chiến Long Thú này mỗi một con đều là Hoàng cảnh viên mãn, nếu nghe lời của ta, ta chẳng phải vô địch? Chư vị, đừng nghe người ngoại lai này, Luyện Kiếm Thạch của ta cũng bị những Chiến Long Thú này đoạt đi, chúng ta nên cùng chung mối thù...

Lục Huyền nói sạo.

Hắn ngu nữa cũng biết bây giờ không thể thừa nhận, một khi thừa nhận, trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích, vậy thì phiền toái.

- Không phải thực? Được, mọi người xem đây là cái gì...

Nhiếp Vân mặt đầy bi phẫn, cổ tay run lên, một cái ngọc thạch bay đến không trung, trước mắt mọi người nhất thời xuất hiện một bộ hình ảnh.

Trong hình ảnh, một đám Chiến Long Thú đang nằm ở trong sa mạc, phía trước là một thanh niên đứng thẳng tắp, tay cầm một lệnh bài.

- Mười hai cái, ha ha, lại có mười hai cái Luyện Kiếm Thạch!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 4.4 /10 từ 10 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn các bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp hay chẳng hạn như ⛳????phim phat giao dac sac han quoc xuan ha thu dong roi lai xuan thuyet minh, bai giang moi nhat thich tam nguyen 2017 me chong nang dau lam sao cu xu hoa thuan rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.