Vũ cực thiên hạ

Chương 1715: Hắc Long khát máu (1)


Chương 1715: Hắc Long khát máu. (1)

- Điện hạ thái tử, ta đi thử mang tới!

Cửu Khuê kích động nói ra.

- Cẩn thận một chút!

Thần Hư tam thái tử gật đầu cho phép.

Cửu Khuê có chút ngăn cản kích động trong lòng, thân hình bay lên trên không trăm mét, đối mặt với trường thương màu đen này, hắn lấy trong tu di giới hai khôi lỗi màu đỏ, hai khôi lỗi này có đẳng cấp Thần Quân hậu kỳ, chỉ có thể phát huy thực lực nếu năm trong tay võ giả am hiểu khôi lỗi thuật.

Đối với thí luyện cuối cùng mà nói, khôi lỗi Thần Quân hậu kỳ không đáng nhắc tới, căn bản không thể phát huy sức chiến đấu gì, nhưng mà dùng để dò đường cũng không có gì.

Cửu Khuê suy đoán cây thương này không dễ cầm trong tay, hắn một đường phát triển đến bây giờ, cũng không phải đồ đần, tùy tiện đi lấy trọng bảo là không công chịu chết, dùng khôi lỗi dò đường, thích hợp nhất!

XÍU...UU!! XÍU...UU!!

Hai khôi lỗi này một trái một phải lao tới trường thương!

Thời điểm chúng tiếp cận trường thương, ma khí đột nhiên tụ tập lại, đột nhiên táo bạo, nó hóa thành hư ảnh Hắc Long đánh về phía hai khôi lỗi, chỉ trong nháy mắt hai khôi lỗi bị ăn mòn sạch sẽ.

Trong nội tâm Cửu Khuê cả kinh, lui về phía sau vài bước, quả nhiên thương này không dễ lấy được, còn phải dùng cách khác.

Thời điểm này nội tâm chấn động, muốn tìm những biện pháp khác, đột nhiên sắc mặt của hắn đại biến, trơ mắt nhìn qua ma khí kinh khủng kia sau khi ăn mòn khôi lỗi, giống như có trí tuệ đánh giết về chủ nhân khôi lỗi là hắn.

Hắc khí hình rồng này vậy mà có thể chia thành địch nhân chủ yếu và thứ yếu!

Sắc mặt Cửu Khuê đại biến, thân thể của hắn đại biến, nhưng mà tốc độ của Hắc Long quá nhanh, thân thể chỉ dài một trượng, nó hóa thành tia chớp màu đen đuổi theo Cửu Khuê!

Cửu Khuê rống một tiếng, từ trong tu di giới rút thanh trường kiếm ra, một kiếm chém thẳng vào hư ảnh Hắc Long.

Cửu Khuê tu vị không có cao như Hạo Nguyệt Quận Vương. nhưng mà thiên phú còn cao hơn Hạo Nguyệt Quận Vương một chút, nếu không hắn hắn cũng không thể có được danh ngạch thí luyện cuối cùng, trọng kiếm chém ra, hồn lực bành trướng như hải triều chém thẳng tới.

Nhưng mà hư ảnh Hắc Long căn bản không quan tâm, trực tiếp phóng thẳng vào hồn hải, hải triều bị giải khai, nó cũng không bị gì, ngược lại thôn phệ toàn bộ lực lượng của Cửu Khuê đánh tới!

Cửu Khuê trong lúc nhất thời hồn phi phách tán, hắn lại dò xét trong tu di giới, móc một tấm thần văn phù ra, nhưng mà hư ảnh Hắc Long thật sự rất nhanh, nó cắn Cửu Khuê một cái trước khi Cửu Khuê kịp phát động thần văn phù.

Xuy xuy xùy!

Hư ảnh Hắc Long hóa thành tinh huyết hắc khí, từ trong lỗ tai, lỗ mũi Cửu Khuê chui vào bên trong.

Trong chốc lát, chỉ thấy Cửu Khuê bắt đầu điên cuồng gào rú, toàn thân hắc khí tràn ngập, thân hình cường tráng nhanh chóng héo rút lại...

- Cửu Khuê!

Vừa rồi phát sinh tất cả chỉ diễn ra trong tích tắc, Thần Hư thái tử sắc mặt trắng bệch, nhưng lại không dám lên tiến!

Thậm chí hắn cũng không dám thở mạnh, lại càng không dám quay đầu chạy trốn, e sợ kinh động hư ảnh Hắc Long!

- Đáng chết!

Thần Hư thái tử nghiến răng nghiến lợi, thực sự bất lực, hắn chỉ có thể ngừng thở, thu liễm khí tức toàn thân, e sợ Hắc Long phát hiện.

Trong chốc lát, một đống toái cốt và tấm da người nhăn nhúm hiện ra, tấm thần văn phù chưa sử dụng cũng rơi lả tả.

Thấy một màn này toàn thân Hạo Nguyệt Quận Vương rùng mình, trong lòng bàn tay đã đổ mồ hôi lạnh, may mắn vừa mới ra tay không phải hắn, nếu không kết cục của hắn không tốt bao nhiêu. Thực lực của hắn chỉ sợ còn mạnh hơn Cửu Khuê một chút, nhưng cực kỳ có hạn.

Hư ảnh Hắc Long trong hư không ăn sạch tinh nguyên khí huyết toàn thân của Cửu Khuê, càng chân thật, nó gào thét liên tục, hai đồng tử hàn quang um tùm, tản mát ra hào quang tham lam, nhìn chằm chằm vào Thần Hư tam thái tử cùng Hạo Nguyệt Quận Vương.

Chính là ánh mắt này làm cho Hạo Nguyệt Quận Vương cùng Thần Hư thái tử rơi vào hầm băng!

Cửu Khuê gặp nạn, bọn họ trơ mắt nhìn qua. Không dám chạy trốn, càng không dám ra tay, hư ảnh Hắc Long dùng tốc độ cực nhanh nhìn qua, cho dù dùng toàn lực chạy trốn cũng không kịp ba thành tốc độ của hư ảnh Hắc Long. Trong nháy mắt đã bị đuổi theo.

Bọn họ sợ nhất bị hư ảnh Hắc Long phát hiện ra bọn họ, mà bây giờ hư ảnh Hắc Long nhìn qua, sắc mặt bọn họ cứng đờ.

Nhưng mà bọn họ không dám động!

Hư ảnh Hắc Long nhìn chằm chằm vào Thần Hư thái tử cùng Hạo Nguyệt Quận Vương một phút, thẳng đến khi Thần Hư thái tử cùng Hạo Nguyệt Quận Vương đổ mồ hôi trán, nó lúc này mới quẫy đuôi quay về, dung nhập vào trong long thương, biến mất không thấy gì nữa.

Cho đến giờ phút này Thần Hư thái tử cùng Hạo Nguyệt Quận Vương mới thở ra!

Bọn họ cảm giác toàn thân thoát lực, quần áo toàn thân như vừa nhúng nước, so với trải qua một hồi chiến đấu còn mệt mỏi hơn. Trong một phút ngắn ngủi này đối với bọn họ mà nói chẳng khác gì một năm.

- Đáng sợ...

Sắc mặt Hạo Nguyệt Quận Vương tái nhợt, âm thanh run nhè nhẹ, trước mặt tử vong uy hiếp, võ giả phản ứng không thể nào tốt hơn phàm nhân bao nhiêu.

- Ma khí nặng nề, rốt cuộc ta biết ma khí này hình thành thế nào rồi... Chỉ sợ hư ảnh Hắc Long này giết quá nhiều người, ngưng tụ những lệ khí và oán khí của người chết, mới ngưng tụ ra ma khí nặng như vậy.

- Hư ảnh Hắc Long có lẽ chính là khí linh... Chúng ta trước khi không thấy được Long thương, chỉ thấy Hắc Long, khi đó không phải cảm giác sai, nhưng mà trong nháy mắt Hắc Long biến mất trong trường thương... Chúng ta nhìn thành Long thương. Thằng này... Nó có lẽ là cố ý biến mất vào trong trường thương, để cho chúng ta buông lỏng cảnh giác, hấp dẫn chúng ta đi qua, nó muốn huyết nhục của chúng ta.

- Thật giảo hoạt! Nó những năm gần đây chỉ sợ giết không biết bao nhiêu nhân kiệt, nhiều huyết nhục nhân kiệt tẩm bổ như vậy, nó không biết thôn phệ bao nhiêu lực lượng! Nhưng mà rất kỳ quái, nó rõ ràng phát hiện chúng ta, cũng cần huyết nhục, nhưng lại không có công kích...

- Có lẽ quy tắc hoặc khế ước nào đó hạn chế nó, ví dụ như không chủ động trêu chọc người khác, nó sẽ không thể công kích...

Hạo Nguyệt Quận Vương cùng Thần Hư thái tử xem như người có tâm trí cường đại, tuy vừa rồi sắc mặt như màu đất, âm thanh phát run, nhưng sau đó nhanh chóng phân tích ra tình hình.

- Làm sao bây giờ, buông tha sao?

Hạo Nguyệt Quận Vương nhìn chằm chằm vào Hắc Long thương, tuy hắn rất muốn cây thương này, nhưng mà rõ ràng, cây thương này không phải hắn có thể khống chế, huống chi cho dù Long thương đến tay, hắn cũng không có khả năng độc chiếm cây thương này

Nguy hiểm cùng thu hoạch đi cùng nhau, Hạo Nguyệt Quận Vương sinh ra tâm trí lùi bước.

Mà Thần Hư thái tử lại liếm môi, co cổ lại, âm thầm tính toán cái gì, mặc dù biết nguy hiểm thật lớn, nhưng muốn hắn buông tha, hắn không cam lòng...

...

- Nguy hiểm thật! Nguy hiểm thật!

Ở trung đoạn tầng thứ tư, hai người thanh niên vừa mới trải qua một hồi chạy trốn kinh tâm động phách, bọn họ lúc trước gặp một đầu Kim Cương Cự Viên.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với gần 20 năm làm việc trong lĩnh vực tài chính, kế toán, mình tổng hợp rất nhiều kiến thức và kinh nghiệm làm việc thực tế tại các công ty và chia sẻ lên trên trang dân tài chính chẳng hạn như itaxviewer, kế toán trưởng và giám đốc tài chính chắc chắn những kiến thức này sẽ ít nhiều hỗ trợ cho công việc của bạn, giúp bạn làm việc hiệu quả hơn.