Vương gia đại thúc, người thật xấu!

Chương 108: Chân tướng



Ân Tịch Ly không hề hay biết, hắn gấp, mà Ân Dã Thần cũng gấp.

Năm ngày liên tiếp vẫn chưa có tin tức của Hạ Thiên, hắn không khỏi có chút hoài nghi, có phải là nàng đã biết chuyện gì rồi hay không, vậy nên mới cố tình bỏ trốn, khiến cho hắn không tài nào tìm được?

Chẳng lẽ, nàng thật sự hoài nghi mục đích hắn tiếp cận nàng rồi sao?

Nghĩ vậy, hắn chớp mắt, sốt ruột đứng lên. Không được! Nhất định phải tìm được nàng, rồi sau đó sẽ giải thích rõ ràng!

Ý nghĩ này vừa mạnh mẽ xuất hiện trong đầu, Ân Dã Thần lập tức sửng sốt, giải thích?

Vì sao hắn lại muốn giải thích? Hắn định giải thích cái gì?

Lúc trước hắn tiếp cận nàng, thật sự không phải là vì Hướng Linh Lung sao? Nếu như vậy, hắn còn phải giải thích cái gì nữa?

Ân Dã Thần đột nhiên cảm thấy buồn bực trong lòng, vì muốn để cho Hạ Thiên tin tưởng mình, để cho nàng thay thế cho Linh Lung gả sang Hoằng Việt quốc, đây là kế hoạch tốt nhất của hắn, cũng là để đáp ứng mong muốn của Linh Lung, nhưng vì sao hắn lại do dự?

Ở bên cạnh Hạ Thiên giống như là chuyện chỉ mới xảy ra ngày hôm qua, trong đầu hắn vẫn luôn nhớ rất rõ, từng câu nàng đã nói, mỗi một nụ cười của nàng, ở trong lòng hắn lại khắc sâu đến vậy.

Ngay từ lần đầu tiên tiếp xúc, là bởi vì phẫn nộ, phẫn nộ vì nàng không để mình vào mắt, rồi sau đó hắn tiếp cận nàng là bởi vì Linh Lung, nhưng mà, không biết từ lúc nào, mục đích của hắn đã dần dần bị thay đổi.

Hắn phát hiện, mỗi một lần mình không đợi được mà đến Lê viện để tìm nàng, trong lòng hắn đều có chút chờ mong. Gấp gáp chạy tới gặp nàng, là bởi vì hắn muốn được nhìn thấy nàng, chứ không phải là vì Hướng Linh Lung!

Hắn. . . . .dường như đã thích người mà hắn không nên thích.

Chuyện này là sao? Làm sao có thể? Hắn đã hứa với Linh Lung là sẽ chăm sóc nàng cả đời, hứa là sẽ yêu thương nàng, làm sao còn có thể thích người khác?

Ân Dã Thần ảo não đứng dậy, lẳng lặng nhìn hình bóng của mình phản chiếu xuống mặt hồ, lại đột nhiên phát hiện, trong mắt mình tràn ngập tơ máu, bộ dáng vô cùng chật vật.

Đúng rồi, bởi vì tìm Hạ Thiên, đã mấy ngày rồi hắn không chợp mắt.

Ân Dã Thần cười khổ một tiếng, lần đầu tiên trong đời, hắn lại vì một người mà khiến cho mình trở nên như vậy.

“Tam hoàng tử, Ly vương điện hạ tới.” Một gia đinh vội vàng chạy lại thông báo.

Ân Dã Thần định thần trở lại, nghi ngờ hỏi: “Hoàng thúc? Sao hoàng thúc lại đến đây?”

“Nô tài không biết, Ly vương điện hạ đang ngồi chờ ở đại sảnh.”

“Ta biết rồi, ngươi lui đi.”

“Vâng!”

Ân Dã Thần ngẩng đầu nhìn sắc trời, xa xa phía chân trời, mây đen đang cuồn cuộn kéo đến, tâm của hắn đột nhiên nhảy dựng, dần dần có chút bất an đứng lên.

Hoàng thúc rất ít khi chủ động tới tìm hắn, trừ khi. . . . là chuyện của Hạ Thiên.

Mang theo một chút bất an, Ân Dã Thần đi đến đại sảnh.

Trong sảnh, Ân Tịch Ly khoác một thân áo choàng màu đỏ, giống như một ngọn lửa, hòa theo gió, tản mác ở trong không khí, mang theo hơi thở bức người.

Vừa quay đầu, Ân Dã Thần liền thấy một khuôn mặt tuấn mỹ vô song, lúc trước, hắn luôn cảm thấy không thể tin được, hoàng thúc để râu nhiều năm như thế, vậy mà bây giờ lại chịu cạo đi rồi.

Có lẽ người khác không biết, nhưng hắn lại biết rất rõ, bởi vì vô số lần hắn đã từng bị người khác ngộ nhận là nữ tử, thậm chí còn có người nói hắn là tiểu bạch kiểm.

Khi đó, hoàng thúc đã tự thề với bản thân mình rằng, hắn đường đường là nam tử hán, là Ly vương gia của vương triều Vũ Trinh, không thể để cho bất kỳ kẻ nào hiểu lầm giới tính của bản thân, sau đó, hắn đã để chòm râu kia trên mặt, tính cách trầm ổn, lạnh nhạt, tuy tất cả mọi người đều biết, Ly vương gia là người đẹp nhất trên đời này, nhưng cũng có không ít người hoài nghi hắn là nữ tử.

Không một ai so với Ân Dã Thần hiểu rõ hơn, chòm râu trên mặt của hoàng thúc cũng quan trọng như sinh mạng của hắn vậy.

Thế nhưng, cái thứ mà hoàng thúc coi trọng như sinh mạng này, lại bởi vì Hạ Thiên mà cam lòng từ bỏ.

Lúc thuộc hạ nói với hắn là tự tay Hạ Thiên cạo đi bộ râu ấy, hắn đã biết, hoàng thúc yêu nàng rồi.

“Còn đứng ở bên ngoài làm gì, bước vào đi!”

Ân Dã Thần đứng ở trước cửa, rơi vào trầm tư, Ân Tịch Ly nhìn thấy hắn đứng một lúc lâu cũng chưa hoàn hồn, đành mở miệng lạnh nhạt kêu một tiếng.

“Hoàng thúc.” Ân Dã Thần phục hồi lại tinh thần, tiến vào đại sảnh, ôm quyền hành lễ.

“Có biết vì sao ta tới tìm ngươi không?” Ân Tịch Ly nhìn hắn, ánh mắt thâm trầm, không có một chút lăn tăn nào.

“Không biết!” Ân Dã Thần cũng nhìn Ân Tịch Ly, bản thân vốn đã lãnh khốc, hắn cũng không chịu để cho mình rơi vào thế hạ phong, chỉ lẳng lặng nhìn Ân Tịch Ly, ánh mắt vẫn như cũ, một mảnh lạnh lùng, tối đen và u ám.

Trường bào của Ân Tịch Ly khẽ lướt, khóe miệng cong lên một nụ cười, nụ cười này tựa hồ khiến cho cả đất trời như muốn mất đi sắc thái, như thể vạn vật sinh ra là để tô nền cho vẻ đẹp của hắn, xinh đẹp kiều diễm như tiên như yêu.

Hắn cầm trường kiếm vung lên, thanh kiếm thẳng tắp một đường hướng về phía Ân Dã Thần: “Đỡ đi!”

“Hoàng thúc, đây là?” Ân Dã Thần nhìn trường kiếm trong tay, ánh mắt không rời, trong đôi mắt xẹt qua một tia khó hiểu.

“Thử xem những năm gần đây, thân thủ của ngươi có tiến bộ hơn không!”

Dứt lời, Ân Tịch Ly giống như một tia sáng xẹt qua, trong không khí chẳng vướng chút bụi trần, chỉ lóe lên một cái rồi biến mất, khi xuất hiện trở lại thì đã ở bên ngoài đại sảnh.

Ân Dã Thần không khỏi nóng ruột, võ công của hoàng thúc thuộc loại nhất nhì ở vương triều Vũ Trinh này, đã lâu rồi hắn chưa từng so tài với hoàng thúc, không nghĩ rằng ngày hôm nay, hoàng thúc tới đây là để luận võ với mình.

Nghĩ vậy, môi mỏng như kiếm khẽ nhếch lên, mơ hồ để lộ ra ý cười, giương giọng đáp: “Hoàng thúc đã nói như thế, Dã Thần chỉ có thể tuân mệnh phụng bồi!”

Hắn điểm nhẹ mũi chân, thân hình lóe lên một cái, giống như chiếc lá, thoạt nhìn tưởng như thong thả chậm rãi, nhưng tốc độ lại nhanh đến kinh người, vút qua một cái đã xuất hiện ở bên cạnh Ân Tịch Ly.

Những năm gần đây, võ nghệ của hai người bọn họ đều ngang nhau, có thể đấu với đối thủ ngang tài ngang sức với mình, việc này không chỉ nâng cao võ nghệ của bản thân, mà còn khiến cho bọn họ có thể thỏa mãn được tâm nguyện của mình.

Con người khi còn sống đều thiếu sót cái gì? Chính là thời thời khắc khắc đều mong có thể chiến thắng được đối thủ của chính mình!

“Hoàng thúc lớn tuổi hơn, ngươi ra chiêu trước đi!” Ân Tịch Ly thản nhiên nói, con ngươi đen láy và sâu thẳm, giống như vực sâu không đáy, sâu đến nỗi không thể nhìn thấy được, mà ở chỗ tận cùng của nơi sâu thẳm đó, chính là một đốm lửa nhỏ vô cùng quỷ dị, cứ mãi tồn tại ở nơi đó, phiêu dật lung lay.

Ân Dã Thần cũng không từ chối: “Vậy, hoàng thúc, xin hãy cẩn thận!”

Tiếng nói vừa dứt, gió từ khe núi bên ngoài bờ tường không ngừng ùa tới, như muốn thoát khỏi sự trói buộc của núi rừng, ở giữa khoảng sân rộng lớn được lót bằng gạch trắng, từng cơn gió không ngừng điên cuồng mà gào thét, mang theo vô số cát bụi từ trên núi, khiến cho y phục của hai người tốc lên bần bật.

Trong tay Ân Dã Thần cầm một thanh trường kiếm sáng rực và trong suốt, tựa như một khe nước sâu thẳm, ở bên trong chứa đựng toàn bộ ánh sáng mặt trời, dưới những tia nắng gay gắt, trường kiếm cứ thế mà chĩa thẳng về phía Ân Tịch Ly, sau đó chậm rãi nâng lên.

Trong nháy mắt, bóng đen trước mặt chợt lóe, một bóng dáng phi như bay, bởi vì động tác cực nhanh và sức mạnh cực lớn, cho nên trong không khí mơ hồ vang lên một tiếng nổ vô cùng dữ dội.

Người còn chưa thấy, ngón tay trắng như tuyết đã truyền tới, đầu ngón tay còn mang theo một thanh đoản kiếm Thiểm Quang màu tím than, ánh sáng nhấp nháy, xé gió lướt qua.

Ân Tịch Ly cười nhẹ, ý cười xuyên thấu vào trong không khí, nhưng lại không truyền đến sâu trong ánh mắt, chân vừa nhấc lên, đã vô cùng lưu loát mà lui về phía sau ba bước, trở tay một cái, một thanh trường kiếm màu xanh đen giống như linh xà từ bên dưới cánh tay của hắn bay ra, hai kiếm giao nhau, vang lên vài tiếng leng keng, gió đang rít gào vô cùng mạnh mẽ dường như cũng phải dừng lại.

Gió lay động khiến cho búi tóc của hai người trở nên tán loạn, tóc đen như sương, như tơ, tản ra như thác đổ, vô cùng chói mắt, nhưng hai người lại hoàn toàn không để ý, ánh mắt chăm chú tiếp từng chiêu, từng chiêu của đối phương.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 1 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Công nghệ máy tính, điện thoại và internet đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống, đặc biệt là các bạn trẻ. Những thủ thuật máy tính, tin học, mẹo vặt đời sống, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang uber for start up chẳng hạn như huong dan nhung thu thuat giup tang toc do mang khi bi dut cap quang, thu thuat cong nghe chắc chắn những thủ thuật này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong cuộc sống, học tập và công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.