Xem em thu phục anh như thế nào

Chương 71: Di chứng


Hướng Nam đứng một bên, “trơ mắt’ nhìn Trần Ngư đưa người cứu trở về, sau đó mới ra hiệu cho quỷ sai rời đi cùng cậu ta.

Linh lực trong người Trần Ngư trong quá trình sử dụng thuật cấm đã bị tiêu hao hết, giai đoạn cuối cùng đều phải dựa vào linh lực của la bàn cung cấp mà chống đỡ, Hướng Nam cũng phát hiện Trần Ngư sắpkhông chịu nổi mới kịp thời mang quỷ sai rời khỏi phòng bệnh.

Trước đó, Hướng Nam không rời đi là vì Trần Dương chưa hoàn toàn được cứu trở về, sổ Sinh Tử chưa có thay đổi thì cậu ta còn có nghĩa vụ ngăn cản, cậu ta không rời đi trước là sợ quỷ sai nhìn ra manh mối.

Trần Ngư chờ Hướng Nam dẫn quỷ sai rời đi, sức lực chống đỡ cuối cùng tiêu tan, cả người như vũng bùn xụi lơ dưới chân giường. La bàn cũng đột nhiên rơi choang xuống đất.

“Thi Thi!” Ở một bên nhìn từ đầu đến cuối, ba mẹ Trần vội vàng chạy tới, thị trưởng Trần nhanh chóng bế Trần Ngư lên.

“Thi Thi, con làm sao vậy, con đừng dọa mẹ mà.” Mẹ Trần run giọng hỏi, bà không thể tưởng tượng được trong cùng một ngày mà cả con trai con gái đều gặp chuyện, làm sao bà có thể chịu đựng được đây.

“Con không sao … Con chỉ bị đuối sức thôi, ngủ một giấc là khỏe thôi mẹ.” Trần Ngư yếu ớt nói “Ba mẹ tìm bác sĩ, kiểm tra xem anh trai có phải không sao rồi không.”

Trần Ngư nói xong câu đó, nghiêng đầu qua một bên, hôn mê bất tỉnh.

“Thi Thi, Thi Thi …” Mẹ Trần thấy con gái bỗng nhiên bị hôn mê thì bị dọa mất hồn, bà đưa tay ra lay người con gái, vừa lay được hai lần thìbị ba Trần cản lại.

“Thi Thi chỉ bị choáng vì quá mệt mỏi thôi.” Thị trưởng Trần tỉnh táo hơn bà xã nhà mình nhiều, ông còn nhớ rõ trước khi hôn mê con gái đãnói “Bà đi tìm bác sĩ coi Dương Dương sao rồi.”

“Dương Dương …” Lúc này mẹ Trần cũng lấy lại tinh thần, hai vợ chồng quay đầu nhìn về giường bệnh, nhìn lên máy điện tâm đồ phía đầu giường, trên màn hình biểu thị gợn sóng có quy luật và tiếng máy bíp bíp nhắc nhở vô cùng rõ ràng. Dường như cách đây không lâu, mộtchùm sáng chói xuất hiện trên người Dương Dương mà họ đã nhìn thấy chỉ là ảo giác.

==

Bên ngoài bệnh viện, Hướng Nam thân thiết nói chuyện cùng quỷ sai “Cậu tên gì?”

“Bẩm Phán Quan đại nhân, tôi tên là Triệu Nghị.” Quỷ sai Triệu Nghị đáp.

“Tôi đã từng gặp cậu.” Hướng Nam nói “Chúng ta đã cùng tham gia khóa huấn luyện cho người mới của Hắc Bạch Vô Thường.”

“Đại nhân, ngài còn nhớ tôi sao.” Triệu Nghị không ngờ cậu ta chỉ làmột quỷ sai nho nhỏ mà có thể lưu lại ấn tượng trong mắt Phán Quan, lập tức vô cùng kích động “Tôi và đại nhân cùng tham gia khóa huấn luyện người mới của hai đại nhân Hắc Bạch Vô Thường, tôi cũng giống ngài, hôm nay là ngày đầu tiên đi làm đó.”

“Đây là nhiệm vụ thứ nhất của cậu đúng không?” Hướng Nam hỏi.

“Đúng thế. Đáng tiếc là thất bại rồi.” Vẻ mặt Triệu Nghị vô cùng ảo não.

“Đây cũng là nhiệm vụ thứ nhất của tôi.” Vẻ mặt Hướng Nam cũng vô cùng ưu sầu, cảm thán “thật vất vả mới tìm được công việc này a.”

“Đúng thế đó! Tôi thi ba mươi năm mới đậu được công chức.” Triệu Nghị vô cùng đồng cảm.

“Tôi chờ sáu trăm năm mới được làm phán quan, cũng không dễ dàng chút nào.” Hướng Nam ‘vô cùng phiền muộn’ nói “Cậu nói xem, sao chúng ta lại xui xẻo như vậy chứ, nhiệm vụ đầu tiên đã gặp phải Thiên Sư lợi hại như vậy.”

“Đúng đó, nếu trên dương gian Thiên Sư nào cũng lợi hại thế này thìchúng ta còn có việc để làm nữa không đây?” Triệu Nghị gật đầu phụ họa.

“Công việc có thể giữ hay không còn chưa chắc chắn đâu, cũng khôngbiết còn có cơ hội làm việc nữa không chứ.” Hướng Nam lo lắng nói.

“không … không thể nào.” Triệu Nghị kinh hoảng “Chỉ vì chút chuyện này mà chúng ta không thể giữ công việc này sao?”

“Ai … chỉ có thể trách số phận chúng ta không tốt.” Hướng Nam ‘oán giận’ nói “Cậu nói xem, nếu Thiên Sư kia muốn cứu người, sao khôngđể lúc chúng ta chưa tới cứu về trước đi, sao cố tình đúng lúc chúng ta có mặt ở đó chứ. Cậu nói chúng ta phải viết báo cáo như thế nào đây?nói hai quỷ sai chúng ta không đánh lại một Thiên Sư, cuối cùng trơ mắt nhìn cô ta đem người cứu trở về.”

“Đúng rồi ha, chúng ta còn phải viết báo cáo …” nói đến báo cáo, hai mắt của Triệu Nghị đảo đảo, trong đầu nhanh chóng vạch ra các kế sách, sau đó nhìn Phán Quan đại nhân đang lo lắng, cẩn thận đề nghị “Đại nhân, tôi có một kế, có thể bảo vệ công việc của chúng ta, khôngbiết có nên nói ra hay không”

“Cậu cứ nói đi.” Ánh mắt Hướng Nam lóe lên tia sáng vì ‘gian kế’ đãthành công.

“Chuyện này cũng chỉ có hai chúng ta biết rõ, vậy chúng ta cùng thống nhất viết báo cáo.” Triệu Nghị đề nghị “Chúng ta cùng viết là khi hai chúng ta đến bệnh viện thì người đã được cứu mất rồi, Sổ Sinh Tử đãthay đổi, chúng ta cũng không có cách nào ngăn cản.”

“Viết như vậy có được không?” Hướng Nam ra vẻ khó xử.

“Có thể chứ, khi tôi còn sống đi làm, đồng nghiệp xung quanh đều làm vậy đó, ma cũng từ người chết mà thành, phương thức làm việc chắc cũng như nhau mà thôi.” Triệu Nghị nói “Với lại, chúng ta chỉ hơi sửa lại trình tự thời gian một chút thôi, chẳng gây hại gì cho ai cả.”

Dù sao kết quả cũng là không ngăn cản được, không bằng tô vẽ thêmmột chút cho bớt trách nhiệm, dù sao thì công việc khó tìm, người mới khó lăn lộn a!

“Nếu chúng ta có thể thống nhất ý kiến thì đây là ý hay đó.” Hướng Nam ‘cảm kích’ nhìn Triệu Nghị “Nếu lần này có thể giữ được chức quan này, coi như là vi huynh thiếu hiền đệ một ân tình, sau này có việc gì hiền đệ đều có thể đến tìm huynh.”

“Đại nhân khách khí, đại nhân quá khách khí rồi.” Trong lòng Triệu Nghị mừng thầm, ai nha, đây là lãnh đạo nợ mình món ân tình đó nha, sau này có hi vọng thăng chức, tăng lương rồi nha.

==

Trần Ngư tỉnh lại đã là nửa đêm.

“Thi Thi, con tỉnh rồi hả.” Vẫn ngồi một bên canh giữ cho con, mẹ Trần kích động.

“Mẹ.” Trần Ngư ngồi dậy “anh Hai sao rồi ạ?”

Mẹ Trần lấy một cái gối để sau lưng con gái, lúc này ánh mắt phức tạp nhìn con gái “Bác sĩ đã kiểm tra qua, Dương Dương đã vượt qua thời kì nguy hiểm, nhưng vết thương vẫn còn rất nguy hiểm, bây giờ đangnằm trong phòng bệnh nặng.”

Kết quả kiểm tra của bác sĩ cho thấy, vết thương của Trần Dương vẫn còn, từ góc độ khoa học cho thấy, bị thương nặng như vậy thì trái tim của Trần Dương không thể nào đập được nữa. Nhưng thần kỳ là, dù bị thương nặng như vậy nhưng trái tim của Trần Dương vẫn kiên cường nảy lên, đồng thời chính cơ thể của Trần Dương từ từ bình phục lại.

Đối với hiện tượng này, bác sĩ không có cách nào giải thích, sau khi cảm thấy ngạc nhiên thán phục thì cũng chỉ có cách xem đó là kỳ tích.

“Vậy là tốt rồi. Ba đâu mẹ?” Trần Ngư nghe thấy anh trai không sao, nỗi lo trong lòng mới buông xuống.

Trước lúc té xỉu, mặc dù xác định là cô đã thu hết sinh khí về, nhưng chưa tận tai nghe xác nhận của bác sĩ, Trần Ngư vẫn không yên lòng.

“Ba con thấy các con đã không có việc gì thì đi làm rồi, công việc của ông ấy chính là như vậy. Con có khỏe không?” Mẹ Trần lo lắng hỏi “Bác sĩ nói con là do mệt mỏi quá độ, con … con làm việc đó … có thể ảnh hưởng không tốt gì cho con không?”

Trong thời gian Trần Ngư hôn mê, mẹ Trần vẫn luôn điều chỉnh thế giới quan của bản thân mình. Từ trước đến giờ, bà chưa bao giờ tưởng tượng được, trên thế giới này lại có những chuyện thần kỳ như vậy, đến mức hiện tại bà cũng không biết phải hỏi Trần Ngư như thế nào nữa.

“Con không sao, con chỉ mất sức lực thôi, linh lực tiêu hao hơi nhiều,hiện tại đã khôi phục được … Ối!” Trần Ngư vừa nói vừa định huy động linh lực trong cơ thể xem sao. Nhưng trong nháy mắt cô muốn huy động linh lực, một cơn đau nhức kịch liệt chợt từ sâu trong tâm hồn tràn ra làm cho cô nhịn không được mà kêu lên một tiếng.

“Con sao vậy? Có chỗ nào không thoải mái hả?” Mẹ Trần vội kêu lên.

“Con không sao, có thể là do con nằm quá lâu, người hơi tê mỏi mộtchút.” Trần Ngư nhìn mẹ Trần cười yếu ớt.

“Vậy để mẹ xoa bóp cho con.” Mẹ Trần nói rồi bắt đầu xoa bóp cho congái cách qua tấm mền.

Thừa dịp mẹ Trần tập trung xoa bóp, Trần Ngư lại lặng lẽ huy động linh lực trong cơ thể một lần nữa, nhưng cơn đau đớn từ sâu trong linh hồn lại tràn ra, dường như toàn bộ máu trong cơ thể cô đều đang chảy ngược.

Trần Ngư cúi đầu, cắn thật chặt môi mới kìm nén tiếng kêu rên, trong lòng vô cùng kinh hoảng.

Tại sao cô lại không thể huy động linh lực, đó nghĩa là sau này côkhông thể sử dụng linh lực được nữa hay đây chỉ là tạm thời.

Đây là di chứng của thuật cấm sao? Ông nội đâu có nói tới di chứng này đâu. Trần Ngư vội vàng muốn biết nguyên nhân, quay đầu nhìn xung quanh để tìm điện thoại di động của mình, muốn nhắn tin hỏi ông nội.

“Con tìm gì đó?” Mẹ Trần thấy vậy thì hỏi.

“Mẹ, mẹ có thấy điện thoại di động của con ở đâu không?” Trần Ngư gấp gáp hỏi.

“Mẹ không thấy, có phải hôm qua con đi gấp rồi bỏ quên ở nhàkhông?” Mẹ Trần đoán.

“…” Trần Ngư nhớ lại, lúc đó cô đang ở trong phòng, chuẩn bị ra ngoài làm nhiệm vụ, vừa lấy la bàn và mấy lá bùa bỏ vào túi vải khoác lên vai, thì nghe dưới lầu có tiếng bình hoa rơi vỡ, sau đó cô chạy ngay xuống lầu, chẳng lẽ lúc đó cô vẫn còn quên điện thoại ở trên lầu.

“Thân thể không thoải mái thì đừng nghịch điện thoại nữa con, đêm nay nghỉ ngơi cho tốt, sáng mai mẹ mang đến cho con.” Mẹ Trần nói.

“Vâng.” Trần Ngư gật đầu một cái “Mẹ, hôm nay mẹ cũng mệt mỏi cả ngày rồi, mẹ cũng về sớm nghỉ ngơi đi ạ.” Lúc này, Trần Ngư rất muốnmột mình yên tĩnh một chút.

“Để mẹ xoa bóp cho con xong rồi qua thăm anh con một chút rồi mẹ về.” Lúc đầu, mẹ Trần định ở lại bệnh viện qua đêm, nhưng rồi lại muốn về nhà hầm ít canh gà cho Trần Ngư. Giờ lại thêm chuyện Trần Ngư quên điện thoại ở nhà, mẹ Trần suy nghĩ rồi quyết định phải về nhà một chuyến.”

“Con khỏe rồi mẹ, không còn tê nữa.” Trần Ngư nói xong thì giật giật tay chân.

Mẹ Trần nhìn đồng hồ thấy đã hơn mười hai giờ, cũng không kéo dài thời gian, dặn dò con gái nghỉ sớm, đi qua phòng bệnh của Trần Dương nhìn con qua ô cửa sổ rồi trở về nhà.

Mẹ Trần vừa đi, trong phòng bệnh chỉ còn lại Trần Ngư, cô lại huy động linh lực trong cơ thể một lần nữa, lần này không có mặt mẹ Trần, Trần Ngư dùng hết sức để huy động tất cả linh lực của cơ thể.

“A!!” Trần Ngư bị đau kêu lên thảm thiết.

“Tiểu thư Trần Ngư, cô bị làm sao vậy?” Khi Trần Ngư bị đau mà kêu lên thành tiếng, một bóng người kêu lên rồi nhảy vào phòng bệnh.

“Trợ lý Điền?” Trần Ngư nhìn Điền Phi bỗng nhiên xuất hiện trong phòng bệnh, kêu lên.

“Tiểu thư Trần Ngư, cô sao rồi? Có chỗ nào không thoải mái sao, để tôiđi gọi bác sĩ.” Điền Phi thấy sắc mặt Trần Ngư xám lại, toát mồ hôi lạnh, dáng vẻ vô cùng đau đớn, thì lo lắng hỏi.

Chẳng lẽ tin tình báo có sai lầm, không phải bác sĩ nói là chỉ bị mệt mỏi quá độ thôi sao? Xong rồi, xong rồi, nếu tiểu thư Trần Ngư xảy ra chuyện gì, sao cậu ta dám báo với Tam thiếu đây.

“anh đừng đi! Tôi không sao.” Trần Ngư ngăn cản “Sao anh lại tới đây?”

“Tam thiếu nghe cô bị bệnh thì rất lo lắng nên phái tôi đến đây hỏi rõtình hình.” Thực ra thì Điền Phi đã đến từ lâu nhưng do mẹ Trần luôn ở trong phòng bệnh nên cậu ta không tiện đi vào “Thực sự là cô không có việc gì sao?”

“Tôi không sao.” Cho dù có sao thì chuyện này bác sĩ cũng không thể giải quyết được “anh nói với anh Ba là tôi không sao để anh ấy khôngphải lo lắng.”

“Tam thiếu nghe cô xảy ra chuyện thì vô cùng lo lắng, nếu không phải vì thể chất của anh ấy, thì anh ấy đã đến đây từ sớm rồi.” Điền Phi nóirồi lấy điện thoại ra đề nghị “Hay là cô nói chuyện video với anh ấy mộtchút, Tam thiếu phải tận mắt nhìn thấy cô không sao mới yên tâm được.”

“Được.” Trần Ngư do dự một chút rồi gật nhẹ đầu.

Điền Phi thấy Trần Ngư đồng ý nói chuyện video, ánh mắt sáng lên, hấp tấp đi tới, bấm ngay cuộc gọi video rồi đưa điện thoại đến tay Trần Ngư. Sau đó tức tốc ra khỏi phòng bệnh, sợ quấy rầy thế giới hai người của Tam thiếu.

Điện thoại được kết nối rất nhanh, trên vẻ mặt anh tuấn của Lâu Minh vô cùng lo lắng “Thi Thi, em sao rồi? Sao sắc mặt lại kém như vậy?”

“anh Ba, em không sao.” Trần Ngư ỉu xìu lắc đầu.

“Vậy sao em lại ỉu xìu vậy hả?” Lâu Minh chưa bao giờ thấy Trần Ngư sa sút như vậy “Có phải em lo lắng cho anh trai em không? sự việc của Trần Dương anh đã nghe nói rồi, may mắn là được cứu. Chỉ cần khôngnguy hiểm đến tính mạng, thân thể sẽ từ từ khôi phục, em đừng quá lo lắng.”

“Dạ.” Trần Ngư gật đầu.

“Đúng rồi, sao em lại té xỉu, bác sĩ nói là em mất sức quá độ, đã xảy ra chuyện gì sao?”

“Em không sao, chỉ là bị tiêu hao linh lực thôi.”

“Tiêu hao linh lực?” Ở chợ ma thành phố Bình, khi gặp Ma Vương, linh lực của Trần Ngư đã bị tiêu hao một lần, nhưng lần đó là vì chống lại Ma Vương, lần này là vì …

“Trần Dương là do em cứu sao?” Vẻ mặt Lâu Minh đột nhiên biến đổi “Lúc đó Trần Dương … là do em dùng thuật pháp cứu về sao?”

Lúc đó, bệnh viện đã thông báo Trần Dương tử vong, sau đó lại xảy ra kỳ tích sống lại. Ban đầu anh chỉ cảm thán Trần Dương đúng là phúc lớn mạng lớn, bây giờ nghe Thi Thi nói bị tiêu hao linh lực, Lâu Minh chỉ cần suy nghĩ một chút là kết nối được hai việc với nhau. anh đúng là nên sớm nhận ra, thế giới này làm gì có nhiều kỳ tích như vậy chứ.

“Dạ.” Trần Ngư thành thật gật đầu.

“Cải mệnh trái ý trời … em …” Lâu Minh lo lắng nói “Có ảnh hưởng gì đến em không?”

Vừa trải qua sự việc cha con nhà họ Liễu đổi mệnh, Lâu Minh biết việc cải mệnh trái ý trời sẽ chịu trừng phạt rất lớn, anh sợ Trần Ngư xảy ra chuyện.

“Em không cải mệnh trái ý trời, em chỉ thu lại sinh khí của anh Hai thôi.” Trần Ngư nói rồi bỗng nhiên đỏ mắt “anh Ba …”

Lâu Minh nghe Trần Ngư nói không cải mệnh trái ý trời thì thở phàomột hơi, sau đó nhìn trong video hai mắt Trần Ngư đỏ lên “Em … Sao vậy? đã xảy ra chuyện gì?”

“anh Ba …” Linh lực bỗng nhiên không thể huy động, thân thể lại khôngthoải mái, ông nội thì liên lạc không được, trong lòng Trần Ngư sợ hãi, mất tinh thần. Bây giờ lại được Lâu Minh hỏi thăm như vậy, rốt cuộc Trần Ngư không nín được, òa khóc nức nở “anh Ba … em … hình như em không thể sử dụng linh lực được nữa rồi, hu hu … “

“Em đừng khóc, em đừng khóc mà.” Lâu Minh thấy Trần Ngư khóc nức nở như thế thì luống cuống tay chân an ủi, vậy mà anh lại không thể đến bên cô được vì thế lại vô cùng đau lòng.

“Nếu em không thể sử dụng linh lực được nữa thì làm sao bây giờ? Hu hu … Mặc dù trước kia em không thích làm thầy trừ ma đâu, nhưng bây giờ em cảm thấy hơi thích một chút rồi, tiền sửa đường không biết emđã kiếm đủ hay chưa nữa, hu hu …” Trần Ngư càng khóc càng đau lòng.

“không sao, không sao đâu, có lẽ linh lực chưa khôi phục lại thôi.”

“trên người em có linh lực, nhưng em lại không huy động được, hu hu … Làm sao bây giờ …”

“Ngày mai anh sẽ hỏi Mao đại sư, em đừng khóc nữa, mọi chuyện chưarõ ràng mà, em đừng suy nghĩ nhiều.”

“Sau này em không thể ra ngoài kiếm tiền được nữa, hu hu …”

“không sao, tiền của anh Ba đều cho em, đừng khóc nữa nha.”

“anh Ba …” Trần Ngư nhìn Lâu Minh ở bên kia video, khóc càng đau lòng “Nếu em không thể sử dụng linh lực nữa, sau này sát khí của anhbùng phát thì phải làm sao? Hu hu … em không muốn anh có chuyện gì đâu.”

“Em đừng khóc … Em đừng lo lắng cho anh, anh không sao đâu.” Lâu Minh vừa đau lòng, vừa cảm động, đến lúc này rồi mà Trần Ngư vẫn còn lo lắng không có ai phong ấn khi sát khí của anh bùng phát.

“Hu hu …” Trần Ngư đau lòng gần chết. Sao cô có thể không lo lắng cơ chứ, cuộc sống của con người có hai việc quan trọng nhất là tiền tài và tình yêu. Bây giờ không thể sử dụng linh lực, tiền không thể kiếm, ngay cả tình yêu cũng không thể bảo vệ được, hu hu hu …

Cuộc sống còn gì là vui thú nữa a …

Tiếng khóc của Trần Ngư từng tiếng một truyền đến giống như có người cầm con dao đâm từng nhát từng nhát vào tim anh. Lâu Minh vô cùng khó chịu, nhưng trừ việc nhắc đi nhắc lại câu em đừng khóc nữa,anh không biết mình có thể làm gì khác.

Lâu Minh nôn nóng đến mức hai mắt đỏ bừng, nhưng rồi lại bất lực.

Lâu Minh, mày thật là vô dụng, người mày thích đang khóc, vậy mà ngay cả một cái ôm mày cũng không thể cho cô ấy, thậm chí mày cònkhông tùy ý ra khỏi sân cái nhà này nữa.

Tác giả có lời muốn nói:

Từ quán net ra sân bay, ông Ngô liên tục gọi điện cho Trần Ngư nhưng đầu dây bên kia không có người nghe máy.

Ông Ngô: Con nhóc chết tiệt kia, nó đã bị âm phủ bắt đi rồi ư.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với những mẫu chuyện cười, tin tức đời sống và công nghệ sẽ giúp bạn có được có được sự thư giãn từ những bài viết trên trang haynhat.com chẳng hạn như doc tau the gioi dan choi cam girl 18, game flash cam giac manh đặc biệt có những mẫu chuyện và tiểu phẩm hài hước độc quyền chỉ có tại haynhat.com mang đến cho bạn những phút giây giải trí tuyệt với