Xuyên nhanh: Nam thần, bùng cháy lên!

Chương 290: Váy hạ chi thần (12)

Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên

➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥

Tạ Xu dùng nước trong đầm rửa mặt, hắn rũ mắt nhìn cổ tay, tối hôm qua cô dùng vải lót một vòng, nên trên cổ tay không hề có chút vết tích nào.

Sơ Tranh gọi hắn, Tạ Xu nhanh chóng buông tay áo xuống, đứng dậy đi qua.

Tạ Xu hỏi cô muốn đi đâu, Sơ Tranh nói tùy tiện đi một chút, hắn liền không hỏi nữa.

Sơ Tranh nói tùy tiện đi, quả thực là tùy tiện đi.

Tùy tiện đến mức làm cho Tạ Xu hoài nghi có phải cô cố ý hay không.

"Ngươi muốn giết ta cũng không cần phiền toái như vậy!"

Tạ Xu nghiến răng nghiến lợi nói với người phía trước.

Sơ Tranh đứng trên xích sắt, quay đầu nhìn lại: "Ngươi sợ à?"

"Ta sợ cái gì chứ!" Tạ Xu đứng trên vách núi, bị Sơ Tranh cho một kích, lập tức giẫm lên xích sắt đi qua.

Dây sắt chỉ có một sợi, thô cứng, người đi lên liền lắc lư.

Tạ Xu nhìn xuống phía dưới, dưới đáy dung nham phun trào, lửa lớn rừng rực thiêu đốt trên dung nham, sóng nhiệt đập vào mặt.

Tạ Xu bỗng nhiên không dám động, đáy mắt chỉ có sóng lửa bốc lên.

Hắn nhịn không được siết chặt hai tay, ánh sáng nơi đáy mắt dần bị ánh lửa cắn nuốt, thân thể của hắn phảng phất như đang chìm xuống.

"Tạ Xu."

Thanh âm thanh liệt vạch phá không khí nóng bỏng ngột ngạt, đột nhiên thức tỉnh thần chí Tạ Xu.

Hắn ngước mắt nhìn về phía Sơ Tranh bên kia, đáy mắt giống như còn lưu lại ánh lửa.

"Không dám đi?"

Thanh âm hờ hững của Sơ Tranh bay đến.

Giọng điệu của Tạ Xu không khỏi có chút cao lên: "Có gì mà không dám."

Sau đó khi hắn nhấc chân lên, nhưng lại không dám hạ xuống.

Ánh lửa phía dưới nổ tung trong đáy mắt hắn, trong hỏa diễm dần dần ngưng tụ thành hình dáng, từng gương mặt dữ tợn xuất hiện trước mắt hắn.

"Sở Ứng Ngữ!"

Huyền khí vạch phá không khí lướt qua bên người Tạ Xu, thân thể hắn bỗng nhiên rơi xuống, cảm giác mất trọng lượng ập tới.

Tạ Xu cảm giác như mình bị người kéo vào trong liệt hỏa nóng hừng hực kia.

Vào lúc Tạ Xu cho rằng mình sẽ rơi xuống, thì thân thể đột nhiên rung động, hỏa diễm bốc lên từ bên người hắn.

Bên hông Tạ Xu được người ôm lấy, hắn vừa ngước mắt liền nhìn thấy trong ánh lửa chập chùng, gương mặt làm hắn chán ghét kia.

"Đừng sợ."

Sơ Tranh ấn đầu hắn lên bả vai, nhảy lên mấy cái, trở lại trên xích sắt.

Sơ Tranh nhìn về phía đối diện.

Quách Chấn và mấy người nữa đứng ở bên đó, Sơ Tranh cứu Tạ Xu lên hiển nhiên đã vượt qua dự kiến của Quách Chấn, lúc này có vẻ hơi khiếp sợ.

Lần trước Quách Chấn mạng lớn, khi Thiên Cẩm Thử nện xuống đã lăn sang một bên, bảo vệ được cái mạng.

Hôm nay trông thấy Sơ Tranh, lại là cơ hội tốt như vậy, cơ hồ không hề nghĩ ngợi, trực tiếp động thủ.

Quách Chấn lần nữa phát động huyền khí, huyền khí màu cam và màu đỏ của ngọn lửa, từ bên vách núi kia lướt qua.

Sơ Tranh mang theo Tạ Xu mau chóng xuyên qua xích sắt, đến bên kia.

Cô an bài Tạ Xu cẩn thận, rồi trở lại trên xích sắt lần nữa.

Cả người Tạ Xu đều giống như mới vớt từ trong nước ra, ánh mắt của hắn đăm đăm nhìn người đang đi trên xích sắt.

Dưới lòng bàn chân thỉnh thoảng có ngọn lửa bay vụt lên, vượt qua xích sắt, tùy thời có thể cắn nuốt cô.

"A..."

"Cứu mạng!"

Tiếng kêu thảm thiết vang lên từ vách núi đối diện.

Suy nghĩ hỗn loạn của Tạ Xu bị tiếng kêu thảm kia gọi về, hắn nhìn chằm chằm vào bên kia.

Ở vách núi đối diện, mấy người lúc nãy đang lần lượt rơi xuống vách núi.

Nữ tử thì yên lặng đứng trên xích sắt, hỏa diễm như đôi cánh tung bay sau lưng cô, trong không khí có ngân quang bay múa, lúc ẩn lúc hiện.

Trong đầu Tạ Xu không khỏi hiện lên một câu —— dục hỏa trùng sinh, vương giả trở về.

...

Sơ Tranh trở lại trước mặt hắn: "Không sao..."

Tạ Xu theo bản năng tránh đi, đáy mắt mang theo một loại cảm xúc không rõ.

Sơ Tranh thu tay lại, thanh thanh đạm đạm hỏi hắn: "Sợ à."

Tạ Xu không nói chuyện, vẫn dùng ánh mắt kia nhìn cô, Sơ Tranh bị nhìn đến phiền lòng, giật một miếng vải xuống che kín mắt hắn lại.

Sơ Tranh cất Thiên Cẩm Thử, ôm lấy Tạ Xu rời đi.

Gặp phải Quách Chấn chỉ là một khúc nhạc đệm xen giữa.

Sơ Tranh không hỏi Tạ Xu, vì sao lại lộ ra biểu cảm như thế, cũng không hỏi hắn, vì sao lại sợ hãi.

Bình tĩnh thờ ơ bỏ qua chuyện này.

Sau khi Tạ Xu khôi phục lại, thì không khác biệt gì so với trước đó, khi miệng tiện sẽ oán Sơ Tranh hai câu, đương nhiên còn chưa nói được vài câu, thì đã bị Sơ Tranh nói cho câm nín.

Tạ Xu cảm thấy người như cô chắc chắn không có bạn bè.

Ai làm bạn bè với cô, chỉ có thể bị tức chết.

"Tạ Xu."

Thiên Cẩm Thử ngồi xổm bên cạnh hắn, nhỏ giọng gọi hắn.

Tạ Xu nhìn người đang ngồi cái đó không xa một chút: "Sao thế chuột nhỏ?"

"!!" Thiên Cẩm Thử trừng Tạ Xu: "Ngươi mới là chuột nhỏ! Ta là Thiên Cẩm Thử!"

Hai tay Tạ Xu vẫn đặt trên đầu gối, gương mặt đè lên cánh tay, nghiêng đầu nhìn nó: "Vậy còn không phải là chuột nhỏ sao, ngươi tìm ta làm gì?"

"Ngươi có biết ta vừa nhìn thấy gì không?" Thiên Cẩm Thử không thèm uốn nắn nữa, lửa bát quái đang cháy hừng hực đây này.

Tạ Xu hiếu kì: "Nàng lại làm chuyện xấu gì à?"

Thiên Cẩm Thử trợn mắt trừng hắn một cái: "Không phải, là nhóm người lúc trước kinh bạc ngươi."

"..."

Mộ Dung Sách sao?

Thiên Cẩm Thử tiếp tục nói: "Mộ Dung Sách giống như bị người phế đi."

Tạ Xu chớp mắt: "Có ý gì?"

Thiên Cẩm Thử còn chưa kịp giải thích, thì đột nhiên bị người xách lên, Tạ Xu nhìn theo hướng nó qua, Sơ Tranh ôm Thiên Cẩm Thử, rũ mắt nhìn hắn.

Ánh mắt thanh lãnh lạnh nhạt, không chút chập chùng.

Tạ Xu không biết cô có nghe thấy không, nên cũng không dám lên tiếng.

Nhưng Tạ Xu rất nhanh liền trông thấy đám người Mộ Dung Sách.

Lúc này bọn họ đang đứng ở chỗ cao, đoàn người Mộ Dung Sách đi qua sơn cốc phía dưới, nhìn dáng vẻ như đang chạy trối chết.

Mộ Dung Sách được người cõng, nhìn có vẻ hơi chật vật.

Hắn nhớ tới buổi sáng hôm đó, cô biến mất một thời gian.

Thiên Cẩm Thử nói cô đã rời đi từ rất sớm, nếu chỉ tìm y phục và thứ ăn cho hắn, thì không cần dùng đến nhiều thời gian như vậy...

Là cô làm sao?

Ánh mắt Tạ Xu rơi vào người Sơ Tranh.

...

Sơ Tranh vạn vạn không nghĩ tới, rời khỏi bí cảnh là truyền tống ngẫu nhiên, khi ra ngoài, trừ Thiên Cẩm Thử được cô ôm vào ngực là còn, còn thẻ người tốt thì không thấy đâu.

Sơ Tranh rất tức giận!

Vất vả lắm mới bắt được!

Lại chạy mất!

Cứu hắn không công sao?!

Đầu Sơ Tranh chống lên thân cây, tâm trạng nặng nề không muốn động đậy.

Thiên Cẩm Thử hiếu kì đánh giá bốn phía, đây chính là thế giới bên ngoài sao?

Không khí hình như cũng không giống nha!

Thật mới mẻ.

Nhưng mà nhân loại này đang làm gì thế?

【 Nhiệm vụ chính tuyến: Mời trong vòng một canh giờ, tiêu hết một viên Hắc Huyền Thạch. 】

Sơ Tranh: "..."

Vương bát đản, con chó điên này, bây giờ ta làm gì có tâm trạng đi phá sản! Thẻ người tốt đã chạy mất rồi kìa!

【 Cũng không phải lần đầu chạy, cô lại bắt về... A Phi! Cô lại tìm về là được. 】 Thiếu chút nữa bị tiểu tỷ tỷ làm lệch lạc tư tưởng rồi.

Sơ Tranh mặt lạnh lùng, ta vất vả lắm mới bắt được! Ta bắt hắn không phí sức sao?!

【...】 Không cảm thấy cô phí chút sức nào.

【 Tiểu tỷ tỷ, cũng bởi vì tâm trạng không tốt, cho nên mới phải phá sản, phá sản làm tâm tình người ta vui vẻ a ~ 】 Vương Giả hướng dẫn từng bước.

Sơ Tranh: "..."

Không, ta không vui!

Sơ Tranh dịch chuyển đầu ra khỏi cành cây, đối diện với ánh mắt tò mò của Thiên Cẩm Thử, biểu cảm của cô hơi nghiêm túc, bắt lấy nó vò loạn một trận.

Tâm trạng tốt hơn nhiều rồi.

Thiên Cẩm Thử bị chà đạp: "..." Ta XXX cả nhà ngươi!!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.3 /10 từ 6 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là dân văn phòng, kế toán hay tài chính thì không thể bỏ qua những kiến thức và kinh nghiệm làm việc được mình tích luỹ trong suốt gần 20 năm làm việc và chia sẻ trên trang dân tài chính chẳng hạn như Cố định dòng trong Excel, giảm trừ gia cảnh chắc chắn bạn sẽ nhận được những kiến thức rất thực tiễn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.