Xuyên thành vợ cũ của nam phụ

Chương 19


Editor: Hạ Cẩn

Nguyễn Thu Thu không biết nguyên chủ đã từng gặp qua bọn họ chưa, thật không dễ nói chuyện, chỉ có thể đứng tại chỗ nhận lấy ánh mắt dò xét của bọn họ.

Trình Tuyển vô cùng bình tĩnh: "Vợ tôi."

Đồ Nam và Tiêu Phiền suýt nữa phun ra câu chửi thề nhưng vì cố kị Cố Du đang ở đây lại nghẹn nuốt xuống. Hai người ngây ngẩn cả người, hoàn toàn không nghĩ ra chị dâu lại xinh đẹp như vậy!

Công ty bọn họ là một cái miếu hòa thượng trá hình, tỉ lệ nam nữ cách biệt khủng khiếp, dạng phụ nữ như An Nhu vừa có khí chất lại xinh đẹp liền trở thành nữ thần được cả công ty công nhận. Ngay cả khi cô ta ngẫu nhiên chọc bọn họ nóng nảy, bọn họ không nỡ bày ra vẻ mặt tức giận với cô ta.

Hiện tại so sánh với Nguyễn Thu Thu, An Nhu lúc trước có thấy đẹp như thế nào cũng lập tức có chút ảm đạm phai mờ.

Trước kia nghe An Nhu nói còn tưởng rằng chị dâu không ưa nhìn lắm, bọn họ đều đã chuẩn bị tâm lý thật tốt. Bây giờ đột nhiên nhìn thấy đại mỹ nhân thanh tú động lòng người đứng tại trước mặt, bọn họ còn có chút ngu người, lắp bắp, không biết nên nói cái gì. Hai thằng đàn ông mặt đỏ tía tai, vò đầu bứt tóc, ánh mắt hâm mộ muốn chết.

Vợ xinh đẹp như vậy, tính cách lại tốt, còn nấu ăn ngon, quả thực là người chiến thắng!

Hai người bọn cậu rất muốn gọi một tiếng chị dâu nhưng lại phải cố nhịn xuống. Đối với bên ngoài, thân phận của Trình Tuyển là giữ bí mật, cho dù là Cố Du cũng không được.

Trái ngược với những người khác, sắc mặt An Nhu trắng bệch, vô thức siết chặt dao nĩa teong tay. Cô ta nhớ rõ ràng, lúc trước nghe ngóng tin tức sau đó gặp mặt được người vợ trong truyền thuyết của Trình Tuyển, vừa diêm dúa lòe loẹt lại còn làm dáng khiến cho người khác buồn nôn, bây giờ sao lại như biến thành người khác chứ?

Không! Không thể nào!

Trong lòng Đồ Nam thầm nghĩ chị dâu quả thực là xinh đẹp lại rất nhiệt tình, điên cuồng ca ngợi: "Lão... Lão Trình, vợ thật là dễ nhìn!"

Tiêu Phiền: "Khục."

Câu nói này, sao lại có cảm giác là lạ vậy?

Trình Tuyển vô cùng bình tĩnh giới thiệu cho Nguyễn Thu Thu: "Một đám bạn, ăn một bữa cơm."

Anh biết Nguyễn Thu Thu tuyệt đối sẽ không hỏi lung tung này kia, cũng biết bọn Đồ Nam tuyệt đối sẽ không chủ động bóc trần thân phận với Nguyễn Thu Thu, cho nên căn bản không lo lắng sẽ bị lộ.

Ai có thể nghĩ tới anh đường đường là một ông chủ mà lại phải giấu diếm thân phận với vợ để ly hôn.

Nguyễn Thu Thu không hay chú ý tin tức bát quái của Gia Trừng, cô chỉ cảm thấy nhìn mặt Đồ Nam rất quen nhưng lại không thể nói là gặp chỗ nào. Hiện tại trong lòng cô chỉ cảm khái —— Trình Tuyển thế mà cũng là có bạn bè nha.

Trưởng thành! Bà già này rất vui mừng.

Ngược lại là Cố Du kinh ngạc nói: "Thật là khéo, chúng ta thì ra còn có quen biết sao?"

Nguyễn Thu Thu ngượng ngùng gật đầu, thật không nghĩ tới trùng hợp như vậy. Cô nét mặt tươi cười như hoa nói: "Chào anh, tôi là Nguyễn Thu Thu."

Nhìn hai người nói vậy, những người khác đều ngẩn người.

Bọn họ không nghĩ tới Cố Du thế mà còn quen cả chị dâu. Đồ Nam cùng Tiêu Phiền ánh mắt cổ quái, trong tưởng tượng của các cậu, Trình Tuyển đã bị đội lên đầu một cái mũ xanh mơn mởn nặng mười tấn, là Cố Du tự tay đội lên cho.

"..."

Cố Du trầm mặc một lát, nửa là kinh ngạc nửa là nghi hoặc mà khẳng định: " Cô, chẳng lẽ là Thu Thu Thu?"

Nguyễn Thu Thu giật mình: "Anh là?"

Anh ta cười theo, vô cùng khách khí, có chút tiếc nuối lộ ra thân phận: "Cố Quốc Thần Du."

Toàn bộ người trong game đều biết Cố Quốc Thần Du có chút ý với Thu Thu Thu, bọn Đồ Nam đã ăn quả dưa lớn này, biết Thu Thu Thu là chị dâu, khung cảnh này khiến bọn cậu có chút lúng túng—— xong xong, Cố Du ai không coi trọng lại đi coi trọng vợ của đại boss, để anh ta vào Gia Trừng có nào khác dẫn sói vào nhà đâu chứ.

Nguyễn Thu Thu nhìn qua anh ta, trong lúc nhất thời có chút choáng váng.

Cách một dây cáp mạng, giống như tất cả mọi người không chân thực tồn tại. Mà bây giờ, Cố Du tươi sống đứng trước mặt của cô, Nguyễn Thu Thu còn nhớ rõ kế tiếp anh ta sẽ trải qua mấy năm vinh quang, nhớ rõ nỗi đau xót mà anh ta phải đi qua, một nháy mắt phảng phất có một sợi dây kéo nhân vật trong sách đến trước mặt cô.

Trình Tuyển trong sách chỉ là đề cập qua vài câu, không giống Cố Du, Nguyễn Thu Thu chứng kiến tòa bộ con đường tình cảm của anh ta và Từ Bích Ảnh.

Từ lúc đó Nguyễn Thu Thu đã cảm thấy Cố Du đến với Từ Bích Ảnh là rất đáng tiếc, một bụng chửi bậy không chỗ phát tiết.

Bây giờ suy nghĩ lại một chút, thật sự là một chuyện rất thần kỳ nha.

Cô bây giờ lại ở trong quyển sách đó!

Những người khác thì không giống vậy. Bọn họ chỉ thấy Nguyễn Thu Thu yên lặng nhìn chằm chằm Cố Du không rời, ánh mắt phức tạp, Đồ Nam âm thầm kêu hỏng bét. Chị dâu nhỏ không phải thật sự có ý với Cố Quốc Thần Du đó chứ, nhưng mà ngẫm lại cũng có thể, đại boss chậm chạp không hiểu phong tình, vừa nhìn là biết tính cách thụ động nào giống như Cố Quốc Thần Du này vừa ấm áp vừa hấp dẫn.

Cố Du nói: "Trùng hợp như vậy, không bằng ngồi đây ăn cùng chúng..."

Trình Tuyển bỗng nhiên vươn tay giúp Nguyễn Thu Thu cầm túi đồ, cắt ngang lời của Cố Du.

Thân người của anh vừa vặn ngăn trở Cố Du, giọng điệu không lạnh không nóng mở miệng nói: "Về nhà."

Nguyễn Thu Thu nháy nháy con mắt: "A... Được." Cô cũng muốn về nhà, bị nhiều người nhìn chằm chằm như vậy làm cho cô có chút không được tự nhiên.

Hai người rời đi trước, sắc mặt của An Nhu không được tự nhiên, ý cười nhợt nhạt trên khuôn mặt được mệnh danh là dịu dàng dần biến mất, nhìn đăm đăm theo bóng lưng hai người rời đi, đôi môi xinh đẹp mím thành một đường thẳng căng chặt, ánh mắt hiện lên vẻ ác liệt.

Cô ta không tin hai người bọn họ ở đến với nhau! Cô ta lại càng không tin Trình Tuyển sẽ yêu một người phụ nữ như vậy!

"Thật không ngờ lại là một người xinh đẹp như vậy."

"Đúng vậy... Ai, đừng nói nữa, tôi ghen tị quá, ghen tị đến sắp khóc luôn rồi."

Cố Du nhìn biểu cảm của bọn họ, trầm ngâm.

Anh hỏi: "Lão Trình, chính là Lý Tư Đặc." Mặc dù là hỏi nhưng giọng điệu lại là khẳng định.

Đồ Nam nói: "Nhớ phải giữ bí mật."

Cố Du: "Yên tâm, tôi không phải người nhiều chuyện."

Anh ta mỉm cười, trong đầu lại là gương mặt xinh xắn tươi cười và những ngón tay non mềm của Nguyễn Thu Thu. Trong lúc nhất thời, có chút hoảng hồn.

Hai người vừa đi, những người còn lại cũng không còn tâm trí ăn cơm, qua quýt trả tiền rồi rời khỏi nhà hàng. Đồ Nam cùng Cố Du trở về, dự định trên đường lại cùng anh ta nói chuyện, Tiêu Phiền xung phong nhận việc lái xe đưa An Nhu trở về.

An Nhu trên đường đi đều trầm mặt. Chỉ cần nghĩ tới giờ phút này Trình Tuyển đang cùng người phụ nữ kia về nhà, tâm tư đố kị liền nuốt chửng cô ta.

Cô ta cũng hiểu Trình Tuyển vài phần.

Anh nói "Về nhà" tức là đã coi Nguyễn Thu Thu như người trong nhà mà đối xử

Tiêu Phiền nhìn thoáng qua An Nhu qua kính chiếu hậu, cẩn thận từng li từng tí hỏi: "An Nhu, cơ thể cô có chỗ nào không thoải mái sao? Tôi nhìn sắc mặt của cô hình như không tốt lắm."

An Nhu ngồi ở ghế sau bỗng nhiên nhẹ giọng hỏi: "Anh nói xem, tôi và Nguyễn Thu Thu kia, ai xinh đẹp hơn?"

Tiêu Phiền là một trực nam thần kinh thô, không chút nghĩ ngợi đáp: "Đương nhiên là chị dâu xinh đẹp rồi, là một đại mỹ nhân ngàn người có một! Nhưng mà " anh dịu giọng nói, "Trong lòng tôi, em là đẹp nhất."

"..."

An Nhu bị cậu an ủi làm cho tức gần chết.

*

Hiện tại bên này cũng không phải là tình cảnh cầm sắt hài hòa, tràn đầy tình yêu như trong tưởng tượng của đám người kia.

Cả đường đều rất xấu hổ.

Nguyễn Thu Thu làm như không có việc gì ngồi trong taxi, Trình Tuyển ngồi bên cạnh cũng không nói gì, hai người đều rất trầm mặc. Chột dạ áy náy, Nguyễn Thu Thu quyết định phá vỡ sự im lặng: "Cái đó... Tôi thấy anh cũng mới ăn có hai phần, anh không đói bụng à?."

Trình Tuyển sâu kín trả lời: "Không sao, am tạm một chút."

Nguyễn Thu Thu: "..."

Xong rồi, lần này bị nắm chuôi rồi, coi như cô không may.

Nguyễn Thu Thu hắng giọng một cái, dự định lấy công chuộc tội: "Có muốn tôi làm cho anh chút gì đó không?"

Trình Tuyển sâu kín nói: "Ăn tạm chút là được."

Nguyễn Thu Thu: "..."

Cô vẫn nên ngậm miệng thôi.

Cô yên lặng quay đầu đi chỗ khác, nhìn ra phía ngoài cửa sổ xe. Trong taxi có chút ngột ngạt, Nguyễn Thu Thu hạ cửa xe xuống để không khí lưu thông nhanh hơn, gió lạnh buốt đập thẳng vào mặt, cô bị lạnh bất ngờ, nấc một cái.

Bên cạnh tiếp tục truyền đến giọng Trình Tuyển sâu kín: "Ăn no quá à."

Nguyễn Thu Thu lệ rơi đầy mặt: "..."

Bây giờ cô biết đắc tội đồ tham ăn sẽ phải chịu dạy dỗ thê thảm tàn khốc thế nào rồi. Cô tuyệt đối không bao giờ dám ăn mảnh nữa! Tuyệt đối!

Xuống taxi, mưa đã tạnh.

Mặt đất có vài vũng bùn ẩm ướt có chút trơn trượt, may mà có Trình Tuyển giúp mang túi mua sắm, hai tay Nguyễn Thu Thu mới có thể rảnh rang cẩn thận từng li từng tí nhấc vạt áo khoác lên tránh cho có bùn bắn lên.

Trình Tuyển đi không chậm, Nguyễn Thu Thu đi theo anh suốt quãng đường, gót chân phát ra tiếng vang cộp cộp trên bậc thang.

"Đúng rồi, " Nguyễn Thu Thu nhớ tới chuyện vừa rồi, hơi nghi ngờ một chút, " Sao Cố Du lại cùng nhau ăn cơm với anh, bởi vì chuyện trong game sao?"

Trình Tuyển chậm rãi ừ một tiếng.

Nguyễn Thu Thu chờ đợi phần giải thích phía sau, không ngờ Trình Tuyển chỉ ừ một không có vế sau luôn.

Nguyễn Thu Thu: "???"

Thằng cha này ghi thù ghê quá!

Nguyễn Thu Thu đứng sau lưng Trình Tuyển làm một cái mặt quỷ, đối phương chợt quay đầu liền bắt gặp dáng vẻ ngu ngốc giương nanh múa vuốt của cô.

Thời gian dừng lại tại giờ phút này.

"..."

"..."

Nguyễn Thu Thu: "Khụ, lần sau lúc anh quay đầu có thể báo một tiếng không."

Trình Tuyển nhìn chằm chằm cô hồi lâu, trong ánh đèn mờ ảo, ánh mắt của anh rất đen, đen đến mức nhìn không thấy đáy khiến Nguyễn Thu Thu mất việc mình đang nói.

Trình Tuyển nuốt câu "Rất để ý Cố Du sao" vào.

Anh chậm rãi nói: "Tôi muốn ăn mì trứng."

"... A." Thì ra là cái này.

Nguyễn Thu Thu lập tức thả lỏng. Cô còn tưởng rằng Trình Tuyển muốn nói chuyện gì quan trọng nặng, kết quả thằng cha này một lòng chỉ có ăn.

"Được, không thành vấn đề."

*

Trong thờu gian Trình Tuyển ăn mỳ, group chat ban đầu đã bị Đồ Nam đổi tên là "Ăn không ngon như sủi cảo". Mấy người điên cuồng spam, trong chốc lát group chat đã lên 99+.

Đồ Nam: "Chị dâu siêu thật đẹp! Tuyệt!"

Tiêu Phiền: "Tôi làm chứng! Cậu không biết đâu, cả đám người đều nhìn đến trợn tròn mắt!"

Phó Tử Trừng: "Móa nó! Tôi chỉ bỏ một buổi phỏng vấn thôi mà sao lại bỏ lỡ chuyện lớn như vậy??? Sao các chú không có gọi tôi!"

Phó Tử Trừng: "Xinh đẹp đến mức nào? Làm sao bây giờ tôi đang rất muốn tag đại boss để xin ảnh đây! Tôi có phải điên rồi không?"

Đồ Nam: "Đừng nói cậu, ngay cả tôi cũng sẽ không nhìn được mặt trời sáng mai."

Tiêu Phiền: "Vẻ mặt của Đồ Nam thật sự là.... nhìn chị dâu nhỏ như chó nhìn thịt, hai mắt không chớp một cái nào."

Phó Tử Trừng: "Tôi không chịu nổi. Trời ạ, tôi khóc mất. Tôi cũng muốn gặp chị dâu a a a a —— "

Sau mười phút.

【 Trình Tuyển đổi tên nhóm thành "Group chat". 】

【 Đồ Nam đã bị xóa khỏi nhóm. 】

Trong chốc lát, trong nhóm nhiều thêm một giọng nói của Trình Tuyển, âm thanh sạch sẽ êm tai, giọng điệu bình thản không có chút phập phồng.

"Muốn tăng ca?"

Hai tên nhóc đáng thương còn lại run lẩy bẩy.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.5 /10 từ 3 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Thần Chú Đại Bi linh nghiệm không thể nghĩ bàn. Nếu người nào trì tụng Chú Đại Bi mỗi đêm 5 biến, thì đặng tiêu hết những tội nặng sanh tử trong trăm ngàn vạn ức kiếp. Tổng hợp các bài Pháp về chú đại bi từ từ trang chú đại bi chẳng hạn như 10 dac tinh cua dai bi tam dai bi chu, cong nang tri chu rất hữu ích cho sự nghiên cứu và hành trì chú đại bi của bạn.