Xuyên thành vợ cũ của nam phụ

Chương 32


Editor: Hạ Cẩn

Trình Tuyển cụp mắt xuống, không nhìn rõ ánh mắt của anh.

Giọng anh rất trầm, không lớn, lúc túm lấy Nguyễn Thu Thu cũng chỉ túm lấy một mảnh góc áo nho nhỏ, tựa như con cá sắp chết đang cố gắng vùng vẫy trong nước, song lại phát hiện mình sớm đã sức cùng lực kiệt.

Anh vừa nói hết câu, Nguyễn Thu Thu hơi sửng sốt, nhất thời không biết nên nói tiếp như thế nào.

Trình Tuyển đã nghĩ đến chỗ nào rồi?

Cô vốn muốn nói là, "Tôi nghĩ chúng ta vẫn nên trở về rồi ngồi xuống nói chuyện".

Trừ chuyện xuyên sách, Nguyêc Thu Thu chưa bao giờ trải qua chuyện lớn như vậy, thân phận của Trình Tuyển liên quan đến tương lai của cô, Nguyễn Thu Thu sợ ngày nào đó Trình Tuyển bởi vì chuyện công việc mà xích mích với ai đó, đối phương dưới cơn nóng giận dùng tiền giết người khiến Nguyễn Thu Thu vạ lây.

Trình Tuyển không buông tay ra, rõ ràng là cao hơn Nguyễn Thu Thu cả nửa cái đầu mà giờ phút này lại đáng thương giống một đứa bé.

Lòng Nguyễn Thu Thu không khỏi mềm nhũn đi.

Cô không nhìn được người khác tỏ ra yếu kém, nhìn bộ dạng đáng thương củaTrình Tuyển, Nguyễn Thu Thu không cách nào nói được nữa.

Cô ôn tồn nói: "Chúng ta trở về nói chuyện được không?"

Bị người khác thấy, đối với Trình Tuyển cũng không phải chuyện tốt.

Trình Tuyển: "Không đi nữa?"

Nguyễn Thu Thu nói: "Chúng ta nói chuyện một chút"

Anh mím môi, không nói một lời, nếu như đầu có hai cái tai nhỏ cũng sẽ rầu rĩ rủ xuống.

Nguyễn Thu Thu: "..." Chiêu này lực sát thương thật sự quá mạnh, cô sắp không chịu nổi rồi.

Hai người im lặng suốt quãng đường về.

Nguyễn Thu Thu đi ở trước, Trình Tuyển cùng đi theo sau. Bọn Đồ Nam đang trốn trong một góc hẻo lánh, căng mắt nhìn Trình Tuyển đi theo Nguyễn Thu Thu. Lúc xuống lầu, anh bỗng nhiên quay đầu lại, cặp mắt phượng ngủ nửa cụp, con ngươi đen nhánh, nhanh chóng định hướng được vị trí của mấy người.

Ánh mắt giết chóc kia dọa mấy người run một cái, trong lòng khổ không thể tả.

Xong xong, Đại boss ghi thù rồi!

Phó Tử Trừng và Tiêu Phiền lập tức bắt lấy Đồ Nam hành hung một trận, đánh cho Đồ Nam kêu rên không ngừng, còn không dám đánh trả.

Tiểu trợ lý của Đồ Nam thấy cảnh ông chủ nhà mình bị đánh đập. Cô yên lặng một lát, quyết định vờ như không thấy gì, đi đường vòng về văn phòng nghỉ ngơi.

...

Ánh mắt sắc bén của Trình Tuyển lúc quay đầu về nhìn Nguyễn Thu Thu lại khôi phục thành nhóc con yếu ớt đáng thương, bất lực.

Ngày thường Nguyễn Thu Thu đều ngang ngược, nếu Trình Tuyển dám ngang, cô sẽ càng ngang hơn.

Nhưng Trình Tuyển lại vừa vặn chọc đúng xương sườn mềm của cô khiến cho cô nhất thời lại không biết làm sao.

Đến lúc về đến nhà, Nguyễn Thu Thu mới load xong đống bòng bong trong đầu.

Tính cách Trình Tuyển tương đối chậm chạp lại hơi quái gở, đối với người lạ đều rất lạnh lùng (mặc dù người quen là cô đây cũng không thể tốt hơn bao nhiêu), hai người ở đã chung lâu, có lẽ là anh đã xem cô như người nhà cho nên không muốn rời đi.

Anh thiếu thốn tình thương của mẹ, thiếu tình thân, hẳn là rất hi vọng có thể có một người làm bạn.

Nguyễn Thu Thu tự động thay vào thân phận mình vào mẹ kế, chị cả, đột nhiên cảm thấy áp lực thật lớn. Thằng nhãi con này thật sự là rất khó nuôi, còn hay làm người khác giận cực kì.

Hai người ngồi ở trên ghế sofa, Nguyễn Thu Thu lấy ra đơn ly hôn từ trước đó, nghiêm trang nói: "Vậy tôi sẽ ký tên lên đơn này một khi phát sinh vấn đề gì, tôi có thể rời đi bất cứ lúc bào. Đơn đã làm, cổ phần cũng mất, tôi cũng không cần tiền, nếu như anh sợ tôi lừa anh có thể viết đơn lại lần nữa."

Trình Tuyển giữ im lặng.

"Anh không nói lời nào, vậy tôi coi như anh ngầm đồng ý nhé?"

Nguyễn Thu Thu sảng khoái ký tên trên dơn ly hôn.

Mấy tháng trước, anh tìm người để làm đơn ly hôn là để "cô" rời đi. Mấy tháng sau, cô ký tên của mình vào lại không phải kết quả mà anh muốn.

Nguyễn Thu Thu ký xong, vẫy vẫy tờ đơn trong tay mà không biết rằng người trước mặt cô đang suy nghĩ biện pháp để tờ đơn trên tay cô biến mất.

"Đúng rồi, còn có một phần viết tay nữa, anh cũng ký tên, ấn dấu vân tay đi."

Đây là chuyện Nguyễn Thu Thu vừa mới nghĩ xong trên đường. Nội dung đại khái là, vợ chồng hai bên không có tình cảm, nếu như có bất kỳ bên nào đưa ra đề nghị ly hôn, bên khác tất phải lập tức đồng ý, không được đổi ý.

Nguyễn Thu Thu đưa bút cho Trình Tuyển: "Anh ký đi."

Trình Tuyển: "..."

Nguyễn Thu Thu còn ở bên cạnh thêm mắm dặm muối: "Tuổi hai chúng ta cũng không lớn, tìm mùa xuân thứ hai rất dễ dàng, cũng không có chuyện ai làm ai chậm trễ"

Mùa xuân thứ hai...

Ông chủ Trình lần đầu ý thức được nguy cơ hôn nhân của mình. Nón xanh trên đầu quả thực sắp sánh ngang với một thảo nguyên khiến anh vô cùng lo lắng.

Cất kỹ hai phần đơn, Nguyễn Thu Thu quyết định làm như Trình Tuyển nói, làm một đại phú bà vui vẻ, không có áp lực.

Cảm giác ỷ lại cũng không tệ lắm. Nguyễn Thu Thu tâm trạng rất tốt, rốt cục cũng có một lần chiếm thế thượng phong làm cho khuôn mặt cô tràn đầy ý cười. Cô vỗ vỗ bả vai Trình Tuyển, nói: "Anh yên tâm, tôi ở đây."

Nơi nào có tiền, nơi đó có cô!

Trình Tuyển: "Quá tốt rồi."

Nguyễn Thu Thu: "Không có cách nào khác, tôi vừa lương thiện lại vừa mê người như vậy, lại có thể..."

"Rốt cục cũng không cần lo lắng việc phải tiếp tục ăn mì tôm nữa rồi." Trình Tuyển chậm rãi nói.

Nguyễn Thu Thu: "... Đáng yêu cái rắm."

Nguyễn Thu Thu hung tợn trừng mắt liếc anh một cái.

Trình Tuyển một mặt vô tội: "Tối ăn gì?"

Nguyễn Thu Thu cười lạnh: "Mì tôm."

"..."

Ngày thứ hai.

Trình Tuyển cho Nguyễn Thu Thu một tấm thẻ, Nguyễn Thu Thu nhận thẻ trong kinh ngạc. Cái này chẳng lẽ chính là vật trong truyền thuyết mà các tổng giám đốc sử dụng. Thẻ! Amex! Đen

"Lợi hại lợi hại!"

Nguyễn Thu Thu sợ hãi thán phục nhìn đi nhìn lại nhiều lần, mới xác định hỏi: "Đây là cho tôi sao?"

Trình Tuyển: "Ân, tùy tiện quẹt."

Nguyễn Thu Thu đỏ mặt.

"Anh lặp lại lần nữa."

Trình Tuyển bày ra vẻ mặt "Điên rồi?" liếc xéo cô.

Nguyễn Thu Thu tiếp tục đỏ mặt: "Trời ạ, lúc đàn ông nói câu này thật sự là quá tàn bạo." Cho dù là thằng cha Trình Tuyển này!

Trình Tuyển: "..."

Nói là có thể tùy tiện quẹt, nhưng Nguyễn Thu Thu vốn dĩ không có đồ gì muốn mua. Trừ chi phí việc ăn uống hàng ngày, mua mấy bộ quần áo xinh đẹp, còn chưa đủ nuôi tấm thẻ này.

Lần này, vấn đề vợ chồng đã giải quyết, Trình Tuyển rốt cục cũng có thể đi làm bình thường, mà Nguyễn Thu Thu rốt cục cũng phát hiện ra chỗ tốt khi có Trình Tuyển đi làm cùng.

Đó chính là —— đón xe.

Trình Tuyển có tài xế chuyên biệt!

Nguyễn Thu Thu kinh ngạc.

Vốn dĩ cô tưởng rằng Trình Tuyển không lái xe là bởi vì không có bằng lái, ai mà ngờ tới anh căn bản chỉ là lười lái xe. Nguyễn Thu Thu vì tránh hiềm nghi, mỗi lần đều xuống xe cách công ty mấy trăm mét, cho dù nhân viên công ty không biết Trình Tuyển, nhưng không biết vì sao cô luôn có cảm giác có tật giật mình.

Đến công ty, bọn Đồ Nam ngồi cười ha hả, bộ dáng ăn không ngồi rồi.

Nguyễn Thu Thu còn có chuyện chưa tính toán rõ ràng.

Mặt cô lạnh tanh chỉ vào Đồ Nam: "Cậu là Mè đen ở phía nam?"

Đồ Nam: "Ách....."

"Cậu là Mì ăn liền Khang sư phụ?"

Phó Tử Trừng: "Khục khục..."

"Cậu, ăn không ngon như sủi cảo?"

Tiêu Phiền bị doại đến mặt xám mày tro, lời nói không rõ ràng: "Thật xin lỗi sủi cảo, em sai rồi a không không không! Là chị dâu! Trời ạ! Em mổ bụng tự sát được rồi!"

Tiên sinh Yakult đang bình tĩnh uống Yakult, bộ dạng không liên quan đến mình.

Nguyễn Thu Thu chống nạnh, trợn mắt nhìn, mấy chàng trai lập tức ỉu xìu đi một nửa.

Không phải nói là giải quyết vấn đề sinh hoạt vợ chồng sao!

Vì sao kết quả vẫn là mấy người bọn họ gặp nạn vậy

Đồ Nam yên lặng nuốt nước mắt vài trong.

Kì nghỉ phép hàng năm của cậu đã ngâm nước nóng, tiền thưởng cuối năm của cậu nha... Đoán chừng, lại ngâm nước nóng.

Chuyện bên này huyên náo gà bay chó chạy, một bên khác, chân chính nữ chính Từ Bích Ảnh nghênh đón thời khắc bết bát nhất sau khi trùng sinh.

Từ sau lần cùng Cố Du cãi nhau, gọi điện thoại Cố Du không nghe, tìm tới cửa, Cố Du luôn luôn không ở nhà, không biết người chạy tới nơi nào. Người trong nhà đều đang hỏi hai người bọn gọi xảy ra chuyện gì, vì sao ngày đính hôn lại bị trì hoãn.

Từ Bích Ảnh phải chịu áp lực cực lớn, suýt nữa sụp đổ, đúng lúc này nàng biết được tin Cố Du một lần nữa tham gia kỳ tuyển chọn của Gia Trừng.

... Đồng thời, biểu hiện không tệ.

Tứ chi máu chảy ngược, tay chân ả lạnh buốt, đầu óc ong ong lên phảng phất như tờ xổ số giải nhất đang nguyên vẹn nằm trong bàn tay mình bị mất đi, chỉ có thể trơ mắt nhìn tiền thưởng không cánh mà bay.

Ả không hiểu tại sao chỉ mới có mấy ngày mà Cố Du đã phấn chấn trở lại hơn nữa còn tham gia thi đấu?!

Từ Bích Ảnh không gặp được Cố Du, liền tìm tới cha mẹ của Cố Du, tỏ vẻ tủi thân nói hai người cãi nhau, Cố Du gần đây không thèm để ý ả nữa. Rốt cục, trăm cay nghìn đắng cũng biết cách liên lạc Cố Du.

Từ Bích Ảnh vội vàng đến nhà xin lỗi.

Ả muốn đi vào lại bị Cố Du lãnh đạm chặn lại tại cửa ra vào.

Cố Du nói: "Chúng ta đã kết thúc."

Từ Bích Ảnh cắn răng: "Em không chấp nhận!"

Cố Du nhìn bộ dáng chật vật hổng hốt lo sợ của ả, cô gái đơn thuần trong trí nhớ đườn như đã một đi không trở lại theo thời gian, không biết đã lớn lên từ lúc nào, cũng không biết là từ lúc nào, người trước mặt anh đã rở nên phức tạp như vậy.

Cố Du thở dài khe khẽ, một lần cuối cùng dùng giọng ôn hòa nói: "Đi, Bích Ảnh, đừng trở lại nữa."

Giữa bọn họ, vốn chưa từng bắt đầu.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.5 /10 từ 3 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi đã biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học văn 12 chẳng hạn như so do tu duy dong chi lop 9 ngan gon hay nhat, lien he vo nhat va chi pheo de thay tinh cam nhan dao cua cac nha van sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn từ lớp 6 đến lớp 12 của bạn.