Xuyên thành vợ cũ của nam phụ

Chương 34


Editor: Hạ Cẩn

Lưng Trình Tuyển thẳng tắp, cứng ngắc như khúc gỗ: "..."

Thế mà Nguyễn Thu Thu còn không hề hay biết, thân thể mềm mại tựa như một sợi dây leo, sít sao quấn ở trên người anh. Ngay trước mặt mọi người trước, cô chúi đầu vào ngực Trình Tuyển dùng sức cọ, cứ như bị bệnh loãng xương, mình đứng không vững, nhất định phải dán vào Trình Tuyển mới được.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ phừng phừng, tựa như ráng chiều dán trên gương mặt trắng nõn, cặp mắt hoa đào đầy nước, lấp lánh động lòng người.

Mấy nhân viên xung quanh dồn dập nhỏ giọng nghị luận về thân phận của người đàn ông xinh đẹp này.

Xem ra, hẳn là chồng của Nguyễn Thu Thu. Trai tài gái sắc, xứng lứa vừa đôi, nhìn xem tình cảm của hai người tình cảm tốt như vậy, thật sự là làm cho người ta hâm mộ đến chết.

Trong ânh mắt chăm chú của bọn họ, Trình Tuyển cúi thấp đầu, giật Nguyễn Thu Thu ra giống như kéo mè xửng.

Nguyễn Thu Thu có chút không hài lòng.

Lúc này cô rất váng đầu chóng mặt, chính mình cũng không biết mình đang suy nghĩ gì. Cô giang hai cánh tay, cứ đứng tại chỗ như vậy, mắt say lờ đờ mông lung, bộ dạng như có thể ngã xuống đất bất cứ lúc nào.

Cô nói: "Cõng em."

Trình Tuyển: "..."

Các đồng nghiệp nam đều vô cùng bội phục định lực của Trình Tuyển, nếu như là bọn họ sao có thể qua được ải người đẹp làm nũng này. Anh đứng tại chỗ thở dài, một giây sau, anh làm một việc mà tất cả mọi người đều không tưởng tượng nổi.

Anh bỗng nhiên nửa ngồi xổm xuống, ôm ngang Nguyễn Thu Thu, đứng dậy. Vác Nguyễn Thu Thu như vác một bao gạo, Nguyễn Thu Thu say khướt treo trên vai của anh.

Anh chậm rãi thở dài, tựa như đang ước lượng thịt heo mà ước lượng Nguyễn Thu Thu.

"Em nặng quá."

Ăn dưa quần chúng: "????"

Đây là lời mà người có thể nói ra?

Dù Nguyễn Thu Thu nửa tỉnh nửa mê nhưng lỗ tai vô cùng bén nhạy nghe được lời Trình Tuyển, cô đập một cái vào vai Trình Tuyển, chỉ nghe bốp một tiếng, Nguyễn Thu Thu dữ dằn nói: "Thả em xuống!"

Toàn bộ hành trình Trình Tuyển đều phớt lờ sự phản kháng của cô, khiêng túi gạo... À không, khiêng Nguyễn Thu Thu đi như thế.

Để lại một đám quần chúng ăn dưa yên tĩnh hai mặt nhìn nhau: "..."

Trên đường đi Nguyễn Thu Thu rất ầm ĩ.

Ngồi lên taxi, cô không đá chân lại thì lại vặn va vặn vẹo, quay tới quay lui, Trình Tuyển đã đang suy nghĩ có nên đi chỗ nào đó tìm một cái que phòng ngừa bạo lực đè Nguyễn Thu Thu lại để cho cô không náo loạn nữa lại.

Anh trai lái xe dở khóc dở cười: "Bạn gái nhỏ thật ầm ĩ ha."

Trình Tuyển còn chưa kịp trả lời, một cái đầu đột nhiên xuất hiện bên cạnh chỗ tựa lưng của anh lái xe, tóc tai bù xù như nữ quỷ, nổi giận đùng đùng: "Chúng ta kết hôn!"

Lốp xe bỗng nhiên tại đánh một vòng trên đường, phát ra tiếng " kít kít", anh lái xe bị dọa đến cả người toát mồ hôi lạnh.

"Xin quản lý tốt cô ấy đi!"

Theo lực quán tính, một đầu người ngã vào ngực Trình Tuyển, kẻ cầm đầu Nguyễn Thu Thu nhỏ giọng lầm bầm: "Ai vậy, thật hung dữ."

Trình Tuyển yên lặng che mặt cô: "..."

Cái thắng gấp của anh giai taxi đã thành công hấp dẫn lực chú ý của mấy anh cảnh sát tuần tra gần đó. Bọn họ lái xe cùng đi đến. Đứng bên cạnh ghế tài xế, anh cảnh sát liếc mắt một cái đã nhìn thấy lái xe đầu đầy mồ hôi lạnh, ngồi ở hàng sau có một người đàn ông áo đen cúi đầu, tay che mặt một cô gái, cô gái nằm ngửa tại chỗ ngồi bất lực giãy dụa, động tác mềm mại yếu đuối, tựa hồ là đã bị hạ thuốc

Anh cảnh sát: (⊙o⊙)

Thật giống cảnh phim trong« Mặt trời thiêu đốt trái tim*», phân đoạn cảnh sát Đoạn Dịch Hoành phát hiện mục tiêu Đặng Siêu, ánh mắt anh cảnh sát cứng lại, vừa sợ vừa giận, chỉ vào ghế lái xe gầm thét: "Dừng xe!!"

*Tên gốc: Liệt nhật chước tâm, là bộ phim điện ảnh do Lam Sắc Tinh Không và Bắc Nạp hợp tác sản xuất, đạo diễn Tào Bảo Bình. Bộ phim chuyển thể từ tiểu thuyết "Vệt đen bầu trời" của nữ tác giả Tu Nhất Qua. Phim công chiếu tại Trung Quốc vào ngày 27 tháng 08 năm 2015

Còn dám lừa bán phụ nữ, lợi hại thế cơ à!

Anh lái xe lập tức hoảng hồn.

Dưới tình thế cấp bách, suy nghĩ loạn hết cả lên, vốn là muốn phanh xe nhưng lại hồ đồ, chiếc xe vừa mới bình ổm chạy đột nhiên chạy vèo vào về phía trước, anh cảnh sát vội vàng kéo vang còi cảnh sát, lấy ra chiếc loa lớn: "Người phía trước không được chạy!"

Cũng may Trình Tuyển tương đối tỉnh táo, lập tức chỉ huy lái xe dừng lại.

Chiếc xe chạy mấy trăm mét, rốt cục cũng đã ngừng lại dưới sự vây bắt của một vài chiếc xe tuần tra.

Nguyễn Thu Thu trong ngực anh ngủ đến mơ mơ màng màng: "Đến nhà à?"

Trình Tuyển: "..." Hình như, càng chạy càng xa.

Anh cảnh sát bắt bọn họ giao giấy chứng minh thư ra, may là Trình Tuyển có mang theo túi tiền trong người, có chứng minh thư. Anh cảnh sát gọi điện thoại mấy lần, sau khi kiểm chứng tin tức của hai người mới hậm hực nói ra: " Kiểu chơi tình thú của vợ chồng son đấy à."

Là người vẫn không biết rõ tình hình, Nguyễn Thu Thu vẫn mơ mơ màng màng dựa vào Trình Tuyển ngủ say.

Trình Tuyển gọi lái xe, đưa hai người bọn họ đưa đến nhà. Anh vẫn dùng tư thế khiêng gạo để khiêng Nguyễn Thu Thu vào nhà. Trong mơ, Nguyễn Thu Thu cảm giác mình đầu nặng chân nhẹ, bụng rất khó chịu, rốt cục cũng được đặt lên giường, cô trở mình, không chịu ngủ yên ổn, hai chân thon dài đạp tới đạp lui, đạp đến giày rơi trên mặt đất.

Cô bắt đầu co người cởi áo khoác rồi cở áo len, mắt thấy cái bụng trắng noãn bằng phẳng sắp lộ ra, động tác của Trình Tuyển nhanh hơn cô, trực tiếp dùng chăn mền bọc lấy Nguyễn Thu Thu.

Chăn mền đều bị buộc chặt chẽ vững vàng, cứ thế mà trói Nguyễn Thu Thu thành một cái xác ướp.

Không cách nào giãy dụa, Nguyễn Thu Thu nhắm mắt lại bắt đầu lẩm bẩm: "Tuyển ca ca... em muốn uống nước."

Nói, Nguyễn Thu Thu liếm liếm môi, lộ ra đầu lưỡi béo mập hồng hào.

Trình Tuyển đột nhiên cảm thấy anh hẳn là cũng nên uống một cốc nước.

Anh lấy một cái ống hút đặt ở trong chén nước, Nguyễn Thu Thu nửa mở mắt ừng ực ừng ực uống hết một nửa, rốt cục cũng không kêu khát nữa.

Trình Tuyển đặt cốc nước xuống, chuẩn bị rời đi, Nguyễn Thu Thu chợt trở mình.

Cô dùng sức nhúc nhích một chút, cả người tựa như một em bé tằm đang cố gắng bò đi, mang chăn mền từ mép giường lăn xuống dưới, trực tiếp ép Trình Tuyển lên mặt đất.

Cùi chỏ của anh chống đất, kêu lên một tiếng đau đớn.

Chăn mền tản ra, thân thể mềm mại của Nguyễn Thu Thu ép ở trên người anh, mái tóc dài rải rác trên vai anh, trên cổ và mặt anh đều là mùi hương thơm ngát đặc biệt từ hơi thở của Nguyễn Thu Thu.

Hai người bị chôn trong đống chăn mềm mại, tựa như đang dựa sát vào nhau ngủ.

Trình Tuyển không nhúc nhích, giống tảng đá.

Trong ngực, Nguyễn Thu Thu cười ngọt ngào, mơ mơ màng màng kêu một tiếng "Tuyển ca ca".

Một tiếng này lại yêu kiều lại vừa mềm mại, vừa giống làm nũng lại vừa giống tán tỉnh. Vẻ mặt Trình Tuyển bình tĩnh cực kì, nhưng hai cái ta đỏ phừng phừng đã phản bội anh.

Cô dựa trong lồng ngực của anh, ngủ không đến vài giây, tay bỗng nhiên sờ soạng lên: "A... Tiếng trống ở đâu ra vậy?"

Trình Tuyển tỉnh táo giữ chặt tay cô: "Đi ngủ."

"Thế nhưng mà..."

"Đi ngủ."

"Ồ."

Đèn ngủ trong phòng sáng lên, ánh đèn ấm áp chiếu xuống trên thân hai người. Trong chăn truyền đến tiếng hít thở đều đều của Nguyễn Thu Thu.

Trình Tuyển nửa nằm ngửa trên đất, khuỷu tay bị sàn nhà đập đến đau nhức nhưng lại không có nhúc nhích.

Anh khe khẽ thở dài.

Lại thở dài.

"..."

Trong lúc ngủ mơ Nguyễn Thu Thu nhíu mày lại, kỳ quái, tiếng trống này sao lại càng lúc càng nhanh vậy.

...

Hôm sau, Nguyễn Thu Thu đầu đầy mồ hôi bừng tỉnh.

Tỉnh lại thì phát hiện cô bị quấn trong chăn, che vô cùng chặt chẽ không thể động đậy.

Áo len và quần đều không cởi ra, giống như là bị thiêu đốt trong lò lửa, nóng đến mức Nguyễn Thu Thu miệng đắng lưỡi khô, vội vàng cầm lấy nửa chén nước đầu giường uống sạch bách.

Nguyễn Thu Thu thay áo ngủ, tinh thần phấn chấn ra cửa, nhìn thấy Trình Tuyển đang từ phòng bếp đi ra, trong tay cầm một hộp sữa bò.

Nguyễn Thu Thu: "Mẹ ơi! Con mắt của anh sao thế?"

Trình Tuyển thế mà cũng có ngày mắt có quầng thâm?

Trình Tuyển sâu kín nhìn cô một cái, không muốn nói chuyện.

Nguyễn Thu Thu chỉ nhớ rõ tối hôm qua uống rượu, gửi tin nhắn cho Trình Tuyển, chuyện kế tiếp không nhớ rõ cái gì cả. Từ việc cô tỉnh lại trên giường thì có thể phán đoán, Trình Tuyển chắc chắn mang cô về rất vất vả.

Nguyễn Thu Thu có chút chột dạ: "Thật có lỗi, tôi không có làm cái chuyện gì quá đáng chứ?"

Trình Tuyển mặc dù không nói chuyện, nhưng ánh mắt nói cho cô biết, tối hôm qua cô vô cùng vô cùng vô cùng quá đáng.

Nguyễn Thu Thu ngại hỏi, cô cho là mình nôn vào người Trình Tuyển, hỏi lại chẳng phải là càng lúng túng hơn à.

Vì báo đáp Trình Tuyển, Nguyễn Thu Thu sảng khoái tiếp nhận chọn món, vất vả làm một bữa tiệc lớn. Ăn uống no đủ, Trình Tuyển không còn dùng ánh mắt lên án cô nữa, hai người lại khôi phục không khí hài hòa ngày xưa.

Cơm nước xong xuôi nghỉ ngơi, Nguyễn Thu Thu nhìn thấy lão Mạnh gửi tin nhắn cho cô.

【 nghe nói, cô bị chồng khiêng về như khiêng bao gạo? [ cười trộm ] toàn bộ phận đều nhìn thấy ha ha ha ha ha ha! 】

Nguyễn Thu Thu: "..."

Cô âm thầm nghiến nghiến răng, ngoài cười nhưng trong không cười nhìn về phía Trình Tuyển: "Hôm qua em về nhà thế nào?"

Trình Tuyển rất không muốn sống nói láo: "Cõng về."

Nguyễn Thu Thu: "Dùng lưng hay là dùng vai?"

Trình Tuyển: "... quên rồi."

Nguyễn Thu Thu: "Anh sắp xong rồi, thật sự."

...

Tên thật của Bạch Long Mã là Bạch Lung, lúc gửi tin nhắn thoại cho Nguyễn Thu Thu giọng nói rất ngọt, không có chỗ nào giống dáng vẻ hào khí ngất trời trong game.

Cô nàng hưng phấn chào hỏi, nói với Nguyễn Thu Thu thời gian và địa điểm.

Số người trong vang phái cùng thành phôa với cô không ít, không ngờ Bạch Long Mã lại sống cách chỗ ở của Nguyễn Thu Thu không xa, nhiều lắm cũng chỉ mất hơn nửa giờ đường xe đã có thể đến nơi. Lần này là chỉ là một buổi tụ họp nhỏ, chỉ có chừng năm sáu người, đều người chơi tương đối tốt, Nguyễn Thu Thu lúc này mới dám yên tâm đi cùng.

Bọn họ đặt phòng riêng tại một nhà hàng, đây là tiệm ăn do gia đình Chân hướng lên mở, gia cảnh của Chân hướng lên trời không tồi, giống với Bạch Long Mã, hai người đều là thường thường bậc trung, offline là một đôi tình lữ, chơi game gì đều là acc tình nhân.

Còn lại còn có Đặng bố lợi thiếu, Ta chính là Diệp Lương Thần, Bánh bao thịt đánh chó. Nguyễn Thu Thu nhìn thấy tên họ không khỏi cười.

Khí trời bên ngoài còn rất lạnh, Nguyễn Thu Thu tùy ý mặc áo lông cùng quần jean, đeo khăn quàng và cùng mũ, che chắn chặt chẽ ra cửa. Đợi cho cô đến tiệm cơm, mấy người khác đều đã có mặt, đã bắt đầu trò chuyện vô cùng náo nhiệt.

Nguyễn Thu Thu đẩy cửa phòng ra, bỏ mũ xuống, mấy người đang náo nhiệt nói chuyện phiếm bỗng nhiên sững sờ tại chỗ.

Bọn họ hai mặt nhìn nhau, không dám nhận bừa mỹ nhân trước mặt. Cho dù cô để mặt mộc, cả son môi cũng không bôi thì vẫn đẹp đến mức không gì sánh được.

Nguyễn Thu Thu cười híp mắt mở miệng: "Hello, tôi là Thu Thu Thu."

"Bà mẹ nó!!"

Cô gái duy nhất ở đây hú lên quái dị: "Cậu giấu kỹ thật đấy!"

"Thật bất ngờ, đây là tiên nữ của nhà nào hạ phàm vậy?"

Không khí vừa mới cứng đờ lập tức nóng lên. Bọn họ nhiệt tình gọi tên Nguyễn Thu Thu, ầm ĩ nư một cái tổ chim khiến Nguyễn Thu Thu không biết nói gì hơn.

Mấy người dồn dập giới thiệu lẫn nhau, khiến Nguyễn Thu Thu kinh ngạc chính là, Đặng bố lợi thiếu là cái nam sinh cao trung, tuổi còn trẻ ngưng rất cool ngầu, luôn đội mũ lưỡi trai, hai tay ôm vai.

Một anh trai cười hì hì tay lên bả vai Bạch Lung, nói: "Ta chính là cún con* của cô ấy."

* Ở Trung Quốc, từ cún con (小奶狗 - xiǎo nǎigǒu) dùng để chỉ những chàng trai yêu những cô gái lớn tuổi hơn mình. Trong mắt người yêu, những chàng cún con là người đơn giản, ngây thơ, ân cần, chu đáo - và quan trọng nhất là rất trung thành và đeo bám - như một thú cưng vậy.

"Không, anh là chó già."

"..."

Nguyễn Thu Thu dở khóc dở cười: "Chân hướng lên trời?"

Nụ cười chàng trai có chút ngượng ngùng: "Đúng, là tôi, Ngụy Điềm."

Nguyễn Thu Thu ngồi trên ghế, Chân chỉ lên trời cũng là liền Ngụy Điềm, cười hì hì nói: "Đại thần đâu?"

Anh vừa nói, những người còn lại dồn dập vểnh tai: "Đúng vậy đúng vậy, đại thần thế nào, hai người các ngươi là ở cùng một nhà sao? Hai người đã kết hôn rồi?..." Ríu rít hỏi một đống vấn đề.

Nguyễn Thu Thu: "Chỉ là người bình thường thôi."

Bạch Lung cắt một tiếng: "Cậu trông chả khác nào Lưu Cường Đông không biết vợ mình đẹp cả."

Nguyễn Thu Thu: "..."

Bạch Lung nói: "Mình thật sự không ngờ cậu lại xinh như vậy đấy. Nếu mà biết, còn để Khinh Phong Bích Ảnh kia ra sức đắc chí cái gì chứ, còn nói cái gì mà khuynh nước khuynh thành, tôi cười ỉa."

Nguyễn Thu Thu bất đắc dĩ lắc đầu: "Người có người đặc sắc, chuyện này không so được."

"Nếu nình là Cố Quốc Thần Du, mình nhất định sẽ chọn cậu. Đáng tiếc cậu đã có đại thần lợi hại hơn rồi nha."

Nói đến đây, Bạch Lung đè thấp tiếng nói, vui buồn thất thường nói: "Cậu có biết không, hai người bọn họ chia tay rồi."

Nguyễn Thu Thu: "Hả? Ai?"

"Thì là Cố Quốc Thần Du cùng Khinh Phong Bích Ảnh đấy. Bạn thân của Khinh Phong Bích Ảnh còn ở trong group tố khố đó, nói là đại thần bị một ả hồ ly không biết xấu hổ quyến rũ đi mất."

Nguyễn Thu Thu lười quan tâm chuyện thị phi của người khác, nhưng chuyện này cô thật sự rất kinh ngạc.

"Bọn họ chia tay?!"

Không đúng, dựa theo kịch bản, lúc này Cố Du sắp công thành danh toại, ngay sau đó anh ta sẽ làm một đám cưới thật hoành tráng với Từ Bích Ảnh chứ. Hai người lại chia tay vào lúc mấu chốt, sao có thể? Cố Du làm sao mà phấn chấn lại được?

Nguyễn Thu Thu đầu đầy dấu chấm hỏi.

Hay là —— cô vợ đời trước của Cố Du xuất hiện?

Nguyễn Thu Thu hoàn toàn đứng hình.

"Ai biết được. Dù sao mọi người cũng đồn đại nhiều lắm. Ngươi xem Cố Quốc Thần Du bây giờ đang tham gia đánh tranh tài đó, rất có danh tiếng, nếu tôi là Khinh Phong Bích Ảnh chắc là phải hối hận đến chết mất, đắc ý vênh váo cho lắm vào."

Ngụy Điềm ở một bên đáp lời: "Tiểu bảo bối, anh đang ở chỗ này đấy, không cho phép em nhớ thương giống đực nào khác."

Những người khác ra vẻ buồn nôn không chịu được.

Mấy người nói chuyện vô cùng náo nhiệt, thực đơn mang lên, Nguyễn Thu Thu chọn một món ăn tương trưng còn lại để người khác gọi. Lần này nói là để Ngụy Điềm mời khách, từ chối không được Nguyễn Thu Thu đành phải chấp nhận thôi.

Đồ ăn được đưa ra, Ngụy Điềm nhiệt tình mời mọi người: "Ăn nhiều một chút, đầu bếp nhà chúng ta những khác không được chỉ có làm thịt cá là tuyệt nhất, mọi người nhất định phải nếm thử."

Nguyễn Thu Thu cầm lấy chiếc đũa, trong đầu chợt hiện lên một đôi mắt sâu kín, vốn là chút đói bụng, nháy mắt cô đã không có muốn ăn nữa.

Nguyễn Thu Thu: "..."

Thấy cô một hồi lâu vẫn không hề động đũa, Bạch Lung ngẩng đầu thì nhìn thấy Nguyễn Thu Thu khẩn trương hết nhìn đông tới nhìn tây, đến cửa sổ cũng không buông tha.

Trắng lung: "Cậu làm gì vậy???"

Nguyễn Thu Thu: "... Không có gì, chỉ là có chút khẩn trương."

Mặc dù không có nói với Trình Tuyển, nhưng mà cái này cũng không tính là ăn mảnh đâu nhỉ? Nguyễn Thu Thu quả thực đã bị Trình Tuyển dọa cho thần hồn nát thần tính rồi

Cô dứt khoát lấy di động ra chỉnh chế độ thành yên lặng tránh cho Trình Tuyển gửi tin tức tới, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, mọi người bắt đầu ăn cùng mọi người.

Những người khác: "..."

Phụ nữ của đại thần đều kỳ quái như thế sao?

Mọi người ăn bữa cơm này rất vui vẻ, thêm Wechat lẫn nhau, hẹn cuối tuần có thể cùng nhau đi ăn cơm dã ngoại hoặc là đi leo núi. Đây coi như là lần đầu tiên cô có bạn bè ở thế giới này, cô vui vẻ cùng mọi người trao đổi Wechat, cẩn thận hẹn thời gian gặp mặt lần sau.

Ra cửa, bên ngoài nhưng bông tuyết nhỏ rơi xuống, chân trời mênh mông một mảng trắng xóa

Nguyễn Thu Thu khoác áo khoác, mấy người khác nói muốn đưa Nguyễn Thu Thu về đều bị cô uyển chuyển cự tuyệt. Ăn uống no đủ là lúc thích hợp để đi bộ, Nguyễn Thu Thu hơi híp mắt lại, hưởng thụ cảm giác những bông tuyết li ti rơi trên mặt lấy, đúng lúc này, cô nghe được một tiếng cười khẽ quen thuộc.

Nguyễn Thu Thu kinh ngạc mở to mắt, rõ ràng là Cố Du.

Cố Du hôm nay mặc áo khoác dài màu xám, đeo khăn quàng cổ lộ ra vẻ hiền lành lịch sự. Anh ta từ tòa nhà đi xuống, xa xa phát hiện bóng người Nguyễn Thu Thu liền bước nhanh đi lên trước.

Bước chân của anh có chút hưng phaan nhưng Nguyễn Thu Thu chưa từng phát hiện được.

Nguyễn Thu Thu hơi kinh ngạc: "Sao anh cũng ở nơi đây?"

"Thật là đúng dịp, đây là lần thứ mấy chúng ta vô tình gặp nhau rồi nhỉ?" Cố Du mỉm cười, "Tôi tới gặp người quen. Cô ăn cơm chưa?"

Nguyễn Thu Thu: "Đã ăn xong, đang chuẩn bị đi về."

"Vừa hay hôm nay tôi lái xe để tôi đưa cô về."

"Không cần không cần..."

Cố Du rất kiên trì: "Dù sao tôi cũng coi là một nửa nhân viên của Gia Trừng, cô vẫn là để tôi đưa về đi, về sau tất cả mọi người là đồng nghiệp còn có rất nhiều cơ hội gặp mặt."

Nguyễn Thu Thu không thể cự tuyệt chỉ có thể ngồi ghế sau xe

Cố Du lái xe rất ổn, trời tuyết lớn, anh ta cố ý giảm tốc độ xe xuống, có lẽ cũng không chỉ là vì thời tiết.

Điều hoà mở vừa đủ, Nguyễn Thu Thu ấm áp tràn vào, run lẩy bẩy xoa xoa đôi bàn tay.

Cố Du nhìn thoáng qua kính chiếu hậu, cười nói: "Rất lạnh?"

"A, còn tốt."

Nguyễn Thu Thu là có chút xấu hổ, cô không biết nên nói chuyện cùng Cố Du thế nào.

Trong đầu đều là chuyện Bạch Long Mã nói với cô, liên quan tới quan hệ của Cố Du và Từ Bích Ảnh. Chuyện này không có liên quan gì tới cô, Nguyễn Thu Thu chỉ nghĩ nghĩ trong lòng một chút sau đó lập tức ném đến sau đầu.

Giọng Cố Du trầm ấm nói về tình hình dạo này của anh ta, đối với Nguyễn Thu Thu không e dè khiến Nguyễn Thu Thu không biết làm sao. Anh ta nhắc tới tiến độ thi đua hiện tại, còn nói cả dự định trong tương lai, giống như là đang giới thiệu mình cho Nguyễn Thu Thu, Nguyễn Thu Thu luôn có cảm giác là lạ.

Liên tưởng đến chuyện Từ Bích Ảnh, Nguyễn Thu Thu không muốn mình tự mình đa tình, cô chỉ có thể giả bộ như không cí việc gì nhìn qua ngoài cửa sổ, không nói một lời.

Cố Du một tay vịn tay lái, nhìn qua con đường phía trước, giọng điệu rất bình tĩnh nói: "Liên quan tới chuyện ngày đó nhìn thấy đơn ly hôn... Thật có lỗi, là tôi mạo muội, nhưng hai người?"

Nguyễn Thu Thu không muốn nói nhiều như vậy, chỉ là lừa gạt nói: "Xích mích nhỏ giữa vợ chồng thôi, anh bỏ qua cho."

Cố Du lại liếc mắt nhìn kính chiếu hậu, nhìn qua vẻ mặt Nguyễn Thu Thu, như có điều suy nghĩ.

Về đến nhà, Trình Tuyển vẫn ở thư phòng không ra.

Nguyễn Thu Thu thay quần áo, bỗng nhiên tìm không thấy điện thoại di động của mình. Cô lăn qua lộn lại cũng tìm không thấy, cuối cùng cũng không thể không nhờ Trình Tuyển giúp đỡ.

"Cộc cộc cộc!" Nguyễn Thu Thu gõ cửa vài cái, "Trình Tuyển, nhanh gọi điện thoại cho tôi đi, tôi tìm không thấy."

Trình Tuyển đi ra cửa, gọi điện thoại cho Nguyễn Thu Thu.

Hồi lâu không có động tĩnh.

Nguyễn Thu Thu có chút ngơ ngác, không xong, cô nhớ là hình như cô để điện thoại ở chế độ im lặng mất rồi.

Trình Tuyển đang dựa vào cửa bỗng nhiên đứng thẳng người, con mắt dài nhỏ của anh có chút nhấc lên, chầm chập nhìn thoáng Nguyễn Thu Thu, vẻ mặt nhìn thế nào cũng không thấy vui vẻ.

Nguyễn Thu Thu không ý rằng Trình Tuyển đang nhìn chăm chú, cô còn đang bận tìm tới tìm lui trên ghế sô pha và trên giường tìm tới tìm lui, không hề nghĩ tới khả năng nó đã rơi ở bên ngoài.

"Kỳ lạ, rốt cuộc là chạy đi nơi nào rồi?" Nguyễn Thu Thu xoa xoa tóc, vẻ mặt khổ não.

Trên điện thoại Trình Tuyển hiện ra tin nhắn của đối phương

【 là Thu Thu sao? Tôi là Cố Du, điện thoại của cô rơi trên xe tôi, hiện tại không tiện nghe. Cô gửi địa chỉ tới, tôi qua đưa cho cô. 】

Trình Tuyển: "..."

Lời editor: Thank all❤ (ɔˆз(ˆ⌣ˆc).
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.5 /10 từ 3 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Xã hội phát triển, cuộc sống vật chất luôn nhiều áp lực ngày nay khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niemphat.vn ví dụ như thuan duyen va nghich duyen, hoa sen va tinh do giúp quý vị hiểu hơn về chân lý cuộc đời và có được sự an lạc trong cuộc sống.