Xuyên thành vợ cũ của nam phụ

Chương 48


Editor: Hạ Cẩn

Bên ngoài đang nhốn nháo truyền ra tai tiếng của Gia Trừng, nói là đại boss của công ty cuối cùng cũng lộ mặt, lời đồn truyền đi rất huyền diệu khó hiểu, Đồ Nam cũng vội vàng đến sứt đầu mẻ trán.

Ảnh chụp của Trình Tuyển lộ ra, toàn bộ dân mạng xôn xao lên, dồn dập đánh vào một điểm —— móa! Ông chủ lớn của Gia Trừng đẹp như vậy sao! Ngay cả máy ảnh của đám paparazzi cũng không làm giá trị nhan sắc của đối phương hao hụt một phân nào!

Gia Trừng không chỉ không bởi vì giấu diếm thân phận của ông chủ lớn mà bị tổn thương danh khí mà ngược lại, ảnh chụp của Trình Tuyển làm dậy sóng một lượng fangirl lớn, ùn ùn chạy đến weibo chính thức của Gia Trừng xưng vợ gọi chồng, cầu Trình Tuyển xuất hiện, độ hot có thể sánh ngang với minh tinh màn bạc.

Im lặng hồi lâu, weibo chính thức chỉ đăng một bài Weibo.

Là một gói biểu tượng cảm xúc: Nghĩ cũng đừng nghĩ.

Cùng một thời gian, lại có tin nói Trình Tuyển đã kết hôn nhiều năm, đối tượng chính là họa sĩ Chim mập bay trước, vợ chồng hai người khiêm tốn nhiều năm, không ai muốn để lộ thân phận của mình. Một đám người lại chạy tới Weibo "Chim mập bay trước" chứng thực, lượn quanh một vòng, thấy weibo Nguyễn Thu Thu cập nhập, lại thêm một đám fan nữa.

Thế là, trong một tình huống ly kỳ nào đó mà Nguyễn Thu Thu không biết rõ, cô lại cò nhiều thêm một xưng hô thân mật.

"Cô vợ xinh đẹp của tổng tài bá đạo".

Sau khi lên mạng, nhìn thấy biệt danh này, Nguyễn Thu Thu: "..."

Các nhân viên trong công ty càng khiếp sợ hơn. Trước kia bọn họ chỉ coi Nguyễn Thu Thu chẳng qua chỉ là một lính nhảy dù có chút quan hệ với Đồ Nam, ai có thể ngờ tới cô lại là vợ của ông chủ lớn thần bí trong truyền thuyết???

Thế này thì quá mộc mạc rồi! Mộc mạc đến mức bọn họ không tài nào đánh hơi ra dù chỉ là một chút!

Nói cách khác, vợ ông chủ đang ở ngay cạnh bọn họ, bọn họ chẳng những không trân trọng cơ hội này mà còn chuốc rượu.

Nhớ lại sắc mặt khó coi ngày đó của Trình Tuyển lúc mang Nguyễn Thu Thu đi, mấy đồng nghiệp chuốc rượu ngày hôm đó mặt đều tái cả rồi, viết giấy kiểm điểm ngay trong đêm nộp cho Đồ Nam.

Trái ngược với bọn họ, đại boss chân chính đang ngồi trong nhà trong nhà thong dong tự tại...

Ăn hai bát cháo hoa.

"..."

Tay nghề của Nguyễn Thu Thu rất tốt, cho dù là cháo trắng bình thường, phối hợp với vài món đồ chua mặn ngon miệng cũng ăn được rất nhiều. Nhưng mà cũng không thể húp cháo mãi chứ, mỗi ngày đều húp cháo, húp đến mức Trình Tuyển cảm thấy mình sắp biến thành chén cháo kia rồi.

Nguyễn Thu Thu thì tốt rồi, thiên vị cho mình, cái gì cũng ăn, một bên húp mì sợi một bên căn dặn Trình Tuyển không nên ăn quá nhiều dưa muối, không tốt cho vết thương.

Lần thứ N trong ngày, Trình Tuyển lại đưa ra yêu cầu: "Đi bệnh viện đi, miệng vết thương của tôi hình như tốt lên rồi."

Nguyễn Thu Thu tức giận nói: "Lúc này mới có hai ngày, anh là thần sao?"

Có phải thần không thì anh không biết nhưng nếu cứ tiếp tục húp cháo qua ngày như thế này, anh sẽ thành quỷ mất.

Trình Tuyển thở dài yếu ớt.

Nguyễn Thu Thu phát giác ra ánh nhìn chằm chằm của anh, ôm lấy bát, nói: "Cảm thấy tôi quấy rầy đến anh sao? Vậy tôi trở về phòng ăn nhé."

Trình Tuyển: "Không cần. Đã ăn xong, chúng ta đi bệnh viện thôi."

Nguyễn Thu Thu: "..."

Thằng cha này rốt cuộc cố chấp cái gì chứ. Hai ngày trước là ai kêu đau trời đau đất, không phải cũng là anh sao?

Một người húp cháo, một người húp mì, Nguyễn Thu Thu đơn phương cho rằng đây là khung cảnh vô cùng hài hòa.

Cơm tối kết thúc, Trình Tuyển rửa bát, lảo đảo cầm khăn mặt đi vào phòng tắm, bị Nguyễn Thu Thu níu lại. Nguyễn Thu Thu nghĩa chính nói: "Không phải đã đồng ý với tôi là mấy ngày nay không được tắm rửa sao, sẽ ảnh hưởng đến vết thương."

Một ngày không tắm rửa thì vẫn không sao nhưng hai ngày không tắm rửa, anh cứ cảm thấy trên người mình có hương vị mốc meo.

Trình Tuyển nói: "Tôi sẽ thúi."

Nguyễn Thu Thu trả lời rất đương nhiên: "Thối thì thối, không phải có cái từ gọi xú nam nhân sao, ngay cả hương vị của mình cũng ghét bỏ còn trông mong vào người khác không chê anh sao?"

Trình Tuyển trầm mặc.

Thế mà anh lại không cách nào phản bác???

Hai người đấu tranh một hồi, cuối cùng Trình Tuyển phải thỏa hiệp, đồng ý với Nguyễn Thu Thu chỉ xông hơi, nhưng anh không thể tự gội đầu được. Thế là Trình Tuyển yêu cầu Nguyễn Thu Thu gội đầu cho anh.

Chuyện đơn giản như gội đầu thôi mà, Nguyễn Thu Thu đồng ý không chút nghĩ ngợi.

Trình Tuyển vọt vào tắm, trên thân ướt sũng, anh mặc áo ngủ đứng trong phòng, Nguyễn Thu Thu đi vào theo hết nhìn đông tới nhìn tây. Mặc dù hai người ở chung lâu như vậy, nhưng Nguyễn Thu Thu chưa từng bước vào phòng tắm của Trình Tuyển, sạch sẽ hơn nhiều so với tưởng tượng của cô, gạch men xanh biển, tấm gương sạch sẽ và giá đỡ đỗ vật, đồ vật không nhiều, rất ngay ngắn, có trật tự.

"Oa, phòng tắm thật đẹp nha."

Nguyễn Thu Thu cầm khăn tắm, vỗ vỗ vào cổ Trình Tuyển ra hiệu để anh cúi đầu xuống. Trình Tuyển nghe lời cúi đầu xuống, vóc dáng anh rất cao, nổi bật lên rửa mặt bồn thấp một nửa, nhìn còn có chút không hài hòa.

Nguyễn Thu Thu lầm bầm một câu: "Lớn lên cao như vậy làm gì."

"Có thể bổ sung cho em."

Nghe vậy, Nguyễn Thu Thu sững sờ, lập tức nghiệp mặt lại, dí lại cổ của anh: "Tầm này rồi mà còn bày đặt, đứng vững đi, tôi xả nước nóng đấy!"

Quả nhiên Nguyễn Thu Thu không nên nghĩ quá tốt về Trình Tuyển, từ lúc bắt đầu gội đến lúc gội xong, không có một lúc nào là yên tĩnh cả.

"Nước nóng quá."

"Thêm chút nữa."

"Lạnh, cho nóng một chút đi."

"Dầu gội..."

"Ngậm cái mõm chó của anh vào!" Nguyễn Thu Thu tức giận.

Trình Tuyển sầu não cúi đầu, hồi lâu sau mới chậm rãi nói: "Dầu gội vào mắt."

"A a a thật xin lỗi! Đều tại anh hết, sao anh không nói sớm!"

"..."

Gội đầu xong, Nguyễn Thu Thu cầm máy sấy, sấy tóc cho anh. Cô mở gió nóng, nhẹ nhàng thổi phật tóc Trình Tuyển. Lọn tóc Trình Tuyển nhìn có hơi quăn và lộn xộn, sợi tóc màu đen nhìn thì rất mềm nhưng trên thực tế sờ lên vừa cứng vừa nhọn. Nguyễn Thu Thu đào tóc anh như đào bắp ngô để cho tóc nhanh khô hơn.

Giọng Trình Tuyển rất nhỏ: "Có thể hỏi tại sao không?"

Tiếng máy sấy hơi to có, Nguyễn Thu Thu nói: "Cái gì cái gì? Anh nói to hơn tí đi."

"Sao lại cảm thấy không tốt."

"."

Dây điện của máy sấy hơi ngắn, bị Nguyễn Thu Thu túm một chút, đột nhiên bị tuột ra khỏi ổ điện, tiếng ồn"vù vù vù" nháy mắt biến mất, trùng hợp nghe được rành mạch câu nói của Trình Tuyển.

Nguyễn Thu Thu đơ mất vài giây mới phản ứng được Trình Tuyển hình như muốn nói chuyện ở bệnh viện ngày đó.

Có thể nói là cung phản xạ của thằng cha này quấn hai vòng Trái Đất vẫn chưa hết, đã hai ngày trôi qua vẫn còn nhớ tới chuyện này mà hỏi, Nguyễn Thu Thu thật sự là phục anh luôn rồi.

Tóc cũng gần khô rồi, Nguyễn Thu Thu vuốt vuốt cái đầu chó của anh rồi thu dây máy sấy lại.

"Tôi hiểu anh, lòng tự trọng của đàn ông, dù là giả thiết khả năng cũng rất để ý... Bộ dạng này. Chuyện rất đơn giản, bởi vì chúng ta không có tình cảm, có tình cảm thì sẽ rất tệ."

So ra, tình cảm.của Nguyễn Thu Thu đối với Trình Tuyển giống như một người bạn, người thân, một người đặc biệt đáng để dựa vào.

Nhưng đồng thời Nguyễn Thu Thu cũng rất lý trí, trên phương diện tình cảm, từ trước đến nay cô luôn hiểu được phải khắc chế mình, tránh cho phải nhận những tổn thương không cần thiết.

Đối với bản thân mình, cô rất kiềm chế, phòng ngừa không để phạm phải sai lầm, cô tin Trình Tuyển càng giống vậy hơn. Tính cách của Trình Tuyển là do thiếu hụt trên phương diện tình cảm, mới có thể đặc biệt chú ý đến cô, trong cuộc sống của anh, có quá ít nhân vật nữ nên mới cho rằng sự tồn tại của cô là tương đối đặc biệt.

Nếu như Trình Tuyển có một hoàn cảnh khác, nhất định sẽ không cảm thấy cô có chỗ nào đặc biệt đáng giá để ỷ lại.

Nguyễn Thu Thu vẫn luôn cho là như vậy.

Nói về nấu ăn, so với cô thì còn có nhiều người giỏi hơn, nói về vẽ tranh, cô cũng không phải không thể thay thế, Gia Trừng lớn như vậy, muốn tìm một họa sĩ giỏi quả thực dễ như trở bàn tay. Nói về bề ngoài thì càng buồn cười hơn, cái túi da này còn không bằng một góc của Trình Tuyển, nếu như anh muốn, còn nhiều, rất nhiều những cô gái tốt hơn đứng xếp hàng đợi.

Tính tình cô không tốt, không muốn nhận thua, còn luôn luôn giương nanh múa vuốt với Trình Tuyển, âu cũng là ỷ vào việc Trình Tuyển tốt tính. Tật xấu thì có một đống, Trình Tuyển có thể thích cô thì mới có quỷ.

Cho dù ngoài miệng Nguyễn Thu Thu vẫn luôn cười nhạo rằng dạng dàn ông chó chết như Trình Tuyển mà vẫn còn người nhớ mãi không quên nhưng trong lòng cô hiểu rõ sự ưu tú của Trình Tuyển không phải dạng người bình thường như cô có thể khống chế được.

Bởi vậy, từ đầu đến cuối, cô thỉnh thoảng sẽ bị gương mặt kia mê hoặc vài lần nhưng cô chưa bao giờ mơ tưởng đến Trình Tuyển.

"Trình tổng à, anh không cần suy nghĩ quá nhiều đâu, nếu quả như thật có cô gái nào không tệ thì nhanh chóng ra tay đi, anh cũng lớn lắm rồi." Nguyễn Thu Thu đặt máy sấy đặt vào trong ngăn kéo, "Tôi cứ mãi ăn vạ anh anh như vậy cũng không phải chuyện gì tốt, đúng không?"

Trình Tuyển im lặng thật lâu.

"Không phải."

Nguyễn Thu Thu đi vài bước, không nghe rõ. Cô sửng sốt, quay đầu lại: "Anh nói cái gì?"

"Tôi nói..."

"Ring ring ring..."

Chuông điện thoại di động cắt ngang lời Trình Tuyển. Anh cầm điện thoại di động lên, thấy là điện thoại của Đồ Nam, liền nhận.

"Đại boss, có người phốt chị dâu, đã tra rồi, hẳn là bênThụy Phương. Trước mắt vẫn đang xử lý, anh đừng để chị dâu lên mạng nhé, chị ấy nhìn thấy nhất định sẽ không vui đâu."

Đương nhiên, Trình Tuyển cũng không xem thì càng tốt.

Trên mạng, các loại tin đồn truyền đi nhốn nháo, cái gọi bạn tốt, bạn học thời xưa đều đứng ra chứng minh sinh hoạt cá nhân của Nguyễn Thu Thu vô cùng phóng đãng, đã kết hôn còn đi khắp nơi tán tỉnh, ông chủ Gia Trừng bị đội nón xanh mà không biết, quả thực là ngu ngốc đến cực độ.

Đính kèm là mấy bức ảnh vô cùng thật, ngay cả Đồ Nam lúc đầu nhìn vào cũng giật nảy mình, cho là chị dâu thật sự làm ra chuyện như vậy.

Giọng điệu Trình Tuyển rất bình thản: "Tôi đã biết."

Nói xong, cúp điện thoại.

Nguyễn Thu Thu hỏi: "Thế nào?" Cô có thể nhìn ra vẻ mặt Trình Tuyển đang rất không vui.

Trình Tuyển đứng lên, níu lại cánh tay Nguyễn Thu Thu, kéo cô ngồi xuống ghế sofa ở phòng khách, anh ấn ấn điện thoại mấy lần, đến lúc đưa cho Nguyễn Thu Thu, giao diện của điện thoại dã chuyển thành game Anipop*.

*Tương tự như Candy Crush.

Nguyễn Thu Thu có chút khó hiểu" "Làm gì vậy??"

"Chơi đến hai mươi điểm."

Nguyễn Thu Thu: "???"

Trình Tuyển một tay đút túi, cầm điện thoại Nguyễn Thu Thu: "Không được phép gian lận."

Nguyễn Thu Thu tỏ vẻ, nói đùa à, lại trò chơi như Anipop này đến cả trẻ con ba tuổi cũng chơi qua, hai mươi bàn chẳng phải là dễ như trở bàn tay sao.

Trình Tuyển mang điện thoại di động của cô vào thư phòng, Nguyễn Thu Thu không lo lắng Trình Tuyển sẽ làm gì điện thoại di động của cô, ngồi chơi hết sức chăm chú. Cô sao có thể vì loại trò chơi này mà bị Trình Tuyển xem thường?

Sau một tiếng.

Nguyễn Thu Thu: "Đến nay tôi mới tròn sáu tháng tuổi thôi."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.5 /10 từ 3 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Những bí quyết, những kinh nghiệm chia sẻ thực tế để gìn giữ cuộc sống hôn nhân gia đình được hạnh phúc nhất? Các bí quyết giữ gìn hạnh phúc gia đình thời nay được chia sẻ từ trang web phụ nữ chẳng hạn như vay cuoi ren cho co dau chuong ve co dien, kieu toc ngang vai uon cup Thế giới kiến thức là rất rộng lớn, để tiếp thu, tìm hiểu được hết mọi kiến thức thì chắc hẳn là không thể, thậm chí cả đời người cũng không xong, bởi vậy ngoài việc học nữa, thì còn phải học mãi.