Yêu phải tổng tài cuồng chiếm hữu

Chương 316



Chương 316

“Vậy anh nhanh chữa trị cho cậu Kiêu đi, anh không phải là thần y sao? Nội thương anh cũng không xử lý được, anh trình độ quá tồi rồi.” Nam Cung Hào phát cáu: “Nội thương, đó là khái niệm của học giả Vũ, tôi từ y học phương Tây mà ra, y học cổ truyền cũng chỉ là biết sơ sơ thôi.”

“Anh nói như vậy, chúng ta có nên tìm một bác sĩ y học cổ truyền trị bệnh cho cậu Kiêu không?

“Ngộ nhỡ tìm một bác sĩ y học cổ truyền, trái lại làm hại cậu Kiêu thì sao?”

“Chúng ta không phải đang lợi dụng lấy thành tựu của người nhà ở anh ấy, để anh ấy tận tâm tận lực trị thương cho cậu Kiêu sao?”

Không đợi Nam Cung Hào phản bác, Mạc Lâm Kiêu trầm giọng nói: “Câm miệng hết đi. Nội thương có thể tự lành, chỉ là vấn đề thời gian. Trần Kiệt cậu ra ngoài cho tôi.”

“Sao lại là tôi ra ngoài…”

Trần Kiệt vẻ mặt không hài lòng, vừa lẩm bẩm vừa bước ra ngoài.

Nam Cung Hào cười nhếch mép: “Vì cậu y học cổ truyền hay y học phương Tây đều không phải, ở lại cũng dư thừa. Đừng quên đóng cửa.”

Kết thúc kiểm tra thiết bị, một số hàng dữ liệu xuất hiện, Nam Cung Hào đọc dữ liệu, sắc mặt càng ngày càng xấu.

“So với trước khi ra ngoài tình trạng còn tệ hơn! Cậu Kiêu, nếu như vừa rồi cậu không ra ngoài, nghe lời, nghỉ ngơi cho tốt, lần này có thể hồi phục lần hai rồi, nhưng cậu không nghe.”

Mạc Lâm Kiêu nhằm mắt lại, lười phản ứng lại Nam Cung Hào: “Nếu thần y là một người câm, cũng không ảnh hưởng gì đâu nhỉ.”

Nam Cung Hào tế dại da đầu, sợ hãi dùng ta che miệng lại, uất liếc nhìn cậu chủ họ Mạc, không dám nói thêm lời nào nữa.

Mạc Lâm Kiêu thực sự mệt không chịu nổi, rất nhanh chìm vào trong giấc ngủ.

Lâm Khiết Vy trở lại phòng, tắm qua một chút, thay quần áo ở nhà, dựa vào ghế sô pha, xem hai bản ghi chép về y học. Kiến thức về y học cổ truyền tối nghĩa khó hiểu, người bình thường đọc xem chưa chắc có thể thông suốt, lúc Lâm Khiết Vy vừa mở ra

xem, thậm chí xem không hiểu chút nào, nhưng dần dần, đọc đi đọc ức lại, dường như nghe thấy giọng nói không nhanh không chậm củua bổ đọc những nội dung này, những chữ trên sách cũng từ từ nhảy vào, bay vào trong đầu cô, hàng vạn ký ức trong đầu cô bồng quay trở lại.

Xem như này, không thể dừng lại được!

Đến cả thời gian đã bị quên rồi, bình thường cô tham ăn nhất, giờ cũng không để ý tới chiếc bụng đang kêu ùng ục. Đọc hết toàn bộ ghi chép về y học trong vòng một hơi thở, Lâm Khiết Vy cảm thấy đầu rất căng thẳng, gấp hồ sơ lại, nhắm mắt, sắp xếp qua những nội dung trong đầu vừa mới xem xong, các loại quy tắc, hiểu biết về y học cổ truyền vốn đĩ không hiểu, giống như tự dưng đâm qua một lớp cửa, trong đầu dần dần xuất hiện ra.

Cô có khuôn mặt nhỏ nhắn sáng ngời, đôi mắt nhắm nghiền, lông mi dài khế chớp, khuôn miệng nhỏ nhắn dần dân nhếch lên một vòng cung đầy kiêu hãnh.

Mở mắt ra lần nữa, đôi mắt của cô như là ngâm trong hồ nước trong sáng rực rỡ, niềm vui mứng vô tận về cá thể xác và thân thể. “Không hổ là những ghi chép của bố mình, xem một chút là có thể

hiểu rồi.” Cười tủm tỉm, Lâm Khiết Vy duỗi thẳng người một cái, giờ mới phát hiện bụng mình rất đói rồi, nhìn thời gian, vậy mà đã hơn bảy giờ tối rồi, sớm đã qua giờ ăn cơm bình thường của cô.

“Trời ơi, tôi vậy mà lại có thể đọc sách đến mức quên ăn quên ngủ, thật là mi sống lớn đến như vậy rồi, đây là lần siêng năng nhất”

Lâm Khiết Vy tự vỗ vào mặt mình, không ngần ngại khen ngợi bản thân: “Thật là một học sinh tốt, tuyệt vời”

Muộn như vậy rồi, sao bác Trần cũng không gọi mình đi ăn cơm, không phải là thằng cha Mạc Lâm Kiêu vẫn còn đang tức giận, cố tình không gọi cô đi ăn chứ? Cô tuyệt đối không thể để bị đói như vậy, mùi vị của bị đói thật quá đáng sợ.

Nghĩ đến đây, Lâm Khiết Vy cẩn thận thu dọn ghi chép về y học lại, bước nhanh ra khỏi phòng, nhanh chóng xuống tầng, đi thẳng đến nhà ăn.

Đến nhà ăn, Lâm Khiết Vy chết lặng ở đó.

Trên bàn ăn trống không.

Đừng nói là đồ ăn, đến một cái đĩa cũng không có. Hahaha, bọn họ quả nhiên đã ăn xong rồi, không gọi cô, thậm chí đồ ăn thừa cũng không để lại cho cô.

Thật là muốn khóc.

“Cô Vy, cô xuống rồi sao?” Bác Trần từ phòng bếp đi ra, trên người đang mặc một chiếc tạp dề.

“Bác Trần, bữa tối không còn sao? Một chút đồ ăn thừa cũng không để lại sao? Luôn có cơm thừa chứ ạ? Tạm thời làm một chút cơm rang được chứ

Bác Trần sững sờ, không thể nhịn được cười: gì mà cơm rang thừa? Tại sao lại muốn ăn cơm thừa chứ? Bữa tối còn chưa dọn

Lâm Khiết Vy hai mắt sáng lên, dừng lại hai giây sau đó không chịu được kêu lên: “Thật ạ, tốt quá rồi! Vẫn chưa ăn”

“Vy cô đợi tôi một chút, hôm nay có rau rừng luộc, là tôi và Trần Kiệt đi hái”

Lâm Khiết Vy ngoan ngoãn ngồi trên bàn đợi, tay chống cảm, đợi bữa cơm ngon, nhìn sang vị trí trống phía đối diện, hỏi: “Anh Kiêu đâu ạ? Anh ấy ăn rồi sao?”

“Vẫn chưa. Cậu Kiêu vẫn đang nghỉ ngơi, vì vậy không làm phiền anh ấy, tôi thấy cô cũng chưa xuống, nên là hoãn giờ ăn tối lại”

“Nghỉ ngơi? Nam Cung Hạo không phải là nói có chuyện công việc cần thảo luận

Bác Trần do dự một lát, vẫn quyết định nói thật: “Làm gì có chuyện công việc gì, thân thể cậu Kiêu không được khỏe, nhất định phải nghỉ ngơi”

“Trước đó nói anh ấy không khỏe, nhưng tôi thấy anh ấy vẫn tốt mà, không có chuyện gì đâu!”

Lúc đó cô còn ngốc nghếch xoa bóp huyệt thái dương cho anh, còn bị anh chế nhạo đại chiến ba trăm hiệp, sau đó cô lại chiến đấu dũng cảm đi vào nhà, bộ dạng làm gì giống như không thoải mái ở đâu?

Rõ ràng vẫn còn oai hùng rạng rỡ như vậy, bộ dạng ngang ngược hung hăng đại sát bốn phương.

Người giúp việc bưng một đĩa đồ ăn lên, bác Trần bưng một bát cháo đưa cho Lâm Khiết Vy, nhẹ giọng nói: “Cậu Kiêu không thích tỏ ra yếu đuối trước mặt người khác, rõ ràng là bị bệnh, vẫn phô trương như vậy. Cô Vy không tin có thể quan sát kỹ lưỡng một

Lâm Khiết Vy sững sờ.

Một bàn đầy đồ ăn ngon trước mặt, cũng không thèm nhìn, cau mày nhớ lại bộ dạng hôm nay của Mạc Lâm Kiêu.

Quả thật, sau khi từ nhà hàng trở về, sắc mặt của anh có chút tái nhợt hơn so với bình thường, thiếu đi sự hồng hào. Ngoài ra mấy lần thấy anh mắt lại, cau mày, rõ ràng là không thoải mái. Nhưng anh nói là thật hay giả, lại cố ý trêu chọc cô, cô dù sao cũng tin anh không có chuyện gì.

“Xem ra, anh ấy đúng thật là không thoải Lâm Khiết Vy tự lẩm bẩm một mình, quay đầu nhìn bác Trần: “Bác Trần, định đi gọi anh ấy ra ăn cơm sao?” Bác Trần lắc đầu: “Nam Cung Hào vừa nói, cậu Kiêu vẫn cần nghỉ ngơi, tạm thời không cần gọi cậu ấy, khi nào cậu ấy tỉnh rồi, ăn sau cũng được. Cô Vy, mong cô sau này quan tâm cậu Kiêu của chúng tôi hơn một chút, được không?”

“Được, không vấn đề gì” Lâm Khiết Vy vui vẻ đồng ý, bác Trần còn nghĩ rằng cô muốn thương xuân tiếc thu, Lâm Khiết Vy vậy mà lại cầm đũa lên, bắt đầu ăn uống, thấy vậy khóe miệng bác Trần cong lên.

Đứa trẻ này… xem ra một chút quan tâm đến cậu Kiêu cũng không có rồi, xem đồ ăn thơm ngon hơn nhiều.

Haiz.

Lâm Khiết Vy và nhanh mấy miếng cơm, hai má phồng lên vì đầy cơm, mới nghĩ tới mơ hồ nói thêm một câu: “Tôi ăn no rồi sẽ đi chăm sóc anh ấy.”

Bác Trần lập tức cười tươi như hoa: “Được, vậy xin nhờ cô Vy”

Lâm Khiết Vy nép vào phía trước bàn ăn, ăn gió cuốn mây tan, so với cơ thể bé nhỏ của cô mà nói, cô ăn thật sự không ít, lại ăn ngon như vậy. Lâm Khiết Vy vừa mới nói lời thật lòng, cô không nhịn nổi bị đói, bị đói cơ thể cô sẽ đổ mồ hôi, cơ thể kiệt sức, cô chỉ có thể ăn uống no đủ mới có tinh thần chăm sóc Mạc Lâm Kiêu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.1 /10 từ 41 lượt.

Xã hội phát triển, cuộc sống vật chất luôn nhiều áp lực ngày nay khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niệm phật chẳng hạn như giai han va chuyen nghiep, the gioi cuc lac la thanh tuu cho chinh Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và ý nghĩa để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập mỗi ngày của quý vị.

loading...
DMCA.com Protection Status