La bàn vận mệnh

Chương 505: Tiếp tục



Thần tinh? Lão tử hiện tại có mấy trăm vạn, Khương gia có thể cấp cho ta bao nhiêu chứ? Không có khả năng cho ta mấy nghìn vạn đi? Thần khí? Ha hà, thật buồn cười! Lão tử trên tay có không ít bảo vật, tùy tiện cầm một kiện đi ra đủ làm khiếp sợ toàn bộ Thần giới, chỉ sợ trấn tộc chi bảo của Khương gia ngươi lấy ra cũng làm ta chướng mắt. Gia nhập vào Khương gia ư, vớ vẫn, mộng tưởng hảo huyền đi, Chủ tế ngươi tự mình tới mời ta thì không chừng ta còn xem xét một chút.

Khương Thiên Vi hết chỗ nói rồi, này còn không đủ sao? Lễ nào muốn gạt ta? Không phải, nghe ngữ khí thì người ta thật đúng là không thích. Lúc này, Khương Thiên Vi mới nghiêm túc quan sát Dương Thiên Vấn một phen mà không lưu ý đến việc mình đang bị hơn hai mươi cao thủ bao vây ở chính giữa, tùy thời có nguy đến tính mệnh.

Khí chất, khí chất đặc biệt, là khí chất ngạo thị thiên hạ. Khương Thiên Vi biết người trước mật này là nói thật, hắn xác thực không thiếu gì mấy thứ này.

Tuy rằng hai mươi mấy tên Thượng Vị Thần kia bao vây thế nhưng lại không dám có hành động thiếu suy nghĩ, hiển nhiên rất là kiêng kỵ Khương Thiên Vi, mặc dù đều là Thượng Vị Thần cao thủ nhưng trong đó thực lực cũng có chênh lệch.

"ngươi chẳng lễ không đào mệnh hả?" Khương Thiên Vi bất đắc dĩ thay đổi thái độ hỏi.

"Muốn chứ". Dương Thiên Vấn nhẹ giọng hồi đáp.

"Như vậy ta giúp ngươi giữ chân bọn họ, ngươi chạy đi, thuận tiện giúp ta truyền một cái khẩu tấn mà thôi". Khương Thiên Vi rất phiền muộn, mình đường đường một Thượng Vị Thần mà cư nhiên phải ở chỗ này ăn nói khép nép cầu xin một Hạ Vị Thần, hơn nữa có vẻ như mình cầu xin hắn vậy?

Tuy nhiên Dương Thiên Vấn mới phiền muộn, mình đi hái thuốc mà, đúng là tai bay vạ gió.

"Khương Thiên Vi, giao thứ đó ra đi, ngươi trốn không thoát đâu, noi đây cách Thuận Dương thành trăm vạn dậm, cho dù ngươi cầu cứu cũng không còn kịp rồi, hà tất phải như vậy?" Một cái thanh bào trung niên nhân nhẹ giọng khuyên nhủ.

"Ha hà. phải không?" Khương Thiên Vi cười mà hỏi ngược lại.

"Lão đại. Có một đám người đang tới. Còn cách nơi đây mười vạn dặm. Tốc độ rất nhanh". Tiểu Bạch truyền âm cho Dương Thiên Vấn nói. Không cần hỏi nhiều, đây là Tiểu Bạch dùng linh hồn truyền âm cho Dương Thiên Vấn.

Dương Thiên Vấn ngẩng đầu nhìn Khương Thiên Vi. Chẳng lễ là viện binh của Khương gia? Nếu như là như thế thì vừa rồi vì sao hắn muốn kêu mình đi truyền lời chứ?

Dương Thiên Vấn tỉ mỉ suy nghĩ một chút. Có mấy loại khả năng. Một loại là muốn dùng mình làm mồi mà dụ dỗ được đám người kia đi đế hắn có thêm vài phần cơ hội chạy trốn mà cũng có thể là đúng là muốn mình đưa tin. Còn có nhiều loại khả năng khác nhưng Dương Thiên Vấn cũng lười suy nghĩ.

"Đại nhân. Có muốn trước tiên đem tạp ngư phía dưới thanh lý đi không?" Rất hiển nhiên hắn ám chỉ Dương Thiên Vấn rồi.

Thanh bào trung niên nhân kia nhìn Dương Thiên Vấn rồi lấc đầu nói: "chỉ là một Hạ Vị Thần mà thôi. Không cần phải đề ý tới hắn. Chúng ta không thể lại đề cho Khương Thiên Vi trốn thoát được

Dương Thiên Vấn có chút phiền muộn, nghe nói như thế xem ra đi cũng không được, không đi cũng không được. Đi thì khẳng định là bị các Thượng Vị Thần công kích, nếu động thủ thì mình sẽ không thể lưu thủ, cái này không thành vấn đề, cùng lắm thì đem những người này bao quát cả Khương Thiên Vi ở trong đó giết chết, vấn đề là ngoài mười vạn dặm kia đang có viện binh chạy đến.

Được, các ngươi không cho ta ly khai, lão tử ngồi đây xem kịch là được rồi, đến lúc đó nhìn xong sẽ giết chết các ngươi! Tọa sơn quan hồ đấu, ta thích.

Dương Thiên Vấn lấy ra một ghế dựa ngồi xuống rồi mỡ miệng nói: "Các ngươi cứ tiếp tục đi, ta ngắm phong cảnh". Không có chút sợ hãi nào. Tại trong mất Dương Thiên Vấn những người này đều là người đã chết rồi, có cái gì phải sợ chứ? Trước tiên cho các ngươi chó cấn chó đã. lão tử tới thu thập tàn cục.

Dương Thiên Vấn lộ ra biểu hiện này tự nhiên khiến cho hai phương đều nhìn kỹ, Khương Thiên Vi trong lòng càng thêm kinh ngạc, mà thanh bào trung niên nhân càng thập phần hoặc và có chút lo lắng.

"Bất hảo, đại nhân, có phi hành pháp khí đang tới bên này, chúng ta nhanh động thủ đi?".

Thanh bào trung niên nhân giương mất nhìn về phía Khương Thiên Vi mỡ miệng nói: "ngươi cũng chơi chiêu kéo dài thời gian này hả?".

"ngươi lễ nào tự tin có thể trước khi viện binh của ta chạy tới có thể giết chết ta?" Khương Thiên Vi cười nói.

"Đắc tội với Khương gia chúng ta thì Thuận Dương Phủ còn để cho các ngươi nơi sống yên ổn sao? ngươi có phải là muốn nói những lời này hay không?" Thanh bào trung niên nhân tựa hồ không thèm đế ý viện binh của Khương gia mà vẫn thản nhiên nói.

"Hanh! ngươi không tính toán là quá ngu!" Khương Thiên Vi hừ lạnh một tiếng nói.

Ở phía sau, phi hành pháp khí đã bay đến, từ trên phi hành pháp khí có hơn mười Thượng Vị Thần nhảy xuống, tên đầu lĩnh là một thanh niên nhân đẹp trai.

Dương Thiên Vấn nhìn thanh niên nhân, từ ánh mất đầu tiên theo trực giác nhíu nhíu mày, không biết vì sao Dương Thiên Vấn đối với thanh niên nhân này rất chán ghét! Thế nhưng sau khi cảm giác đầu tiên này tiêu thất. Dương Thiên Vấn lại cảm giác khá lạ lùng.

Thanh bào trung niên nhân khoát tay chận lại, đám người kia vốn đứng thành hình cung tạo thế bao vây nay đi tới phía sau hắn.

----------

Dương Thiên Vấn ngoài cuộc tỉnh táo trong cuộc u mê, trong lòng nghi hoặc, sao bọn họ còn không sớm động thủ đi? Hai mươi hai người vây công một người, đâu cần cố kỵ như vậy chứ? Trừ phi là Khương Thiên Vi này đã dung hợp được lưỡng chủng bất đồng pháp tắc lĩnh vực, thực lực viễn siêu Thượng Vị Thần.

"Tam thúc, chúng ta tới rồi". Thanh niên nhân mang theo một đám mười lăm Thượng Vị Thần đứng ở phía sau Khương Thiên Vi nói.

"Thế nào sao con mang những người này tới?" Khương Thiên Vi kỳ quái mà hỏi thăm.

"Bởi vì..." Thanh niên nhân nói được phân nửa thì đột nhiên một thanh lợi kiếm từ phía sau lưng Khương Thiên Vi xuyên ra: "Bởi vì bọn họ đều là tâm phúc của ta".

"Ngươi... ngươi cư nhiên.. Khương Thiên Vi không dám tin tưởng, hoàn toàn không thể tin được, hắn kinh ngạc đến mức nói không ra lời rồi thân hình từ trên không trung rơi xuống đất.

"Tam thúc có phải rất kỳ quái không?" Thanh niên nhân cười tủm tim mà nói.

"Ha ha ha... Hảo, tốt, nhị công tử thực sự là nhân vật sát phạt quả quyết!" Thanh bào trung niên nhân hiển nhiên và thanh niên nhân này khá quen thuộc.

"Ai, chỉ trách tam thúc ngươi phát hiện ra bí mật ta, nếu như ngươi cầm thứ gì đó về gia tộc và tỉ mỉ điều tra thì sẽ tra ra đến ta, ta cũng không muốn công phu hơn mười vạn năm bị hủy hoại chỉ trong chốc lát, do đó tam thúc ngươi phải chết!" Thanh niên nhân mật tỏ vẻ thương tiếc lấc đầu cám thán, tựa hồ đang cảm thán hành vi của mình là bất đắc dĩ cỡ nào.

Dương Thiên Vấn nhìn đến đây thì cũng sửng sốt một chút, mình vốn dự định nhìn đám Thượng Vị Thần này chém giết nhau, nghĩ không ra lại thấy được một màn hắc ám phân tranh trong gia tộc. Ai, cái này có lễ là nỗi bi ai trong các đại gia tộc đây? Loại tranh giành quyền lực này vô luận là ở nhất giới nào cũng không là ngoại lệ!

"Ngươi, ngươi phản bội, ngươi hiểu chưa? ngươi cư nhiên dám phản bội Khương gia? ngươi có biết đến tột cùng ngươi đang làm gì không?" Khương Thiên Vi giận dữ hét lên.

"Hanh, ta biết chứ, sao ta lại không biết được, thế nhưng ta không phục! Vì sao đại ca chưa từng vì gia tộc làm việc mà hắn lại được gia tộc xác định là người thừa kế? Vì sao, vì sao? Ta đã nỗ lực nhiều năm như vậy mà đơn giản hắn trở về liền bị bị phủ định?" Thanh niên nhân lớn tiếng quát to, hai mắt đỏ rực.

Dương Thiên Vấn nghe xong thì cũng chưa có cảm giác gì mà nghĩ thầm, điều này không phải là tốt? Nếu như là mình thì có thể dễ dàng tự tại tiêu dao bên ngoài? Cả ngày vì gia tộc bôn ba mệt nhọc thật quá khổ cực. Sao không nhìn mình đây, nhàn vân dã hạc, tiêu diêu tự tại?

"Thế nhưng ngươi là họ Khương! Gia quy của Khương gia chính là như vậy!" Khương Thiên Vi lớn tiếng khiển trách nói.

"Được rồi, Khương Thiên Vi, ngươi không cần nhiều lời nữa, ngày hôm nay ngươi chết chắc rồi, nơi này có nhiều người như thế, ngọc bội đưa tin của ngươi từ lúc trước đã bị hủy rồi, chớ nói là hiện tại ngươi bản thân bị trọng thương, cho dù là ngươi hoàn hảo không tổn hao gì thì có thể làm gì được chứ?" Thanh bào trung niên nhân chậm rãi nói.

"Di? người này là ai?" Thanh niên nhân rốt cục phát hiện ra Dương Thiên Vấn kỳ quái hỏi thăm.

Mọi người đưa ánh mất chuyển hướng về phía Dương Thiên Vấn.

"Di, các ngươi nhìn ta đề làm chi, cứ tiếp tục đi, ta xem phong cảnh thôi. Ân, cứ tiếp tục đi, ta chuẩn bị xem đến màn đặc sắc nhất rồi". Dương Thiên Vấn dường như không có gì mà nói, hắn nói rõ hắn trung lập không cần đề ý đến ta.

----------

"Hanh, chỉ là một tên Hạ Vị Thần mà cũng dám kiêu ngạo như thế?" Thanh niên nhân giận dữ cười nói rồi phất tay hạ mệnh lệnh nói: "Giết hắn đi!".

Một cao thủ Thượng Vị Thần sơ kỳ mỡ ra lĩnh vực rồi cầm cự kiếm trong tay chém xuống. Dương Thiên Vấn hừ lạnh một tiếng, tay trái nhẹ nhàng vung lên, một đạo kim quang bắn ra vọt tới Thượng Vị Thần kia.

Tên Thượng Vị Thần kia hiển nhiên không coi công kích của Dương Thiên Vấn vào đâu, tránh cũng không thèm tránh mà trực tiếp một kiếm bổ qua. chỉ thấy kim quang và cự kiếm giao kích...

"A", một tiếng hét thám vang lên, tên Thượng Vị Thần kia bao gồm thân thể và cự kiếm trong tay đều bị chém thành hai nửa.

Kim quang tán đi đề lộ ra một cái kéo màu vàng giữa không trung, sau khi giết chết Thượng Vị Thần kia thì bay trở lại huyền phù trên đỉnh đầu Dương Thiên Vấn không nhúc nhích.

Mọi người bao gồm cả Khương Thiên Vi ở bên trong đều ngây người nhìn tới, một kích miêu sát Thượng Vị Thần? Cái này cũng thật là đáng sợ?

"Ngươi, ngươi thực sự là Hạ Vị Thần sao?" Thanh bào trung niên nhân có phản ứng trước tiên, hắn kinh ngạc lên tiếng hỏi, hiển nhiên thực lực của Dương Thiên Vấn đã làm cho bất luận kẻ nào cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Thảo nào, thảo nào người ta dám ngồi trên ghế ở bên cạnh xem kịch, nguyên lai người ta tài cao mật lớn?

Dương Thiên Vấn tự nhiên sẽ không trả lời, pháp lực ba động trên người trong nháy mất đã thu liễm trở về. Dương Thiên Vấn sử dụng liễm tức pháp nhất thời làm cho hết thảy Thượng Vị Thần ở đây nhìn không thấu tu vi của hấn.

Cái này càng khiến bọn họ chấn động, mọi người đều suy đoán Dương Thiên Vấn là một cao thủ che giấu.

"Các ngươi cứ tiếp tục đi, không cần đề ý tới ta, ta thực sự là đi ngang qua ngắm phong cảnh thôi, nga, hiện tại là đổi thành xem kịch". Dương Thiên Vấn nhẹ giọng mỡ miệng nói, vẻ mật bí hiểm làm cho tất cả mọi người đều nghi hoặc.

Thế nhưng uy năng một kích miễu sát Thượng Vị Thần vẫn làm cho tất cả mọi người ờ đây trong lòng nặng trịch. Thượng Vị Thần tu luyện không dễ, ai cũng không muốn vì một kẻ xa lạ qua đường mà ngã xuống.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.9 /10 từ 22 lượt.

Những năm gần đây phong trào ăn chay được nhiều người quan tâm. Các nhà nghiên cứu khoa học và giới y học chứng minh được ăn chay có nhiều kết quả tích cực mang lại sức khỏe. Để hỗ trợ việc ăn chay, chúng tôi đã tập hợp hằng ngàn món chay từ trang nấu món chay chọn lọc một số bài hay chẳng hạn như cac mon chay ngon bo duong de lam de dai tiec, cuoi tuan lam mon chay doi mon rất hữu ích cho việc ăn chay dinh dưỡng và sức khỏe của bạn và gia đình bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status