Luôn có nhân loại muốn chăn nuôi tôi

Chương 127: Lệ Sâm kinh sợ

Mới bắt đầu, ngay cả Lệ Sâm cũng không rõ ràng lắm mấy người này theo đuôi họ là muốn làm cái gì, cho nên đối với bọn họ rất là đề phòng.

Đầu lĩnh của đoàn người này là một người mập mạp, thời điểm bốn tổ hành động, anh ta liên tục ở phía sau phòng thủ. Thành thị cũng không có lệnh cấm gì, nếu bọn họ đã không uy hiếp được mình thì dứt khoát làm như không thấy đi.

Mập mạp có con mắt nhỏ nhỏ, cái đầu tròn trịa, bước chân liên tục quấn a quấn vào nhau, giống như không có mục đích.

Diệp Thiệu vốn đang có chút phân tâm, bị Lệ Sâm dạy dỗ một trận. anh ta đành phải chuyên tâm đi giết Zombie. Ngay cảanh ta cũng không phát hiện bản thân mình cùng tình địch này đã bảo trì một loại cân bằng quỷ dị.

thật lâu về sau, lúc anh ta ý thức được điểm này đã hoàn toàn thân thuộc với Lệ Sâm...

Qua không bao lâu, Lệ Sâm cuối cùng cũng phát hiện mục đích bọn họ. Lệ Ngạn bọn họ vừa mới dẫn đi ba con Zombie, thời điểm lập tức muốn giết ba con Zombie này, người mập mạp kia thế nhưng mang người xông lên. một bộ phận ngăn cách Lệ Ngạn, một bộ phận người có dị năng dùng các loại phương pháp chào hỏi lên người ba con Zombie kia. Chẳng mấy chốc, ba con Zombie đều bị giết chết.

Lệ Ngạn bọn họ cũng không thể đối với nhân loại ra tay nhưng mấy con Zombie này vốn là bọn họ giết lại bị người khác cướpđi. Khi đó mặt Lệ Ngạn liền lạnh xuống.

Mập mạp kia còn cười hơ hớ hỏi Lệ Ngạn: " Dị năng của tiểu huynh đệ rất lợi hại nha, vẫn là song hệ đi? Chúng tôi giúp cậu, cậu cũng không cần quá thẹn thùng. Ba viên tinh hạch sao, chúng tôi đem đi hai viên là được."

Chân mày lá liễu Tần Mộ Yên nhăn lại, dẫn đầu lý luận: "Đây vốn chính là Zombie chúng tôi giết, tại sao phải phân chia tinh hạch chứ?"

Mập mạp kia cười đến cây ngay không sợ chết đứng: "Cái gì mà mấy người giết? Vừa nãy chúng tôi giết Zombie, các ngườimột chút cũng không lên giúp sao? Chúng tôi chịu phân chia cho các người một miếng tinh hạch đã không sai!"

"anh!" Tần Mộ Yên đi phía trước một bước, súng trong tay đã nhắm ngay người mập mạp kia.

Mập mạp này làm bộ lui về phía sau hai bước, tuy nhiên trong mắt nửa điểm sợ hãi cũng không có. Còn trêu chọc Tần Mộ Yên: "Tiểu mỹ nữ, cô nhanh bỏ thứ này ra đi, nhỡ đâu ngộ thương thì làm sao bây giờ? Quy của tại tận thế các người cũng biết rõ, vốn là Zombie do ai giết, tinh hạch chính là của người đó. Lẽ nào các người có thể nói, Zombie này không phải chúng tôi giết?"

Mập mạp nói xong, một đám lâu la đằng sau liền ồn ào: "Đúng vậy, Zombie là chúng tôi giết mà!"

Tần Mộ Yên tức giận hơn, Lệ Ngạn túm cô về phía sau mình, Tinh hạch hôm nay cậu không định nhường.

Vài nhân loại mềm nắn rắn buông, chính mình dọc theo đường đi gặp nhiều rồi. Hôm nay cậu liền cho mấy người này chút dạy dỗ vậy.

Lệ Ngạn mới vừa muốn động thủ, mập mạp kia liền bi thương nằm trên mặt đất: "Chao ôi ô chao ôi, chúng tôi giết Zombie, các người không để cho lấy tinh hạch. Nào có cái đạo lý này chứ? Tôi thật sự là quá oan uổng mà!"

Lệ Ngạn bọn họ coi như là ở tận thế cũng là phẩm hạnh đoan chính, cùng chút du côn lưu manh này căn bản là không có chỗ giảng đạo lý. Bây giờ bọn người này thế nhưng ác nhân cáo trạng trước!

Tuy nhiên Lệ Ngạn cũng không có ý bỏ qua cho anh ta, chỉ lạnh lùng nói: "Xung quanh đây đều là người của chúng ta, coi như là thật sự đoạt tinh hạch của anh thì như thế nào? Ở tận thế vốn chính là cường giả sinh tồn."

Mập mạp kia mặt liền biến sắc, không nghĩ tới nam sinh kia khó trị như thế. anh ta dứt khoát nằm trên mặt đất không đứng dậy: "Được, vài viên tinh hạch này các ngươi cầm đi. Nhưng các người lại giết Zombie thì chúng tôi có thể không ngoan ngoãn xem đâu."

"anh có ý gì?" Ánh mắt Lệ Ngạn mãnh liệt nguy hiểm.

"Chính là ý trên mặt chữ nha." anh ta ngồi dưới đất, ngẩng đầu cười đến nỗi mặt nhăn như hoa cúc với Lệ Ngạn: "Những người chúng tôi ra tay đều không nhẹ không nặng, nếu mà làm bị thương người của mình thì không tốt lắm đâu."

"anh thế nhưng còn uy hiếp tôi." Lệ Ngạn nếu như không phải là niệm tình tất cả mọi người đều là nhân loại thì sớm đã giết người đàn ông này.

Mập mạp này cũng quá vô sỉ rồi đấy.

Mắt thấy hai phe muốn đánh nhau, mập mạp kia còn rất hưng phấn: "Muốn đánh nhau phải không? Tốt, một ngày này, các người một con Zombie cũng đừng nghĩ giết."

Lệ Ngạn vừa nghĩ tới trên người bọn họ còn có nhiệm vụ tám trăm viên tinh hạch liền buồn cực kỳ.

Lệ Sâm giờ phút này đi qua, Diệp Thiệu còn ở phía xa đối kháng cùng hai con Zombie, mơ hồ còn có thể nghe được tiếng anhta đang chửi Lệ Sâm quan báo tư thù.

"Chuyện gì xảy ra?" Lệ Sâm nhàn nhạt hỏi qua, vừa liếc nhìn mập mạp ngồi dưới đất.

Ánh mắt Mập mạp kia sáng lên, liếc thấy đây là đầu lĩnh. Vì vậy không đợi Lệ Ngạn nói chuyện, anh ta liền thêm dầu thêm mỡ mà đem cảnh tượng lúc nãy nói ra.

Dù sao ở trong hình dung của mập mạp thì bọn họ chính là người vô tội hao tâm tổn trí phí sức giết Zombie, Lệ Ngạn mới là người xấu muốn tranh tinh hạch.

Lệ Ngạn buồn bực nhìn Lệ Sâm: "anh, đừng nghe anh ta nói bậy!"

Lệ Sâm sắc mặt ngược lại không có thay đổi gì, hiển nhiên bảo trì bình thản tốt hơn Lệ Ngạn: "Lại có Zombie lại đây, mọi người đi trước. Đừng chậm trễ chính sự."

Mặc dù biết Lệ Sâm nói đúng nhưng Lệ Ngạn vẫn hung hăng đạp mập mạp kia một cái mới đi. Tần Mộ Yên tức giận hơn, thân thể nhỏ bé vừa đi đường vừa giậm chân.

Mập mạp kia chuyển mắt liền từ dưới đất đứng lên, một bên cùng Lệ Sâm cười tủm tỉm nói anh là người phân rõ phải trái,một bên còn chào hỏi để vài người thủ hạ khoét tinh hạch.

Lệ Ngạn bọn họ lần này tương đối chịu khó, trực tiếp dẫn năm con Zombie lại đây, ứng phó khó khăn, rất có cảm xúc lấy trứng chọi đá.

thật vất vả vờn đến cuối cùng, mập mạp kia lại dẫn người đi lên! Lệ Ngạn lần này thật sự là không thể nhịn được nữa: "Các người sao có thể vô sỉ như thế!"

Người mập mạp kia là dị năng hệ thổ, còn đang thao túng gai đất đem vài con Zombie vòng lên. Sau khi hạn chế hành động bọn chúng liền có người dị năng hệ kim muốn ra tay săn giết bọn chúng.

Nhưng ngay tại lúc bọn họ lập tức muốn đắc thủ, bang bang hai tiếng súng vang lên. Có hai con Zombie trực tiếp bị bể đầu!

Mập mạp không có phản ứng lại được, vừa định tức miệng chửi ầm lên, ai mẹ nó bắn súng cướp Zombie. Nơi nào nghĩ đến, vừa quay đầu lại thế nhưng nhìn thấy khẩu súng của Lệ Sâm.

Cái này cũng chưa tính hết, sau lưng còn có ba con Zombie chưa có giết đâu, vừa vặn có con Zombie cùng mập mạp là đứng thành một đường. Lệ Sâm vô lại cười một tiếng, đối với mập mạp kia bóp cò.

Mập mạp một tiếng thét chói tai đều cắm ở trong cổ họng, trong đầu trống rỗng. Viên đạn quá nhanh, anh ta đương nhiên tránh không thoát. Muốn dựng tường đất chắn cũng không kịp, anh ta liền phát giác viên đạn kia cọ xát bay qua lỗ tai anh ta.một âm thanh đầu nở hoa vang lên sau lưng anh ta.

Lỗ tai Mập mạp đau đớn gào một tiếng liền ôm đầu ngồi xổm ở trên mặt đất.

Mẹ ơi, thật sự là thật đáng sợ mà! Đây là ai vậy!

Lệ Sâm còn nhàn nhạt nói: "Đừng sợ, tôi chỉ giết Zombie mà thôi. Hơn nữa, tôi bắn súng rất chuẩn. Muốn sượt qua lỗ tai anhbắn Zombie thì chắc chắn sẽ không làm nổ tung đầu anh đâu."

Mập mạp kia quả thực bị dọa muốn khóc lên, vì vậy năm con Zombie này đều bị Lệ Sâm giải quyết. Mập mạp cũng khôngdám lại cùng bọn họ đoạt tinh hạch nữa. Thậm chí mấy người này cũng xám xịt đứng ở một bên, nơm nớp lo sợ nhìn cũngkhông dám nhìn Lệ Sâm một cái.

Sùng bái của Lệ Ngạn đối với Lệ Sâm lại tăng lên một bậc. Đây chính là anh trai của mình, bác sĩ Diệp bị anh ấy khuyên bảo ngoan ngoãn, du côn lưu manh cũng không phải là đối thủ của Lệ Sâm!

thật sự là tốt quá mà!

Lệ Sâm kỳ thật cũng chỉ định hù dọa mấy người này một chút, Lệ Ngạn bọn họ rất nhanh liền không kiêng nể gì cả mà giết Zombie.

Mà mập mạp này im lặng trong chốc lát thế nhưng lại đụng lên. Cung kính gọi Lệ Sâm: "Đại ca, em họ Trần. Tất cả mọi người gọi em là Trần Bàn Tử, anh cũng đem chúng em thu đi mà. Chúng em đều là người có dị năng, rất hữu dụng đấy."

"A?" Lệ Sâm chợt nhíu mày: "Các người có thể có ích lợi gì? Hãm hại lừa gạt sao?"

Trần Bàn Tử bị nói rất thẹn thùng: "Hắc hắc, chúng em đây không phải vì sinh sống cũng không có biện pháp sao. Ai có thể nghĩ tới gặp được người lợi hại như đại ca."

"Lời nịnh nọt thì không cần phải nói, bên tai tôi không mềm." Lệ Sâm chú ý động tĩnh Diệp Thiệu bên cạnh kia, hiện tại động tác anh ta cũng lưu loát rất nhiều. Phỏng chừng rất nhanh là có thể giải quyết xong hai con Zombie kia.

Trần Bàn Tử này còn không ngừng cố gắng: "Đại ca, nếu không thì thế này đi. anh nói xem phải thế nào mới có thể thu chúng em?"

Lệ Sâm quay đầu nhìn anh ta một cái, nghiền ngẫm nói: "Trong ba ngày, giao ra ba trăm viên tinh hạch thì tôi sẽ đồng ý để cho cậu đi theo."

Trần Bàn Tử khổ sở: "Đại ca, có thể dàn xếp một chút không..."

"Được, các người trước khi rời đi còn nhớ đem tất cả tinh hạch trên người đều nộp lên. không tính vào ba trăm viên này."

Trần Bàn Tử quả thực là khóc không ra nước mắt, anh ta đến cùng là chọc phải người nào a. Tuy nhiên thời gian qua anh ta rất tin tưởng ánh mắt mình cho nên cân nhắc xong, anh ta cũng không cò kè mặc cả đem tinh hạch trên người đều lấy ra cho Lệ Sâm. Nghiêm túc hỏi: "Đại ca, các anh hiện tại ở chỗ nào?"

"Ba ngày sau, chúng ta liền gặp ở cửa trụ sở Bắc Hải." Lệ Sâm tiếp nhận tinh hạch, cùng bọn họ ước định thời gian.

Trần béo mang người rời đi, đi rất xa Lệ Sâm còn nghe người khác hỏi anh ta: "Trần ca, anh không phải là nhận thức thậtchứ? Ân huệ của người đàn ông vừa nãy, anh định tập trung tinh thần đi theo người ta sao?"

Trần Bàn Tử không kiên nhẫn nói: "Chúng mày thì biết cái gì, câm miệng. Cố ngẫm lại làm sao tìm được tinh hạch đi."

Rất nhanh, bọn họ liền lái xe đi. Lệ Sâm suy nghĩ một chút về tinh hạch, thời điểm đi về bên cạnh Diệp Thiệu. anh ta vừa vặn giết chết hai con Zombie.

Đối thoại của Trần Bàn Tử cùng Lệ Sâm, anh ta cũng nghe thấy. Lúc này còn thở phì phò nói: "anh thật đúng là đủ vô sỉ, người ta đoạt anh ba viên tinh hạch thôi mà anh gạt cả gia tài người ta."

Lệ Sâm ngược lại không sao cả nhún nhún vai: "Tối thiểu thì người ta đều là người có dị năng, so với anh thì săn giết Zombie dễ hơn nhiều."

Sau n lần Diệp Thiệu PK Lệ Sâm, bác sĩ Diệp đáng thương bại hoàn toàn. Mà anh ta hiện tại cũng không có làm rõ được vì sao lúc nào mình cũng thua...

Về sau Nam Ca đần độn nói với anh ta, bởi vì anh ta dùng chỗ yếu của mình đi so với sở trường của Lệ Sâm a. Bác sĩ Diệp,anh như thế nào ngốc như vậy, anh nên cùng anh ta so bì y thuật. Diệp Thiệu đơn giản thẳng tính cũng hối hận muốn khóc.

Ngày thứ ba có chuyện nhỏ này xen giữa cũng không có ảnh hưởng tiến trình. Bọn họ đánh cả người trời được 250 Zombie. Chiến công Diệp Thiệu cũng nhiều hơn mấy ngày hôm trước.

Mà ở ngày thứ tư, Lệ Sâm đột nhiên cho bọn họ tự đánh. Để bọn họ từng binh sĩ tác chiến. Mọi người có chút nghi hoặc, tuy nhiên thói quen nghe theo mệnh lệnh Lệ Sâm đã hình thành cho nên ngoan ngoãn thi hành.

Lệ Sâm rất hài lòng thái độ những đứa trẻ này, khi bọn họ chịu huấn luyện cũng bớt lo hơn Nam Ca nhiều. Ít nhất mấy người này sẽ không luôn suy nghĩ sao có thể trốn đi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là dân tài chính, kế toán hay văn phòng thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm làm việc trên trang dân tài chính chẳng hạn như lãi suất ngân hàng, bai viet hay chắc chắn bạn sẽ nhận được những kiến thức rất thực tiễn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.