Này bác sĩ hư hỏng em yêu anh

Chương 153



Chương 153: Mặt rồng giận dữ

 

“Bác sĩ đã dặn dò là không thể ăn dầu mỡ, ba mẹ mua cho con một bát cháo, làm ngay tại chỗ nên phải chờ thêm một lát. Giọng nói dịu dàng quan tâm của Đường Hồng Xuân như một cơn gió mùa hè lướt nhẹ qua lòng Hạ Nhược Vũ.

Nước mắt mà Hạ Nhược Vũ cổ gắng lắm mới đè xuống được lại dâng lên lần nữa, cô làm cách nào cũng không nhịn được nữa, nước mắt bắt đầu rơi xuống.

Điều này khiến cho Đường Hồng Xuân và Hạ Minh Viễn rất lo lắng.

“Con không thoải mái chỗ nào à

Nhược Vũ, mau nói cho mẹ biết đi?” Đường Hồng Xuân hỏi với vẻ lo lắng, Hạ Minh Viễn đã chuẩn bị đi ra ngoài gọi bác sĩ.

Hạ Nhược Vũ nín khóc rồi cười một tiếng: ‘Không sao đâu mẹ, chẳng qua con cảm thấy đói bụng có hơi khó chịu mà thôi”

“Đứa nhỏ này, dọa ba mẹ giật nảy mình” Đường Hồng Xuân vừa bất đắc dĩ vừa đau lòng.

Hạ Minh Viễn chưa từng nói câu mềm mỏng nào cũng dịu mặt đi: “Con nghỉ ngơi cho tốt, một tuần sau hãng đi làm”

“Ba, con bệnh thành thế này rôi mà ba vẫn còn nghĩ đến để con đi làm à” Hạ Nhược Vũ nói với giọng điệu vô cùng đáng thương: ‘Mẹ mau xem chồng mẹ đi kìa, ông ấy định khiến con

gái duy nhất của hai người mệt chết hay sao ấy?”

Đường Hồng Xuân buồn cười: “Được rôi, ăn một chút đi rồi nói tiếp”

“Nếu con không đi làm đàng hoàng thì tiên tiêu vặt sẽ bị giảm phân nữa” Ngoài miệng Hạ Minh Viễn nói thế nhưng ý cười trong mắt ông rất nồng đậm.

Hạ Nhược Vũ càng ngang bướng: “Con nghỉ ngờ đời trước của ba là phát xít, ba nhẫn tâm nhìn con gái như hoa như ngọc của mình chết đói đầu đường sao?”

“Lại nói mê sảng rồi.’ Hạ Minh Viễn cũng cười mắng một câu.

Bầu không khí trong phòng bệnh vô cùng hòa hợp. Hạ Nhược Vũ nói thâm trong lòng răng, chỉ cần hai người họ khỏe mạnh bình an, vui vẻ là được

rôi. Cô không câu mong thêm gì nữa.

Mạc Du Hải đi ra khỏi phòng bệnh với vẻ mặt lạnh lẽo đến đáng sợ, những bệnh nhân và y tá trong hành lang đều vội vàng né tránh, sợ rằng mình không cẩn thận lại chọc tới người nào đó.

Chỉ là mấy phút mà thôi, nhưng tin tức đã truyên khắp toàn bộ bệnh viện rôi. Tất cả mọi người đều cách xa khỏi khoa phụ khoa. Có một số bệnh nhân không biết chuyện muốn đi đăng ký, y tá đều trực tiếp đăng ký số ở phòng của những bác sĩ khác.

Mấy ngày sau đó, trong bệnh viện như bị bóng tối bao trùm, làm lòng người bàng hoàng.

“Viện trưởng, bác sĩ Hải có chuyện gì vậy?” Mấy người trưởng khoa và bác sĩ chuyên khoa tụ lại trong phòng họp nói chuyện.

Viện trưởng bắt đầu giả chết: “Cái gì mà có chuyện gì chứ?”

Trong lòng ông ta vẫn còn đang buồn bực đây này, trước đây bác sĩ Hải cũng chưa từng như thế bao giờ. Đây là lần đầu tiên, trong lòng ông ta cũng không chắc chắn lắm. Nhưng lại không thể để lộ ra là mình không biết gì hết, như thế sẽ làm mất uy tín của mình trong mắt cấp dưới.

“Ông nhìn đi viện trưởng, bầu không khí trong bệnh viện đang rất là căng thẳng, bệnh nhân cũng bắt đầu than trời than đất rồi, kêu là không giống như đến khám bệnh mà là đang tham gia tra tấn.”

Bác sĩ Tiểu Vương cũng là bác sĩ phụ khoa, anh ta góp lời: “Đặc biệt là lầu một của chúng tôi không hề có ai, người ta tình nguyện đi đường vòng

cũng không muốn tới.”

“Đúng thế, người nhà bệnh nhân cũng tới hỏi thăm, chúng tôi rất khó xử”

Những người khác đều nhao nhao gật đầu.

Viện trưởng trừng mắt với vẻ không vui: “Làm tốt chuyện của các anh là được rồi, quan tâm nhiều như thế để làm gì” 

Ông ta còn đang muốn hỏi đây này, không phải là có cấp trên, có người chịu trận ư, sợ gì chứ.



“Viện trưởng, nếu như tiếp tục như thế thì bệnh nhân của chúng ta đều sẽ bị các bệnh viện khác cướp đi.” Có người nói với vẻ không vừa lòng.

Viện trưởng trực tiếp mang con bỏ chợ: “Nếu là anh không hài lòng thì đi tìm bác sĩ Hải mà phản ánh, những

bệnh nhân kia thích tới thì tới, dù sao bệnh viện chúng ta cũng không kiếm tiền bẩn”

Bệnh viện này vốn là do một đại gia nào đó mở lúc tâm huyết dâng trào, cho dù lỗ thì sao chứ, chỉ cần người giàu đó vui vẻ thì có thể xây thêm mười cái bệnh viện ngay lập tức.

Những người bác sĩ này chủ yếu là cảm thấy không vừa ý mà thôi, nhưng cho dù bọn họ có nói toạc môi ra thì viện trưởng đều mặc kệ, bọn họ cũng rất bất đắc dĩ.

Mà Lưu Bình thì lại rất bình tĩnh, anh ta không lên tiếng phàn nàn khiến cho viện trưởng rất hài lòng gật đầu tán dương: “Các người nhìn bác sĩ Bình đi, không phải là anh ta làm rất tốt à. Cứ làm bổn phận của mình cho tốt là được rồi”

Lưu Bình bị gọi tên chỉ có thể nở một nụ cười dối trá, những lúc như thế này thì im lặng mới là sự lựa chọn tốt nhất.

Mười mấy người bác sĩ còn lại đều bị viện trưởng dùng dăm ba câu đuổi ra ngoài.

Trong phòng họp cũng chỉ còn lại hai người, viện trưởng không thể giả bộ được nữa, ông ta lập tức xoay người nhìn người đàn ông đang bình chân như vại rồi nói với vẻ lấy lòng: “Trưởng khoa Nam, cậu thấy chuyện này thế nào?”

Có lẽ người khác không biết quan hệ giữa bọn họ nhưng viện trưởng biết rõ, muốn biết nguyên do thì cứ tìm Kiều Duy Nam là được rồi.

“Còn có chuyện gì được nữa, có người chọc tức mặt rồng chứ sao.”

Kiều Duy Nam phun hạt của quả nho cuối cùng ra rồi nói với vẻ không quan trọng.

Viện trưởng nhìn qua nhìn lại, ông ta vẫn không hiểu là ai có thể chọc giận người đàn ông kia: “Trưởng khoa Nam có thể nói cho tôi biết một chút được không.”

Kiều Duy Nam rút một tờ giấy ra rồi lau tay, sau đó mới nói: “Tôi thắc mắc vì sao ông có thể làm lên tới chức viện trưởng được đấy”

Viện trưởng cười gượng hai tiếng: “Mong rằng trưởng khoa Nam có thể chỉ cho tôi một chút””

“Ông đi xem mấy ngày nay bác sĩ Hải làm gì thì không phải là biết rồi à2” Kiều Duy Nam ăn xong, anh ta phủi tay rồi định rời đi.

“Trưởng khoa Nam chờ chút, tôi

vẫn chưa hiểu ý của anh lắm” Viện trưởng có chút xấu hổ.

Kiều Duy Nam không nhịn được liếc mắt một cái: “Ông đi xem mấy cuộc giải phẫu bác sĩ Hải làm mấy ngày nay là biết.”

Viện trưởng nhìn Kiều Duy Nam rời đi, ông ta còn đứng lại lẩm bẩm tại chỗ: “Dường như gần đây bác sĩ Hải đâu có giải phẫu nhỉ?”

Ai dám bảo bác sĩ Hải giải phẫu vào lúc này thì khác gì là tự tìm đường chết sao.

Đột nhiên trong đầu ông ta lóe lên một chút gì đó. Dường như lúc trước ông ta từng nghe bác sĩ Hải đã tham gia một cuộc giải phẫu cắt bỏ ruột thừa.

Ông ta có chút không nhớ được người kia là ai.

À, đây không phải là người phụ nữ trong chuyện xấu lúc trước mà bệnh viện bàn tán sao?

Chẳng trách trưởng khoa Nam bảo ông ta không có ánh mắt, đúng là không có thật.

Viện trưởng tìm tới điểm chính ngay lập tức, ông ta chọn một buổi chiều gió nhẹ, dẫn theo mười mấy người cấp dưới của mình đi thẳng tới phòng bệnh của Hạ Nhược Vũ với vẻ hùng hổ.

À không, hẳn phải nói là mỉm cười đi thăm bệnh nhân.

Hạ Nhược Vũ bỗng nhiên nhìn thấy một đám bác sĩ mặc áo trắng thì có chút hoa mắt, đặc biệt là trên mặt mỗi người đều có một nụ cười ‘hòa ái dễ gần.

Trong lòng cô luống cuống, cô nghỉ ngờ mình không phải là viêm ruột thừa mà là mắc chứng ung thư gì đó, chẳng lẽ là Mạc Du Hải cắt hơn một khúc ruột

của cô ư?

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.9 /10 từ 41 lượt.

Vẽ sẽ giúp não hoạt động để nhận thức, xác định màu sắc, hình dạng, vị trí không gian và có lợi cho sự phát triển trí tuệ, cho những ý tưởng rất riêng biệt và lạ. Vô số bài hướng dẫn vẽ giúp bé học vẽ được chia sẻ từ trang cách vẽ chẳng hạn như cach ve ca koi huong dan ve thuc su de dang, ve con tho how to draw rabbit draw rabbit huong dan ve con tho don gian Bức tranh là nơi trẻ có thể gửi gắm những cảm xúc của trẻ vui, buồn, tức giận…qua những gam màu. Thông qua những bức tranh có thể hiểu được những nét tính cách, cảm xúc của trẻ.

loading...
DMCA.com Protection Status