Xuyên thành vợ cũ của nam phụ

Chương 3: Tránh ra tôi muốn đánh


Editor: Hạ Cẩn

Nguyễn Thu Thu thức dậy rất sớm.

Sắc trời tờ mờ sáng, phía chân trời ít ỏi vài ngôi sao sáng nhạt, qua một đêm mưa mỗi một luồng khí đều mang mùi vị ẩm ướt.

Nguyễn Thu Thu đẩy cửa sổ ra, cảm nhận không khí mát mẻ trong lành. Giờ này không nhiều người lắm, an tĩnh lại thoải mái. Ngủ trên một chiếc giường xa lạ, Nguyễn Thu Thu còn tưởng rằng mình sẽ ngủ không được, không ngờ vừa mở mắt trời đã sáng, còn may có chuông báo đánh thức cô.

Hôm nay, cô có rất nhiều việc phải làm không phải lúc để ngủ nướng.

Nguyễn Thu Thu đi dép lê mở cửa phòng ngủ, một thân ảnh cao gầy thân ảnh đang từ phòng bếp đi ra, dọa cô nhảy dựng.

Trình Tuyển cầm hai miếng bánh mì nướng khô cằn và một hộp sữa bò, thoạt nhìn không hề dinh dưỡng. Anh đối với sự tồn tại của Nguyễn Thu Thu không hề phản ứng, chậm rì rì mà trở lại thư phòng.

Nhớ tới tối hôm qua Trình Tuyển hình như là không có ăn cơm chiều, Nguyễn Thu Thu gãi gãi đầu, gọi anh lại: "Sáng sớm có muốn ăn một ít trứng gà hay mì udon không?"

Trình Tuyển dừng lại bước chân.

Ánh mắt anh chuyển hướng đến chỗ Nguyễn Thu Thu. Đèn phòng khách chưa mở, cặp mắt kia đen nhánh hẹp dài, lại có loại cảm giác lười nhác, không mang theo chút sắc bén nào. Ánh mắt của anh không giống như là tìm tòi nghiên cứu nhưng làm Nguyễn Thu Thu ý thức được hình như cô nói hơi nhiều.

Nguyên chủ chắc chắn sẽ không nấu cơm, đôi tay ngọc ngà thon dài kia sao có thể chạm vào nhà bếp.

Móng tay làm được rất đẹp nhưng rất không thuận tiện, Nguyễn Thu Thu đã dùng nước rửa sạch một lần một rồi cắt móng tay, lúc này mới có một bộ dáng có thể làm việc.

Nguyễn Thu Thu cứng đờ người.

Không xong, cô hình như có chút đắc ý vênh váo, Trình Tuyển nên sẽ không bắt đầu hoài nghi cái gì chứ.

Đương lúc cô chột dạ không thôi, tự hỏi nên làm như thế nào để cứu vớt tình thế. Trình Tuyển vươn ra ba ngón tay.

Nguyễn Thu Thu: "?"

Trình Tuyển ngữ khí đều đều: "Ba trứng gà."

Nguyễn Thu Thu: "......"

Chiên trứng gà, chân giò hun khói, bánh mì, sữa bò được làm nóng bằng lò vi sóng, cuối cùng có độ ấm nên có. Nguyễn Thu Thu ăn cơm sáng không nhiều lắm, xem chừng số lượng quá nhiều khả năng sẽ dư lại, ai ngờ rằng, phần dư lại đều đã Trình Tuyển ăn xong rồi.

Tốc độ ăn cơm của anh không nhanh nhưng cũng ăn được không ít, trong ánh mắt kinh ngạc của Nguyễn Thu Thu, anh ăn sạch sẽ đồ ăn đáng lẽ nên dư lại.

Trình Tuyển yên lặng mà nhìn phía Nguyễn Thu Thu.

"...... Hết rồi." Nguyễn Thu Thu thật sợ anh, mới sáng sớm đã ăn nhiều như vậy anh không sợ no căng bụng mà chết à.

Cô thích nấu cơm, nhưng việc không thích làm nhất chính là rửa chén. Trình Tuyển khá bình tĩnh, chẳng những không có tức giận, còn vô cùng ngoan ngoãn nghe lời mà cất dọn chén đũa của hai người mang đi rửa.

Nguyễn Thu Thu tỏ vẻ vô cùng vừa lòng.

*

Hôm nay dậy sớm là vì muốn mua mới vài bộ quần áo, Nguyễn Thu Thu đối với ngăn đủ đầy áo họa tiết da báo vô cùng có ý kiến, khuôn mặt xinh đẹp như này mặc cái gì không mặc lại cố tình thích mặc quần áo thiếu vải, cảm giác vô cùng tục tằng. Thật là....dáng người tốt như vậy.

Khiến cho cô khó chịu nhất chính là cái bộ tóc mì ăn liền quăn tít thò lò này, vì thế Nguyễn Thu Thu quyết định khai đao từ mái tóc này trước.

Cô vừa đi vào cửa hiệu cắt tóc, thân ảnh lập tức hấp dẫn sự chú ý của mọi người trong tiệm.

Đẩy cửa tiến vào là một cô gái mặc áo gió dài, quần ống rộng, dép lê thấp. Ngũ quan cô diễm lệ mà tinh xảo, hầu như không cần trang điểm, chỉ có đôi môi mọng nước được tô lên một màu đỏ. Một đôi mắt đào hoa liếc vào phía trong tiệm, đôi mắt linh động như đang có những làn sóng đang lưu chuyển rung rinh và bập bềnh, không rơi vào một điểm khiến cho tâm bọn họ ngứa ngáy.

Lập tức có nhân viên tiến đến hỏi: "Ngài muốn làm gì ạ? Tới đây, mời ngồi xuống."

Nguyễn Thu Thu ngồi ở ghế trên, nói: "Tóc làm thẳng, cắt ngắn, ngọn tóc uốn vào một chút."

"Được được được!"

Nhà tạo mẫu trong tiệm vẫn luôn miệng khen Nguyễn Thu Thu nhiều tóc và chất tóc tốt, Nguyễn Thu Thu chỉ là khẽ cười một chút, vẫn luôn không nói gì, đối phương có ý làm quen cũng có chút ngượng ngùng, dù cho tâm tư buôn chuyện cũng không dám lắm miệng hỏi.

Bọn họ gặp qua vô số người, Nguyễn Thu Thu này bộ dạng cao lãnh, không chừng thân phận không bình thường, không cẩn thận nhiều lời chạm vào chỗ nào của người ta thì hại nhều hơn lợi.

Dành gần cả buổi sáng ở tiệm cắt tóc có hiệu quả rõ ràng. Nguyễn Thu Thu khảy lọn tóc dài, vô cùng vừa lòng trả tiền chạy lấy người.

Nguyễn Thu Thu tương đối thỏa mãn với số dư tài khoản của cô, tối hôm qua Trình Tuyển chuyển khoản sinh hoạt phí tháng này cho cô theo thường lệ, lấy trình độ tiêu tiền của Nguyễn Thu Thu mà nói thì tuyệt đối là dư dả. Cô không theo đuổi hàng xa xỉ, dù là ăn tiêu phung phí một tháng cũng tiêu không hết.

Nguyễn Thu Thu tâm tình rất tốt.

Thì ra vô công rồi nghề còn có thể có tiền là cảm giác tốt như thế này. Tưởng tượng như vậy, Nguyễn Thu Thu quyết định cơm chiều làm nhiều vài món ăn khao Trình Tuyển, làm hòa hoãn quan hệ ở chung của bọn họ.

Nguyễn Thu Thu không tính đem tiền toàn bộ xài hết, cô mở một tài khoản ngân hàng mới, tính toán mỗi tháng gửi vào một số tiền.

Trình Tuyển tuyệt đối sẽ không nuôi cô như vậy cả đời, Nguyễn Thu Thu nghĩ kỹ rồi, đợi cho Trình Tuyển tìm được thích cô gái anh thích, cô liền có thể cầm tiền tiết kiệm vô cùng vui vẻ rời đi, đi một thành thị hàng thấp giá thấp. Như vậy cho dù là tìm việc hay là mua phòng cũng chắc chắn không phải lo nghĩ.

Nguyễn Thu Thu cầm ví, thoải mái mà cất bước tới cao ốc mua sắm. Lúc này phía đối diện, hai cô gái trẻ tuổi đi tới, một người gương mặt tươi cười có chút nịnh nọt giúp người sau cầm cà phê, một người khác trang điểm tinh xảo, ý cười sáng rỡ, mặt mày rất ôn hòa.

Bọn họ mặt đối mặt mà đi qua, hai người đang nói gì đó ngẩng đầu, tầm mắt vừa lúc đụng phải Nguyễn Thu Thu.

Phản ứng của bọ họ rõ ràng mà sửng sốt một chút.

Nguyễn Thu Thu khách khí gật đầu, đi trên bậc thang tiến vào khu mua sắm, dọc theo đường đi không ít người qua đường sôi nổi dừng lại nhìn nhiều một chút.

"Oa...... chị Nhu, em chưa từng gặp qua người đẹp như vậy." Tiểu nữ sinh cầm cà phê hâm mộ mà cảm khái một tiếng, "Chị nhìn làn da kia đi, non mịn đến mức có thể nhéo ra nước, khuôn mặt kia không cần trang điểm đã đẹp vậy. Dáng người kia chậc chậc chậc......"

Bỗng nhiên cô nhận thấy người tên An Nhu sắc mặt có chút không bình thường, cô ý thức được chính mình mới vừa rồi còn khen đối phương là đại mỹ nhân, trong lúc nhất thời có chút lúng túng mà cứu trận: "Ách, em không phải có ý này! Hai người mỗi người đẹp một kiểu, cô ấy là hoa hồng diễm lệ, chị là bách hợp, hai ngươi không cùng một phong cách."

An Nhu - quả nhiên xứng với cái tên này. Cô nhấp môi mỉm cười, liếc mắt bên cạnh thực tập sinh co quắp, ôn ôn nhu nhu mà nói: "Không có việc gì, mỹ nhân rất hiếm có, muốn so một hai ba chẳng phải là thật khó xử em sao."

Thực tập sinh nhẹ nhàng thở ra: "Chị Nhu, chị thật thiện lương!"

An Nhu che môi cười: "Đi thôi đi thôi, việc còn chưa làm xong đâu."

Ánh mắt cô rời đi, trong lòng lại có chút nghi ngờ.

Kỳ lạ...... Sao cô lại cảm thấy bóng dáng kia có chút quen thuộc? Nhưng nếu thật sự gặp qua mỹ nhân như vậy, nhất định cô phải có ấn tượng chứ.

Rốt cuộc là ai đây.

Nguyễn Thu Thu cũng không biết đã xảy ra một đoạn nhạc đệm nho nhỏ. Cô đã bắt hành trình dài - thử quần áo và mua quần áo.

Mặc dù quần áo trên người đều là mẫu thiết kế rất bình thường nhưng đều là hàng hiệu, hơn nữa trên tay cô còn xách theo một cái ví Chanel, bộ dạng không tầm thường, Nguyễn Thu Thu bước vào cửa đã bị nhân viên bán hàng nhắm vào. Bọn họ nhiệt tình mà giới thiệu cho cô một đống quần áo mới ra thị trường, Nguyễn Thu Thu tùy tiện lật mác nhìn giá, nhìn đến mặt sau một chuỗi số 0 không khỏi âm thầm líu lưỡi.

Cô chỉ muốn mua vài bộ quần áo bình thường về mặt thẩm mỹ, không cần phải đắt tiền. Ban đầu nhân viên còn nhiệt tình giới thiệu, cho đến lúc ánh mắt Nguyễn Thu Thu nhìn thẳng vào khu giảm giá, đồ cầm trên tay cũng không đắt, ý cười của bọn họ dần dần liền phai nhạt.

Thân là nhân viên bán được hàng rèn luyện hằng ngày, nhiệt tình của bọn họ tiêu tán, không có vây quanh bên cạnh Nguyễn Thu Thu nữa ngược lại làm Nguyễn Thu Thu nhẹ nhàng thở ra.

Cô thuận lợi mua được vài bộ quần áo, sau khi thử đồ, cô nhân viên ánh mắt sáng lên, cực kỳ hâm mộ mà khen.

"Bộ quần áo rất kén người, dáng người chị tốt thật đó!"

Được người khác khên đương nhiên vui vẻ. Nguyễn Thu Thu cười tủm tỉm nói cảm ơn.

Sắp tới giờ hẹn rồi, Nguyễn Thu Thu xách theo hai túi mua hàng, đi đến Green Island Cafe. Cô bức xuống taxi, vừa lúc đụng phải một khuôn mặt tuấn tú - tiểu bạch kiểm Hướng Nhung. Hướng Nhung mặc một chiếc áo sơ mi kẻ sọc và một chiếc áo len, dáng người thon dài khiến cho cô gái nhỏ trên đường đỏ mặt.

Nguyễn Thu Thu nói thầm một tiếng. Đẹp thì đúng là đẹp, chẳng qua so với Trình Tuyển thì ảm đạm thất sắc đi rất nhiều.

Cô đi lên trước, từ sau lưng Hướng Nhung gọi hắn.

Nghe được giọng quen thuộc, Hướng Nhung một tay đút túi, lạnh lùng quay đầu, nhìn thấy Nguyễn Thu Thu nháy mắt ngơ ngẩn.

Hắn đầu tiên là vẻ mặt kinh diễm, ngay sau đó nhớ lại người trước mặt là ai tức khắc ngạc nhiên tròn mắt yên lặng nhìn chằm chằm Nguyễn Thu Thu, từ từ đánh giá một lần, lúc này mới cực kỳ gian nan hỏi: "Cô là...... Nguyễn Thu?"

Nguyễn Thu Thu nhớ rõ, nguyên chủ không thích tên này, khi làm quen tiểu bạch kiểm hay giao tiếp với người ngoài đều sẽ dùng tên Nguyễn Thu.

Đối với Hướng Nhung cũng tương tự.

"Là tôi." Cô tiến về phía trước một bước, đôi mắt hoa đào cười như không cười, đẹp đến mức có thể hút hồn phách người khác.

Hướng Nhung nuốt nước bọt, yết hầu khô khốc, trong lúc nhất thời sợ ngây người.

Bọn họ tuy rằng ở chung một đoạn thời gian, nhưng hắn biết Nguyễn Thu vô cùng vừa lòng khuôn mặt kiểu Âu Mỹ của mình, ai nói gì cũng không muốn tẩy trang, càng không muốn cho Hướng Nhung động vào mặt của mình. Hướng Nhung biết dù bị phá hoại như vậy nhưng bề ngoài của cô khẳng định là đẹp, nhưng khi hắn nhìn khuôn mặt xấu xí đáng ghê tởm của Nguyễn Thu, nhìn vẻ mặt say mê ngu xuẩn của cô, hắn thật sự nuốt không nổi.

Đừng nói thân mật tiếp xúc, hắn nhìn đến hàng mi giả như chân nhện kia đã ghê tởm không chịu được rồi.

Nếu không phải nói Nguyễn thu có thể lấy được mấy trăm vạn, hắn là chắc chắn sẽ không lãng phí thời gian dài như vậy ở trên người cô ta. Bây giờ thì tốt rồi, cô ta chẳng những không ly hôn mà còn thay đổi từ đầu đến chân?!

Hướng Nhung cắn chặt răng: "Tôi phát hiện tôi có chút không quen biết cô."

Nguyễn Thu Thu đi ngang qua bên cạnh hắn, ánh mắt hàm chứa ý cười, ngữ khí lại là lạnh nhạt: "Nói đùa, chỉ sợ anh chưa bao giờ quen biết tôi."

"......"

Phòng riêng hiện tại có hai người phụ nữ trang điểm quý khí, một người là Lê Vân, một người là Tôn Lam. Lê Vân chính là người bạn lúc trước giới thiệu Hướng Nhung cho Nguyễn Thu Thu. Lúc trước bọn họ quen biết nhau trong khi chơi mạt chược, so với hai người ra tay rộng rãi, nguyên chủ không bao có nhiêu tiền nhưng vẫn luôn vội vã muốn làm quen với những người cùng "đẳng cấp".

Ai có thể ngờ tới, bọ họ căn bản là tới chê cười cô.

Nguyễn Thu Thu vừa vào cửa, hai người tức khắc sửng sốt: "Vị tiểu thư này, cô là......"

" Đến tôi cũng không nhận ra được sao?" Nguyễn Thu Thu dựa vào cửa.

Theo sau Hướng Nhung mặt cứng đờ bước vào cửa, rốt cuộc khôi phục bình tĩnh, ngược lại hai người kia khiếp sợ mà che miệng, không thể tin được trước mặt thế mà là Nguyễn Thu thô tục bất kham kia. Nhưng mà nhìn kĩ lại, ngũ quan và dáng người xác thật là tương tự.

Lê Vân vội vàng đứng lên, cười trừ: "Thu Thu, cậu mau ngồi xuống đi. Nhìn xem, mới có mấy ngày không thấy thế mà lại xinh lên nhiều như vậy."

"Tôi sẽ không đi vào, đứng nơi này vừa vặn tốt, miễn cho bị người khác hiểu lầm lại nói lời ong tiếng ve."

Sau lưng cô, hai người không biết đã bày ra bao nhiêu lời đồn đãi, vẻ mặt có chút xấu hổ. Lê Vân vươn tay cứng đờ ở giữa không trung, cũng đi theo phụ họa mà cười cười.

"Sao lại có chuyện đó chứ, ai lại đi lời ong tiếng ve chứ."

Nguyễn Thu Thu lười đi để ý nàng. Cô hai tay ôm vai, thả xuống một quả bom lớn.

"Tôi không ly hôn."

"Cái gì!" Ba người nhất trí thay đổi sắc mặt.

Nhìn bọn họ bại lộ lớp mặt lạ, cô dựa ở cửa ngậm ý cười, ngữ khí nhẹ nhàng: "Vừa lúc, lại đây thuận tiện cùng Hướng Nhung nói chia tay, cũng hy vọng anh về sau không cần lại đến quấy rầy tôi."

"Này......" Bọn họ hai mặt nhìn nhau, ai cũng không mở miệng, chỉ có Hướng Nhung vẫn luôn sắc mặt nặng nề, lạnh lùng nhìn chằm chằm Nguyễn Thu Thu không nói lời nào.

"Sao thế, thấy tôi không ly hôn thì mất vui à?" Nguyễn Thu Thu hỏi.

"Nào có nào có, chỉ là vì sao lại đột nhiên như vậy?"

Bọn đều bị bối rối trước sự thay đổi dột ngột của Nguyễn Thu Thu.

Nguyễn Thu Thu thở dài: "Lại nói tiếp, thật ngại quá. Lê Vân à, ngươi thật không phúc hậu, sao có thể cho giới thiệu cho tôi một người bất lực chứ?"

Lê vân nghẹn họng nhìn trân trối: "Cái, cái gì?"

"Không có kim cương thì lấy đồ gốm thế vào đấy à." Nguyễn Thu Thu ghét bỏ mà liếc mắt nhìn Hướng Nhung, trong lúc nhất thời cả hai người kia đều lúng túng.

Hướng Nhung đen mặt: "......"

**Lời tác giả:

Hướng Nhung: Dù là một vai phụ, tôi cũng cần có nhân phẩm. Tôi không làm nữa!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.5 /10 từ 3 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Công nghệ máy tính, điện thoại, internet và game đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống, đặc biệt là giới trẻ. Những thủ thuật máy tính, tin học, mẹo vặt đời sống, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang thiên long truyền kỳ chẳng hạn như tranh to mau con tho, share acc fb chắc chắn những kỹ thuật này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong cuộc sống, học tập và công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.