Bách luyện thành thần

Chương 34: Mất và được


La Chinh đứng chung một chỗ cùng với các đệ tử thí luyện khác, nhìn từng đệ tử thí luyện lần lượt từ trong Huyết Sắc Sơn đi ra đem những mảnh Tinh Thạch bỏ vào trong rổ.

Hắn đứng một lát, bỗng thấy Mạc Xán xuất hiện. Mạc Xán từ Phi Thiên Liễn nhảy xuống, hào hứng chào La Chinh một tiếng rồi lấy Tinh Thạch ra ném vào trong rổ.

“Không ngờ Mạc Xán cũng thông qua được khảo hạch a!”

Điều này cũng vượt ra ngoài dự liệu của La Chinh. Lấy thực lực Luyện Cốt Cảnh của Mạc Xán, thực sự có thể thu thập được mười mảnh Lam Tinh Thạch sao? Vào lúc đó, trong tay La Chinh có rất nhiều mảnh Tinh Thạch, nếu như gặp được Mạc Xán, hiển nhiên hắn sẽ đưa cho Mạc Xán một ít. Chỉ là, ở tầng thứ ba của Huyễn Trận, La Chinh lại không gặp được Mạc Xán, nên cũng không có cơ hội này.

Giờ đây, Mạc Xán đã có thể vượt qua Huyết Sắc Thí Luyện thông qua nỗ lực của bản thân mình. Nghĩ đi nghĩ lại cả trăm lần, La Chinh vẫn không tài nào nghĩ ra, với thực lực Luyện Cốt Cảnh của Mạc Xán, bằng cách nào lại có thể săn giết Huyễn Thú ở tầng thứ ba được.

“Chẳng lẽ Mạc Xán ẩn tàng thực lực sao?”

Trong nội tâm La Chinh chợt nảy ra ý nghĩ này.

Mạc Xán mặt tươi cười đắc ý nói:

- Ha ha, La Chinh huynh, ta vậy mà cũng thông qua được!

- Làm thế nào huynh thu được nhiều mảnh Tinh Thạch như vậy?

La Chinh ngạc nhiên nói.

- Nói ra thì rất dài dòng, đều là nhờ vận khí tốt mà thôi!

Sau đó Mạc Xán liền kể chuyện xảy ra sau khi bước vào tầng thứ ba qua một lần. Không biết trời xui đất khiến thế nào, Mạc Xán lại nhìn thấy cảnh hai tên đệ tử sĩ tộc vì tranh đoạt một mảnh Tinh Thạch mà đều bị trọng thương, cuối cùng đều bị đào thải ra ngoài. Mạc Xán hắn vậy mà lại nhặt được một món hời lớn, tổng cộng có hơn mười mảnh Lam Tinh Thạch, cũng nhờ vậy mà hắn mới có thể thông qua Huyết Sắc Thí Luyện.

Nghe xong lời Mạc Xán nói, La Chinh cũng không nhịn được mà cảm thán:

“Vận khí của người này thực là quá tốt a!”

Từng chiếc Phi Thiên Liễn từ Huyết Sắc Sơn tiến tới, bay đi bay về tán loạn, đưa tất cả các đệ tử ra.

Huyết Sắc Thí Luyện cuối cùng cũng đã kết thúc rồi.

Các đệ tử thông qua thí luyện đều cao hứng bừng bừng. Trái lại, đám đệ tử bị loại thì đều ủ rũ buồn bã không thôi.

Đám đệ tử bị loại, nguyên cả đám mặt mày đều âm trầm, đều được người nhà nhanh chóng đưa đi. Khi Gia Cát Hồng rời đi, ánh mắt lại hung hăng liếc nhìn, đánh giá La Chinh thêm vài lần. Gần đây hắn đúng là quá tự phụ, hắn luôn cho rằng việc thông qua thí luyện đã là chuyện nắm chắc trong lòng bàn tay.

Dù sao thì trong Thất Đại Thế Gia, có rất ít đệ tử không thể thông qua được Huyết Sắc Thí Luyện.

Thế nhưng, vào lúc này đây, thua trên tay La Chinh, hiển nhiên Gia Cát Hồng hắn không phục.

La Chinh đang cùng với Mạc Xán trò chuyện vui vẻ. Vào thời điểm Gia Cát Hồng âm độc nhìn hắn, đương nhiên La Chinh cảm nhận được, thế nhưng hắn vẫn như cũ, cũng không có để ý đến.

“Con đường tu luyện của võ giả chưa bao giờ là con đường bằng phẳng, mà đó là một con đường tràn đầy chướng ngại. Những ai có can đảm ngăn cản đường đi của ta, vậy thì cũng chẳng có cách nào ngoài trừ việc đá bay hắn ra ngoài. Nếu đã lựa chọn bước đi trên con đường này, ta cũng không sợ phải đắc tội với người khác!”

Lúc này, người buồn bực, tức giận nhất hiển nhiên là La Phái Nhiên và Vương Nhất Định rồi.

Vương Nhất Định vốn phái ra hai người trong tộc tham gia Huyết Sắc Thí Luyện, muốn hai tên này ở bên trong Huyết Sắc Sơn đánh lén La Chinh. Thế nhưng, những gì mà La Chinh biểu hiện ra quả thực đã vượt ra xa khỏi dự định của Vương Nhất Định hắn.

Vương Lan, Vương Thanh cũng không thông qua được Huyết Sắc Thí Luyện. Sau khi hai người bọn hắn lên núi, liền gia nhập vào "đội ăn cướp" của Gia Cát Hồng. Khi bọn hắn nhìn thấy La Chinh, còn chưa kịp sử dụng Sát Khí của gia tộc thì đã bị người khác đào thải ra bên ngoài.

Lần mất mặt mũi này cũng có phần hơi lớn một chút đi.

Ngay cả Vương Nhất Định luôn phong khinh vân đạm cũng chửi đổng hai người Vương Lan, Vương Thanh ầm ĩ cả lên. Sau đó, hắn liền cùng mọi người rời khỏi nơi đây, đối phó với tên La Chinh này, hắn phải bàn bạc kỹ càng hơn mới được.

Về phần La Phái Nhiên, hắn cũng không có nói gì. Ngay lúc này, nếu hắn mở miệng ra châm chọc, chỉ rước lấy nhục vào thân mà thôi. Hiện tại, hắn chỉ có thể xanh mặt bước theo sau Vương Nhất Định, rời khỏi nơi đây. Có nằm mơ hắn cũng không ngờ rằng con kiến hôi La Chinh này lại có thể phát triển đến mức làm cho người ta phải kinh hãi đến như vậy.

Đêm đó, những đệ tử thông qua Huyết Sắc Thí Luyện này cũng chính thức trở thành đệ tử ngoại môn của Thanh Vân Tông.

Bởi vì sắc trời đã tối, các vị đạo sư của ba mươi ba ngọn sơn phong sẽ tiến hành chọn lựa đệ tử vào ngày mai.

Tất cả các đệ tử ngoại môn cũng phải qua đêm ở bên ngoài Huyết Sắc Sơn.

Đêm nay, không khí ở trong nơi túc xá này tốt hơn rất nhiều. Qua những cố gắng gian khổ của bản thân, cuối cùng bọn họ cũng đạt được mục tiêu đầu tiên của mình.

Có không ít người hào hứng đến mức cả đêm không chợp mắt một chút nào, đồng thời còn thảo luận, không biết ngày mai bản thân nên chọn ngọn sơn phong nào đây.

Từ miệng của những đệ tử thí luyện này, được thảo luận nhiều nhất chính là Từ đạo sư, Thiên Nhất Phong.

Có rất nhiều truyền thuyết về ngọn Thiên Nhất Phong đứng đầu ba mươi ba ngọn sơn phong này. Nghe nói tuyệt đại đa số đệ tử thiên tài xuất chúng của Thanh Vân Tông đều tập trung ở Thiên Nhất Phong.

La Chinh cùng Mạc Xán ngồi trong góc, lắng nghe mọi người thảo luận.

Trông thấy Mạc Xán vừa nghe, nhãn tình vừa sáng cả lên, La Chinh liền hỏi:

- Mạc Xán, huynh muốn chọn Thiên Nhất Phong sao?

Mạc Xán gãi đầu cười nói:

- Ta đúng là thực rất muốn a! Chỉ là, với thực lực này của ta, chỉ sợ rằng Thiên Nhất Phong không cần đến ta.

Mạc Xán tự mình biết rõ. Những ai có thể tiến vào Thiên Nhất Phong, biểu hiện mà họ thể hiện ra đều cực kỳ nổi bật. Ví dụ như vị đại hán tay cầm cự kiếm kia, hẳn nhất định hắn sẽ tiến vào Thiên Nhất Phong rồi.

- La Chinh huynh, huynh chọn ngọn núi nào, ta sẽ liền đi cùng với huynh là được rồi! Ta phát hiện ra, đi bên cạnh huynh, vận khí của ta sẽ rất tốt a!

Mạc Xán nói.

Đây là điều mà Mạc Xán tổng kết ra. Hắn nói cũng có chút đúng, ngày hôm trước, nếu như không gặp phải La Chinh, chỉ sợ ngay cả Thử Luyện cũng không thể vượt qua a. Hơn nữa, trong lần Huyết Sắc Thí Luyện hôm nay, hắn hoàn toàn là nhờ vào La Chinh cứu giúp, bằng không Mạc Xán hắn đã sớm bị đào thải ra ngoài rồi.

- Ta muốn chọn Tiểu Vũ Phong?!

La Chinh bỗng cười nói.

Mạc Xán lập tức sững sờ:

- A, La Chinh huynh, huynh không phải là đang nói đùa chứ?

Với biểu hiện cực kỳ xuất sắc của La Chinh, tùy chọn một ngọn sơn phong bất kì nào trong ba mươi ba ngọn sơn phong cũng được a.

Thế nhưng, không ngờ La Chinh lại nói rằng sẽ chọn Tiểu Vũ Phong. Mạc Xán không nhịn được, đành phải mở miệng nhắc nhở:

- La Chinh huynh, Tiểu Vũ Phong là sơn phong xếp hạng cuối cùng a!

La Chinh nhẹ gật đầu. Ngay sau đó, trong đầu hắn liền hiện lên hình ảnh của Tô đạo sư. Hôm nay, nếu không phải được nàng giúp đỡ, sợ rằng hắn đã sớm bị Trọng Minh tước đi tư cách tham gia thí luyện rồi. Nhưng Tiểu Vũ Phong là sơn phong xếp hạng cuối cùng, bất luận là đan dược, công pháp hay là tiền chi tiêu hàng tháng, đều thua xa các sơn phong khác.

Nhất thời La Chinh có chút rối rắm.

Chờ mãi cho đến khi trời tối người yên, La Chinh mới đem sự rối rắm này đặt qua một bên. Hiện tại, hắn còn có việc trọng yếu hơn cần phải làm.

Thanh phi đao kia, hắn nhất định phải tìm lại, cho dù đem cả Huyết Sắc Sơn đào sâu đến ba thước, hắn cũng phải tìm về cho bằng được.

Chờ sau khi Mạc Xán đã ngủ sau, La Chinh mới thận trọng đi ra khỏi nơi túc xá. Dưới sự che lấp của bóng đêm, hắn bước về phía chân núi của Huyết Sắc Sơn, ngay lập tức La Chinh liền nhận ra con đường lên núi ở phía trước.

Ảo trận của Huyết Sắc sơn không được kích hoạt, ở trên núi hiển nhiên sẽ không có những thứ Huyễn Thú kia. Trên thực tế, ngay cả con kiến cũng là cực kỳ thưa thớt, nơi này có quá nhiều Xích Huyễn Sa, không thích hợp cho những thứ sinh vật kia sinh trưởng tại nơi đây.

Không có ảo trận, Huyết Sắc Sơn so với ban ngoài hoàn toàn khác nhau một trời một vực. La Chinh ở bên trong núi chạy xuôi một hồi, vừa chạy vừa cố nghĩ xem nơi hắn đối phó với tên Ma tộc kia rốt cuộc là ở đâu. Liên tiếp tìm đến sáu, bảy chỗ, hắn vẫn không có tìm ra.

Huyết Sắc Sơn rộng lớn như vậy, muốn đào sâu dưới đất, tìm kiếm một thanh phi đao. Chuyện này không khác gì mò kim đáy biển!

Tìm tới tìm lui, vòng vo hết một canh giờ, La Chinh hoàn toàn mất phương hướng. Có vẻ như không có cách nào khác ngoại trừ việc lật tung cả Huyết Sắc Sơn lên rồi.

Một bảo khí tốt như vậy, vừa dùng qua một lần liền mất đi, làm La Chinh hắn cảm thấy rất buồn bực.

Ngay đúng lúc La Chinh đang ủ rũ, bỗng cách đó không xa đột nhiên có một nhánh cây màu huyết sắc lay động một cái, một nữ tử mang y phục màu lục bích chậm rãi bước ra từ chỗ nhánh cây lung lay.

Nữ tử y phục lục bích kia chậm rãi bước tới, dưới ánh trăng sáng trong chiếu rọi, khuôn mặt xinh đẹp rực rỡ được tô điểm thêm vài vầng sáng từ ánh trăng, cộng thêm chiếc váy dài màu lục bích ôm sát thân hình duyên dáng của nàng. Trong lúc nhất thời La Chinh có chút ngây dại ra.

Khi La Chinh nhận ra đây là Tô đạo sư của Tiểu Vũ Phong, hắn liền thu hồi ánh mắt si ngốc của mình, vui vẻ chào hỏi:

- Tô đạo sư.

- Nửa đêm nửa hôm, không ở nơi túc xá nghỉ ngơi, lại chạy lên Huyết Sắc Sơn làm gì?

Trên khuôn mặt của Tô Linh Vận hiện lên vẻ dí dỏm, tươi cười hỏi.

- Há, là do ta không nghỉ được, nên đi loanh quanh một chút…

Mặt La Chinh cũng có chút cảm giác nóng bừng. Lời nói dối này thật có chút không thể tin được cho lắm a.

- Thật vậy sao?

Tô Linh Vận tiến lên hai bước, đôi mắt to tròn kia nhìn chằm chằm vào La Chinh, lại hỏi:

- Coi như là ngươi đi tản bộ đi, nhưng sao lại đi đến Huyết Sắc Sơn?

Thanh âm thanh thúy vang lên, bên trong giọng nói kia còn mang theo một kia âm điệu dí dỏm nghiền ngẫm.

La Chinh lật hai tay ra, nhún vai cười nói:

- Thì… Chính là như vậy.

- Ta lại không nghĩ là vậy.

Tô Linh Vận lắc lắc đầu, nói:

- Ta thấy rằng, ngươi đang tìm kiếm một thứ gì đó, đúng chứ?

- Khụ khụ…

“Không nghĩ rằng vậy mà lại liền bị Tô đạo sư đoán trúng a.”

La Chinh sờ sờ đầu nói:

- Cái này… Coi như là việc riêng của đệ tử đi.

- Há, nếu là việc riêng của ngươi, vậy thì ta đi đây. Không quấy rồi ngươi, gặp lại sau!

Tay Tô Linh Vận giơ giơ lên một thanh phi đao, làm bộ dáng như muốn rời đi.

Nhìn thấy thanh phi đao kia, mắt La Chinh lập tức sáng ngời hẳn lên, vội vàng nói:

- Ai ai, Tô đạo sư, thanh phi đao này…

- Là của ngươi sao?

Tô Linh Vận uyển chuyển xoay người lại, nhìn chằm chằm vào mắt La Chinh hỏi.

Đương nhiên, nàng biết rõ thanh phi đao này là của La Chinh. Lúc ban ngày, cũng chỉ có nàng chứng kiến toàn bộ quá trình La Chinh tiêu diệt tên Ma tộc mà thôi. Tô Linh Vận đã ghi chép lại phương vị nơi thanh phi đao rơi xuống rất kỹ lưỡng. Vì vậy, khi đêm xuống, nàng mới đi lên núi nhặt thanh phi đao này về.

La Chinh gật gật đầu nói:

- Đúng, phi đao này chính là của ta.

- Ưm… Thanh phi đao này tuy bị hư hại, thế nhưng lại vẫn còn có thể phát ra uy lực kinh người như vậy, quả thực là một kiện bảo khí tốt a! Ta thật có thể trả lại nó cho ngươi, nhưng mà…

Dừng trong thoáng chốc, Tô Linh Vận lại nói thêm:

- Chỉ là, ta có một điều kiện.

- Là điều kiện gì?

La Chinh hỏi.

- Gia nhập Tiểu Vũ Phong ta.

Trên khuôn mặt Tô Linh Vận chợt lộ ra dáng vẻ tươi cười đầy giảo hoạt.

Vào lúc này, La Chinh đã dự cảm rằng Tô Linh Vận sẽ nói ra những lời này rồi. Trước đó, La Chinh hắn vốn vẫn còn đôi chút do dự về việc lựa chọn ngọn sơn phong kia.

Thế nhưng hiện tại, trong nội tâm La Chinh đã có được đáp án xác thực của chính hắn. Tuy nói rằng Tô đạo sư lợi dụng thanh phi đao, ép hắn vào Tiểu Vũ Phong, hành động này quả thực có chút không đúng mực. Nhưng không phải là Tô đạo sư đã tiện tay giúp hắn tìm ra thanh phi đao này hay sao?

Nếu như không phải nàng thực muốn hắn gia nhập Tiểu Vũ Phong, chỉ sợ rằng La Chinh hắn thực sự không thể tìm về thanh phi đao này rồi.

Vừa nghĩ đến đây, La Chinh liền gật gật đầu, nghiêm mặt nói:

- Được rồi, vào ngày mai, ta sẽ chọn Tiểu Vũ Phong.

Tô Linh Vận lúc này mới nhìn La Chinh cười cười đầy thỏa mãn, sau đó lại đưa ngón tay bé nhỏ của nàng chạm vào nhẫn, từ bên trong lấy ra hai quả Tiểu Viên Khâu, nói với La Chinh:

- Thanh phi đao này của ngươi là vật đã bị tàn phá, mà thực lực của ngươi còn chưa có bước vào Tiên Thiên Bí Cảnh, không có cách nào vận dụng được Chân Nguyên Bản Mệnh để điều khiển phi đao. Đoán chừng rằng, nếu ngươi ném đi rồi, sẽ khó có thể lấy về lại. Coi như đây là lễ gặp mặt, mừng ngươi gia nhập Tiểu Vũ Phong. Cái này tặng cho ngươi đi!

La Chinh mở to hai mắt, trừng trừng nhìn vào hai quả Tiểu Viên Khâu kia. Hắn vẫn không rõ cái lễ vật này có chỗ ảo diệu gì.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.3 /10 từ 2454 lượt.

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn các bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp hay chẳng hạn như nhac phat giao, bien dong day song a tt thich chan quang rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status