Bách luyện thành thần

Chương 489: Phù văn chữa trị



Nghe thấy một tràng những tiếng chửi rủa trên võ đài kia, râu cá trê của lão Tiêu nhếch lên, nhưng trong lòng thì đang mắng thầm. Nếu không sửa lại kết giới, chờ chút nữa đánh nhau giết chết cả trăm người các ngươi, đến lúc đó các2ngươi lại mắng tiếp!

Chỉ chốc lát sau, trong không trung liền có ba người bay đến, vững vàng đáp xuống trên võ đài, bái chào lão Tiêu một cái.

Ba người này chính là phù văn sư của Thiên Hạ Thương Minh, thậm chí có thể nói là những phù5văn sư đứng đầu trong khắp Trung Vực.

Nền tảng của Thiên Hạ Thương Minh được tích lũy thế nào? Là bởi bọn họ có tiền, cho nên luyện khí sư tốt nhất, luyện đan sư tốt nhất, phù văn sư tốt nhất dường như đều tập trung trong Thiên6Hạ Thương Minh!

Cũng bởi Thiên Hạ Thương Minh có rất nhiều đại sư thuộc các nghề khác nhau nên rất nhiều võ giả độc lập cũng bằng lòng tìm Thiên Hạ Thương Minh làm nơi nương tựa. So với các tông môn thì tương lai cũng không tồi, hơn5nữa đãi ngộ của Thiên Hạ Thương Minh lại càng ưu tú hơn.

Đây là thủ đoạn hấp dẫn nhân tài nhất của Thiên Hạ Thương Minh.

Tuy ba vị đại sư phù văn này đương nhiên không thể theo kịp nổi “Phù Văn Chi Tử” – Phong Quan Ngọc, nhưng3trong Trung Vực cũng rất khó tìm được phù văn sư lợi hại hơn bọn họ.

Trong thành Thiên Khải, có một tòa tháp phù văn. Tòa tháp phù văn này tụ tập tất cả các phù văn trong Trung Vực, dường như tất cả các phù văn sư đều đến đây tu luyện. Giống như Tông Duệ của Vân Điện cũng từng được vào tháp phù văn này để tu luyện mấy năm.

Ba vị đại sư phù văn này chính là ba người đứng đầu của tòa tháp phù văn kia. Trong giới phù văn khắp Trung Vực, suy nghĩ, ý tưởng của bọn họ về phù văn đều là sự tồn tại đứng đầu.

Nghe thấy lão Tiêu nói, ba người gật gật đầu, sau đó liền phân công nhau đi đến các mép võ đài, mở ra từng khối gạch ở khắp xung quanh. Dưới những khối gạch đó ẩn giấu những phiến đá màu xanh, trên đó vẽ từng đường phù văn huyền ảo khó hiểu.

Chẳng qua lúc này, không ít phù văn trên những phiến đá đó đã bị cháy mất, giống như bị khói lửa hun đốt qua vậy.

“Chịu lực quá lớn nên bị cháy rồi.” Một đại sư phù văn nói.

Một đại sư phù văn khác nhíu mày: “Sáu kết giới này hỗ trợ củng cố lẫn nhau. Rốt cuộc lực phải mạnh đến mức nào mới có thể thiêu hủy được những phù văn này? Các võ giả trong Thần Đan Cảnh, có ai đủ sức làm được?”

“Thật khó tin! Chuyện này tuyệt đối không phải võ giả Thần Đan Cảnh làm được.” Một đại sư phù văn khác lắc đầu nói.

Thực tế trong thành Thiên Khải có không ít võ giả đều ở nhà sử dụng Tín Khuê để quan sát tình hình chiến đấu trên võ đài, thế nhưng cả đám đại sư phù văn đều là những người nghiên cứu lâu năm, tuy ba người bọn họ đều là võ giả Thần Đan Cảnh, nhưng cả đời đều say mê với con đường phù văn, rất ít khi để ý tới hướng đi của người ngoài. Đừng nói là đại hội võ đạo, cho dù là Thiên Hạ Thương Minh khai chiến với những chủng tộc khác thì bọn họ cũng sẽ mặc kệ. Trừ khi thành Thiên Khải bị phá thì có lẽ bọn họ mới có thể đi ra khỏi tháp phù văn.

Lão Tiêu nghe thấy lời ba người nói thì bất đắc dĩ mà cười: “Nhiếp tháp chủ, kết giới này không phải do võ giả Thần Đan Cảnh phá.”

Nhiếp tháp chủ cũng chính là người lớn tuổi nhất trong ba người, là người có trình độ phù văn cao nhất, bản thân lão chính là tháp chủ của tháp phù văn.

Nhiếp tháp chủ gật gật đầu: “Hẳn là chỉ có cường giả Hư Kiếp Cảnh mới có thể phá được. Thế nhưng, đại hội võ đạo của các ngươi có thể cho cường giả Hư Kiếp Cảnh tham gia sao?”

Nghe thấy vấn đề Nhiếp tháp chủ nói, lão Tiêu càng không biết làm sao mà cười: “Là một võ giả Chiếu Thần Cảnh phá đấy.”

Nghe thấy lời lão Tiêu, râu mép của Nhiếp tháp chủ nhếch lên, hai mắt trừng lớn: “Chắc không phải lão Tiêu đùa lão Nhiếp ta đó chứ?”

Mặc dù Nhiếp tháp chủ là võ giả Thần Đan Cảnh, nhưng bởi vì là tháp chủ của tháp phù văn nên địa vị còn cao hơn lão Tiêu của Thiên Hạ Thương Minh rất nhiều, cho nên nói cũng không hề khách khí.

“Lão thấy ta giống đang đùa ư? Người phá kết giới này vẫn còn ở đây kìa.” Lão Tiêu chỉ chỉ lên trên đài cao của Vân Điện.

Nhiếp tháp chủ lắc đầu nói: “Ta không có hứng muốn biết người đó là ai. Ngươi đã nói là Chiếu Thần Cảnh thì là Chiếu Thần Cảnh. Dù sao ta cũng không tin.” Nói xong lão đánh giá mấy phiến đá rồi lại lắc đầu: “Sửa những phù văn này phải mất ba ngày.”

“Cái gì? Ba ngày?” Lão Tiêu vừa nghe xong thì lập tức choáng váng đầu óc. Lão mới tạm dừng trong chốc lát mà các võ giả trên khán đài đã mắng xối xả rồi, nếu tạm dừng tới ba ngày thì chỉ sợ nhóm võ giả trên khán đài kia sẽ làm loạn cả lên.

“Ba ngày là còn ít đấy. Hơn nữa chúng ta còn phải tăng giờ làm nhiều hơn bình thường nữa chứ. Nếu không phải người của tháp phù văn chúng ta ra tay mà đổi lại là những phù văn sư khác thì… chắc là phải một năm rưỡi đi.” Nhiếp tháp chủ thản nhiên nói.

Lão Tiêu cạn lời: “Cùng lắm ta chỉ cho các ngươi được ba canh giờ!”

Vừa nghe dứt lời, Nhiếp tháp chủ trực tiếp ném phiến đá xuống đất rồi nói với hai đại sư phù văn còn lại: “Chúng ta đi!”

Nói xong ba người liền định đi ngay.

“Các ngươi!” Râu cá trê của Lão Tiêu dựng thẳng lên, thở phì phì. Đã biết trước là mấy lão già của tháp phù văn này tính tình không tốt rồi, vậy mà không ngờ lại cố chấp đến mức này… Lão bất đắc dĩ nhìn ba vị Minh chủ của Thiên Hạ Thương Minh.

Ba tên mập đều ta nhìn ngươi, ngươi nhìn ta, trên mặt ai nấy đều là cười khổ…

Thiên Hạ Thương Minh chính là một tổ chức như vậy, không giống như tông môn, mọi người đều được gắn kết với nhau bằng lợi ích. Đôi khi người dưới không nhất thiết phải nhìn sắc mặt của Minh chủ. Đặc biệt là mấy lão già trong tháp phù văn này, cả đám đều cao ngạo như nhau, cho dù Minh chủ có nói thì chưa chắc bọn họ đã nghe.

Đúng lúc này, các võ giả trên khán đài lại huyên náo cả lên.

“Nhanh lên! Sửa cho chúng ta mau đi. Cứ kêu la oai oái mà không sửa, không sửa được còn nói cái gì?”

“Ông đây muốn xem tỉ thí, nếu không phải bồi thường cho ta một viên đá chân nguyên cực phẩm. Một trăm vạn viên đá chân nguyên hạ phẩm là do ta góp nhặt mãi mới được đấy! Đem cống hết cho Thiên Hạ Thương Minh các ngươi, vậy mà các ngươi cho ta xem trò đùa gì đây?”

“Trả tiền, trả tiền! Trả đá chân nguyên lại cho chúng ta! E là đám phù văn sư rác rưởi này không sửa được rồi!”

Nhiếp tháp chủ trừng mắt liếc nhìn một đám võ giả đang huyên náo kia, cười lạnh nói: “Ta cứ không sửa đấy, các ngươi muốn thế nào? Có bản lĩnh các ngươi tự mình đi mà sửa!”

Nghe thấy lời Nhiếp tháp chủ nói, những võ giả kia tức điên lên.

“Nếu ta biết sửa, còn cần các ngươi à? Tháp phù văn thanh danh lớn như vậy mà hóa ra trình độ chỉ có thế!”

“Phù văn sư rác rưởi…”

Vẻ mặt lão Tiêu lúc này rất khổ tâm, sao đại hội võ đạo lần này lại biến thành như vậy? Đừng như vậy được không?

Thạch Khắc Phàm thấy tình thế bắt đầu phiền phức, hắn cũng đứng ngồi không yên nên đành đứng lên nói vài lời tốt đẹp để khuyên bảo. Hắn đi vào gần võ đài rồi cười hì hì nói: “Lão Nhiếp, xin bớt giận. Những phù văn này vẫn phiền các ngươi sửa một chút.”

Nhiếp tháp chủ thấy Thạch Khắc Phàm đến nên thái độ cũng dịu đi một chút, rốt cuộc vẫn muốn giữ lại mặt mũi cho Minh chủ, chỉ nói: “Ba ngày, đây là nhanh nhất.”

“Ba ngày? Sao ngươi không đi chết đi!” Những võ giả trên khán đài nghe lời này lập tức nổi giận mà mắng.

Trên mặt Thạch Khắc Phàm cũng lộ ra vẻ khó xử: “Ba ngày có phải quá chậm rồi không? Cũng không thể làm gián đoạn đại hội võ đạo được.”

Nhiếp tháp chủ trợn mắt: “Ngươi thử tìm một tên nào trong Trung Vực có thể sửa được mà mất ít hơn ba ngày lại đây, chữ ‘Nhiếp’ tên ta đây sẽ viết ngược.”

Thạch Khắc Phàm bị lời này của Nhiếp tháp chủ làm cho hít thở không thông. Hắn cũng không nghĩ ra được lời nào để phản bác. Thân là tháp chủ của tháp phù văn, tiêu chuẩn của lão Nhiếp trong Trung Vực chỉ có đứng đầu, không ai dám nói thứ hai.

Đúng lúc này, trên đài cao có một tiếng nói truyền tới: “Thạch minh chủ, ta có thể sửa mấy phù văn đó trong một canh giờ. Thế nhưng, Thiên Hạ Thương Minh định trả thù lao cho ta thế nào?”

Trên đài cao, người nói chuyện đúng là La Chinh. Hắn đứng ở mép đài cao, mỉm cười nói.

Thạch Khắc Phàm nhìn thoáng qua La Chinh rồi vỗ đầu một cái. Đúng là hắn đã quên mất chuyện này, La Chinh! Người này cũng là một phù văn sư, hơn nữa còn có thần khí là bút pháp hoàn mỹ. Mắt lão Tiêu cũng lập tức sáng lên. Lúc trước khi ở vòng đấu loại, lão Tiêu đã từng nghe Mặc Nhạc Chương nói qua về chuyện này.

“Ngươi… Được không?” Thạch Khắc Phàm hơi chần chừ.

Bởi vì hôm nay La Chinh quá tỏa sáng, nên Thạch Khắc Phàm thực sự không để mắt đến năng lực này của hắn.

Hơn nữa, tuy La Chinh có được bút pháp hoàn mỹ, nhưng đây chỉ là một loại bút pháp đặc biệt, có thể kích hoạt các đặc tính trong vật liệu trên phù văn tới mức hoàn mỹ, vận dụng vật liệu tới cảnh giới hoàn mỹ!

Thế nhưng phù văn cũng phân cấp bậc, phù văn lần trước Mặc Nhạc Chương đưa tới chính là phù văn cấp một, cấp hai, cho nên trong tiềm thức Thạch Khắc Phàm cảm thấy La Chinh chỉ có thể vẽ phù văn cơ bản cấp một, cấp hai mà thôi. Về phần các phù văn đẳng cấp cao hơn như cấp ba, cấp bốn, thậm chí là cấp năm thì cần phải trải nghiệm thật lâu nữa mới được. Lấy tuổi xương mới có 17-18 tuổi của La Chinh, rõ ràng là không thể làm được.

La Chinh vẫn chưa trả lời, Nhiếp tháp chủ đã lộ rõ vẻ mặt phản đối, cười cười: “Cũng từng nghe người ta nói khoác, nhưng chưa thấy ai khoác lác như vậy!”

“Hahahaha… Người trẻ tuổi này bị sao vậy? Ăn nói hồ đồ!” Một đại sư phù văn khác cười nói.

“Có đôi khi ăn nói lung tung là phải trả giá lớn đấy!” Một đại sư phù văn còn lại nghiêm mặt nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.3 /10 từ 2900 lượt.

Vẽ sẽ giúp não hoạt động để nhận thức, xác định màu sắc, hình dạng, vị trí không gian và có lợi cho sự phát triển trí tuệ, cho những ý tưởng rất riêng biệt và lạ. Vô số bài hướng dẫn vẽ giúp bé học vẽ được chia sẻ từ trang cách vẽ chẳng hạn như lam the nao de ve trai dat huong dan ve thuc su de dang, cach ve len anh cute co mat nguoi bang app xingtu theo 2 cach Ý nghĩa của việc học vẽ chính là giúp con thông minh hơn, sáng tạo hơn. Vì vậy hãy để con thể hiện tài năng của mình từ những nét vẽ.

loading...
DMCA.com Protection Status