Bẫy hôn nhân: Vợ trước ôm con chạy

Chương 361: Em điên rồi sao?


Cả người Mặc Lộ Túc căng cứng, chú ý đến nhất cử nhất động của Thủy An Lạc.

Thủy An Lạc từ từ di chuyển về phía trước, nhưng cành cây lại ngày một nhỏ, ngay cả ngồi cũng rất khó để giữ được thăng bằng huống chi lại còn phải giữ vững dưới cơn mưa tầm tã như thế này.

"Bé con à, đừng sợ." Giọng Thủy An Lạc hơi run run.

"Bác sĩ Thủy, không thể tiến tới phía trước được nữa đâu." Người đứng trên bờ bỗng hô lớn, bọn họ nghe thấy tiếng cành cây bắt đầu nứt gãy rồi.

Thủy An Lạc khom người xuống hết mức có thể, đến nỗi cơ thể cô tạo thành một đường thẳng so với cành cây. Lúc này cơ thể mềm dẻo nhờ việc học múa từ nhỏ cuối cùng cũng phát huy tác dụng, cô cố gắng vươn tay chạm đến đứa bé kia.

Mưa lớn trút lên lưng Thủy An Lạc, từng hạt mưa đập vào người khiến cô đau rát.

Đứa bé kia vẫn gào khóc, có điều tiếng khóc đã trở nên khản đặc.

"Bé con đừng sợ, cô sẽ đưa con lên ngay thôi." Thủy An Lạc cố gắng cười dịu dàng để giúp đứa bé kia giảm bớt được phần nào nỗi sợ.

Đứa bé run rẩy, cánh tay nhỏ nhắn ôm chặt lấy cành cây. Ai cũng có thể thấy cơ thể đứa trẻ đã suy kiệt lắm rồi.

Chỗ Thủy An Lạc dừng lại có hơi xa một chút. Cô cố gắng hết sức cũng không thể nào với được đến tay của đứa trẻ. Thủy An Lạc lại cố gắng bò về phía trước thêm một chút nữa khiến tiếng cành cây nứt gãy sau lưng lại càng rõ ràng hơn.

"Lạc Lạc, em đứng lại!" Mặc Lộ Túc hét toáng lên, trong giọng nói đã xen lẫn cả sự sợ hãi.

Vì cành cây hơi gãy nên Thủy An Lạc và đứa bé hơi chùng xuống một chút. Chờ cành cây ổn định lại cô mới cười nói.

"Anh à, em không đứng được, giờ chỉ có thể bò được thôi!" Thủy An Lạc cũng thấy tự phục mình, đến giờ mà cô còn có thể đùa như thế được, nhưng cũng nhờ đó mà cuối cùng cô cũng đã có thể chạm vào được đứa trẻ.

"Con rướn lên một chút được không, đừng sợ, cứ rướn lên đây, về gần phía cô một chút!" Thủy An Lạc vừa nói vừa cầm lấy sợi dây, muốn buộc được vào đứa bé thì nó phải nhích lên mới được, như vậy mới có thể đảm bảo không xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Cậu bé kia dường như cũng đang cố gắng để được sống nên bàn tay cũng từ từ cử động.

"Đúng, đúng là thế đấy, từ từ thôi!" Thủy An Lạc ra sức khích lệ, sợi dây trong tay cũng từ từ đến gần đứa bé hơn cho đến khi nó được buộc chặt vào bên hông của cậu nhóc.

Thủy An Lạc thở phào nhẹ nhõm, thế này thì dù cành cây có bị đứt lìa cũng không sợ thằng bé bị nước siết trôi đi mất.

Thủy An Lạc từ từ thẳng người dậy, sau đó cô đưa tay nắm lấy bàn tay của đứa trẻ: "Đừng sợ, con cứ theo cô bò về phía trước nhé."

Cuối cùng nhờ vào sự chỉ dẫn của Thủy An Lạc mà bé trai kia cũng từ từ nhích được tới bờ, sau một hồi vật lộn cuối cùng cả Thủy An Lạc lẫn đứa bé đều được quân nhân kéo lên.

"Lạc Lạc." Mặc Lộ Túc vội vàng xông lên rồi nắm lấy cổ tay của cô: "Em điên rồi à?"

Hai chân Thủy An Lạc như nhũn ra, may mà được Mặc Lộ Túc đỡ lấy. Cô quay đầu nhìn đứa bé vừa được cứu lên rồi mỉm cười nói: "Nhưng mà cứu được thằng bé rồi kìa.”

"Chuyện lần này thật sự phải cảm ơn bác sĩ Thủy rất nhiều!" Viên sĩ quan kia mở miệng nói, anh ta nhìn Thủy An Lạc cởi dây thừng bên hông ra rồi nhận lại.

Thủy An Lạc cười gượng, đến lúc thấy đứa bé kia được đưa đi rồi cô mới thấy yên lòng.

"Em..." Thủy An Lạc còn đang định nói gì đó, nhưng dưới chân đột nhiên đau nhức, hình như cô bị cái gì đó bắn trúng nên bị đau, không cẩn thận lùi lại: "Á..." Chân trụ của Thủy An Lạc không đứng vững, cả cơ thể của cô cứ thế đổ về phía sau.

"Bác sĩ Thủy..."

"Lạc Lạc..."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.6 /10 từ 1688 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là dân tài chính, kế toán hay văn phòng thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm làm việc trên trang dantaichinh.com ví dụ như Áp dụng IFRS tại Việt Nam, giảm trừ gia cảnh chắc chắn những kiến thức này sẽ ít nhiều hỗ trợ cho công việc của bạn, giúp bạn làm việc hiệu quả hơn.