Boss là nữ phụ

Chương 1190: Phượng hoàng niết bàn (9)

Lưu Vân nhếch nhác quay về cung điện của mình, Ti Trúc từ bên trong đi ra đón, “Tiên quân, ngài lại ra ngoài đánh nhau à?”

Lưu Vân trừng Ti Trúc, “Tiên quân nhà ngươi là loại người đó sao?”

Ti Trúc: “…” Đúng mà.

Lưu Vân lấy Tiểu Bạch ra đưa cho Ti Trúc, “Trông Tiểu Bạch cho tốt, đừng chạy ra ngoài nữa.”

Ti Trúc ôm lấy Tiểu Bạch, có chút phát run, cô rất sợ con hung thú này. Nếu như không phải trên người cô có khí tức của Tiên quân, nó đã sớm ăn cô rồi.

Tiểu Bạch lật người ở trong tay Ti Trúc, dường như có chút khinh thường.

“Tiên quân, nó… nó muốn ra ngoài, chúng nô tỳ cũng không ngăn được.” Thứ này cái gì cũng ăn, kết giới đối với nó mà nói, hoàn toàn vô dụng.

“Mỗi ngày đúng giờ cho ăn, đừng để nó đói, nó sẽ không chạy đâu, trước đây không phải là ta đã dặn ngươi rồi sao, trong đầu của ngươi đừng có để ý chuyện ngoài kia nữa, để ít đồ có ích đi.”

Ti Trúc muốn khóc mà không có nước mắt, “Tiên quân… nó sớm đã ăn hết đồ người để lại rồi.”

Lưu Vân gãi gãi đầu, “Vậy sao? Sao lại ăn khỏe thế…”

Cho nên, Tiên quân ngài có cần dự trữ chút đồ ăn về không?

Nhưng Lưu Vân không đề cập đến cái này.

“Tiên quân, vừa rồi có tiên đồng đưa thiệp mời đến.” Ti Trúc thấy Lưu Vân lại muốn ra ngoài, vội vàng lên tiếng.

Lưu Vân quay đầu qua, “Ai lại muốn làm gì? Chúng tiên của thần giới này rảnh quá à.”

“Là Tiên quân Điền Mộc thăng chức lên Tiên tôn.”

“Ai?”

Ti Trúc lùi ra sau, giọng càng nhỏ hơn, “Tiên quân Điền Mộc.”

Tiên quân nhà bọn họ và Tiên quân Điền Mộc có va chạm, lần này không biết Tiên quân lại muốn làm ra chuyện gì…

Lưu Vân phất phất tay, “Chuẩn bị quà lớn đi.”

“A?” Ti Trúc ngẩn ra nhìn Lưu Vân.

Sao lại bình tĩnh như vậy?

Tiên tôn của thần giới không nhiều, không đếm hết mười đầu ngón tay.

Điền Mộc đột nhiên thăng chức Tiên tôn, đến ngay cả Tiên đế cũng phái thân tín nhất đến, linh vật Thời Sênh này đương nhiên cũng nằm trong hàng ngũ được mời.

Thời Sênh rất không muốn đến, nhưng nghĩ lại loại tình cảnh này, chắc chắn sẽ có chuyện xảy ra, sẽ có kịch hay để xem, cho nên cô vẫn ung dung đến đó.

“Thượng tiên Sí Ly đến...”

Đẳng cấp phân chia ở vị diện này là Địa tiên, Chân tiên, Thiên tiên, Thượng tiên, Tiên quân, Tiên tôn, Tiên đế.

Địa tiên là người của nhân thế mới phi thăng, phải từ từ mà trèo lên, Thiên tiên là sinh ra ở thần giới.

Theo lý mà nói, Thời Sênh phải là Thiên tiên, nhưng huyết thống Phượng Hoàng của cô tôn quý hơn bình thường một chút, cho nên trực tiếp gắn mác Thượng tiên.

Đứng ở cửa nghênh tiếp là đệ tử của Tiên tôn Điền Mộc, nghe được tiếng thông báo, lập tức cho người vào trong mời Tiên tôn Điền Mộc.

Đây là nhân vật đồn đại sôi sục nhất của thần giới gần đây.

“Đại sư huynh, Tiên tôn nói ngài tạm thời không dứt ra được, kêu huynh đi đón thay.” Đệ tử rất nhanh đi ra, nhắc lại lời của Điền Mộc.

Sắc mặt của nam nhân được gọi là đại sư huynh hơi thay đổi, ý của Tiên tôn là không coi trọng vị này rồi.

Tộc Phượng Hoàng từng rất hùng mạnh, nhưng bây giờ chỉ còn sót lại một con duy nhất là cô ta, Tiên tôn không coi trọng cũng dễ hiểu.

Lúc tâm tư của đại sư huynh còn đang xoay vòng, bên đó đã xuất hiện một bóng người.

Cô nương rất nhỏ nhắn xinh xắn, hay nên nói là một đứa trẻ, mặc váy màu đen, Phượng Hoàng trên váy đung đưa theo chuyển động của cô, như lửa đang bùng cháy.

Cô đi không nhanh, trên khuôn mặt ngây thơ đầy vẻ dửng dưng, khiến cho người ta không nhìn ra tâm tư gì, kỳ lạ khó mà nói ra.

“Cung nghênh Thượng tiên Sí Ly.” Đại sư huynh chỉ có thể miễn cưỡng đưa đầu ra.

Thời Sênh không nhìn thấy bóng Tiên tôn Điền Mộc đâu. Điền Mộc bây giờ là Tiên tôn, thân phận cao hơn cô một cấp, ông ta không ra cũng không sai.

Thời Sênh còn chưa mở miệng, phía sau lại vang lên một tiếng thông báo.

“Thượng tiên Thu Tố đến...”

Âm thanh này vừa dứt, bên trong liền có một bóng người đi ra, đi qua Thời Sênh, nghênh đón bóng dáng xinh đẹp phía sau.

“Thu Tố chúc mừng Tiên tôn Điền Mộc.” Giọng nói của nữ tử xinh đẹp du dương, vô cùng dễ nghe.

“Nghi thức xã giao thì miễn đi, muội có thể đến ta đã rất vui mừng rồi.” Âm thanh này tràn đầy trung khí, không khó nghe ra, sự ái mộ trong ngữ khí của nam nhân với nữ tử.

Thời Sênh giật giật môi, đưa đồ trong tay cho đại sư huynh sắc mặt đang có chút khó coi, chậm rãi đi vào trong.

Đại sư huynh có chút kỳ lạ, cô lại không tức giận chút nào, tính khí thật tốt.

“Nói về núi Nam Ngô trong một đêm đã khôi phục sức sống, chuyện này quả nhiên có liên quan đến tộc Phượng Hoàng, vị đó mọi người đã gặp chưa?”

“Vẫn chưa, chỉ có Tiên tôn Tương Lăng và Tiên đế là gặp rồi. Nghe người ở hoang hải quay về nói, là một tiểu cô nương, một thân váy đỏ, lát nữa đến đây, có lẽ sẽ không khó nhận ra…”

“Trận chiến ở hoang hải đó, nhưng…”

“Suỵt, đừng nói chuyện này, Tiên đế hạ lệnh rồi, không được phép bàn luận.”

“Đúng đúng đúng, suýt nữa thì quên mất chuyện này.”

Vân Mạch dù gì cũng là Thượng tiên, đọa thần thành ma là một chuyện khiến cho người ta khó mà mở miệng, Tiên đế cấm mọi người nói cũng là bình thường.

Thời Sênh đi qua bên cạnh mấy thần tiên, nghe nói vân Mạch đã tan thành mây khói rồi, nhưng đây chỉ là phiên bản nói với bên ngoài, thân là nam chính chắc chắn không chết dễ dàng như thế.

Từ lúc bước vào, Thời Sênh nghe được nhiều nhất vẫn là tin nhảm liên quan đến cô. Những người từng tham gia trận chiến ở hoang hải đều đứng cách xa, không nhìn rõ người, chỉ biết là một tiểu cô nương mặc đồ đỏ.

Chốn thần giới này, màu sắc y phục cũng là một ký hiệu, người bình thường sẽ không dễ thay.

Cho nên Thời Sênh ngênh ngang đi qua trước mặt bọn họ, cũng không có ai chú ý đến.

Những người này mỗi đám đứng hai ba người, rất ít người đứng một mình, tầm mắt Thời Sênh tùy ý quét qua bọn họ.

Lúc nhìn đến trong góc, tròng mắt cô đột nhiên híp lại, nhảy từ hành lang xuống, đi thẳng qua bên đó.

Tiểu Bạch ngồi xổm giữa đám hoa cỏ, phát giác được nguy hiểm, lập tức chạy vào góc khuất.

Thời Sênh đuổi theo Tiểu Bạch đến hậu viện, dồn nó vào tường. Thời Sênh cười âm hiểm như lưu manh, “Chạy à, làm sao lại không chạy nữa rồi?”

Tiểu Bạch xoay tròn ở cạnh tường, đột nhiên há miệng gặm tường, bức tường đang yên lành, bị nó gặm thành một cái lỗ.

Nhưng nó vẫn chưa kịp chạy ra, lông toàn thân đã lập tức dựng đứng lên.

Thiết kiếm phóng đại chắn lấy cái lỗ, Tiểu Bạch đụng trúng đầu vào thiết kiếm, đầu choáng mắt hoa, trước mắt đầy sao.

Chóng mặt quá…

Trước mặt sao lại có hai nữ nhân, thơm quá… đồ ăn, đói quá, muốn ăn.

Tiểu Bạch mê man há miệng, muốn nuốt đồ ăn trước mặt xuống, nhưng cắn một miếng, lại chẳng cắn được gì.

Một giây sau, nó bị người ta xách lên, Tiểu Bạch lập tức bừng tỉnh.

Nó đột nhiên thu nhỏ người lại, nhảy khỏi tay Thời Sênh ra ngoài, lúc rơi xuống mặt đất, lại lần nữa phóng to, đụng về phía Thời Sênh.

Thời Sênh cũng không tránh nó, trực tiếp xách thiết kiếm lên.

Tiểu Bạch đại khái không ngờ Thời Sênh sẽ phản ứng như thế, đột nhiên quay đầu, đụng vào bức tường vốn đã có một cái lỗ kia, lăn đến bên kia tường.

Bên đó là chỗ mấy thần tiên đang đứng nói chuyện mà vừa rồi Thời Sênh đi qua.

Nó vừa qua đó, bên cạnh liền vang lên tiếng kêu lớn.

“A… là Thao Thiết!”

“Sao nó lại ở đây, không thể để cho nó chạy được, mau bắt lấy nó!”

“Đến bên kia rồi… ngăn nó lại, mau ngăn nó lại.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 640 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Mặt trái của xã hội phát triển ngày nay là cuộc sống hiện đại luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niệm phật chẳng hạn như sống đúng nghĩa chứ đừng tồn tại, 100 loi khuyen cua luong y giup song lau va song khoe Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác giúp quý vị hiểu hơn về chân lý cuộc đời và có được sự an lạc trong cuộc sống.