Boss là nữ phụ

Chương 126: Học sinh cá biệt (7)

Chương 126HỌC SINH CÁ BIỆT (7)

"Ba mua vé số, trúng được giải nhất…” Ông Kỷ nhìn nhìn bốn xung quanh, thấp giọng nói: “Bốn nghìn vạn đó, sau này chúng ta cũng là người có tiền rồi.”

“Bốn nghìn vạn?” Kỷ Tiểu Ngư mở to mắt, con số này đối với cô ta mà nói chính là một con số ở trên trời.

Mua vé số lại có thể trúng được nhiều tiền như thế ư?

Cô ta có tiền rồi, có phải là cũng có thể không còn bị người khác bắt nạt nữa hay không?

Đáy lòng Kỷ Tiểu Ngư sinh ra mấy phần hưng phấn, cô ta lại nghĩ đến những tháng ngày bị người ta ức hiếp trước kia.

Mỗi người đều là bộ mặt âm u, nếu như Kỷ Tiểu Ngư chống đỡ qua đoạn thời gian này thì cô ta thật sự là một người chẳng quan tâm đến tiền bạc.

Thế nhưng, thời gian số tiền này xuất hiện chính là lúc tâm tính của cô ta đang dao động nhất.

“Hôm nay hình như là tớ nhìn thấy Trường Sinh, con gia hỏa đó doạ chết tớ rồi, Phó thiếu quay về trường học à?” Bạn học A mặt đầy vẻ nghĩ lại mà sợ, thanh âm cũng phát run.

“Chưa đâu, không nhìn thấy vệ sĩ của Phó thiếu.” Bạn học B an ủi: “Không phải là cậu bị hoa mắt đấy chứ?”

“Làm sao có thể hoa mắt chứ, một con to như thế, trừ Trường Sinh ra thì còn có thể là ai? Trường học cũng thật là, lại để cho một con quái vật lớn như thế vào đây, mấy lần trước suýt chút thì đã lấy mạng người rồi...” Sắc mặt bạn học A nhợt nhạt.

“Vậy thì cũng có thể là Phó thiếu quay về trường rồi, sau này phải cẩn thận, gặp phải Trường Sinh thì chết chắc.” Hai người vừa nói chuyện vừa đi qua người Thời Sênh.

Thời Sênh kỳ quái nhìn bóng lưng bọn họ.

Trường Sinh gì chứ?

Lại trâu bò như thế, gặp phải là chết chắc?

Trường học lại còn mặc kệ một thứ nguy hiểm như thế ở trong trường sao?

Đúng lúc Thời Sênh đang thấy kỳ lạ thì ánh mắt đột nhiên thay đổi, nhìn về phía bụi hoa bên cạnh.

Một con vật kềnh càng khổng lồ nhảy từ trong bụi hoa ra, đối mặt với ánh nhìn của Thời Sênh.

Đôi mắt đó xanh biêng biếc, đầy vẻ hung ác.

Thời Sênh: “...”

Lật bàn, tên điên nào lại còn đặc biệt nuôi chó chăn cừu ở đây hả?

Chó chăn cừu là loài chó mà cô thích nhất, bởi vì bọn nó rất dũng mãnh và trung thành.

Thế nhưng...

Người nuôi thì cô không thể thích được một chút xíu nào, mẹ nó, sẽ làm ra mạng người đấy.

Tròng mắt Thời Sênh lạnh lùng, trừng mắt hung ác đáp trả, sát khí trên người dày đặc.

Mày cho rằng mày là chó thì bản cô nương sẽ sợ mày sao?

Cơ thể con chó lớn cong lên, dường như nhìn thấy kẻ xâm phạm lãnh thổ của nó, trong cổ họng phát ra mấy tiếng gầm gừ âm u.

Thời Sênh lặng lẽ dựng thẳng ngón giữa lên.

“Gâu...” Con chó lớn đối diện hình như bị chọc tức, hung thần ác nghiệt bổ nhào về phía Thời Sênh.

Thời Sênh không phòng bị kịp bị kinh sợ một lát, thế nhưng động tác vẫn nhanh nhạy né tránh, bên cạnh là lan can sắt chạm rỗng khắc hoa, lưng Thời Sênh va vào lan can, đỉnh sắc nhọn lồi ra, chọc vào lưng cô một trận đau đớn.

Con chó lớn vẫn không từ bỏ, quay đầu bổ nhào lại lần nữa, đôi mắt hung ác đó giống như muốn xé vụn Thời Sênh.

Thời Sênh lặng lẽ móc thiết kiếm ra, còn chưa kịp khua lên con chó đã ư ư một tiếng, kẹp chặt lấy cái đuôi nằm rạp xuống mặt đất.

Thời Sênh: “...”

Vừa rồi không phải là rất hung ác sao?

Nhanh như vậy đã không ác nữa rồi à?

Thời Sênh lắc lắc thiết kiếm, nhấc chân đi về phía con chó to.

[Nhiệm vụ ẩn giấu: Bụi cây có gai. Xin ký chủ lựa chọn kiểu mẫu, kiểu bình thường, kiểu liên hoàn.]

Tiếng của Hệ thống đột nhiên vang lên, ngăn cản bước chân tiến về phía trước của Thời Sênh.

Khoé miệng Thời Sênh giật giật.

Lại là nhiệm vụ ẩn giấu?

Tên nhiệm vụ lạ lùng thì cũng thôi đi, đến cả kiểu mẫu cũng có thể chọn sao? Kiểu mẫu liên hoàn là cái quỷ gì thế?

Hệ thống, mi có dám không làm lộn xộn mọi thứ lên không?

Mi tuỳ hứng như thế, ông chủ của mi có biết không?

Hệ thống không đáp lại Thời Sênh.

Thời Sênh đợi một lát, Hệ thống tiếp tục không hé răng.

“Kiểu liên hoàn.” Bản cô nương lại muốn xem xem công năng mới này của mi là cái quỷ gì?

[Kiểu mẫu đã chọn không thể thay đổi. Mục tiêu nhiệm vụ: Phó Khâm.]

[Nhiệm vụ liên hoàn thứ nhất: Quen biết.]

Thời Sênh: “...”

Đây chính là nhiệm vụ liên hoàn?

Mẹ nói chứ, tất cả nhiệm vụ đều là mi tuyên bố ra từng cái từng cái đúng không?

Thời Sênh ngẩng đầu nhìn trời, sao cô lại cảm thấy cái Hệ thống này cao ngạo lạnh lùng hơn một chút rồi thế?

Thời Sênh nhìn con chó vẫn còn đang nằm rạp trên mặt đất, Trường Sinh...

Con bà nó, lại là một con chó.

Tên gia hoả Phó Khâm đó muốn để cho con chó này thành tinh sao?

Phó Khâm, bối cảnh không rõ ràng, dù sao ở trường học chính là một tên khác người, một năm ba trăm sáu mươi ngày bạn đều không thể nhìn thấy mặt hắn ta được.

Thế nhưng cả trường học đều biết đến hắn bằng một sự tồn tại khác.

Nguyên nhân rất đơn giản, tên này nuôi một con chó, chỉ cần tên gia hoả này xuất hiện thì chứng mình là Phó Khâm cũng đang ở gần đây.

Trong tình tiết câu chuyện, Phó Khâm là BOSS xuất trận cuối cùng, thiết định có vẻ cẩu huyết.

Lúc nhỏ, Phó Khâm là hàng xóm của nữ chính. Lúc đó, Phó Khâm chỉ có một mình, chỉ có một người quản gia chăm sóc hắn.

Sau đó, nữ chính phát quang phát nhiệt, đem đến cho Phó Khâm một đoạn hồi ức thơ ấu khó quên.

Kể từ đó, Phó Khâm đối với nữ chính nhớ mãi không quên, cho nên sau khi gặp nữ chính, phát hiện nữ chính đã thích một người khác, Phó Khâm liền bắt đầu tìm cái chết.

Kết cục cuối cùng chính là tự sát.

Nhân vật phản diện đều đáng thương!

Thời Sênh lắc lắc đầu, nhìn con chó lớn đối diện, ánh mắt tối sầm.

Việc nào ra việc nấy, con quỷ này ban nãy suýt tí nữa thì biến cô thành tàn tật, cũng phải thu lại chút lãi đã.

Cô bước mấy bước đến trước mặt Trường Sinh, giơ tay xoa xoa, hạ xuống.

“Trường Sinh, tránh ra.” Tiếng nam sinh nhẹ nhàng từ bên cạnh vang lên.

Trường Sinh luôn nằm rạp trên mặt đất, sau khi tiếng của Phó Khâm vang lên mới phản ứng tránh đi, thế nhưng vẫn muộn mất một bước, bị thiết kiếm cắt vào một bên chân, máu tươi thuận theo lớp lông của nó mà chảy ra.

“U!” Trường Sinh đau đớn.

Cô không quan tâm là mục tiêu của nhiệm vụ gì, thứ đồ chơi này dám làm cô bị thương, cô không giết chết nó đã là nể lắm rồi.

Đợi hoàn thành nhiệm vụ xong...

Sẽ đem nó đi hầm mà ăn.

Có lẽ là ánh mắt của Thời Sênh quá mức lạnh giá, Trường Sinh trực tiếp nằm xuống mặt đất, u u kêu thảm, ánh mắt không còn dám lộ ra chút hung ác nào.

Phó Khâm từ bụi hoa bên cạnh đi ra, thiếu niên mặt mày sáng sủa, giống như ánh trăng lạnh lẽo trên trời, mang theo sự thanh quý không thể với tới được.

Hắn ngồi xổm xuống xem vết thương của Trường Sinh, sau đó rút điện thoại di động ra gọi điện, tất cả mọi thứ đều làm rất bình tĩnh.

Thời Sênh ngờ vực nhìn Phó Khâm.

Trên người hắn đầy tử khí.

Rất nhanh liền có người xuất hiện ở đầu đường nhỏ, đưa Trường Sinh rời đi.

Lúc này Phó Khâm mới đứng lên, ánh mắt bình tĩnh như suối nước sâu, làm cho người ta chú ý, lại cũng như bụi cây có gai, không dám đến gần.

“Lúc trước Trường Sinh sai, bây giờ hoà.” Phó Khâm nói xong câu này phóng khoáng xoay người, động tác như mây bay nước chảy, đẹp chết người.

Ai mà biết một giây sau, cơ thể Phó Khâm lay động, đột nhiên ngã thẳng vào bụi hoa bên cạnh.

Thời Sênh trợn trừng mắt nhìn Phó Khâm ngã vào trong bụi hoa, nửa người bị che kín trong đám lá xanh.

Đây là kế gì thế?

Mỹ nam kế cũng không sử dụng thế này được đâu! Tốt xấu gì anh cũng sai trước mà!

Cô đi qua đó, đầu tiên là quan sát cái người đang nằm chết này, lại dùng thiết kiếm chọc chọc vào mông hắn, thực sự không phải là xác chết vùng dậy mới khổ não ngẩng đầu nhìn trời.

Cái loại motip nam nữ chính gặp nhau này...

Kỳ cục quá đi!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 647 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Ngoại ngữ nói chung và tiếng Anh nói riêng ngày nay là một trang bị tất yếu bạn trẻ để nghiên cứu, học tập các kiến thức từ các nước phát triển. Từ điển thuật ngữ, ngữ pháp kèm ví dụ trực quan, sinh động từ trang findzon chẳng hạn như aviation la gi nghia cua tu aviation la hang khong thuat hang khong, back rest la gi nghia cua tu back rest la cai tua lung và còn rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn giỏi tiếng Anh nhanh chóng, học ngữ pháp và từ vựng tiếng Anh chưa bao giờ dễ dàng hơn với findzon.com.