Boss là nữ phụ

Chương 1373: Trăm sông đổ về một biển (1)

Hệ thống nhìn Thời Sênh đang ngồi trong một góc, ngay cả thở mạnh nó cũng không dám. Từ khi trở về, cô vẫn luôn ở trong trạng thái này. Dường như ai dám tiến lên nói gì, cô cũng có thể lập tức ra tay bóp chết đối phương vậy.

Thời Sênh vùi mặt vào giữa hai chân, cả người như thể có mấy phần bất lực.

Hệ thống thấy hơi thấp thỏm, Ký chủ sao lại trở nên khác thường thế này.

Nó có nên nói chuyện không? Hay là không nói đây?

Đúng lúc Hệ thống còn đang băn khoăn có nên nói chuyện hay không, Thời Sênh đã khôi phục lại trạng thái bình thường, trượt tay trên màn hình Ipad.

Cô không che đi, Hệ thống nhìn được nội dung hiển thị trên đó.

Vẫn là thanh tiến độ đó, nhưng Thời Sênh đã chạy đến một trăm phần trăm.

Giao diện còn đang chuyển động, Thời Sênh chống cằm chờ đợi, tiêu cự trong ánh mắt không biết đã rơi xuống nơi nào.

“Tinh!”

“Phân tích thành công, có tiến hành khóa không?”

Một giọng nói bé gái mềm mại phát ra từ Ipad. Hệ thống giật mình kinh hãi. Nó chưa thấy chiếc Ipad đó của cô phát ra âm thanh bao giờ, nhưng âm thanh này rõ ràng là... thông minh thì phải?

Rốt cuộc là Ký chủ nhà mềnh còn có bao nhiêu đồ chứ!

“Khóa lại.”

“Khóa thành công, có tiến hành thoát không?”

Thời Sênh trầm mặc một lát, “Không.”

Thời Sênh miết lấy chiếc Ipad, một lát sau mới trượt lên đó, động tác vô cùng tùy tiện, dường như chỉ đang bấm loạn xạ linh tinh.

Sau một hồi bấm linh tinh, Thời Sênh thu lại chiếc Ipad, nhìn về phía màn hình ở xa xa.

[...] Nhị Cẩu Tử đang run lẩy bẩy.

Nó nên quét dữ liệu ra thì hơn.

Nhanh chóng quét vị sao chổi này đi thôi.

Họ tên: Thời Sênh

Giá trị làm người: - 395000

Giá trị sinh mạng: 70

Tích lũy: 95200

Cấp nhiệm vụ: A

Cho điểm nhiệm vụ: 86

Nhiệm vụ ẩn giấu: Chưa hoàn thành

Phần thưởng nhiệm vụ ẩn giấu: Không

Nhiệm vụ phụ tuyến: Hoàn thành

Phần thưởng nhiệm vụ phụ tuyến: 100 tích điểm.

Đạo cụ: "Vương miện Nữ Vương", "Trái Tim Quỷ Vương", "Ám Dạ", "Máu Kỳ Lân", "Lông Đuôi Phượng Hoàng".

Uầy, sao lần này chỉ trừ có tí xíu điểm nhân phẩm thế?

Cuối cùng chẳng phải là cô đã đánh sập vị diện luôn đấy thôi? Nhị Cẩu Tử lần này xem ra trúng độc không hề nhẹ nha!

[...] Cô mới trúng độc không nhẹ, cô mới có bệnh ấy!

[Có vào vị diện tiếp theo không...]

[Bắt đầu dịch chuyển...]

***

Tất cả mọi người đều biết Lạc Thù đã bao thầu toàn bộ đài phát thanh của trường.

*

“Cháy rồi, mau dập lửa...”

“Gọi 119... Alo, ở đây bị cháy, các anh mau đến đi... vị trí là ở...”

Giọng nói đó ở rất xa, giống như truyền qua mấy tầng kính len vào, mơ hồ không rõ.

“Khụ khụ...” Thời Sênh ho sặc sụa, lửa đã cháy lan lên đến giường cô, tiến lên chút nữa thôi đã cháy đến người cô.

Thời Sênh vội vàng xoay người, di chuyển sang phía bên kia giường. Vị trí này ngay sát cửa sổ, toàn bộ cảnh tượng phía dưới lọt vào mắt cô.

Có không ít người đang vây xung quanh. Bây giờ đang là nửa đêm, mọi người đều mặc đồ ngủ, cũng có người ăn mặc chỉnh tề, dường như vừa đi về từ bữa tiệc nào đó.

Nhưng ngoài mấy người kêu gào báo cảnh sát ra thì không một ai dám tiến lên phía trước.

“Khụ khụ...” Thời Sênh bịt miệng ho khụ khụ hai tiếng, trong phòng khói đã bao phủ dày đặc, không nhìn rõ được thứ gì.

Thời Sênh vội mở cửa, trèo lên bậc cửa sổ.

“A! Trên đó có người...”

Đám đông vây quanh phía dưới lập tức nháo nhào, chỉ về phía Thời Sênh gào thét.

Nhìn qua cửa sổ có thể thấy lửa đã sắp cháy đến.

“Mau nhảy xuống đi!”

“Nhảy đi!”

Những người đứng xung quanh thúc giục Thời Sênh.

Thời Sênh chỉ cảm thấy đám người đó cứ kêu gào phiền chết đi được, chỉ hận không thể lắp cho mình một cái máy chống nhiễu sóng.

Thời Sênh đang ở tầng ba, đây là một căn biệt thự, phía dưới là đệm cỏ xanh dày, bên cạnh có mấy điểm có thể đáp xuống tạm thời,Thời Sênh tính toán một lát, rồi buông tay nhảy xuống điểm tiếp chân đầu tiên.

Cô bám một tay vào cửa sổ, chỉ có một chân có điểm tựa vào, cả người giống như đang treo một nửa lơ lửng trong không trung.

Cơ thể này tương đối dẻo dai, Thời Sênh nhanh chóng chạm chân xuống điểm tựa thứ hai.

Đúng lúc này, sau lưng cô có tiếng xé gió lao tới, tập kích bằng ám khí, cả người Thời Sênh căng cứng.

Kiếm của bà đâu!

F*!

Kiếm còn đang thăng cấp!

Thời Sênh đành phải bỏ qua tiếp điểm thứ ba, nhảy thẳng xuống lan can tầng hai.

“Á!”

Những người bên dưới không biết tại sao Thời Sênh lại đột nhiên nhảy xuống, vội vã che mắt lại, sợ rằng cô rơi xuống đất đầu nở hoa luôn.

Thời Sênh lấy ra một lá bùa, lá bùa vô hình lăn tăn gợn ra, Thời Sênh giẫm lên lá bùa, chuẩn xác tiếp xuống lan can.

Cô nhanh chóng nhìn hướng về phía màn đêm, đám đông ồn ào, đèn chiếc siêu xe, đèn đường u ám…

Không có điểm gì kỳ lạ.

Thằng ngu nào dám tính kế ám hại bà đây hả!

Những người xung quanh thấy Thời Sênh không hề hấn gì đứng lên từ chỗ lan can, liền thở phào nhẹ nhõm. Vị trí lan can đó cách chỗ cô vừa đứng khi nãy rất xa, không biết cô đã nhảy xuống đó bằng cách nào.

Tầng hai lửa cháy cũng rất to, lửa đã nhanh chóng lan ra tới lan can.

Thời Sênh trèo qua lan can, chuẩn bị xuống tầng hai.

Đúng lúc cô trèo qua, lại có ám khí tập kích. Thời Sênh nhanh chóng rời khỏi lan can. Một hòn đá nhỏ được ném từ khe nứt lan can bay trúng vào chậu hoa sau lưng cô.

Chậu hoa vỡ tan tành, mảnh vỡ rơi đầy dưới đất.

Thời Sênh: “...”

Kiếm của bà đâu!

Phía xa chỉ một màu đen kịt. Lúc này Thời Sênh thực sự không thể phân biệt nổi người tấn công bằng ám khí đang ẩn náu ở nơi nào.

Thời Sênh dán thêm một lá bùa, rồi trèo qua. Một lần nữa ám khí lại nhanh chóng lao tới. Thời Sênh không hề trốn tránh, để mặc cho ám khí đó đánh vào người cô.

Hòn đá nhỏ bị bắn ngược lại, đập trúng vào một tấm kính xe ô tô ở phía xa xa.

Thời Sênh nhảy từ tầng hai xuống tầng một, nhìn về hướng chiếc xe ô tô đó. Xe ô tô đã khởi động, đang lùi ra bên ngoài.

Thời Sênh híp mắt, nhanh chóng chạy về phía chiếc xe đó, đương nhiên đám đông đang vây xem cho rằng cô đang chạy về một nơi an toàn ở bên ngoài.

Thời Sênh nhảy xuống từ phía bên cạnh biệt thự. Bên ngoài là đường cho xe đi lại, Thời Sênh chạy qua đó, một vài chiếc xe lướt qua người cô.

Hòn đá nhỏ đánh trúng vào cửa sổ phía sau xe, không nhìn rõ được người ở bên trong, nhưng khi cô đi đến, rõ ràng cảm giác được ánh mắt mạnh mẽ từ trong xe truyền ra.

Thời Sênh ngừng lại, quay người nhìn đèn đuôi xe.

Cô hơi cong khóe môi: “Ba... hai... một...”

Chiếc xe con khi nãy còn đang đi ổn định bỗng nhiên mất cân bằng, rẽ mấy lần nguệch ngoạc trên đường, bánh xe ma sát tiếp đất, phát ra tiếng kít kít chói tai.

“Phịch!”

Chiếc xe hoàn toàn mất cân bằng, đâm vào ngọn đèn đường bên cạnh.

Thời Sênh thu hồi tầm mắt, nhìn vào chiếc xe cứu hỏa bây giờ mới xuất hiện.

***

Đây là một cuốn tiểu thuyết xã hội đen vườn trường.

Nguyên chủ tên là Lạc Thù, học tại học viện quý tộc hoàng gia Snow Etam, vừa lên lớp 10. Gia đình nguyên chủ có quyền thế địa vị lại giàu có, hắc bạch đều góp mặt.

Sau khi Lạc Thù mười sáu tuổi, độc lập quản lý một bang phái nhỏ thuộc thế lực trong nhà để rèn luyện.

Đúng lúc này, nữ chính về nước...

Ừm, nữ chính sang chảnh đương nhiên là phải từ nước ngoài trở về rồi.

Thân phận nữ chính vô cùng trâu bò. Cô ta là lão đại của bang ROSE ở nước ngoài. Tại sao lại tên là ROSE? Bởi vì nữ chính cảm thấy phụ nữ mang theo những chiếc gai như cây hoa hồng, ừm... không có thâm ý cao siêu gì khác đâu, chỉ đơn giản thô bạo vậy thôi.

Nữ chính trở về báo thù. Báo thù là điều rất bình thường, dù sao thì là nữ chính đều phải có thù hận.

Mà đối tượng báo thù lại bao gồm cha của nguyên chủ.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 642 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư và các câu chuyện về nhân quả từ trang tâm đại bi chẳng hạn như chu dai bi, lam nguoi hon thua nhau moi chu tam những bài này chắc chắn rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.