Boss là nữ phụ

Chương 630: Tổng tài phá sản (22)

Hậu quả của chuyện này chính là, Thời Sênh lại bị cuốn vào.

Bởi vì không những cô là người bị tình nghi của vụ án sát hại Lương Tình, cũng từng xuất hiện ở hiện trường tử vong của Tiêu Linh Lung.

Người trên mạng bày tỏ làm gì có chuyện trùng hợp như vậy hả. Lương Tình thì cô là người bị tình nghi, còn Tiêu Linh Lung chết thì cô lại đang hiện trường, đây tuyệt đối là có dự mưu rồi còn gì.

Tiêu Linh Lung không có fan nào, nhưng Tiêu Linh Lung có hậu trường là nhà họ Tiêu này, cho nên bây giờ tình cảnh của vị tổng tài bị phá sản Thời Sênh này rất không tốt.

Tất nhiên, đây là theo như người ngoài nhìn đến.

Trên thực tế, Thời Sênh vẫn sống rất thoải mái.

"Liễu tổng, chị thực sự không tức giận sao?" Những người đó nói xấu Liễu tổng trên online như vậy, rõ ràng đã bắt được hung thủ giết Lương Tình. Vụ án sát hại Tiêu Linh Lung, Liễu tổng cũng có chứng cứ chứng minh là không có ở đấy. Những người này lại cố tình hắt nước bẩn lên người Liễu tổng.

"Tức giận sẽ già đi đấy." Thời Sênh chỉ chỉ khóe mắt của Hàn Hiểu, "Em xem, tất cả nếp nhăn đều xuất hiện rồi kìa."

"Liễu tổng..." Chị còn ở chỗ này có tâm tình quan tâm tới nếp nhăn nữa cơ à?

"Miệng và tay mọc ở trên người người khác, chị cũng không thể chém đi nhỉ?" Thời Sênh không nhịn được liếc một cái, "Chẳng lẽ em muốn chị đi xưng bá nhà tù à? Chị mà như vậy, nhất định phải là một cành hoa trong nhà tù."

Hàn Hiểu: "..." Đến lúc này rồi mà còn có tâm tình đi nói giỡn à, Liễu tổng, chị thắng rồi đó.

Rõ ràng không thể là một cành hoa được.

Nhưng rất có khả năng là bá vương hoa nha.

...

Làm một tổng giám đốc phá sản, còn là người bị tình nghi là hung thủ giết người có bệnh thần kinh, chạy tới tham gia hội đấu giá hạng sang như vậy, tất nhiên Thời Sênh nhận được không ít sự quan sát và ngờ vực vô căn cứ.

Mộ Bạch thấy Thời Sênh đầu tiên, hắn đi thẳng đến chỗ cô, "Cô Liễu, cô đã đến rồi."

"Không quen, không hẹn." Thời Sênh đi vòng qua hắn.

Mộ Bạch nghẹn lời, một lúc lâu sau mới nói: "Cô Liễu không quen nơi này, không bằng để tôi dẫn đường cho cô Liễu đi."

"Sênh Ca có tôi dẫn đường rồi, cũng không cần làm phiền đến anh Mộ." Một giọng nói ở bên cạnh đột ngột chen vào.

Diệp Giản đi vài bước đến bên người Thời Sênh, quay sang mỉm cười với Thời Sênh, "Tại sao Sênh Ca lại không chờ anh một chút. Ở đây có nhiều người, đi lạc thì anh sẽ lo lắng a."

Thời Sênh ngoài cười nhưng trong không cười, lui về phía sau một bước, "Tôi quen anh sao?"

Nụ cười trên mặt Diệp Giản lập tức trở nên cứng đờ, dùng sức nháy mắt với Thời Sênh, cho tôi chút mặt mũi đi mà!

Một tên thần kinh và một tên biến thái.

Thời Sênh hoàn toàn không muốn xuất hiện cùng một lúc với bọn họ, cho nên lúc Diệp Giản liều mạng muốn cô cho chút mặt mũi, liền xoay người rời đi.

Để lại hai người đàn ông mắt to trừng mắt nhỏ.

"Đừng đánh chủ ý với cô ấy!"

"Đừng đánh chủ ý với cô ấy!"

Những lời này hai người gần như là nói ra cùng lúc.

Sau đó, hai người mắt nhìn mắt trong ba giây, động tác vô cùng thống nhất quay đầu, đều tự rời đi.

Thời Sênh cầm thiệp mời đi vào hội đấu giá chính thức. Ánh sáng bên trong có chút tối, không ít chỗ ngồi đã có người.

Tìm được vị trí của mình, Thời Sênh đi qua ngồi, lại phát hiện người ngồi ngay bên cạnh lại là Cục trưởng Trương.

Cục trưởng Trương: "!!!" Tại sao lại gặp phải cái người bị bệnh thần kinh này chứ?

"Cục trưởng Trương, đến điều tra vụ án à?" Thời Sênh ngồi xuống, chân bắt chéo. Ánh sáng mờ tối phác họa đường cong phần ngực của cô trở nên vô cùng mê người.

"Tôi cũng không thể tới tham gia hội đấu giá à?" Cục trưởng Trương trừng mắt dữ tợn với Thời Sênh.

"Ông không có tiền." Thời Sênh nói trúng tim đen.

"Cô cũng không có tiền!" Cục trưởng Trương không phục. Cái người bị bệnh thần kinh này cũng đã phá sản rồi, còn không biết xấu hổ nói người khác không có tiền.

"Làm sao ông biết tôi không có tiền hả?" Thời Sênh hỏi ngược lại.

"Có tiền thì sao cô lại bị phá sản hử?"

Vùng giữa hai lông mày của Thời Sênh tràn đầy kiêu ngạo, "Muốn cho nó phá sản đấy." Cho nên nó liền phá sản thôi.

Cục trưởng Trương: "..." Cha mẹ cô mà biết thì sẽ sống lại đánh chết cô đó.

Không đúng, cô lại nói muốn để cho nó phá sản, coi nó chỉ là một cửa hàng thôi à, nói đóng cửa liền đóng cửa sao?

Cục trưởng Trương cảm thấy bệnh tim mình lại muốn tái phát rồi. Mỗi lần gặp phải cái người mắc bệnh thần kinh này đều không phải là chuyện tốt gì.

Cục trưởng Trương hận không thể cách xa Thời Sênh trăm mét, nhưng mà ở đây không thể tùy tiện đổi chỗ, hơn nữa vị trí này của ông cũng không thể đổi.

"Cô còn dám ra đây cơ à, lá gan cũng thật là lớn đấy." Cục trưởng Trương gượng gạo nói sang chuyện khác.

"Còn không phải là bởi vì mấy người vô năng sao?"

Cục trưởng Trương: "..." Thà rằng không nói sang chuyện khác còn hơn!

Cục trưởng Trương quyết định làm một cục trưởng yên tĩnh, không nói chuyện vớ vẩn với người bị bệnh thần kinh nữa.

Cũng may hội đấu giá không lâu sau liền bắt đầu, Mộ Bạch và Diệp Giản đều ngồi ở vị trí gần phía trước, mà bên cạnh bọn họ đều không có người ngồi.

Hai người đồng thời nhìn về phía đối phương, thấy chỗ ngồi trống rỗng bên cạnh, trong đầu hai người đồng thời hiện lên một cái nghi vấn, cô lấy thiệp mời từ đâu ra vậy?

Thiệp mời của Thời Sênh từ đâu tới à?

Làm tổng giám đốc phá sản, nhất định là cô không lấy được. Nhưng mà làm người tham gia bán đấu giá, cô tất nhiên có thể lấy được một tấm thiệp mời.

Mấy thứ kia trong không gian của cô, tùy tùy tiện tiện cầm một cái ra cũng đều là trân phẩm khó gặp, muốn kiếm một tấm thiệp mời rất dễ à nha.

Diệp Phong đến gần lúc hội đấu giá bắt đầu mới đi đến, bên người có một người phụ nữ đi theo, Thời Sênh điểm danh hết đám phụ nữ của Diệp Phong, phát hiện không ai có tên trên.

Người phụ nữ này Diệp Phong mới khai thác được à?

Nam chính thật trâu bò nha!

Trong thời gian ngắn như vậy liền cua được một người như thế, nhìn qua có thể thấy lai lịch của người phụ nữ này cũng không đơn giản đâu.

Thời Sênh đến gần Cục trưởng Trương đang quyên góp ở bên kia, "Mấy người chỉ có ngần này người thôi à?"

Cục trưởng Trương giật mình trong lòng, liếc mắt mang tính cảnh cáo trừng Thời Sênh, lại nhìn xung quanh, "Cô Liễu, không nên nói chuyện lung tung."

"Sợ cái gì." Thời Sênh không thèm để ý nói: "Nếu là người sáng suốt, liếc mắt một cái liền nhìn ra."

Phù ——

Cục trưởng Trương liều mạng lườm Thời Sênh, có thể gọi cảnh sát không?

Nhanh chóng đưa cái người bị bệnh thần kinh này đi đi a.

Không đúng, ông ta chính là cảnh sát mà?

"Lời này của cô Liễu là có ý gì vậy?" Cục trưởng Trương nhẫn nhịn xung động muốn nhảy lên đánh Thời Sênh, không ngại học hỏi kẻ dưới.

Bọn họ tự nhận là mình ngụy trang không tệ, tại sao lại bị kẻ thần kinh này nhận ra dễ dàng thế chứ hả?

"Có biết hôm nay tới nơi này đều là những người như thế nào không?" Thời Sênh rất buồn chán, cho nên quyết định phân tích một chút với Cục trưởng Trương.

Cục trưởng Trương gật đầu, đương nhiên là biết a, nếu không tại sao lại xuất động cảnh sát hình sự bọn họ.

"Cho nên, ông cảm thấy các ông trà trộn vào trong một đám người như vậy, có thể làm cho người ta không phát hiện được à?"

Không phải là cùng một giai cấp, ở một nơi tràn đầy không khí sa hoa này, những cảnh sát hình sự nhận được tiền lương thấp như bọn họ vẫn có chút không hợp.

Cục trưởng Trương: "..." Cô gái này là đang quanh co lòng vòng nói ông không có tiền đúng không?

Tức giận a! Ở trong lòng đâm hình nhân. Sau khi đâm vài lần, Cục trưởng Trương mới cắn răng nghiến lợi hỏi: "Cô Liễu, cô có cao kiến gì không?"

"Không có." Thời Sênh dừng một chút, "Có cũng không nói cho ông."

Cục trưởng Trương tức giận đến sắp phát điên luôn rồi.

Bỗng nhiên, Thời Sênh cười một tiếng không có ý tốt, chỉ vào một người ở bên tay trái Cục trưởng Trương, "Ngược lại, người kia ngụy trang không tệ a, nhà giàu mới nổi, cho dù không hiểu quy củ bla bla bla, cũng có thể tha thứ. Bộ đồ kia là do hội đấu giá tài trợ à?"

"Ngụy trang không tệ mà cô vẫn có thể phát hiện ra à?"

"Hắn thường xuyên nhìn lén ông, trừ khi ông cho rằng hắn yêu thầm ông." Hai tay Thời Sênh mở ra, thân thể ngồi thẳng lên một chút, mà lúc này trên đài đấu giá, chuyên gia bán đấu giá đã lên sân khấu.

Cục trưởng Trương tức giận đến bốc khói rồi, nhưng cũng không tiện nói gì, hết sức chăm chú chú ý bốn phía.

Đồ vật mà hôm nay muốn bán đấu giá có giá trị liên thành, anh em bọn họ ở bên trong quả thật chỉ có một ít như thế, nhưng mà bên ngoài đã sớm được bao vây đến nước chảy không lọt rồi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 633 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Cẩm nang kỹ thuật trồng trọt và chăm sóc cây trồng, từ cây công nghiệp đến rau quả nông nghiệp và các loại cây cảnh, cây thuốc quý. Tất cả đều có trên trang Hạt giống gia đình chẳng hạn như hoa thu hai duong, cham soc cay ngu gia bi những kiến thức này sẽ cải thiện đáng kể chất lượng cây trồng cũng như hiệu suất làm nông nghiệp của bạn