Boss là nữ phụ

Chương 679: Thất nguyệt (ngoại truyện 1)

“Còn không gửi bản thảo nữa là ngày mai tôi gửi dao cho cô đấy.”

Thất Nguyệt nhìn thấy tin nhắn biên tập gửi, cả người đều không khỏe nữa.

Vì sao cô ấy luôn cảm giác mỗi lần giao bản thảo không bao lâu, lại phải giao bản thảo rồi? Thời gian, ngươi đi đâu thế?

Thất Nguyệt nhìn khoang trò chơi, lại nhìn tin của biên tập, lại nhìn thời gian.

Còn sớm, có thể chơi thêm tuần nữa.

Thất Nguyệt vui vẻ vứt điện thoại ra, lên game lang thang.

Kết quả, cô ấy vừa online, liền bị một đám fan não tàn quét offline, tức muốn khóc!

Vì sao fan não tàn của cô ấy đều ở trong game quét cô ấy, quét cô ấy lại không rớt cập nhật

Được thôi, là rớt.

Thất Nguyệt tức giận bắt đầu vẽ tranh, vẽ tranh.

Đến kỳ hạn cuối cùng, đóng gói gửi cho biên tập, cả người mệt muốn tê dại.

Đói quá!

Thất Nguyệt kéo thân thể sắp tàn phế nhìn một vòng quanh bếp, phát hiện không còn một chứ thức ăn nào, càng tiều tụy, đây là ngày tháng con người sống sao?

Gừ gừ gừ, vì sao cô ấy không tìm được bạn trai nào như Hoa Mông Mông?

“Ding dong——”

Thất Nguyệt vịn cửa tủ lạnh, chớp mắt, nhìn về phía cửa lớn, bộ não có chút chậm chạp một lúc lâu mới hoạt động, nhìn về phía đồng hồ treo tường.

01: 23: 45

Thời gian này…

Có người tới gõ cửa nhà cô ấy!!!

Thất Nguyệt khó khăn nuốt ực một miếng, chuông cửa vẫn đang liên tục reo.

Cô ấy móc ra điện thoại, gửi tin nhắn cho Thời Sênh.

——Mông của tôi, nếu ngày mai tôi không lên trò chơi, cô nhất định phải nhớ báo cảnh sát cho tôi, tôi chắc chắn bị hại rồi!

Gửi xong Thất Nguyệt mới đi về phía cửa lớn.

Dùng camera ở cửa, quan sát bên ngoài, kết quả cô ấy chỉ thấy hành lang trống trải, đến bóng ma cũng không thấy.

Thất Nguyệt: “…”

Nhát ma sao!!

Ngay khi cô ấy chuẩn bị rời mắt, trên camera đột nhiên ló ra một cái đầu, dọa cho Thất Nguyệt hét ầm lên một tiếng.

“Thất Nguyệt, là tôi… cô sao rồi? Mở cửa đi!” Người ngoài cửa có lẽ là nghe thấy tiếng kêu của cô ấy, sốt ruột đập cửa.

“Đêm hôm, gõ gì mà gõ, có để người ta ngủ không!” Cửa bên cạnh bị một người phụ nữ đẩy ra, hét một trận vào người gõ cửa, “Một chút tố chất cũng không có, còn ồn nữa tôi báo cảnh sát, rầm!”

Người đàn ông đứng bên ngoài lúng túng một lát, sau đó nhẹ nhàng gõ cửa.

Vừa móc điện thoại gọi cho Thất Nguyệt.

Điện thoại vừa gọi, cửa liền mở.

“Anh bị bệnh à?” Thất Nguyệt chống eo, tức giận bừng bừng nhìn người đàn ông, “Đêm hôm chạy tới gõ cửa, tôi còn cho rằng nhát ma.”

“Tôi…” Người đàn ông đột nhiên im bặt, tay chân không biết làm sao một lúc lâu, mới giơ đồ trong tay lên, “Tôi tới đưa đồ ăn cho cô.”

Thất Nguyệt nhìn về thứ đồ hắn xách trong tay, mắt sáng lên, “Sao anh biết tôi đói?”

“Tôi nghe bạn đọc của cô nói cô đang chạy bản thảo, vừa hay đi công tác ở đây, liền tới thăm cô.” Người đàn ông cười nói.

Thất Nguyệt nghiêng người ra, ra hiệu cho hắn vào.

Người đàn ông này chính là Điều Hòa Trung Ương người tự xưng kim cương Vương lão Ngũ trong game.

Tên thật Vệ Miện.

Vệ Miện dù từng gặp Thất Nguyệt rất nhiều lần, nhưng vẫn là lần đầu tiên tới nhà cô ấy.

Căn hộ không to lắm, trang trí rất tinh tế, chỗ nào cũng lộ ra sở thích của con gái, đến dép lê cũng đều là các hình ảnh đáng yêu.

Thất Nguyệt xách đồ ăn đi về phía bàn ăn, vội vã mở hộp bên trong, “Anh ngồi tự nhiên.”

“Nhà cô chỉ có một mình cô?” Vệ Miện quan sát hết phòng khách, mới hỏi Thất Nguyệt đang chiến đấu hưng phấn với đồ ăn.

Thất Nguyệt hàm hồ nói: “Ừm, bố mẹ tôi không ở trong nước, họ cũng không quản tôi lắm.”

Vệ Miện đi tới, kéo ghế đối diện ngồi xuống, “Một mình cô sống, vất vả lắm, có muốn suy xét tìm thêm một người bạn trai không?”

“Khụ khụ…” Thất Nguyệt bị nghẹn một miếng, ho sặc sụa.

Vệ Miện căng thẳng đứng lên, giúp cô ấy rót ly nước, tiện vỗ vỗ lưng cô ấy, “Từ từ thôi không có ai tranh của cô.”

Thất Nguyệt bưng nước uống ực một ngụm, thở phào, “Anh có tiền, anh có nhan sắc, sao lại thích tôi?”

“Thích thì thích thôi, đâu có cái gì vì sao?” Vệ Miện hỏi ngược lại.

Thất Nguyệt cúi đầu ăn, đợi cô ấy ăn xong, mới nói: “Anh để tôi suy nghĩ chút.”

“Bạn trai ưu tú như vậy rất khó có đấy, cơ hội mất rồi không thể tới nữa đâu.” Vệ Miện cố gắng quảng cáo bản thân.

“Nhưng” Thất Nguyệt có chút lấn cấn, “Tôi muốn bạn trai đẹp như Mông của tôi vậy.”

“…” Vệ Miện giận: “Cô ta cũng là con gái, giới tính tương đồng làm sao yêu nhau?”

“Không phải, ý tôi là kiểu cô ấy cưng chiều Kinh Huyền, đẹp trai quá!” Thất Nguyệt dâng tim, “Tôi muốn bạn trai nhất định phải như vậy.”

Vệ Miện: “…”

Hoa Mông Mông, cô đã làm gì đối tượng theo đuổi của tôi thế???

“Ai yaa, anh chưa từng gặp họ. Tôi nói với anh anh, Kinh Huyền cả đời này tuyệt đối là đầu thai nhầm rồi, hắn nên là nữ, Mông của tôi là tổng tài bá đạo đẹp trai… blablabla…”

Thất Nguyệt vừa nhắc tới Thời Sênh liền không ngừng lại được.

Vệ Miện nghe xong chỉ muốn giết người, vì sao hắn còn không sánh được với một người con gái?

Nói chung, Vệ Miện vốn định nửa đêm tới tỏ tình, bị Thất Nguyệt nhét cho đầy đầu về chuyện Thời Sênh và Kinh Huyền, đợi khi hắn rời khỏi, phát hiện mục đích tới của mình căn bản chưa đạt được.

Tức tới mức muốn cào tường.

Hoa Mông Mông, tôi phải quyết đấu với cô!!

Thất Nguyệt biết Vệ Miện thích mình, nhưng cô ấy biết khoảng cách giữa mình và Vệ Miện.

Nhà cô ấy là có chút tiền, cô ấy cũng kiếm được một chút, nhưng so với Vệ Miện, chính là không đáng nhắc tới.

Nữ tác giả Thất Nguyệt bị mấy truyện hào môn đầu độc bày tỏ cô ấy sợ ân oán của những hào môn đó.

“Mông Mông, cô nói tôi nên làm thế nào? “

Điện thoại là Thời Sênh gọi tới, suy cho cùng vừa sáng sớm tỉnh dậy đã nhận được loại tin nhắn như di ngôn này, khiến người ta cảm thấy rất kỳ dị.

Kết quả gọi tới liền bị Thất Nguyệt kéo tới lải nhải nửa ngày.

“Cô yêu đương tôi sao biết nên làm thế nào?” Ngữ khí của Thời Sênh mãi mãi bình thản như vậy, “Đây là vấn đề cô phải suy nghĩ, tôi không thể giúp cô quyết định.”

Mỗi người đều có băn khoăn của mình.

Khoảng cách về thân phận khiến Thất Nguyệt có loại kiêng dè này là điều rất bình thường.

Cô ấy không phải Thời Sênh, không có gì sợ hãi.

Cô ấy chỉ là một cô gái trẻ.

“Hu hu hu Mông Mông, hay cô lấy tôi đi?” Thất Nguyệt cào vào sofa, “Chỉ cần một ngày ba bữa cơm là được, tôi không tranh sủng với Kinh Huyền.”

“Không lấy.”

“Đừng tuyệt tình như vậy mà Mông Mông, tôi sắp nghĩ chết rồi, rốt cuộc nên làm thế nào!!”

“Làm thế nào? Binh tới thì tướng chặn, nước dâng thì nâng nền.”

Thất Nguyệt: “…” Cô nói thì nhẹ nhàng rồi, cô cho rằng ai cũng là cô, muốn làm gì thì làm đó, không có gì kiêng dè sao.

“Thất Nguyệt, cô phải nghĩ kỹ, cái mình muốn là gì? “ Thời Sênh dừng một lát, “Chỉ có cô hiểu rõ mình muốn làm gì, cô mới có thể đi về phía đó, cái tôi có thể cho cô chỉ có câu nói này. Đương nhiên nếu cần tiền cũng không thành vấn đều, tôi có tiền.”

Thất Nguyệt bất ngờ.

Có tiền thật tuyệt vời!

Thất Nguyệt ôm điện thoại gào một trận, “Phú hộ cầu bao nuôi! Biết giả nai, biết vẽ tranh, biết làm ấm giường.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 643 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp chẳng hạn như thich nu nhu lan, lam sao de mo rong trai tim thay thich nhat hanh thuyet giang những bài giảng pháp này rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.