Boss là nữ phụ

Chương 697: Nữ hiệp thời hiện đại (16)

Để có thể bóp chết Thượng Quan Cửu, Thời Sênh thức trắng đêm quay về đỉnh núi nơi Thượng Quan Cửu sống, nhưng cô không tìm thấy người đâu. Không chỉ không tìm thấy Thượng Quan Cửu mà ngay cả một người cũng không tìm thấy. Căn biệt thự đó hoàn toàn trống rỗng.

Lúc Thời Sênh về đến nhà thì đã gần trưa, vừa bước ra khỏi thang máy, cô đã nhìn thấy một cái thùng y hệt ngoài cửa.

Cô cực kỳ chắc chắn, lúc rời đi, cô đã thu cái thùng đó vào không gian, lúc nãy cũng đã xóa hết dấu vết rồi.

Thế nên chiếc thùng này được đem đến sau khi cô rời đi.

Thời Sênh mở ra xem.

Tốt lắm, tư thế không giống trước.

Thượng Quan Cửu, ông đây không giết chết mày, thì sẽ live stream ăn kiểu đần độn.

Thời Sênh đẩy cửa bước vào, Hứa Thiểm Thiểm đang bày bát đũa ra, sắc mặt không được tốt lắm, nghe thấy tiếng động, liền cười gượng gạo: “Chị về rồi ạ?”

“Ừ.”

Thời Sênh khẽ gật đầu, “Lúc nãy có ai đến đây không?”

Hứa Thiểm Thiểm chớp mắt, “Bên ngoài có một cái thùng rất to, chị đã nhìn thấy chưa?”

“Chưa” Thời Sênh nói dối không chớp mắt.

Hứa Thiểm Thiểm cảm thấy rất lạ, chạy ra ngoài cửa xem, không nhin thấy gì lại càng kỳ lạ hơn.

Ở đây chỉ có ba hộ, cửa ra vào đều rất xa nhau, không phải là đưa nhầm rồi chứ?

“Một cái thùng rất to, không phải là chị mua ạ?” Hứa Thiểm Thiểm dùng tay miêu tả cho Thời Sênh biết.

“Chị không mua đồ, chắc là đem nhầm nhà rồi.” Thời Sênh kéo ghế bàn ăn ra, “Ăn cơm.”

Hứa Thiểm Thiểm nghĩ, cũng thấy Thời Sênh nói có lý. Cô bé ở nhà cũng không thấy người gõ cửa, chắc chắn là nhầm nhà rồi.

Đồ ăn mà Hứa Thiểm Thiểm làm rất đơn giản, mùi vị cũng không phải là ngon lắm, chỉ có thể nói là có thể ăn được.

Thời Sênh nhanh chóng ăn xong bữa cơm, “Còn mấy ngày nữa là khai giảng rồi, cần gì thì phải nói với chị.”

Thời Sênh lấy giấy bùa trong túi ra, gấp thành một cái bùa hộ thân hình tam giác và một tấm thẻ. “Cầm lấy cái này, mật khẩu là sinh nhật của em. Cái bùa hộ thân này đi đâu cũng phải mang theo, nhớ chưa?”

“Vâng, nhớ rồi ạ.” Hứa Thiểm Thiểm cất kỹ hai thứ đó.

Cô bé biết rằng cho dù mình không nhận những thứ đó, thì ngày mai nó cũng sẽ xuất hiện trong phòng cô. Đồ mà Thời Sênh đưa cho cô bé, cô bé có thể từ chối, nhưng cơ bản là cô không nghe.

Từ chối là việc của em, cho là việc của chị.

Dùng cách nói của cô thì là, thứ chị vứt đi rồi em đừng trả lại cho chị.

Trong lòng Hứa Thiểm Thiểm cảm thấy rất ấm áp. Đây là lần đầu tiên sau khi cha mẹ mất, Hứa Thiểm Thiểm cảm nhận được sự quan tâm chăm sóc của người thân.

Những người trong thôn đối xử với cô bé rất tốt, nhưng đều là do nể tình cha mẹ và bà ngoại cô. Tất nhiên, cô vẫn rất biết ơn bọn họ.

Chỉ là thứ mà bọn họ dành cho cô không phải là cảm giác ấm áp mà bây giờ cô đang trải nghiệm.

Tiếng nhạc đinh tai nhức óc, ồn đến mức khiến người ta sắp sửa điếc tai đến nơi.

Ánh đèn chói lóa bập bùng, nam nam nữ nữ ăn mặc hở hang, nhảy múa sexy.

Thời Sênh chen qua bọn họ, thỉnh thoảng lại có người kéo lấy cô, “Người đẹp, cùng bay nào.”

“Đừng đi mà! Người đẹp…”

“Mẹ kiếp.”

Thời Sênh chen qua một lũ yêu ma quỷ quái vào đến bên trong, đi về phía một căn phòng nhỏ có người canh gác.

Thời Sênh đi lại gần, vệ sĩ gác cổng lập tức đưa tay chặn cô lại, “Thẻ hội viên.”

“Mới đến.” Thời Sênh thản nhiên đáp.

Vệ sĩ nhìn Thời Sênh từ đầu đến chân, dùng tai nghe gọi người lại, nói xong mới quay lại bảo Thời Sênh: “Phí đặt cọc mười vạn.”

Chi xong phí đặt cọc, có người dẫn đường chuyên nghiệp dẫn Thời Sênh vào, giới thiệu cho cô quy tắc của các khu vực khác nhau.

Thời Sênh không hứng thú với những thứ đó. Cô đến tìm người, chứ không phải đến cá cược. Thế nên trong lúc người dẫn cô đi cứ lải nhải không thôi, cô đưa thẳng tiền để đuổi hắn đi.

Casino dưới lòng đất này lớn ra phết, Thời Sênh đi vòng quanh, nhìn thấy không ít người.

Có người vui mừng có kẻ thất vọng.

Lúc đến trước bàn cược, có thể anh là tỷ phú, ra khỏi bàn cược thì một xu dính túi cũng chẳng còn.

“Tổng giám đốc Triệu, lâu lắm rồi không gặp!”

“Tổng giám đốc Tống, ha ha ha, lâu rồi không gặp, anh lại phát phúc (béo lên) rồi nhé…”

“Đâu có đâu có, gần đây Tổng giám đốc Triệu phát tài ở nơi nao? Không nhìn thấy anh đâu cả. Hôm nay không dễ gì gặp được, phải đánh với tôi vài ván đấy.”

Thời Sênh nhìn hai người họ tám chuyện, sau khi chắc chắn là Triệu Toàn Thắng rồi, liền lách sang bên cạnh hắn.

“Tổng giám đốc Triệu?”

Triệu Toàn Thắng nghe thấy có người gọi mình, quay đầu lại, nhìn Thời Sênh từ đầu đến chân, lúc đầu có hơi thấy kỳ lạ, sau đó lại tỏ vẻ đương nhiên, “Tiểu thư, tôi không cần người chơi cùng.”

Thời Sênh cười nhếch mép: “Tôi có chút chuyện muốn bàn bạc với anh.”

“Hả?” Bàn chuyện với hắn.

“Ha ha ha, người đẹp có chuyện tìm anh, thì anh đi đi mà.” Tổng giám đốc Tống ngồi bên cạnh vỗ vai hắn ta, “Đừng có để phụ lòng người đẹp, tôi đợi anh ở chỗ cũ, tí nữa anh qua đó.”

“Haizz tổng giám đốc Tống…”

Triệu Toàn Thắng muốn né tránh, nhưng Thời Sênh đã kéo tay hắn.

“Cô bé, tôi không thích kiểu này, cô thả tay tôi ra.” Triệu Toàn Thắng cố gắng rút tay mình ra.

“Tổng giám đốc Triệu, tôi muốn bàn với ông về Lý Thúy Hoa.”

“Cái gì mà Lý Thúy Hoa, tôi không có quen, cô thả tôi ra mau. Tổng giám đốc Tống, anh đợi tôi với.” Triệu Toàn Thăng có chút lo lắng, “Cô bé, tuổi còn nhỏ không làm gì đứng đắn, sao lại đi làm cái nghề này, đừng kéo tôi nữa. Nhiều người thế này, cô đi tìm người khác đi.”

Thời Sênh: “…” Rượu mời không uống muốn uống rượu phạt.

Thời Sênh kéo Triệu Toàn Thắng về phía nhà vệ sinh. Nhà vệ sinh nữ có người, cô liền đẩy thẳng cửa nhà vệ sinh nam ra.

“Cô… cô muốn làm gì?” Triệu Toàn Thắng trợn mắt, tức giận “Cô gái trẻ, sao cô lại vô liêm sỉ thế này?”

Không ngờ lại còn muốn cưỡng hiếp người ta.

Sao con gái trẻ bây giờ phóng túng thế không biết?

Thời thế thay đổi quá!

“Lý Thúy Hoa có quan hệ gì với ông?” Thời Sênh chặn cửa lại, tiếng nói lạnh lùng vang lên cắt ngang ý nghĩ đen tối của Triệu Toàn Thắng.

“Tôi không quen Lý Thúy Hoa nào cả.” Đúng là tìm người thật, nhưng lão ta thật sự không biết Lý Thúy Hoa với Trương Thúy Hoa nào cả.

“Ông không quen? Thế tại sao lại có người nhìn thấy ông đi đón cô ta?” Thời Sênh bước lên trước vài bước, áp sát vào Triệu Toàn Thắng, “Một ông chủ lớn như ông lại rảnh rỗi đi đón một người lạ? Nói thế ai mà tin được? Ông đã không nghĩ ra, thế thì tôi gợi ý cho ông nhé, Club giải trí Hoàng Quan, Lý Thúy Hoa.”

“Cái gì mà Club giải trí Hoàng Quan, tôi…” Triệu Toàn Thắng bỗng ngừng phắt lại, ông ta ngẩng phắt đầu lên nhìn Thời Sênh. Gã đàn ông lúc nãy vẫn còn khá hiền lành, bỗng nhiên trở nên hung hăng dữ tợn, “Tôi không hiểu cô đang nói gì, cô bé, cô mà cứ thế này, tôi sẽ gọi người đấy. Thiếu đàn ông thì cô đi tìm người khác, tôi không chơi loại phụ nữ như cô.”

“Ông đây một phút những hơn trăm vạn, ông chơi nổi chắc?” Thời Sênh đưa tay ra tóm lấy cánh tay hắn, ấn hắn vào cửa nhà vệ sinh bên cạnh, giọng nói lạnh sắc: “Hỏi ông thêm một lần nữa, ông và Lý Thúy Hoa có quan hệ như thế nào?”

Mẹ nó chứ lại còn hung hăng, vừa ăn cắp vừa la làng.

“Khụ khụ…” Triệu Toàn Thắng bị ấn đến nỗi không kịp trở tay, đỏ bừng mặt: “Đây là Hồng Phong, cô muốn gây chuyện ở đây, không muốn sống nữa hả?”

Hồng Phong thì đã sao, có lên trời được không?

Thời Sênh ấn mạnh tay hơn nữa.

“Á!” Triệu Toàn Thắng đau đớn kêu thảm thiết, nhưng vẫn cứ nghiến răng không chịu nói gì cả.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 646 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Trang web 10Hay.com chia sẻ các nội dung top 10 cái nhất ở Việt Nam và trên Thế giới bao gồm khoa học công nghệ, mua sắm, địa điểm, dịch vụ, sản phẩm, công ty... Chúng tôi thu thập, thống kê và xếp hạng top 10 giúp bạn tham khảo những thông tin hữu ích dễ dàng và nhanh chóng. Tuyển chọn hàng ngàn điều top thú vị trên trang 10 hay chẳng hạn như danh sach nha hang tiec cuoi o ha noi, 10 giong ga quy hiem nguoi viet lung mua dip tet dinh dau rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ, độc quyền chỉ có tại 10hay.com.