Boss là nữ phụ

Chương 793: Quốc sư minh giám (6)

Thời Sênh nhìn một đám người lo lắng tới mức đi tới đi lui.

Đến khi nhìn không nổi nữa, cô mới nhảy từ trên cây xuống, đẩy ra vài đệ tử, bắt đầu nói chuyện theo kiểu “đứng nói chuyện không đau thắt lưng”, “Đầu tiên hút máu độc ra đi đã, mỗi canh giờ cho uống đan dược giải độc một lần, nếu các ngươi có thể ra khỏi đây trong vòng ba ngày thì không chừng hắn còn có thể giữ được mạng sống.”

Mọi người còn tưởng cô đã nói xong thì lại nghe cô bồi thêm một câu: “Nhưng cho dù giữ được một mạng thì phỏng chừng cũng sẽ bán thân bất toại, hiện tại cách tốt nhất…”

Phượng Võ và mọi người đứng xung quanh đều nín thở nhìn Thời Sênh.

Khóe miệng Thời Sênh hơi cong lên, nở một nụ cười ác liệt, chậm rãi phun ra ba chữ, “Giết chết hắn.”

Mọi người: “…”

Tam tiểu thư có biết bây giờ không phải lúc nói đùa hay không thế?

Mong cô hãy có chút khẩn trương được không?

Có người sắp chết đây này.

“Đau dài không bằng đau ngắn, so với để hắn sống mà thống khổ thì thà cứ giết chết hắn luôn lúc này. Các ngươi còn mang theo hắn, có khi chính các ngươi cũng bị liên lụy…”

“Tam tiểu thư.” Phượng Võ ngắt lời Thời Sênh, vẻ mặt trầm xuống, “Vạn Quyền giao các ngươi lại cho ta. Ta đã đồng ý với hắn sẽ đưa cả nhóm ra ngoài an toàn.”

Diện mạo của Phượng Võ rất bình thường, tu vi cũng bình thường, tính cách cũng bình thường, chẳng khác gì những người qua đường bình thường khác.

Ông ta nói những lời này làm cho Thời Sênh không khỏi nhìn lại ông ta vài lần.

“Ông không buông tay hắn, nhiều người ở đây sẽ có thể chết vì hắn. Dùng mạng bao nhiêu người để đổi lấy một người, ông không biết sẽ rất mệt sao?”

Những người khác khẽ biến sắc mặt, từ hành vi bỏ mặc Phượng Khuynh Khuynh thì có thể nhận ra đám người này chẳng hề đoàn kết chút nào.

Mang theo một người không tiện hành động, tốc độ của bọn họ sẽ chậm đi rất nhiều, nếu xảy ra vấn đề gì, rất có khả năng cả bọn sẽ chết đi.

Khiến bọn họ cùng để mạng lại chắc chắn là không được.

Có mấy đệ tử muốn mở miệng nói gì đó, nhưng bọn họ còn chưa nói ra miệng được thì đệ tử bị rắn cắn kia lại lên tiếng.

“Phượng Võ đạo sư, Tam tiểu thư nói đúng, ta không thể làm mọi người bị liên lụy được, các ngài mau đi nhanh đi.”

“Đừng nói nữa.” Phượng Võ kéo chân đệ tử đó ra, chỗ bị rắn cắn đã biến thành màu đen. Phượng Võ liền cúi xuống giúp hắn hút máu độc ra.”

Thời Sênh bĩu môi, “Não tàn.”

Máu độc bị hút ra, đến tận khi trở thành màu đỏ, Phượng Võ mới giúp hắn băng bó vết thương lại, “Đệ tử nam thay phiên nhau cõng hắn, thu thập đồ đạc, lên đường.”

Thời Sênh nhìn bọn họ rồi lại nhìn đệ tử với vẻ mặt tái nhợt không nói được một lời nào kia.

“Tam tiểu thư.” Phượng Võ không biết đi tới cạnh cô từ lúc nào, hạ giọng gọi một câu, “Cô không rõ những người như chúng tôi sống sót được vất vả thế nào đâu.”

“Có ai sống dễ dàng chứ?” Vẻ mặt Thời Sênh tràn đầy châm chọc.

Những người đứng trên đỉnh tháp danh vọng có thể sống dễ dàng hơn sao?

Ngươi không cố gắng, không trả giá thì sao có thể đứng trên đỉnh cao mà nhìn thế giới được chứ?

“Không phải ta đang oán thán cái gì, ta chỉ muốn nói với Tam tiểu thư rằng, khi ta có thể làm được việc gì thì ta sẽ dốc toàn lực giúp đỡ.”

Thời Sênh nhìn về phía Phượng Võ, “A, vậy sao ông không đi tìm Phượng Khuynh Khuynh.”

Sắc mặt Phượng Võ hơi biến đổi, ngập ngừng nửa ngày cũng không lên tiếng.

Thời Sênh cười nhẹ, “Tư tâm không đáng sợ, sợ nhất chính là coi tư tâm như một lý do đường hoàng.”

Ích kỷ chính là ích kỷ, Thời Sênh không hề che giấu thứ này.

Bởi vì cô là người, nên cô cũng có tư tâm.

Mỗi người đều có tư tâm, chỉ có điều mỗi người có thể khiến cho tư tâm của mình bành trướng tới mức nào, có thể chống đỡ nổi không hay để nó tự nổ tung.

Phượng Võ cúi đầu càng thấp hơn, “Tam tiểu thư, ngài… biết từ lúc nào?”

“Hiện tại.”

Phượng Võ kinh ngạc: “Tam tiểu thư?”

“Cho nên, hắn là gì của ông?”

Thời Sênh vốn coi như không có gì, nhưng Phượng Võ lại cố tình tới nói chuyện với cô, còn tìm mọi cách đưa ra lý do của mình.

Thời Sênh khoát khoát tay: “Bỏ đi, ông không cần nói, tôi cũng chẳng có hứng thú muốn biết.”

Ai cũng có bí mật, cô cũng không có hứng muốn đi đào bới làm gì.

Thời Sênh không truy vấn Phượng Võ làm cho ông ta càng sợ hãi, hiện tại ông ta đối với Thời Sênh không còn là vì nguyên nhân gia chủ dặn dò nữa, mà còn một phần từ tâm lý sợ hãi mà ông ta không lý giải nổi.

Ông ta cảm thấy, Tam tiểu thư dường như có thể nhìn thấu tất cả.

Không giống cô nương mười sáu tuổi, ngược lại càng giống một người đã trải qua vô số tinh phong huyết vũ.

Nhưng Phượng Võ lại gạt ngay ý nghĩ này đi, Tam tiểu thư còn trẻ như thế, sao có thể trải qua mấy chuyện này được?

Bởi vì mang theo người bị thương nên tốc độ của đội ngũ càng chậm hơn.

Mắt thấy thời gian ba ngày sắp hết, Phượng Võ càng thêm lo lắng, luôn thúc giục mọi người mau chóng lên đường.

Thời Sênh và mấy đệ tử đi rớt lại phía sau.

Đám đệ tử vừa đi vừa thảo luận, lúc thì nói chuyện ở Phượng gia, lúc lại nói về huyền thú cấp 5 lúc trước.

“Quái lạ, chúng ta đi suốt một đường mà chẳng gặp huyền thú nào.” Không biết đệ tử nào đột nhiên lại thốt lên một câu, “Ta nghe nói ở bên ngoài tuy huyền thú có cấp bậc không bao nhưng lại rất nhiều.”

“Sao, ngươi còn muốn gặp huyền thú à?”

“Giờ ta chỉ ước gì không nhìn thấy bọn chúng.”

“Ta chỉ cảm thấy kỳ lạ thôi, cái này hơi bất thường mà.”

“Thời kỳ động dục sắp tới, bọn chúng phải đi tìm bạn tình…” Thời Sênh chen vào nói một câu, “Vì tương lai hạnh phúc mà chuẩn bị, cái này thực bình thường mà.”

Vài đệ tử liếc mắt nhìn cô một cái, cảm thấy thật khó mà có thể nói gì được, “Tam tiểu thư…”

Ngài là một cô nương, có thể đừng cái gì cũng nói ra miệng được không, loại chuyện này với đệ tử nam mà nói thì không sao, nhưng ngài là đệ tử nữ đấy.

Rụt rè của ngài đâu rồi?

Hình tượng của ngài đâu rồi?

“Nhìn ta làm gì? Nói sai sao?” Thời Sênh trừng mắt.

Mấy đệ tử lập tức lắc đầu. “Không, không…”

Một đệ tử đột nhiên giơ tay ngăn người đang nói lại, kỳ quái nói: “Các ngươi có nghe thấy tiếng gì không?”

“Tiếng gì?”

“Có một đội ngũ lớn đang đi về hướng này.” Thời Sênh bước đi, trên mặt nở nụ cười, “Mau chạy đi, nếu không là không kịp đâu.”

Thật sự muốn rải máu chó quá!

Bản cô nương đây sao lại tốt bụng thế này?

Nếu cốt truyện mà dễ đoán như vậy thì mới thật sự có bệnh đấy.

Xa xa, từng đợt thanh âm uỳnh uỵch làm cho mặt đất như rung lên, như thể có thiên quân vạn mã đang chạy như điên về phía bọn họ.

Một đám đệ tử nhìn Thời Sênh đầy kinh ngạc.

Đội ngũ phía trước nghe thấy thanh âm này thì cũng ngừng lại, đầu đầy mờ mịt: “Tiếng gì thế?”

“Sao lại thế này?”

“Tới từ phía sau chúng ta.”

Rầm rầm rầm…

Âm thanh càng lúc càng gần…

Càng lúc càng gần…

Cây cối cao vút sau lưng bọn họ bắt đầu đổ rạp thành từng mảng, từ xa đổ lại.

“A!”

“Không tốt, mau chạy đi!” Phượng Võ đột nhiên quát lớn một tiếng, “Bảo vệ Tam tiểu thư.”

Chờ những người này có phản ứng lại thì nơi mà ban nãy Thời Sênh đứng đã không còn ai.

Thân ảnh quen thuộc ấy đã sớm chạy vượt qua trước mặt bọn họ rồi.

Mọi người: “…”

Đương nhiên, chẳng ai có thời gian để giận dữ, vội vàng đuổi theo sau Thời Sênh, những âm thanh đinh tai nhức óc tới từ sau càng lúc càng gần, không ai dám quay đầu lại nhìn xem là thứ gì gây ra thanh âm to lớn đến nhường này.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 643 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Xã hội phát triển, cuộc sống vật chất luôn nhiều áp lực ngày nay khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niemphat.vn chẳng hạn như walk with me buoc chan an lac, ai ganh nghiep cho ai Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và hữu ích để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập của quý vị.