Boss là nữ phụ

Chương 956: Theo đuổi thừa tướng đại nhân (10)

Thời Sênh và Tề Thái Phó cắn hạt dưa rất hăng, kịch của nam chính nữ chính cũng xướng rất hay.

Nhan Cẩm Tú kiên trì mình không biết ai làm, Hồng nương tử không muốn mất uy tín, Tụ Tiên Lâu không cho phép việc như vậy xảy ra, Đoan Mộc Khởi muốn đòi lại công bằng cho Nhan Cẩm Tú, vậy điều tra việc này đi.

Lúc đó phòng thay đồ có người của Tụ Tiên Lâu hầu hạ, chỉ cần xét hỏi kỹ càng, muốn tìm ra rốt cuộc ai làm không khó.

Một Thưởng Hoa Yến tốt đẹp, lại thành tam đường xử án.

Hết hạ nhân này tới hạ nhân kia bị xét hỏi, cuối cùng khóa chặt lên người ba cô nương.

Trong đó có hai người là đám cô nương lúc đầu mời Nhan Cẩm Tú đó, còn có một cô nương chính là vị Lâm tiểu thư kia.

Theo lý mà nói sự hiềm nghi của Lâm tiểu thư lớn nhất, vì nàng ta bị Nhan Cẩm Tú quét xuống. Nhưng khi đó Lâm tiểu thư mang theo người, lại gặp phải cô nương khác trên đường, cùng trở về với họ, cho nên không tới phòng thay đồ.

Còn về việc vì sao vị Lâm tiểu thư này ra phía sau, vậy chỉ có nàng ta mới biết.

Người hiềm nghi cuối cùng chỉ còn lại hai cô nương đó.

Dưới sự chất vấn của Đoan Mộc Khởi, một cô nương trong số đó không nhịn được, đã bán đứng đối phương, tiếp theo chính là hai bên đùn đẩy trách nhiệm cho nhau, cuối cùng kéo cả hai cô nương phía dưới xuống nước.

“Lòng người gian trá.” Tề Thái Phó lắc đầu thở dài.

Nếu không phải ông ta vẫn đang cắn hạt dưa, điệu bộ này vẫn rất đúng dáng vẻ của trưởng bối đức cao vọng trọng.

Thời Sênh nhìn Đoan Mộc Khởi xử lý mấy người đó, nói xa xăm: “Vì dục vọng cá nhân, có gì mà con người không dám làm.”

“Công chúa điện hạ đúng là nhìn thấu đáo.” Tề Thái Phó tán thưởng một tiếng.

Thời Sênh cười không nói, không phải cô khoác lác, người cô từng gặp, còn nhiều hơn cơm ông ấy ăn.

Hồng nương tử liếc mắt, như đang quan sát Thời Sênh, lại như đang quan sát Tề Thái Phó. Khi Thời Sênh nhìn sang, Hồng nương tử lập tức dời mắt, thản nhiên nhìn về phía Đoan Mộc Khởi.

Việc này nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ, mọi người đều là thiên kim của quan gia, nhất định muốn nâng cao quan điểm thì thậm chí có thể khiến hai gia tộc khai chiến.

Đoan Mộc Khởi cũng không thể tùy tiện xử lý họ, chỉ có thể hỏi thăm ý kiến của Nhan Cẩm Tú.

Liên quan nhiều người như vậy, Nhan Cẩm Tú không thể trừng trị họ quá nghiêm khắc, chỉ có thể buồn bực bảo họ xin lỗi là xong.

Nếu chính nàng ta báo thù, có thể sẽ khiến họ biết kết cục của việc đắc tội mình.

Giờ bên thứ ba nhúng tay, làm lớn chuyện này như vậy, thiện cảm của Nhan Cẩm Tú về Đoan Mộc Khởi vừa tăng lên bỗng chốc về không.

Thưởng Hoa Yến cũng không làm tiếp được, mọi người ai về nhà nấy, ai tìm mẹ người đấy.

“Cung tiễn Trưởng công chúa điện hạ.”

Thân phận Thời Sênh tôn quý nhất, đương nhiên là nàng đi trước, tới mép sàn thuyền hoa, thuyền nhỏ đã chuẩn bị sẵn, ngay khi Thời Sênh bước lên thang gỗ kết nối hai thuyền, mặt nước đột nhiên xông ra một bóng đen, thang gỗ bị đạp ra, Thời Sênh suýt chút bị rơi vào trong nước.

Xung quanh thuyền hoa đột nhiên xuất hiện một đám hắc y nhân, tiếng nước vang lên bì bõm, nguy cơ kéo tới.

Hắc y nhân nhảy lên thuyền hoa, không nói hai lời liền tấn công người khác, Thời Sênh đương nhiên cũng bị tấn công.

Thời Sênh: “...” Nằm cũng trúng đạn!

Kiếm của ông đâu?

Thời Sênh móc thiết kiếm ra, chặn hắc y nhân công kích đó, tức giận chửi, “Các ngươi bị điên à, muốn giết ai thì giết người đó, công kích ông làm gì!”

Những người này khẳng định không phải nhắm vào cô, suy cho cùng cô không đắc tội ai, cũng không phải trữ quân đời tiếp theo.

Hắc y nhân: “...” Ai bảo ngươi đứng gần vậy, không đánh ngươi thì đánh ai.

Hắc y nhân thấy Thời Sênh không có ý đánh nhau, quả quyết bỏ qua cô, chạy vào trong thuyền hoa.

Thời Sênh nhảy thẳng tới trên thuyền nhỏ đã không còn ai phía dưới...

Làm sao chèo thuyền đây? Hình như phải dùng mái chèo, rồi mái chèo đâu? Thời Sênh nhìn một vòng trên thuyền nhỏ, cũng không nhìn thấy thứ đồ giống như mái chèo.

Ôi trời! Lẽ nào muốn ông dùng tay chèo sao?

“Công chúa điện hạ...” Tề Thái Phó đứng ở mép vẫy tay với Thời Sênh.

“Nhảy đi!”

Tề Thái Phó nhìn xuống dưới, khoảng cách hơi cao, hai chân ông ta run lên, “Điện hạ... lão thần...”

Ngay khi Tề Thái Phó do dự, một người phía sau va lên, đẩy ông ta xuống, ‘Tùm’ một tiếng rơi xuống nước.

Thời Sênh: “...” Thái Phó thiểu năng.

Thời Sênh vớt Tề Thái Phó lên. Tề Thái Phó toàn thân ướt sũng, khuôn mặt già nua tái nhợt tê dại trên thuyền nhỏ, dọa chết bổn thái phó rồi!

“Biết chèo thuyền không?” Thời Sênh đứng bên cạnh Tề Thái Phó, bình thản hỏi ông ta.

Đầu Tề Thái Phó có lẽ bị nước ngấm vào rồi, hơi ngẩn ra, lúc lâu sau mới run rẩy đứng lên, “Biết.”

“Điện hạ, mái chèo đâu?” Tề Thái Phó tìm một vòng không tìm thấy mái chèo, chỉ có thể hỏi Thời Sênh.

“Ta đâu có biết.” Thời Sênh trợn mắt, khi cô xuống đã không có rồi.

Tề Thái Phó: “...” Vậy chèo thế nào?

Ngay khi hai người đang mắt to nhìn mắt nhỏ, lại một người nhảy xuống. Thuyền nhỏ chao đảo, Tề Thái Phó suýt chút bị lắc xuống.

“Đi!” Hồng nương tử ở đầu thuyền hét lớn một tiếng về phía Thời Sênh.

Thời Sênh và Tề Thái Phó đều im lặng nhìn nàng ta.

Nếu không phải bên trên đang đánh nhau kịch liệt, Hồng nương tử đã cho rằng không phải mình đang chạy thoát thân, mà là đang ngắm phong cảnh.

Một già một trẻ này cũng quá bình tĩnh rồi!

Tề Thái Phó ho một tiếng, “Không có mái chèo.”

Hồng nương tử: “...”

Hồng nương tử dùng nội lực đưa thuyền tới bờ, vừa hay Ngự Lâm Quân chạy tới, vây lấy Thời Sênh và Tề Thái Phó. Hồng nương tử nhân cơ hội bỏ đi, chớp mắt đã biến mất.

“Thuộc hạ cứu giá chậm trễ, xin điện hạ trách tội.”

Thời Sênh nhìn trừng trừng Ngự Lâm Quân tức giận, “Ai nói cho các ngươi ta ở đây?”

Ngự Lâm Quân nhìn Tề Thái Phó. Tề Thái Phó ướt sũng lập tức nhận được ánh mắt vô cùng lạnh lùng của Thời Sênh, ông ta run rẩy, “Ai yoo.”

Hai mắt Tề Thái Phó đóng lại, ngã tới chỗ Ngự Lâm Quân gần nhất, vừa hay đón được ông ta.

Lợi hại đấy Thái Phó của ta, cũng biết giả vờ ngất à.

Thời Sênh tối sầm mặt xua tay, “Đưa Tề Thái Phó về.”

“Vâng.”

Đưa Tề Thái Phó đi, Ngự Lâm Quân lại căng thẳng nhìn Thời Sênh, “Điện hạ, ở đây nguy hiểm, mời điện hạ di giá.”

“Các ngươi không đi giúp à?” Theo mô tuýp thông thường, những người này không phải nên đi giúp sao?

Ngữ khí Ngự Lâm Quân nghiêm túc, “Chúng thần chỉ phụ trách bảo vệ an toàn của điện hạ. Điện hạ mời di giá.”

“Xem kịch một lát.” Cô không đi, đi rồi khì không có kịch xem nữa, “Bê ghế tới đây cho ta.”

Ngự Lâm Quân: “...”

Thời Sênh không đi, Ngự Lâm Quân chỉ có thể bê ghế tới theo mệnh lệnh của cô, vây lấy cô hết lớp này tới lớp khác.

Khi quân thủ thành đưa người tới, nhìn thấy một đám Ngự Lâm Quân đang ở trên bờ xem kịch.

Quân thủ thành thường ngày phụ trách trị an của kinh thành, Ngự Lâm Quân phụ trách an toàn của Hoàng cung, hai quân không liên quan tới nhau. Cho nên Ngự Lâm Quân đứng ở đây xem kịch, họ cũng không thể nói gì.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 644 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Bạn đang gặp vấn đề về tiếng Anh hay bạn đang muốn cải thiện vốn tiếng Anh của mình một cách nhanh chóng? Từ điển thuật ngữ, ngữ pháp kèm ví dụ trực quan, sinh động từ trang findzon chẳng hạn như calamity la gi nghia cua tu calamity la tai hoa tai uong thien taicalam, bridegroom la gi nghia cua tu bridegroom la chu re và còn rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn giỏi tiếng Anh nhanh chóng, học ngữ pháp và từ vựng tiếng Anh chưa bao giờ dễ dàng hơn với findzon.com.