Chàng rể cực phẩm

Chương 1: Cuộc sống yên bình bị phá vỡ

“Tề thiếu gia, anh thật sự muốn từ chối lời mời của lão gia sao?”

“Tôi không phải họ Tề, tôi họ Lâm.”

“Nhưng trong cậu vẫn chảy dòng máu của người Tề gia.”

“Ngay khoảnh khắc bọn họ đuổi mẹ tôi ra khỏi Tề gia, tôi đã còn không bất cứ quan hệ gì với những người Tề gia đó.”

Xế chiều, thành phố Thanh Vân, đường Duyên Giang, một chiếc xe Bentley màu đen sang trọng dừng nơi phố thị sầm uất, tựa như hạc giữa bầy gà, thu hút ánh mắt người qua đường.

Trước quầy đồ nướng, một thanh niên có gương mặt ưa nhìn đang dọn dẹp mấy dụng cụ nướng thịt và xe đẩy.

Một ông già mặc âu phục đen bước xuống từ trong chiếc Bentley, đang đứng khom người trước quầy đồ nướng, như đang thỉnh cầu người thanh niên điều gì đó.

“Thiếu gia, cậu cũng biết mà, chuyện năm đó lão gia làm vậy cũng là do tình thế ép buộc, tuy rằng khiến phu nhân phải chịu uất ức nhưng chưa từng đuổi cậu đi mà…”

“Hơn một năm trước, lão thái gia bệnh nặng, lão gia đã sai chúng tôi đi tìm cậu cả một năm. Phải dùng đến biết bao tiền tài và quan hệ, tìm khắp hơn nửa Long Quốc, khó khăn lắm mới tìm thấy cậu.”

“Lẽ nào cậu thà ở rể cho một gia tộc cỏn con như Trương gia, chịu mọi áp bức, chứ cũng không về Tề gia sao? Hiện giờ cậu chính là dòng dõi duy nhất của Tề gia thế hệ này…”

Lâm Ẩn nói một cách lạnh nhạt: “Chuyện của tôi không cần Tề gia quan tâm, còn chuyện của Tề gia tôi cũng không muốn nghe. Tôi mong sau này ông đừng đến làm phiền cuộc sống của tôi.”

Dọn quầy xong, anh xoay người rời khỏi đường Duyên Giang.

Ông già mặc âu phục nhìn theo bóng lưng rời đi của Lâm Ẩn, nhưng không đuổi theo mà chỉ thở dài một hơi.

“Tề gia, ôi…”

Lâm Ẩn đi ra khỏi đường Duyên Giang, cười lạnh một tiếng, vẻ mặt đột nhiên bừng tỉnh, như vừa nhớ ra ký ức từ rất lâu rồi.

Tề gia tại thủ đô, là gia tộc quyền lực tên tuổi lẫy lừng tại Long Quốc, vô số người luồn cúi cũng muốn được có chút quan hệ với Tề gia, để một kẻ làm quan cả họ được nhờ.

Nhưng với Lâm Ẩn mà nói, Tề gia là cái dằm khó mà nhổ bỏ trong tim!

Lâm Ẩn sinh ra tại Tề gia, là cháu đích tôn của lão thái gia Tề gia, có thể gọi là xuất thân cao quý. Nhưng vào năm tám tuổi, bố ruột Tề Hà Đồ say mê đàn bà bên ngoài, lại thêm đang tranh giành vị trí người thừa kế với mấy chú bác, thế là bèn ly hôn với người vợ đã đồng cam cộng khổ Lâm Thục Thanh, cưới thiên kim của một nhà quyền quý khác tại thủ đô.

Tuy rằng Lâm Thục Thanh xuất thân từ một gia đình bình thường, nhưng cũng là một người phụ nữ hiếu thắng, không chịu nhận bất cứ bồi thường nào từ Tề gia, ra riêng với hai bàn tay trắng. Mà Lâm Ẩn cũng không muốn rời xa mẹ, không quan tâm đến sự ngăn trở của Tề gia, cùng người mẹ Lâm Thục Thanh rời khỏi thủ đô, biến mất khỏi tầm mắt Tề gia từ đó, hai mẹ con nương tựa vào nhau nhiều năm qua.

Vì vậy anh cũng đổi tên theo họ Lâm của mẹ.

Mười năm ròng trôi qua, mẹ anh ba năm trước đã qua đời vì bệnh, vốn cho rằng sẽ không bao giờ phải nhớ đến ký ức đau buồn này trong đời nữa, nhưng không ngờ, người của Tề gia vậy mà lại tìm đến anh?

Đứng nơi góc đường hút hết một điếu thuốc, Lâm Ẩn không nghĩ nhiều nữa, vẫy một chiếc taxi, đi về hướng Lâm Lang sơn trang.

Hôm nay là ngày kết hôn của con gái người cầm quyền Trương gia – anh cả Trương Hồng Quân – và đại công tử của gia tộc hàng đầu Tôn gia tại thành phố Thanh Vân, buổi lễ hết sức long trọng, mời đủ mọi ông lớn trong giới kinh doanh của thành phố Thanh Vân, và tất cả mọi người trong Trương gia.

Nếu không thì lấy thân phận ở rể cho Trương gia của Lâm Ẩn, cả đời này cũng không thể đến Lâm Lang sơn trang.

Ba mươi phút sau, xe taxi dừng bên ngoài Lâm Lang sơn trang.

Trước cổng chính sang trọng của sơn trang, một cô gái mặc váy dài màu xanh nhạt, thân hình hoạt bát mà tinh tế xinh đẹp, đang chớp chớp mắt, nhìn Lâm Ẩn với vẻ mặt vô cảm.


 
Người đẹp này chính là vợ của Lâm Ẩn, Trương Kỳ Mạt.


 
Hai năm trước, dưới sự yêu cầu của người sáng lập tập đoàn Trang sức Trương thị – lão gia Trương Định Đỉnh, Lâm Ẩn đến Trương gia ở rể.

Lúc đó chuyện này đã khiến các gia tộc tại thành phố Thanh Vân xôn xao, đều cười nhạo Trương lão gia già rồi nên hồ đồ, gả con gái cho một đứa cô nhi không tiền không quyền.

Phải biết rằng, Trương Kỳ Mạt là người đẹp nổi tiếng khắp thành phố Thanh Vân, lúc ấy có không biết bao nhiêu con nhà quyền quý muốn theo đuổi.

Thế mà lại bị lão gia gả cho một Lâm Ẩn tầm thường, không hề tương xứng.

Mọi lý do trong đó, chỉ có Lâm Ẩn và Trương Định Đỉnh tường tận…

Một năm trước Trương Định Đỉnh qua đời, bí mật trong đó chỉ còn lại mình Lâm Ẩn biết rõ.

Ngay cả vợ của anh Trương Kỳ Mạt, từ đầu đến cuối đều không đồng ý, tuy cuối cùng cũng bất đắc dĩ kết hôn nhưng đến hiện tại, hai người vẫn cứ như người dưng.

Cùng với sự ra đi của Trương Định Đỉnh, sự phân chia quyền lực trong tập đoàn Trang sức Trương thị cũng xảy ra thay đổi rất lớn, bố vợ của Lâm Ẩn bị đẩy ra khỏi trung tâm quyền lợi của tập đoàn trong trận sóng gió này, không được phân chút cổ phần nào, gia cảnh tụt dốc không phanh, phải nhìn vẻ mặt kẻ khác mà sống trong Trương gia.

Bố vợ và mẹ vợ quy những chuyện này là do Lâm Ẩn không có tiền đồ, không có xuất thân cũng chnagrw bản lĩnh hay tiền bạc, một đứa con rẻ không hề xứng với Trương gia.

Lâm Ẩn bị đối xử lạnh nhạt ở Trương gia, trở thành đối tượng bị mọi người xem thường.

“Lâm Ẩn, lát nữa trong bữa tiệc anh nói ít thôi. “Vẻ mặt Trương Kỳ Mạt nghiêm túc nói, “Chuyện hôm nay rất quan trọng, em đã mang một lễ vật lớn để nhờ vả chị Ngưng. Nhà máy do bố quản lý có vượt qua được khó khăn này thì phải xem bác cả có đồng ý giúp đỡ hay không.”

“Anh biết rồi.” Lâm Ẩn gật đầu.

Tiến vào Lâm Lang sơn trang, trong sơn trang là từng tòa biệt thự được trang hoàng xa hoa lộng lẫy, còn có vườn hoa và hồ nước tinh xảo, toàn bộ đều là tài sản của anh cả Trương gia.

Từng hàng xe sang trọng dừng bên ngoài đại sảnh, nào là Maserati, Porsche 91, Cayenne, kém nhất cũng là Audi.


 
“Ôi, em Kỳ, em tự lái xe đến à? Sao không gọi cho anh một tiếng, anh bảo người qua đón em. Hôm nay là ngày quan trọng như thế, như vậy sao ra thể thống gì? Không dưng lại làm mất mặt Trương gia chúng ta?”

Một chàng trai trẻ tuổi đeo kính râm bước xuống từ trong chiếc Porsche 91, hắn gỡ kính, nhìn Trương Kỳ Mạt và Lâm Ẩn với vẻ mặt suy tư.

Trương Kỳ Mạt khẽ cắn môi, không nói lời nào.

Bố vợ của Lâm Ẩn, Trương Tú Phong, cũng có thể xem là người thế hệ trước của Trương gia lăn lộn đến độ nghèo túng, trước khi còn trong tập đoàn Trương Thị thì bị mấy anh em đè đầu, sau này thì bị đá hẳn ra ngoài. Cuối cùng chỉ được chia một nhà máy gia công trang sức loại nhỏ gần như vỡ nợ, miễn cưỡng kéo dài được một năm.

Với điều kiện kinh tế trong nhà như thế, hoàn toàn không thể mua thêm xe cho Trương Kỳ Mạt.

“Em Kỳ à, em nói xem, ban đầu anh bảo em ly hôn với cái tên vô dụng này, rồi giới thiệu chú ba Tôn gia cho em, nếu như em nghe lời anh, thì nào đến mức rơi vào tình cảnh thế này? Chàng trai đeo kính râm càng nói càng vui vẻ, vẻ mặt đắc ý, không hề để ý đến sự tồn tại của Lâm Ẩn: “Đương nhiên là bây giờ cũng không muộn, nếu như muốn có cuộc sống phú quý thì cứ đến xin anh. Anh có thể giới thiệu một đối tượng tốt khác giúp em.”

Nói những lời này ngay trước mặt chồng người ta, đúng là không coi ai ra gì!

“Trương Điền Hải, anh nói đủ chưa hả?” Trương Kỳ Mạt lạnh lùng nói, khuôn mặt trắng bệch.

“Ôi, thân làm anh trai đây anh chỉ là thấy em đáng thương thôi mà, phải theo một tên vô dụng như vậy. Có lòng tốt khuyên em, chỉ cho em một con đường mà em lại không nghe, vậy thì đáng đời em nghèo mọt kiếp rồi!” Trương Điền Hải thản nhiên đáp.

Nói xong, Trương Điền Hải dường như chưa chịu thôi, vẻ mặt trêu tức nhìn về phía Lâm Ẩn.

“Lâm Ẩn, cái tên vô dụng như cậu cũng có mặt mũi đến tham gia hôn lễ của chị Ngưng à? Trương Điền Hải chế giễu: “Ồ! Cũng phải thôi, nghe nói nguồn tài chính nhà máy của bố vợ cậu bị cắt rồi, đến tiền lương cũng phát không nổi, sắp phá sản rồi. Hai người hẳn là đến nịnh bợ nhà bác cả, để bác cho vay tiền vượt qua cửa ải này nhỉ?”

Lâm Ẩn chỉ nhìn Trương Điền Hải, không nói tiếng nào.

Bố Trương Tú Phong của Trương Kỳ Mạt, ban đầu bị bố của Trương Điền Hải và lão Tam của Trương gia – Trương Hồng Hiên, đá ra khỏi tập đoàn Trương thị. Thậm chí lần này nhà máy gặp khó khăn nghiêm trọng cũng là do thủ đoạn ngầm của Trương Hồng Hiên.

Trương Kỳ Mạt hít sâu, nhịn xuống cơn giận, nói với Lâm Ẩn: “Nhịn đi, đừng để ý đến anh ta. Hôm nay em đến là để xử lý công việc.”

Lâm Ẩn gật đầu, hai người xoay người bước vào đại sảnh biệt thự.

“A, để xem tên vô dụng như cậu có thể nhịn được bao lâu.” Trương Điền Hải nhìn theo bóng lưng Lâm Ẩn, bẻ cổ, khóe miệng nhếch lên thành một nụ cười chế nhạo.

Trong đại sảnh, chiếm diện tích vô cùng lớn, được trang trí theo lối kiến trúc cổ phương Tây đầy sang trọng, còn được trải một tấm thảm đỏ.

Khách quý của Trương gia đã lần lướt bước vào chỗ ngồi.

Trương Kỳ Mạt mang theo một hộp quà tinh xảo, bước đến trước mặt cô dâu, mỉm cười nói: “Chị Ngưng, chúc chị tân hôn vui vẻ, trăm năm hòa thuận.”

Mày mắt Trương Tử Ngưng tinh tế, da trắng mặt xinh, khí chất cao ngạo, nhưng nói tổng thể mà sọ với Trương Kỳ Mạt, vẫn thua một chút.

Cô ta lạnh nhạt nhìn Trương Kỳ Mạt, nói: “Đặt quà bên kia đi.”

“Chị Ngưng, em đi cùng chị một lúc.” Trương Kỳ Mạt cười nói.

“Không cần. Cô không cần xum xoe với chị, chị biết mục đích của cô là gì, chuyện của bố cô, nhà tôi không giúp đâu.” Trương Tử Ngưng lạnh nhạt đáp, không hề lưu tình.

Nụ cười trên mặt Trương Kỳ Mạt cứng đờ, thay vào đó là vẻ tủi thân khó giấu.

Cô nắm chặt nắm tay, thân thể mềm mại khẽ run lên.

Trước khi gả cho Lâm Ẩn, cô được bố cưng chiều, là viên ngọc sáng của Trương gia. Lúc đó chị Tử Ngưng cũng vô cùng thân thiết với cô, nhưng bây giờ, tại sao lại trở nên lạnh lùng như vậy…

Chị Tử Ngưng gả cho Tôn gia đại công tử của gia tộc đứng đầu thành phố Thanh Vân, hôn lễ long trọng, trong Trương gia ai ai cũng chúc mừng, vẻ vang biết bao.

Còn cô thì…

Trương Kỳ Mạt im lặng một lát, nghĩ đến hoàn cảnh khó khăn của bố cô lúc này, gắng vẽ ra một nụ cười trên gương mặt, vội bước theo bước chân rời đi của Trương Tử Ngưng…

Lâm Ẩn ngồi tại chỗ nhìn thấy tất cả, trong lòng không rõ là cảm xúc gì…
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 40 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là dân tài chính, kế toán, nhân sự hay văn phòng thì sẽ rất cần kiến thức về excel. Một số các file excel mẫu, những thức excel cơ bản và nâng cao từ trang excel kế toán chẳng hạn như ke toan, cac loai thue phai nop chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.