Chọc tức vợ yêu mua một tặng một

Chương 1811: Lại bị cho ăn thính rồi!

Chị cam đoan em sẽ phát hiện ra em vẫn là nhà thiết kế thiên tài bất khả chiến bại...

Vẫn là vua của thế giới này…

Trong sự chờ đợi tối tăm dày vò dài đằng đẵng kia, cô như một vầng sáng rực rỡ chói lòa đột nhiên xuất hiện xua tan hết mọi buồn lo trong thế giới của cậu, xiềng xích vẫn luôn khóa chặt linh hồn cậu bỗng vỡ nát thành bụi phấn…

...

Cuối cùng, Ninh Tịch đưa Cung Thượng Trạch về căn nhà hoa của thị trấn Lộc.

Trong vườn hoa nhỏ cách nhà chính không xa có một tòa nhà gỗ nhỏ nằm độc lập, vừa vặn làm chỗ cho Cung Thượng Trạch ở tạm.

Cung Thượng Trạch sau khi tới đó liền ngủ li bì, hai ngày rồi mà vẫn không rời khỏi căn nhà nhỏ, Ninh Tịch có đi qua xem xét mấy lần, thấy cậu ta chỉ là đang ngủ say thì mới yên lòng.

Mãi đến sáng hôm thứ ba, cuối cùng thì Cung Thượng Trạch cũng tỉnh lại, không hề đau đầu muốn nứt hay hỗn loạn như trước, lần này cậu ta cảm thấy cả người sảng khoái, nhẹ nhõm hơn hẳn.

Sau một hồi ngẩn người, cậu ta mới nhớ ra là bị bà chủ lôi đến đây.

Cung Thượng Trạch nhìn ngắm chung quanh căn phòng có cách bài trí cổ điển tinh tế, sau đó mới từ từ đứng dậy, đẩy cửa đi ra ngoài.

Lúc tới đây với bà chủ là vào đêm hôm khuya khoắt, còn chưa có cơ hội nhìn ngắm bốn phía. Thế nên, lúc mở cửa ra, Cung Thượng Trạch liền ngẩn cả người.

Đập vào mắt là một hồ nước lấp lánh, vài con nai con đang uống nước bên hồ, chim bay từng đợt lướt qua mặt hồ.

Cung Thượng Trạch nhìn về phía mây mù và vùng núi xa xa rồi hít một hơi thật sâu, có cảm giác như mình đang lạc vào cõi tiên.

Sau mấy lần hít thở sâu, Cung Thượng Trạch quay người trở lại tính đi tìm Ninh Tịch, nhưng vừa đi chưa được bao lâu lại trông thấy bóng Ninh Tịch ở dưới dàn hoa tường vi trong sân.

Cô mặc bộ đồ ở nhà bằng vải sợi đay, cậu bé bên cạnh cũng thế, hai người đang tập bài quyền Ngũ Cầm Hí, động tác của một lớn một nhỏ khá là đều. Một người đàn ông cũng mặc đồ ở nhà đi đến bên cạnh cô, giúp cô lau đi mồ hôi trên trán.

"Được rồi, nghỉ ngơi chút đi." Lục Đình Kiêu nói.

Ninh Tịch gật gật đầu ngồi xuống chiếc xích đu bên cạnh, vừa ngồi xuống thì đã thấy một con thỏ trắng mập mạp kề sát vào chân, vì vậy cười tít mắt nói: "Ôi béo tốt ghê, không ngờ con thỏ này vẫn còn ở đây!"

Lục Đình Kiêu: "Tiểu Bảo chăm sóc nó rất tốt."

Tiểu Bảo thấy mẹ ôm con thỏ kia lên vuốt ve thì bèn lon ton đi tới trước mặt mẹ, khuôn mặt nhỏ bé lúc này tràn ngập cảnh giác.

Nhóc cũng không muốn nuôi ra một đứa tình địch đến tranh giành tình cảm với mình đâu!

Ninh Tịch buông con thỏ trong lòng xuống, tươi cười kéo Tiểu Bảo vào lòng xoa xoa đầu cậu nhóc: "Tiểu Bảo của mẹ, giỏi quá đi!"

Con thỏ kia bị buông ra liền lập tức chạy nhảy loạn xạ, nhưng chưa nhảy được bao lâu đã lại ngoan ngoãn theo sau mông Tiểu Bảo, không rời lấy một tấc.

"Tiểu Bảo, đi vào phòng bê canh sâm trên bàn tới cho mẹ." Lục Đình Kiêu nói.

Tiểu Bảo gật gật đầu rồi lập tức lon ton chạy vào phòng.

Ninh Tịch nghe vậy liền nói: "Ơ, tự em đi là được rồi, sao anh lại sai Tiểu Bảo…"

Lời còn chưa dứt, người đàn ông kia đã hôn lên khóe môi cô: "Muốn ở riêng với em một chút."

Ninh Tịch lập tức đỏ mặt, hừm hừm, phạm quy, phạm quy, lại bị Đại ma vương cho ăn thính rồi!

Cung Thượng Trạch kinh ngạc nhìn khung cảnh ấm áp và tràn đầy hương vị tình yêu trước mắt, lập tức như từ cõi tiên trở về tới trần gian, chỉ trong nháy mắt, linh cảm đã như pháo hoa nở rộ…
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.4 /10 từ 2755 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Cho dù bạn là dân tài chính, kế toán hay văn phòng thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ cực kỳ hữu ích về kiến thức và kinh nghiệm làm việc trên trang dân tài chính chẳng hạn như Hàm insa, sử dụng conditional formatting chắc chắn những kiến thức này sẽ ít nhiều hỗ trợ cho công việc của bạn, giúp bạn làm việc hiệu quả hơn.