Cưng chiều vợ nhỏ trời ban

Chương 4: Thiếu Gia, Cậu Quên Mình Có Thói Sạch Sẽ À



Lục Hàn Đình nhanh chóng dừng tay, không tháo khăn che của cô nữa.

Anh rũ mắt nhìn cô gái đang ngủ trên giường, nếu cô mở mắt ra, đôi mắt xinh đẹp, đen láy như mèo con ngửa đầu nhìn anh, giống như móng mèo con khẽ cào một cái.

Ngây thơ mà quyến rũ.

Lục Hàn Đình nhìn vết đỏ trên cổ cô, da mỏng thịt mềm, lúc nãy anh chỉ bóp nhẹ một cái mà giờ đã bị đỏ lên rồi.

Lục Hàn Đình quay người, năm xuống sô pha.

Bệnh mất ngủ của anh ngày càng xấu, ngân châm của cô chắc chắn không thể chữa được, nhưng y thuật của cô rất tốt, lúc nãy anh thật sự ngủ được trên tay cô. Khoảng mười phút.

Đã lâu rồi anh không ngủ nỗi mười phút.

Lục Hàn Đình nhìn bóng người nhỏ nhắn trên giường, anh đang nghĩ, sao tay cô có thể nhỏ và mềm như vậy chứ?

Sáng sớm hôm sau.

Hạ Tịch Quán ăn canh táo đỏ hạt sen hầu gái mang lên, Lục lão phu nhân tươi cười ngôi cạnh cô.

“Quán Quán à, bà vừa nhìn thấy cháu đã thích rồi, sau này Hàn Đình dám bắt nạt cháu thì nhớ nói cho bà, bà giúp cháu đánh nó… uống tiếp đi, đừng dừng, uống nhiều canh táo đỏ hạt sen nhất định sẽ sớm sinh quý tử, bà nội muốn một tay dắt Tiểu Hàn Đình, một tay dắt Tiểu Quán Quán…”

Tóc Lục lão phu nhân đã hoa râm nhưng tinh thần khỏe khắn, hiền từ gần gũi, nếu bỏ qua chút trêu chọc thì Hạ Tịch Quán cực kỳ thích bà ấy.

Lúc này, hầu gái nói: “Chào buổi sáng, thiếu gia.”

Lục Hàn Đình xuống lầu.

Hạ Tịch Quán ngước nhìn, hôm nay Lục Hàn Đình mặc áo sơ mi trắng và quần tây, trang phục kinh điển của nam thần, vải dệt thủ công được là ủi không chút nếp nhăn, anh thong dong đi trên thảm đỏ, khí chất ưu nhã mà tự phụ.





Sau lưng còn có một bà mối lớn tuổi xuống cùng, tay nâng khăn hỉ, trên khăn còn có một vệt máu đỏ. Bà mối cười mừng Lục lão phu nhân: “Chúc mừng lão phu nhân, chúc mừng, chúc bà sớm được bề cháu trai.”

“Tốt tốt tốt, quản gia, thưởng!” Lão phu nhân cực kỳ hào phóng phát lì xì.

Hạ Tịch Quán vừa nhìn đã biêt bà mối cầm chính là khăn hỉ trong phòng cô và Lục Hàn Đình hôm qua, lần đầu tiên của con gái sẽ ra máu, nhưng tối qua bọn họ chẳng làm gì cả, máu này… ở đâu ra?

Lúc này, Lục Hàn Đình đứng cạnh cô, một tay đút túi quần, ghé vào thì thầm bên tai cô: “Tôi làm đấy, chắc không thừa đâu, cô vân là… đúng không?”

Anh ăn nói quá trắng trợn, Hạ Tịch Quán còn chưa nói chuyện yêu đương bao giờ, vành tai trắng nõn lập tức đỏ bừng.

Tư thế của hai người lúc này có chút thân mật, Lục Hàn Đình cúi người thì thầm với Hạ Tịch Quán, giống như hai vợ chồng mới cưới keo sơn găn bó.

Lục lão phu nhân lập tức lấy tay che mát: “Bà không thấy gì cả, chẳng thấy cái gì đâu, hai đứa cứ tiếp tục đi.”

Lục lão phu nhân vừa nói vừa hé tay nhìn trộm.

Lục Hàn Đình nhìn vành tai yên lặng đỏ ửng của Hạ Tịch Quán, lông mày anh tuân khẽ nhướn, lộ ra mấy phần nam tính thành thục cuốn hút: “Em còn chưa sinh nhật hai mươi, coi như mười chín tuổi, chưa từng có… người đàn ông nào đâu nhỉ?”

Hạ Tịch Quán còn nhỏ, mới 19 tuổi.

Lục Hàn Đình 27 tuổi, là tuổi phong độ nhất của đàn ông, thành thục anh tuân.

Anh truy hỏi bám riết không tha, hai người dựa sát vào nhau, Hạ Tịch Quán chỉ vì hơi thở ấm áp của anh phả vào da mình, khiến cô chỉ muốn trồn.

“Anh ăn không?”

Hạ Tịch Quán quay người, múc một muỗng canh táo đỏ hạt sen Chương 4: Thiếu Gia, Cậu Quên Mình Có đút vào miệng anh, muôn: lập miệng anh lại.

Quản gia đứng cạnh vội kêu lên: “Thiếu phu nhân à, đó là muỗng của cô mài”

Thiếu gia có thói sạch sẽ nghiêm trọng, đấy là muỗng thiếu phu nhân đã ăn qua, quản gia vội đi lầy nước súc miệng.

Lông mi Hạ Tịch Quán run lên, lúc nãy trong lòng chỉ muốn che miệng anh lại, không ngờ lấy dùng ngay muỗng của mình đút anh, chuyện này…

Lục Hàn Đình bị đút một muỗng đứng thẳng dậy, khẽ cau mày, sau đó nuốt muỗng canh táo đỏ hạt sen xuống trước mặt mọi người.

Quản gia trợn mát, thiêu gia… bị sao đấy?

Thiếu gia à, cậu quên mình có thói ở sạch rồi sao? Lão phu nhân gật đầu hài lòng, bà ấy đã hơn 70 tuổi rồi, nhìn người rất chuẩn, vừa nhìn cô bé Hạ Tịch Quán này đã thích rồi, cô bé này đúng là người định mệnh của cháu trai bà.





“Tốt tốt tốt, hai đứa cùng ăn một bát canh táo đỏ hạt sen, xem ra cháu trai bà sẽ tới bụng Tịch Quán nhanh thôi.” Lục lão phụ nhân vui như trẻ con vậy.

Hạ Tịch Quán cầm cái muỗng vừa đút cho Lục Hàn Đình, nhìn nửa bát canh táo đỏ hạt sen, bây giờ cô nên ăn hay không ăn đây?

Lúc này, Lục Hàn Đình ngồi xuống, liếc mắt nhìn, hỏi rất quan tâm: “Sao em không ăn nữa vậy, mau ăn đi không nguội bây giờ.” “

Hạ Tịch Quán biết nhất định là Lục Hàn Đình cố tình, lúc nãy bị cô đút bằng muỗng cô ăn rồi, giờ Chương 4: Thiếu Gia, Cậu Quên Mình Có anh muôn cô ăn tiêệp băng cái muỗng này.

Thế này giống như… hôn gián tiếp.

“Đúng đấy Tịch Quán, sao cháu không ăn đi, mau ăn đi chứ, lát nữa sẽ lấy thêm cho cháu bát nữa.” Lục lão phu nhân nói. Hạ Tịch Quán nhanh chóng cầm muỗng ăn hết một lượt nửa bát canh táo đỏ hạt sen: “Bà ơi cháu no rồi, không ăn nữa đâu.”

Lục Hàn Đình nhìn cô gái nũng nịu mang theo chút ngây thơ đáng yêu, khẽ cười, tâm trạng không tệ.

Ăn sáng xong, Lục lão phu nhân hỏi Hạ Tịch Quán: “Tịch Quán, lát nữa cháu có ra ngoài không?” Hạ Tịch Quán gật đầu: “Bà nội à, cháu muốn về nhà mẹ đẻ một chuyến.”

“Về nhà mẹ đẻ là chắc chắn rồi, Hàn Đình, cháu về với Tịch Quán, nhớ mang quà cáp đi, không được thất lễ.” Lục lão phu nhân gọi ngay Lục Hàn Đình.

Hạ Tịch Quán chưa kịp ngăn lại, vì Lục Hàn Đình đã đi tới, nói: “Vâng, cháu đi với em ấy.”

Hai người rời U Lan Uyễn, đi lên thảm cỏ, Lục Hàn Đình lịch lãm mở cửa ghế phụ: “Em lên xe.”

Hạ Tịch Quán xua tay: “Giờ bà nội cũng không nhìn thấy, anh đi làm việc của anh đi, tôi tự bắt xe vê.”

Lục Hàn Đình nhướn mày: “Chẳng phải đã bảo sẽ phối hợp diễn kịch với tôi trước mặt bà nội à, mau lên xe đi, đừng để tôi nói lần thứ ba.”

Người đàn ông này đúng là ngang ngược bá đạo.

Nhưng trong lòng Hạ Tịch Quán nhảy dựng lên, anh đông ý đê nghị tối qua của côi Hạ Tịch Quán không từ chối nữa, nghe lời lên siêu xe.

Siêu xe phi nhanh trên đường, hai người đều không nói chuyện, để tránh xấu hỗ, Hạ Tịch Quán quay mặt nhìn ra ngoài cửa xe.

Trên cửa xe bóng loáng phản chiêu bóng người Lục Hàn Đình, người đàn ông này đang chuyên tâm lái xe, hai bàn tay thong thả đặt trên tay lái, quay rẽ tăng tăng tốc đều như nước chảy mây trôi.

Hạ Tịch Quán nhìn chiếc đồng hồ kim cương quý báu trên cổ tay rắn chắc của anh, giá phải hơn ngàn vạn.

Rốt cuộc thân phận của anh là gì, Hạ Tịch Quán không biết, không chỉ biết hai người thỏa hiệp chung sống hòa bình, như vậy khiến cô càng dễ hành động ở Hạ gia.

Hạ Tịnh Quán chuyển mắt nhìn phong cảnh lao nhanh ngoài cửa xe.

Nửa tiếng sau, siêu xe dừng trước của nhà họ Hạ, Hạ Tịch Quán rũ mắt tháo dây an toàn trên người.

Nhưng không tháo được.

“Để tôi” Lục Hàn Đình vươn người qua.

Hạ Tịch Quán thả tay ra để Lục Hàn Đình tháo giúp. Thật ra tôi qua Lục Hàn Đình đã ngửi được mùi hương trên người Hạ Tịch Quán, bây giờ hai người lại dựa sát như vậy, mùi thơm thân thể của cô thiếu nữ quanh quần nơi chóp mũi anh…

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.2 /10 từ 364 lượt.

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút thư giãn và cập nhật tin tức từ trang hay nhat chẳng hạn như tho vui an nhau p 1, cuoc doi duc phat đặc biệt có những mẫu chuyện và tiểu phẩm hài hước độc quyền chỉ có tại haynhat.com mang đến cho bạn những phút giây giải trí tuyệt với

loading...
DMCA.com Protection Status