Cuộc đời ngọt ngào khi có em

Chương 116: Vứt não ở nhà


Edit: Er = ̄ω ̄=

Beta: TH

Ánh mắt Lâm Thư Nhã rơi vào người Lâm Yên, đáy mắt lộ ra sự lạnh lùng và kiêu ngạo giống từ trên cao nhìn xuống một con kiến hôi bé nhỏ.

Trước đó Lâm Yên nhờ vào vận may nên mới có thể từ trên cao nhìn xuống bố thí cho cô ta, thậm chí còn cướp đi người đàn ông cô ta thích, nhưng mà bây giờ vận may đó đã chấm dứt, cho dù là Lâm gia hay anh Dật Hiên, tất cả phải thuộc về cô ta.

Còn Lâm Yên, cái đứa phế vật kia... Cuối cùng chỉ có thể là phế vật mà thôi, ngay cả xách giày cho cô ta cũng không xứng.

"Chị, nếu như chị cần gì thì hãy nói với em..." Lâm Thư Nhã nhanh chóng đứng trước mặt phóng viên, nhìn về phía Lâm Yên nói: "Bất kể thế nào đi nữa thì chị mãi mãi là chị gái của em. Cho dù trước kia chị có ra sao nhưng máu mủ tình thâm vẫn không thể cắt đứt."

Lâm Thư Nhã nói xong thì một đám người của truyền thông dồn dập đứng lên bênh vực kẻ yếu.

"Thư Nhã, cô quá lương thiện rồi, cô ta căn bản không xứng làm chị của cô! Loại người này mấy năm nay tôi làm phóng viên gặp nhiều lắm, cô ta không hề có chút tam quan* nào, ngay cả điểm mấu chốt cũng không có!" Một người phónh viên trong đó liếc Lâm Yên, lạnh giọng quát.

(*Tam quan gồm: Nhân sinh quan, giá trị quan và thế giới quan. Tam quan của một người quyết định cái nhìn khách quan đối với thế giới, cách lý cùng điểm giới hạn đạo đức của người đó. Chi tiết tra google. - Bản edit được cập nhật trên wattpad Meow_team.)

Đối với lời nói của vị phóng viên này, mọi người ở đây đều vô cùng tán thành.

Một vị nữ phóng viên khác mặc quần dài màu đỏ, chán ghét nhìn Lâm Yên, phụ họa nói, "Dù sao cũng có vài người căn bản không xứng làm người, chỉ cần đạt được mục đích của mình thì sẽ không từ bất cứ thủ đoạn nào, tất cả những người xung quanh cũng lợi dụng thì máu mủ ruột thịt là cái gì chứ?"

"Mọi người, xin không nên nói như vậy, có lẽ chị tôi chỉ là nhất thời hồ đồ mà thôi..." Lông mày Lâm Thư Nhã hơi nhíu lên, vừa nhẫn nhịn chịu đựng lại đau lòng.

"Cô Thư Nhã, vừa rồi phóng viên Tôn nói rất đúng, cô quá lương thiện, Lâm Yên thật không biết xấu hổ mà ỷ vào sự lương thiện của cô, nếu cô vẫn không biết bảo vệ mình như vậy thì về sau chắc chắn sẽ chịu nhiều thiệt thòi!" Nữ phóng viên váy đỏ nghiêm mặt nói.

Triệu Hồng Lăng yên lặng nhìn đám ký giả truyền thông kia, lông mày cau lại, lựa chọn sáng suốt lúc này chính là im lặng.

Đối với Lâm Yên, Triệu Hồng Lăng xem như là đã hiểu rõ. Lúc trước cô ấy đã sớm phát hiện ra Lâm Thư Nhã có vấn đề, nhưng quan ngại mối quan hệ giữa Lâm Yên và Lâm Thư Nhã nên Triệu Hồng Lăng không thể nói được cái gì. Còn bây giờ thì xem ra Lâm Thư Nhã này không chỉ có vấn đề mà vấn đề còn rất lớn.

Nhưng mà hiện tại tình thế khác biệt, quyền nói chuyện đã hoàn toàn bị Lâm Thư Nhã nắm trong tay, tất cả mọi người đều chọn tin tưởng Lâm Thư Nhã.

Nếu như lúc này cô nói chuyện giúp Lâm Yên, nói nguyên nhân và sự thật thì rất có thể tác dụng sẽ phản tác dụng.

"Lâm Yên, cô thật sự không biết xấu hổ, chính cô là người ra nước ngoài ăn chơi đàng điếm rồi để cho Thư Nhã cực khổ đi làm thêm kiếm tiền về cho cô trong mùa hè nóng bức thế này, cô vẫn còn là người sao? Thư Nhã có người chị như cô thật đúng là rất xui xẻo!" Phóng viên mặc váy đỏ nhìn chằm chằm Lâm Yên, trong mắt đầy vẻ chán ghét và khinh bỉ.

Lúc này Lâm Yên mới nâng mũ lưỡi trai mình đang đội lên, trên mặt mang ý cười nhàn nhạt, nhìn về phía vị phóng viên mặc váy đỏ kia: "Sao, lúc ra cửa không mang theo não đi hả?"

"Cô nói cái gì?"

Nghe vậy, phóng viên đeo kính kia lên tiếng quát lớn: "Thẹn quá hoá giận nên bắt đầu công kích cá nhân sao?"

Khóe miệng Lâm Yên hơi nhếch lên, nhưng không tức giận, cười nhạt nói: "Đây là tôi tốt bụng muốn nhắc nhở, thân là ký giả truyền thông mà người khác nói cái gì thì các người tin cái đó, không thèm đi điều tra, cũng không có chứng cứ, tôi nói ra cửa cô không mang não, có phải nói đúng không."

Không để phóng viên có cơ hội tiếp tục mở miệng, Lâm Yên lại nói: "Bản thân hoàn toàn không có năng lực suy đoán, tất cả tin tức đều dựa vào người khác nói ra mà cũng xem là thật..."

- --

Nay mải đi hóng hớt quên up truyện cho các bạn độc giả.-.

Hãy cmt và vote để ủng hộ đàn mèo nhà chúng tớ nhé ^^
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.9 /10 từ 7 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Các nghiên cứu cho thấy, sự phát triển của bộ não trẻ diễn ra nhanh nhất vào tuổi 13 trở về trước, là một phụ huynh, khi không mang lại cho trẻ cơ hội suy nghĩ, tìm hiểu, có thể bạn sẽ phải rất ân hận! Thế giới ngày nay phát triển nhanh chóng, kho tàng kiến thức là vô hạn, luôn được đổi mới với tốc độ chóng mặt. Mỗi ngày bạn cần làm mới mình và cập nhật tin tức từ trang sự khác nhau chẳng hạn như su khac nhau da that, su khac nhau thuoc co rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ, độc quyền chỉ có tại sukhacnhau.com.