Cuồng thám

Chương 450 : Chương 450TỘI PHẠM TỰ THÚ KỲ QUẶC

“Anh nói gì?” Mao Vĩ quay đầu lại, đanh mặt nói: “Ở đây... không phải là nơi có thể nói đùa đâu! Anh không nên nói bậy bạ!”

“Tôi không đùa!” Thanh niên kia sốt ruột cắn môi, bảo: “Tôi đã giết người rồi! Chẳng những giết người mà còn vu oan cho người khác nữa! Bây giờ tôi muốn đến đầu thú. Mười năm trước, vụ án giết người ở khu nhà trọ Mỏ Dầu Số 2... Ừ...” Môi người kia khẽ run lên một chút, nói: “Là tôi làm!”

Người này vừa dứt lời, tất cả những cảnh sát điều tra tại đó đều nhíu mày. Từ khi vào nghề đến nay, bọn họ chưa bao giờ thấy có ai chạy tới chủ động tự thú, thừa nhận bản thân là tội phạm giết người cả, hơn nữa còn là một bản án cũ từ mười năm trước.

Vụ án giết người Mỏ Dầu Số 2?

Mười năm trước?

Triệu Ngọc nhíu mày. Lúc còn ở trong tổ điều tra những vụ án chưa kết thúc, hắn đã ghi nhớ gần hết tất cả các vụ án vào trong đầu. Hắn có thể khẳng định, trong số những vụ án tồn đọng ở phân cục Dung Dương không có vụ nào như vậy cả!

“Không đúng!” Lý Bối Ni phản ứng rất nhanh. Cô nói ngay: “Anh à, anh đến lộn chỗ rồi, Mỏ Dầu Số 2 không thuộc quyền quản lý của phân cục Dung Dương chúng tôi! Phải là... ừm... phải là phân cục Mạt Dương quản lý mới đúng! Cho nên... anh vẫn nên tới phân cục Mạt Dương đầu thú đi!”

“Hả?” Nghe được chuyện đó, trên trán người thanh niên kia toát mồ hôi lạnh. Hắn ta lo lắng nói: “Sao có thể như vậy? Qua đường Nhị Hoàn không phải đều thuộc phạm vi quản lý của Dung Dương sao? Hơn nữa nhà tôi cũng ở khu Dung Dương. Chuyện này... không thể dựa theo hộ khẩu mà đi đầu thú sao?”

“Ôi trời...” Chén trà nóng hổi mà Trương Cảnh Phong vừa pha xong bị đổ hết. Anh ta nhanh chóng xông tới nói với thanh niên kia: “Đây là đầu thú, phải chiếu theo khu vực nơi xảy ra vụ án, chứ không phải theo nguyên tắc vùng phụ cận gì đó đâu!”

“Ôi...” Thanh niên kia vẫn giơ hai tay ở trước ngực, cơ thể hắn ta run rẩy vì kích động: “Tại sao đến cả tự thú cũng khó như vậy!”

“Được rồi, không đùa nữa!” Mao Vĩ lo lắng thật sự sẽ xảy ra chuyện lớn gì, bèn vội vàng đi tới trước mặt hắn ta, nói: “Anh à, mặc kệ cuối cùng do phân cục nào xử lý, anh đã đến tự thú thì để tôi lập bản án cho anh trước! Nhưng tôi cũng có lòng tốt mà nhắc nhở anh một chút, nếu như anh chỉ muốn đùa giỡn thì sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật đấy!”

“Hả... Được! Chỉ cần có thể tự thú, trách nhiệm gì tôi cũng chịu!” Dứt lời, hắn ta móc điện thoại di động của mình ra, mở chức năng camera rồi cất giọng năn nỉ: “Vậy... anh có thể đeo còng tay cho tôi trước không? Tôi cần chụp mấy tấm ảnh!”

Cái gì!?

Lời hắn ta vừa nói ra khiến cả phòng phải sợ hãi!

Không ai ngờ được tội phạm tự thú này lại lạ lùng như vậy? Không những chủ động cầu xin người ta đeo còng tay cho mình, mà còn muốn chụp ảnh? Chẳng lẽ... hắn ta chỉ vờ vịt thôi?

“Cái đó...” Mao Vĩ quay đầu lại nhìn Triệu Ngọc. Hiện giờ Miêu Anh không ở đây, người có chức vụ lớn nhất chính là hai tổ trưởng bọn họ. Gặp phải chuyện như vậy, Mao Vĩ cũng không dám tự ý ra quyết định, đương nhiên cần tham khảo ý kiến của Triệu Ngọc một chút.

“Bà nội nó! Anh chạy từ bệnh viện tâm thần ra à? Muốn tìm rắc rối phải không?” Triệu Ngọc đang trong lúc bực bội, vừa nghe thấy giọng điệu lạ lùng của người này thì lập tức nổi cơn điên.

“Khoan đã!” Trương Cảnh Phong bỗng nhiên đi tới trước mặt người thanh niên kia, ngó nghiêng quan sát cẩn thận một chút rồi há to miệng nói: “Lạ thật? Tôi thấy người này nhìn quen quen... Ôi!” Anh ta vỗ mạnh đùi một cái, chỉ vào người thanh niên: “Đây không phải thầy Lan sao? Sao... sao lại là anh?”

“Anh Trương, hai người... quen nhau?” Mao Vĩ trợn tròn hai mắt, không rõ tình hình.

Triệu Ngọc cũng cảm thấy rất kỳ quặc, không lên tiếng nữa.

“Khụ! Quen gì chứ!” Trương Cảnh Phong cười nói: “Tự nhiên lại gặp được ngoài đường nên thoáng chốc không nhận ra thôi! Đây là thầy Lan của đài truyền hình mà! Lan... Lan...”

“Lan Thư Bình!” Anh thanh niên khẽ gật đầu, trên gương mặt ngoài vẻ lo lắng lạ thường còn có chút ngượng ngùng.

“Ôi? Thật ư?” Lý Bối Ni nhìn kỹ lại rồi nói: “Là người diễn cha của nam chính trong phim ‘Thời tốt nghiệp’ đấy à! Wow! Người thật còn trẻ hơn cả trên tivi nữa!”

“Còn là MC chương trình ‘Món ngon 12 giờ’ nữa.” Trương Cảnh Phong vỗ tay nói: “Vợ tôi thích lắm! Ngày nào cũng làm dựa theo công thức anh dạy, chẳng qua không thể đạt được mùi vị như trên tivi thôi!”

“Ôi, thật đúng là… Tôi thường thấy anh trên tivi đấy!” Đại Phi nói: “Sao... anh đến đồn cảnh sát làm chương trình truyền hình thực tế, hay là đến chủ trì tiết mục thế?”

“Các vị cảnh sát! Các vị cảnh sát!” Bỗng nhiên người tên Lan Thư Bình kia cúi gập người vái các cảnh sát điều tra: “Tôi xin các anh đấy! Hôm nay tôi thật sự đến đầu thú! Tôi nghe nói phân cục Dung Dương các anh đến cả vụ án Miên Lĩnh cũng có thể phá, cho nên tôi liền tới đây tự thú. Xin các anh, các anh có thể nhanh chóng định tội cho tôi một chút được không?”

“Chuyện này...”

Một câu này khiến toàn bộ cảnh sát điều tra ở đây phải trừng to mắt nhìn nhau, tất cả đều bó tay chẳng hiểu đầu đuôi thế nào cả. Nếu so sánh với phạm nhân tự thú thì phản ứng của Lan Thư Bình thật sự quá khác thường.

“Nói như vậy...” Dù sao Mao Vĩ cũng đang làm thay chức đội trưởng của Miêu Anh, anh ta đành phải mở lời nói trước: “Anh thật sự đến tự thú?”

“Thật! Hoàn toàn là sự thật!” Lan Thư Bình lại giơ tay lên lần nữa: “Phiền anh đeo còng tay giùm tôi trước đi!” .

“Chuyện này...”

Trong khi Mao Vĩ còn đang do dự, trong một góc phòng làm việc bỗng nhiên vang lên giọng nói kinh ngạc: “Ôi trời trời!”

Lương Hoan nãy giờ vẫn luôn im lặng bỗng nhiên đứng bật dậy, chỉ vào máy tính của mình, la toáng lên: “Mọi người nghe tôi nói, thầy Lan này... thật sự không phải nói đùa đâu! Tôi thấy chúng ta đúng là nên đeo còng tay cho anh ta trước đi thì hơn!”

“Hả? Tại sao?” Mọi người khó hiểu.

“Mười năm trước, trong một căn hộ ở khu ký túc Mỏ Dầu Số 2 thuộc Mạt Dương, có một cô gái bị người ta dùng dao đâm chết!” Lương Hoan thì thầm: “Trên danh sách kẻ bị tình nghi thật sự có cái tên Lan Thư Bình này đấy!”

Không phải chứ?

Mọi người chấn động, tất cả đều vây quanh anh ta đọc lại hồ sơ.

Lý Bối Ni nhoài người trên bàn làm việc của mình, vươn tay đè bả vai Lương Hoan, vừa xem vừa nói: “Không đúng, đây đâu phải án chưa giải quyết? Đã kết án rồi cơ mà? Hung thủ đã bắt được rồi, sao còn đến đây tự thú nữa?”

“Hung thủ bị oan!” Lan Thư Bình cắn môi nói: “Tôi mới chính là… hung thủ giết người!”

Vừa nghe hắn ta nói vậy, Mao Vĩ lập tức nháy mắt với Đại Phi, Đại Phi liền móc còng tay ra khóa tay Lan Thư Bình lại.

“Tôi cầu xin các vị đấy, có thể ưu tiên xử lý chuyện của tôi trước không!” Lan Thư Bình năn nỉ nói: “Xin hãy mau chóng định tội của tôi được không!”

“Thầy Lan, cho dù là tự thú thì cũng phải đi theo trình tự.” Mao Vĩ nói: “Hay là thế này, tạm thời anh đừng nói vội, trước tiên nên kể rõ lại tình huống cho chúng tôi một chút đi!”

Khi Mao Vĩ gật đầu lần nữa, Đại Phi lập tức lấy giấy bút qua, bắt đầu làm công việc ghi chép.

“Được! Được...” Lan Thư Bình thở hổn hển nói: “Cô gái đã chết kia là bạn học thời đại học của tôi, tên Lưu Kiều! Khi ấy... khi ấy là như thế này...”

Trong lúc nói chuyện, suy nghĩ của Lan Thư Bình như trở lại mười năm về trước. Hắn ta bắt đầu rủ rỉ nói:

“Tôi, Lưu Kiều và cả Phùng Khoát đều theo học tại Học viện nghệ thuật điện ảnh Vân Châu. Chúng tôi là bạn học.”

“Khi còn đi học, ba người chúng tôi chơi rất thân với nhau. Chúng tôi còn lập ra một nhóm Ba Anh Em, thường hay biểu diễn một vài bộ tiểu phẩm và kịch nói, còn từng tham gia một số tiết mục tuyển chọn của các công ty, cũng coi như có chút danh tiếng.”

“Khi ấy, tôi vẫn luôn thầm mến Lưu Kiều, nhưng cuối cùng Lưu Kiều vẫn có quan hệ tốt hơn với Phùng Khoát!”

“Phùng Khoát có diện mạo đẹp trai hơn tôi, điều kiện trong nhà cũng tốt, tính tình cởi mở, tóm lại... các phương diện đều mạnh hơn so với tôi. Mặc dù bên ngoài không nói gì, nhưng việc cậu ta cướp đi Lưu Kiều vẫn khiến tôi luôn canh cánh trong lòng.”

“Sau đó, khi tốt nghiệp, cả ba chúng tôi cùng đăng ký vào một đoàn làm phim! Các phân đoạn trong bộ phim hầu hết đều được quay tại phim trường Tần Sơn, hơn nữa tôi và Phùng Khoát đều là người Tần Sơn, nên ăn ở đều rất thuận tiện.”

“Nhưng Lưu Kiều vốn không phải người Tần Sơn, cho nên được đoàn sắp xếp ở tạm trong khu nhà trọ Mỏ Dầu Số 2. Khi quay phim, ngày nào Phùng Khoát cũng sẽ tới chỗ Lưu Kiều ở qua đêm! Cho nên mỗi một ngày trôi qua, tôi đều rất khổ sở!”

“Sau đó có một ngày tôi uống chút rượu, trong lòng bị đè nén khó chịu, nên mới thừa dịp Phùng Khoát không ở đó mà đi tìm Lưu Kiều!” Vẻ mặt Lan Thư Bình hối tiếc nói: “Sau khi tôi giãi bày với Lưu Kiều lại bị cô ta chế nhạo một trận! Bởi vậy, trong cơn tức giận, tôi liền dùng dao… giết cô ta!”

“Ôi!?”

Không ngờ, trong lúc Lan Thư Bình đang nghiêm túc kể lại tình hình gây án thì Triệu Ngọc lại thình lình “ôi” một tiếng cắt ngang.

“Sao vậy đàn anh, anh ôi cái gì?” Lý Bối Ni bĩu môi oán giận: “Đang nghe tới thời khắc mấu chốt đấy!”

“Không phải!” Triệu Ngọc nhướng mày nói: “Phùng Khoát! Phùng Khoát... cái tên này...” Triệu Ngọc giơ tay chỉ thẳng vào Lan Thư Bình: “Tôi nhớ ra rồi, có phải Phùng Khoát là phạm nhân đã vượt ngục kia không? Kẻ mà tối hôm qua đã trốn khỏi nhà giam Vân Châu ấy?”
 
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.7 /10 từ 28 lượt.

Hiện nay, xe đạp điện được nhiều người dân lựa chọn do mang lại nhiều lợi ích cho sức khỏe. Được vận hành hoàn toàn nhờ năng lượng điện nên người dùng xe đạp điện sẽ không còn lo sợ sức khỏe bị ảnh hưởng bởi khí thải từ đông cơ xe gắn máy. Hơn nữa, với xe đạp điện, người dùng cũng có thể rèn luyện sức khỏe bằng cách chuyển đổi chế độ từ năng lượng sang chế độ đạp xe. Những kinh nghiệm về lựa chọn xe đạp điện và cách sử dụng được chia sẻ trên trang Xe Đạp Điện Yến Oanh chẳng hạn như rửa xe đạp điện xong không đi được, kinh nghiệm mua xe đạp điện rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích về xe đạp điện, xe máy điện giúp bạn có được lựa chọn đúng trong kinh doanh và tiêu dùng xe điện.

loading...
DMCA.com Protection Status