Duy nhất là em

Chương 79: Vài ba việc đôi tay ấy có thể làm

Translator: Nguyetmai

 Thời Cẩn xoay người lại, dựa lưng vào chiếc bàn phía sau, ánh mắt trong veo nhìn cô chăm chú: "Váy của em, có cần anh giúp không?"

Khương Cửu Sênh không nhịn được mà nhếch môi cười: "Giúp đỡ thế nào?"

Anh cất giọng nghiêm túc: "Khâu vết mổ là sở trường của anh đấy."

Khiêm tốn làm sao, sách giáo khoa của Đại học Yale thậm chí còn ghi phương pháp khâu vết mổ của Thời Cẩn đấy! Từ Thanh Bách dựa vào cạnh cửa, lắc lư hòm thuốc cầm tay: "Không có kim thêu, dùng kim khâu vết mổ được không?"

Thời Cẩn nhìn váy Khương Cửu Sênh: "Cũng được."

Thế này là phẫu thuật cho váy của cô à?

Khương Cửu Sênh có phần không nói nên lời.

Thời Cẩn nhận hòm thuốc, dịu giọng nói với Từ Thanh Bách: "Anh có thể ra ngoài không?"

Đúng là ăn cháo đá bát mà!

Từ Thanh Bách đóng cửa "rầm" một tiếng.

Khương Cửu Sênh cười khẽ, cảm thấy bác sĩ Từ quả nhiên là người thú vị.

Thời Cẩn xách hòm thuốc, đặt ghế trước mặt cô. Cô yên lặng nhìn anh, vẻ mặt tùy anh định đoạt.

Thời Cẩn giơ tay lên, vừa chạm tới cổ áo cô đã khựng lại.

Anh nói: "Mạo phạm."

Khương Cửu Sênh lắc đầu.

Lúc này anh mới cởi áo khoác giúp cô, để lộ chiếc váy rách eo dưới lớp áo dạ.

Cô đứng, anh ngồi, ánh mắt rơi lên vòng eo thon thỏ trắng mịn của cô. Hơi đi lên một chút, anh nhìn thấy hình xăm đóa hoa màu đen trông rất quyến rũ.

Anh nhìn chằm chằm vào hình xăm đó.

Khương Cửu Sênh giải thích: "Là vết sẹo phẫu thuật." Dừng một chút, cô nói, "Còn hình xăm có lẽ là kết quả của tuổi trẻ lông bông."

Tại sao lại là có lẽ?

Bởi năm mười sáu tuổi cô gặp tai nạn rồi mất trí nhớ, để lại một vết sẹo và hình xăm đến mình còn không rõ ý nghĩa ra sao.

Thời Cẩn gật đầu, hơi cúi người, ngón tay thon dài chạm lên chiếc váy bị rách của cô, cất giọng trầm thấp: "Là hoa Đồ Mi."

Anh cúi đầu.

Khương Cửu Sênh buông mắt nhìn xuống mái tóc đen nhánh và mềm mại được cắt tỉa hơi ngắn của anh. Trông kiểu tóc này rất bình thường, chẳng có điểm gì nổi bật, vậy mà lại hợp với khuôn mặt sắc sảo của anh, tăng thêm vẻ đẹp cho nó.

Đúng là người đẹp từ cốt tủy, dù không phải lần đầu gặp gỡ nhưng vẫn hút trọn mọi ánh nhìn.

Ánh mắt này càn rỡ quá, Khương Cửu Sênh dằn lại, dời mắt đi, cố gắng mềm giọng: "Bác sĩ Thời cũng biết ư?"

Lúc trêu ghẹo, cô thích gọi anh là bác sĩ Thời.

Thời Cẩn đột nhiên ngẩng đầu lên: "Vẻ đẹp của bước đường cùng." Anh nói, nhìn vào mắt cô, "Ý nghĩa của loài hoa đó là vẻ đẹp của bước đường cùng."

Khương Cửu Sênh kinh ngạc: "Bác sĩ Thời biết về hoa à?"

Trong ấn tượng của cô, Thời Cẩn là con người thiên về học thuật, mấy thứ phong nhã mà vô bổ như hoa lá thích hợp với dân văn vẻ hơn. Thời Cẩn thích hợp với dao phẫu thuật - món đồ lạnh tanh mà gọn ghẽ, là vật cứu giúp, cũng mang sức sát thương trí mạng.

Thời Cẩn lắc đầu: "Không biết nhiều, vừa hay biết loài hoa này thôi."

Ồ, thì ra anh thích hoa Đồ Mi, cô nhớ rồi.

Đúng là cái duyên cái số nó vồ lấy nhau, Khương Cửu Sênh nghĩ, khóe miệng không thể kìm được mà cong lên.

Thời Cẩn nhìn vết rách bên eo cô, đặt hòm thuốc lên đùi, tìm chiếc kim phẫu thuật nhỏ mảnh, chỉ khâu cũng là chỉ y tế, và một chiếc kéo y tế đầu nhọn.

Khương Cửu Sênh thầm nghĩ, có lẽ mỗi bác sĩ khoa Ngoại nào cũng dự trữ sẵn bộ dụng cụ thế này trong nhà.

Xử lý kim chỉ xong xuôi, Thời Cẩn ngẩng đầu, thông báo hết sức thỏa đáng mà lịch sự: "Anh sẽ cố hết sức không đâm vào em."

Khương Cửu Sênh muốn nói, đâm vào cũng không sao, cô bằng lòng mà. Nhưng cô làm sao nói mấy câu phòng túng này thành lời được, kết quả chỉ có thể gật đầu thôi!

Anh rũ hàng mi, chăm chú khâu váy cho cô. Chiếc kim thong thả lướt qua lướt lại theo ngón tay anh, trông động tác thật lịch sự, tao nhã.

Khương Cửu Sênh không am hiểu về khâu y tế, chỉ cảm thấy từng động tác của anh đẹp đẽ tuyệt vời, thích mắt vô cùng.

Cô cúi đầu, nhìn đến ngẩn ngơ, buột miệng nói: "Lúc anh phẫu thuật cũng thế này à?"

Thời Cẩn ngẩng đầu nhìn cô: "Thế nào?"

Tròng mắt anh đen thẳm, là sắc màu không hề có tạp chất. Khi anh nhìn chăm chú vào ai đó, con ngươi sâu hun hút đầy huyền bí, như màu trời sao giữa mùa hạ không thấy điểm tận cùng, điểm tô luồng sáng đẹp đẽ nhất.

Mang vẻ đẹp cấm dục mà cuốn hút.

Lời đã đến khóe môi, nhưng Khương Cửu Sênh kịp bắt lấy chút lý trí cuối cùng, chuyển thành: "Tập trung cao độ như vậy."

Thời Cẩn gật đầu: "Ừ, là thói quen nghề nghiệp." Anh lại rũ mắt, tay phải cầm kim khâu, tay trái cầm kéo y tế, quấn vài lượt rồi nhanh chóng thắt một cái nút đẹp đẽ. Sau khi cắt chỉ thừa, anh mỉm cười, "Xong rồi."

Khương Cửu Sênh liếc nhìn, quả nhiên không thấy đường khâu, nhìn từ xa cứ ngỡ là nếp váy.

Kì diệu thật đấy!

Thời Cẩn hơi buồn cười nhìn vẻ ngơ ngác của cô, giải thích: "Đây là khâu dưới da, cách khâu để lại vết sẹo nhỏ nhất."

Khương Cửu Sênh ngắm đi ngắm lại vẫn không thấy đường khâu.

Anh cúi đầu thu dọn dụng cụ: "Khâu khá khó." Thoáng ngập ngừng, "Nhưng vừa hay anh lại thành thạo."

Cô mỉm cười khen ngợi: "Bác sĩ Thời, anh giỏi quá đi mất."

Thời Cẩn ngẩng đầu, cười khẽ: "Cảm ơn."

Hình như anh vẫn luôn chờ lời khen này, đôi mắt phát sáng ngay tức thời, như thể muôn vàn ngôi sao lạc vào nơi đó.

Khương Cửu Sênh thấy buồn cười.

Anh đứng lên, nhìn váy cô: "Có lẽ cần phải xé một đoạn chân váy, chắc khoảng mười centimet."

Cô gật đầu, hỏi: "Cần em ngồi xuống không?"

"Không cần." Thời Cẩn dịch ghế đi, ngồi xổm trước mặt cô, cẩn thận nhấc gấu váy cô lên, để lộ bắp chân mảnh khảnh. Anh ngẩng đầu, nhìn cô nói, "Nếu xé hỏng, anh sẽ đền cho em."

Khương Cửu Sênh hoàn toàn chấp nhận: "Được."

Bởi vì là anh, nên có xé váy cũng không sao cả. Nếu là người khác, chắc chắn cô sẽ tặng một cú đạp thẳng chân rồi!

Động tác của anh rất dịu dàng, nhưng không thiếu phần nhanh chóng. Anh xé liền một mạch đúng mười centimet, quả nhiên là độ chính xác của bác sĩ khoa Ngoại, không hề sai lệch một ly nào.

Sau đó, anh xếp gấu váy vừa xé thành một đóa hoa, gài lên nếp gấp trên eo cô khi nãy. Chân váy sổ chỉ xòe ra, hệt như một đóa hoa chúm chím chưa nở, vừa hay tạo thành vẻ đẹp tự nhiên, tùy ý và phóng khoáng vô cùng.

Đôi tay xinh đẹp ấy đúng là không gì không làm được.

Khương Cửu Sênh cho rằng, nếu Thời Cẩn không phải bác sĩ khoa Ngoại, anh nhất định có thể trở thành nhà tạo mẫu, hoàn hảo cực kì.

Cô đứng thẳng người, giang hai tay tung làn váy lên và quay một vòng: "Đẹp không?"

Thời Cẩn gật đầu: "Rất đẹp."

Anh cười khẽ, đôi mắt đẹp tuyệt vời. Trái tim Khương Cửu Sênh cũng dần loạn nhịp, cô thốt lên mà không hề suy nghĩ: "Thời Cẩn."

"Hử?"

"Em..."

Lời vừa đến khóe miệng, cánh cửa không khóa bất chợt được đẩy ra.

"Sênh Sênh!" Tô Khuynh hấp tấp chạy tới.

Sự can đảm mới dấy lên trong Khương Cửu Sênh lập tức tan biến. Cô vừa chán nản lại tiếc nuối, cúi đầu không nhìn Thời Cẩn nữa.

Bấy giờ Tô Khuynh mới phát hiện còn người khác trong phòng, kinh ngạc vô cùng, ánh mắt lướt qua lướt lại mang theo ý dò xét: "Anh này là?"
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.5 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi đã biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học văn 12 chẳng hạn như 10 dang cau hoi doc hieu thuong gap giup ban an tron 3 diem, phan tich nhan vat chien trong nhung dua con trong gia dinh sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn từ lớp 6 đến lớp 12 của bạn.