Giường anh chia em một nửa

Chương 275 : Chương 275

Chương 275 TÔI CÓ NGƯỜI YÊU RỒI

Trần Hề, chúng ta chia tay đi.

Chia tay đi, Trần Hề.

Cách sáu năm, Trần Ân Tứ vẫn nhớ giọng Tần Kiết khi nói hai câu ấy.

Bình thản.

Chậm rãi.

Ha!

Xem kìa, đã qua sáu năm rồi.

Cô vẫn không quên, mọi chuyện như thể mới xảy ra hôm qua.

Trần Ân Tứ khẽ cười, giơ ly rượu lên, uống cạn rượu vang trong ly.

Cô lại rót cho mình thêm ly nữa, vừa rồi nhớ lại chuyện sáu năm trươc, cô đã uống không ít, giờ rượu đã hơi ngấm, cô sơ ý làm làm rượu vương ra tay, ướt cả miếng băng dán trên đầu ngón tay.

Cô rút giấy ăn, thấm rượu trên miếng băng rồi cụp mắt cười tươi tắn.

Nói xem, anh là người thế nào đây.

Lúc đối tốt với cô, thì muốn lấy mạng cô.

Lúc vứt bỏ cô, cũng từ từ muốn lấy mạng cô.

Đúng thế, từ từ... Trần Ân Tứ chậm rãi nhấp rượu, nhướng mắt nhìn cửa kính trước mặt, bên ngoài là muôn vạn ánh đèn, song cô dường như lại thấy cô bé một thân một mình ngồi trước khu chung cư năm ấy.

Lúc mới chia tay, cô cũng không đau khổ lắm, đi từ Thượng Hải đến Thẩm Quyến, bị người quản lý lúc bấy giờ mắng cho một trận té tát và bị đóng băng hoạt động nửa năm.

Lúc ấy cô cũng dành dụm được chút tiền, mất tình yêu mất công việc, song không đến nỗi rơi vào tình cảnh quá thảm hại, cô về Bắc Kinh, thuê một nhà trọ nhỏ ở vành đai 5, bắt đầu làm quen với cuộc sống một mình.

Tháng đầu tiên, cô vẫn không cảm thấy gì lắm.

Tháng thứ hai, Bắc Kinh chuyển mùa, cô bị cảm, sốt cao nằm liệt trên giường, chẳng ai hỏi han, chẳng hiểu sao cô lại nhớ đến anh, có lẽ là sốt đến mụ mị đầu óc, loạng choạng bò xuống giường, mở cửa ra, mò mẫm tìm trên tay nắm hồi lâu, vẫn chẳng thấy chiếc túi nilon trắng đựng thuốc hạ sốt đâu cả, về sau cô mới nhận ra mình sốt đến mụ mẫm cả thần trí, cô đã không còn ở nhà anh nữa, bèn ngồi xuống đất, ôm lấy cánh tay.

Đó là lần đầu tiên cô nhớ anh từ sau khi chia tay.

Tối hôm ấy cô một mình bắt xe đến bệnh viện, một mình xếp hàng đăng ký cấp cứu, một mình đi lấy thuốc, một mình treo bình truyền, sau đó cô mới nhận ra, cô và anh đã thật sự chia tay, chia tay được hai tháng rồi.

Lần thứ hai cô nhớ anh da diết là cuối hè đầu thu, cô ngủ trưa đột nhiên tỉnh giấc, cứ thấy mình đã quên mất gì đó mà nghĩ mãi không ra, mãi tới khi chiều xuống, bầu trời Bắc Kinh bị nhuộm thành đỏ thắm, cô mới nhớ ra, hôm nay là ngày cô và anh quen nhau một năm trước.

Bạn biết không?

Nhớ một người, không có một lần hai lần, chỉ có không lần nào và vô số lần.

Năm tháng đằng đẵng, cô luôn nhớ đến anh.

Trông thấy chữ Tần có thể nhớ đến anh, thấy Thượng Hải có thể nhớ đến anh, thấy chồng chưa cưới có thể nhớ đến anh, thấy bạn trai cũ có thể nhớ đến anh, nửa đêm nằm trên giường lướt Weibo, thấy một câu nói lừa tình cũng có thể nhớ đến anh, đeo tai nghe nghe nhạc, nghe đến câu nào đó đầy cảm xúc cũng có thể nhớ đến anh...

Thật ra cô rất may mắn, khi ngỡ rằng mình sẽ bị người quản lý chèn ép mãi mãi thì gặp được Lục Tinh. Lục Tinh giúp cô hủy hợp đồng, giúp cô ký kết với một công ty quản lý tốt hơn công ty cũ gấp trăm lần, Lục Tinh chỉ quản lý một nghệ sĩ là cô.

Cô lại bắt đầu bận rộn, bấy giờ cô bắt đầu hot lên, người theo đuổi rất đông, cô đi đến đâu cũng được tặng hoa và quà tỏ tình, song cô chẳng vừa mắt ai cả.

Lục Tinh cười mắng cô kén chọn, nói cô yêu cầu quá cao, cô cười đáp mình là tiên nữ giáng trần, người phàm sao xứng nổi.

Trong số những kẻ theo đuổi cô, có một người Lục Tinh vô cùng ưng ý, là cháu nhà đại gia có vai vế chính trị, nhưng không phải hạng dốt nát vô học, trái lại còn có hai bằng tiến sĩ, còn trẻ đã đạt được nhiều thành tựu, cư xử cũng lịch thiệp lễ độ, tóm lại nói như lời Lục Tinh là, vạn người chọn một, một mối khó kiếm.

Người đó theo đuổi cô bốn năm, suốt bốn năm, ngay cả lúc cô bị toàn bộ cư dân mạng chửi là ngủ với tay to trong giới giải trí, đạo diễn nổi tiếng và diễn viên đang lên, anh ta cũng không hề bỏ cuộc. Lục Tinh thấy cũng không đành lòng, hết thẳng thừng tới ngấm ngầm tác hợp cho cô và người ấy.

Cô từ chối người ấy suốt bốn năm mà không dứt nổi, cuối cùng vào lúc cô sa sút nhất, bị tất cả cư dân mạng chửi rủa thê thảm nhất, người ấy đã cầu hôn cô, khiến cô vô cùng cảm động, chỉ mình cô biết, lúc ấy cô suýt nữa đã gật đầu, suýt nữa nhận chiếc nhẫn ấy, suýt nữa đã lấy chồng, nhưng cuối cùng cô vẫn nói câu xin lỗi.

Người ấy không cam lòng, cũng không chịu bỏ cuộc, tuyên bố càng khó càng tiến tới.

Cô thực không nỡ để người ấy lãng phí thời gian với mình nữa, chẳng hiểu sao lại nói một câu, "Tôi có người yêu rồi."

Đối phương là người gia giáo, nghe câu này cũng không ép uổng cô, tuy yêu mà không có được, song cũng không hề vì yêu sinh hận, bèn chào từ biệt cô.

Sau khi người kia đi rồi, Lục Tinh nấp bên cạnh chạy đến hỏi cô, "Ân Ân, em có người yêu rồi à? Sao trước giờ chị không biết?"

Cô cười nói, "Không có đâu, em gạt anh ta đấy."

Nói xong câu ấy, trong đầu cô hiện lên hình ảnh Tần Kiết.

Đó là lần đầu tiên cô nhớ đến anh, từ sau khi theo Lục Tinh.

Cô cứ ngỡ mình bận rộn thì sẽ không nhớ đến anh nữa, nhưng đến lúc ấy mới phát hiện, không phải cô không nhớ đến anh nữa, mà là đã đặt anh vào đáy lòng, không để bản thân chạm đến nữa.

Hơn bốn năm, hơn một nghìn ngày đêm, anh và cô không hề liên lạc, nhưng hôm ấy ngoái đầu nhìn lại, cô chợt hiểu trong bốn năm này, người theo đuổi cô nhiều như thế, cũng không phải không có kẻ thật lòng thật dạ, nhưng cô không vừa mắt một ai, là bởi vì anh.

Hơn bốn năm, cô mới nhận ra mình yêu anh.

Lúc chia tay, cô chưa hiểu thế nào là yêu, rất lâu rất lâu sau khi chia tay cô mới yêu.

Chính vì yêu, nên từ lúc đó trở đi, trông thấy chữ Tần, cô lại giận đến nghiến răng nghiến lợi, trông thấy Thượng Hải, cô lại giận đến nghiến răng nghiến lợi, trông thấy chồng chưa cưới, cô lại giận đến nghiến răng nghiến lợi...

Vì yêu nên khi anh và cô bỗng dưng bị đám cư dân mạng gán ghép với nhau, trông thấy câu "không phải cô ấy, không tái hợp" của anh, cô đã nổi giận đùng đùng.

Vì yêu nên cô không để bản thân cứ thế được chăng hay chớ mà trượt dài nữa, cô muốn nhận đóng "Sinh mệnh", muốn làm việc có ý nghĩa, muốn sống thật tốt.

Vì yêu nên cô mới không thể thoải mái được.

Cô giận anh, rõ ràng người tán tỉnh trước là anh, sao anh lại là người buông tay trước?



Sao anh không đợi cô thêm...

Vì yêu nên khi anh nói, Trần Hề, cho anh theo đuổi em lần nữa được không, cô vừa vui mừng vừa sợ hãi. Cô muốn quay đầu, song lại sợ giẫm vào vết xe đổ.

Bởi không ai biết được, kẻ vẫn luôn miệng nói không bao giờ cần tới tình yêu như cô, rốt cuộc yêu anh đến nhường nào.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.2 /10 từ 24 lượt.

Powered by Phap Hay

loading...
DMCA.com Protection Status