Hẹn kiếp sau gặp lại chàng

Chương 36: Xem mắt



"An Tố! Cô nói đi, tối qua có vẽ ký túc xá lúc mấy giờ? Không chỉ hôm qua mà còn tuần trước nữa, có phải cô qua đêm ở ngoài một mình hay không?" Mẹ nuôi marig: "Cô nhìn cô kia! Mới ra khỏi tầm mất của tôi và cha cô mà đã không biết xấu hổ vậy rồi, cô có còn biết mình là một đứa con gái hay không hả?"

"Mẹ, tối qua con có việc, tuần trước thì con cô nhi viện." Tôi mở miệng giải thích.

"Cô bớt nói nhảm đi!" Mẹ nói ngāt lời tôi: "Nếu không nhờ Nhân Nhân lo lắng cho cô và nói cho chúng tôi biết tình hình gần đây của cô, chúng tôi cũng không biết cô lại không đứng đắn như vậy!"

Tôi nghiêng đầu nhìn thoảng qua An Nhân và thấy cô ta đang nhìn tôi một cách đầy đắc ý.

An Nhân lo lâng cho tôi?

Cô ta mách léo tôi thì có.

"Ha." Lúc này, cha nuôi bỏng cười mua một tiếng: "Thực ra cô muốn đi đâu, tôi và mẹ cô cũng không lo được, nhưng dù sao trên danh nghĩa cô cũng là con gái của nhà họ

An chủng tôi, nếu có làm chuyện gì không sạch sẽ thì người mất mặt cũng là chúng tôi."

Trên danh nghĩa là con gái nhà họ An.

Người mất mặt là chúng tôi.

So với lời trách cứ rát cố bỏng họng của mẹ nuôi, cha nuôi càng khiến lòng tôi rất lạnh.

"Xin lỗi, con sai rồi." Tôi củi đầu, mặt không cảm xúc

"Cô cũng biết cô sai à" Mẹ nuôi đột nhiên ném một tờ giấy vào tay tôi: "Đừng có dở ông dở thằng ở ngoài đường nữa, tôi đã tìm một người đàn ông đáng tin cậy cho cô, cô lo mà đi xem mắt đi."

Xem mất?

Tôi ngây người.

Tôi còn chưa tốt nghiệp đại học đã phải đi xem mất ư?

"An Tổ, đối phương là con trai cấp trên của tôi, cô nghiêm túc một chút cho tôi." Cha nuôi cảnh cáo,

Lòng tôi nặng trĩu,

Tôi còn đang thắc mắc vì sao cha mẹ nuôi, người luôn mặc kệ tôi sống chết ra sao lại đột nhiên quan tảm đến tôi. Hóa ra kề cà hồi lâu, họ chỉ muốn dùng tôi để ninh bợ cấp trên.

Tội giơ tờ giấy trong tay lên, trên đồ có ảnh và thông tin của người đàn ông.

Đã ba mươi lăm tuổi.

Người này cũng hơi già rồi thì phái?

Nhưng đối phương thực sự là con trai của chủ tịch công ty cha nuôi, mặc dù hơi già tí nhưng trông rất đứng đán, đối với nhiều cô gái thì cũng là đối tượng kết hôn khá ổn.

Người như vậy lại muốn xem mặt với một sinh viên đại học như tôi ư?

Nhìn thế nào cũng thấy kỳ quái.

Cha mẹ nuôi dặn dò việc xem mất rồi rời đi ngay, trong phòng khách chỉ còn tôi và An Nhân

An Nhân nhìn tỏi và giả vờ mim cười: “Cha mẹ thương chị thật đấy, còn tìm cho chị. một người đân ông tốt như vậy. Nhắc tới mới nhớ, chị nên cảm ơn tôi vì tôi đã kiến nghị cha mẹ giới thiệu chị cho con trai chủ tịch Trường.”

Đặc biệt kiến nghị với cha mẹ?

Tôi không thể không nhìn An Nhân.

"Sao cô lại đột nhiên quan tâm đến tôi?" Tôi thờ ơ hỏi.

Trên mặt An Nhân lộ ra vẻ lũng túng, nhưng ngay sau đó lại cười đầy vô tội.

"Không phải vì em sợ chị bị anh Tiết Phong lừa gạt à? Dù sao thì chị cũng biết là người

như anh Tiết Phong sao có thể thích chị được? Anh ấy cũng chỉ chơi đùa với chị mà thôi, chơi chân rồi đó. Tôi lo lắng cho chị nên mới tim một người đàn ông đáng tin cậy, giúp chị sởm thoát khỏi bể khổ của anh Tiết Phong"

Quả nhiên là vì Tiết Phong.

An Nhân đã quen thôi cái gì cũng phải xu sắc hơn tôi từ nhỏ, bây giờ thấy tôi "bám lấy" Tiết Phong, người mà cả cô ta muốn cũng không dám nghĩ tới, cô ta nào sẽ nuốt giận vào bụng chứ.



"Thật sao?" Tôi cười nhạo một tiếng: "Tôi cứ tưởng có thấy tôi gần gũi với Tiết Phong nên mới đố kị, rồi cố tình làm như vậy?

Tôi nói rất thẳng thừng khiến An Nhân không giữ nổi nu cười trên mặt mình nữa.

Ngay sau đó, cô ta thôi cái điệu cười dối trá và cười khẩy: "Đố kị? An Tố, chị có gì khiến tôi phải đổ kị? Tôi nói rồi, Tiết Phong cũng chỉ chơi đùa với chị mà thôi, chị tự đề cao bản thân thế à?"

Khi thấy An Nhân lộ mặt thật, tôi cười mia:

"Vậy hả? Nếu có thực sự nghĩ vậy thì còn vội vàng giới thiệu đàn ông cho tôi để làm gi? Không biết còn tưởng cô là chó cùng rứt giậu."

"Chị!" An Nhân tức giận đến nỗi nhăn mặt, nhưng không biết lại nghĩ tới điều gì đó mà nở nụ cười đắc ý: "An Tổ, lẽ nào chị không thấc mặc tại sao với người như chị mà con trai chủ tịch Trương người ta lại muốn đi xem mắt với chị há?"

Tôi cau mày, không trả lời.

"Đó là vi người đàn ông này có bắt tự khác vợ." An Nhân châm chọc: "Mấy năm trước vợ anh ta bị anh ta khác chết rồi, thầy bói nói anh ta phải kết hôn với một người phụ nữ có bát tự thuần âm mới được. Vì vậy, An Tố, chị nên cảm ơn ngày sinh của chị đã giúp được đôi chút cho chị trong đời này."

Tôi đờ mặt ra.

An Nhân không chỉ nói về chuyện lần nầy, mà còn về chuyện tôi được nhận nuôi,

Năm đó, nhà họ An nhận nuôi tôi là vì An Nhân yếu ớt dễ bệnh từ nhỏ, đạo sī nói cô ta dinh phải tà khí, chỉ có nhận nuôi bé gái có bát tự thuần âm làm chị em với cô ta mới có thể gánh tà khí giúp cô ta.

Thể là nhà họ An tìm được tôi.

Không biết là trùng hợp hay do gã đạo sĩ nói đùng mà từ sau khi tôi vào nhà họ An, An Nhân không còn bị ốm nữa,

Tôi nhìn An Nhân, mặt không cảm xúc: "Cô nói xong chưa?"

Khi thấy trong mát tôi có chút tức giận, An Nhân bây ra điều bộ của kẻ chiến thắng và nói: "An Tố, hãy hưởng thụ buổi xem mắt ngày mai đi."

Cô ta nói xong rồi đác chỉ rời đi.

Ngay sau khi An Nhân rời đi, me nuôi Lâm Nhã Lan đã cầm một bộ váy đi tới.

"Tổ Tổ, hôm nay cô ở nhà, ngày mai đi gặp con trai của chủ tịch Trương. Cái váy này là của em gái cô, có mặc thử xem." Mẹ nuôi đi tháng vào vấn đề chính.

Tôi cau mày.

"Mẹ, con không muốn đi xem mắt với anh ta, con mới học đại học năm ba..."

"An Tố, cô không rõ tình hình phải không? Người ta là con trai của sếp cha cô, khi nào thì tới lượt cô kén cá chọn canh hả?"

Khi thấy sắc mặt không kiên nhẫn của mẹ nuôi, lòng tôi nguội lạnh.

"Mẹ, con không có kén cá chọn canh, con thực sự..”

"Được rồi, An Tố!" Mẹ nuôi lại ngắt lời lần nữa: “Nhà họ An chúng tôi nuôi cô đã nhiều năm, lẽ nào cô cứ ích kỷ thế à? Dạo gần đây là thời điểm then chốt để thăng chức của cha cô, dù cô có muốn qua loa thì cũng phải đi cho tôi. Đừng quên rằng không có chúng tôi, cô cũng chỉ là một đứa mồ côi không có gì mà thôi!"

Lại là kiểu ràng buộc đạo đức này.

Từ nhỏ đến lớn, mỗi khi gặp chuyện gì tôi không muốn làm, cha mẹ nuôi sẽ luôn nói rằng chúng tôi nuôi cô nhiều năm như vậy, cô không thể vong ân phụ nghĩa.

Chẳng lẽ không có máu mủ, cái gọi là công ơn nuôi dưỡng chỉ là một giao dịch thôi sao?

"Được, con đi" Tôi cúi đầu, cắn môi đáp.

Dù sao cũng chỉ là đi gặp mặt mà thôi, không có nghĩa phải làm gì gì đó với người đàn ông kia, chẳng qua là hoàn thành sứ mệnh thôi mà.

"Vậy còn được." Mẹ nuôi lập tức vui vẻ ra mặt: “Ngoan, Tổ Tố, đối phương có điều kiện rất tốt, nếu cậu ta thực sự vừa ý con thì cũng là may mắn của con."

May mắn của tôi?

Ha.

Là cuộc mua bán có lợi cho bà và cha nuôi thì đúng hơn.

Tôi lười phải trả lời mà chỉ âm thầm cầu nguyện...

Mong trời phù hộ, đừng để Tiết Xán biết con đi xem mắt với người đàn ông khác, bằng không thì con cũng không biết mình sẽ chết như thế nào.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 479 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn các bài nhạc Phật giáo hay của các nhạc sĩ, ca sĩ nổi tiếng từ trang nhạc Phật giáo chẳng hạn như hoa tau nhac niem phat organ dai 3h, nhac thien tinh tam doi se an lac neu ta biet tha thu va buong bo moi những giai điệu âm nhạc Phật giáo giúp bạn giải tỏa căng thẳng, tịnh tâm hơn, rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.