Kết hôn âm dương

Chương 12: Nghi ngờ đầy rẫy



Tên Bạch Vô Thường lấy ra một cuốn sách, và sau khi lật qua lại một vài lần, hắn ta ngước mắt lên và nói với tôi, "La Hy, nhân sĩ Đan Quảng Thành, không nằm trong khu vực chúng tôi phụ trách, cũng không phải trong danh sách sinh tử. Chẳng nhẽ cô chết oan?"

Tôi mau chóng trả lời không phải.

Hắc Vô Thường cái người đã xích tôi lại nói: "Người chết oan chỉ có thể được đưa đến thành oan khuất, nếu bị lưu lạc bên ngoài chúng sẽ trở thành cô hồn dã quỷ."

Hắn ta thở dài và nói: "Quay về hàng đi"

Nói đoạn, hắn ta ném sợi xích sắt vào các nhóm linh hồn kia, và một lực kéo tương đối lớn tác động tới cổ tôi, kéo tôi vào nhóm linh hồn đó.

Nhưng ngay khi tôi sắp rơi vào hàng, một cánh tay bất ngờ nắm lấy đầu dây bên kia và kéo tôi giật ngược trở ra.

Là hắn?

Khi nhìn thấy tôi,hắn vừa như tức lại vừa như cảm thấy nực cười hỏi tôi: "Tại sao cô lại chết? Chẳng phải tôi đã đe dọa Từ gia và bắt họ buông tha cô sao? Tại sao cô vẫn chết? Người nhà họ Từ thực sự không hiểu hay sao?"

Tôi tức đến mức run cả người: "Anh đã giết tên Nhị Cẩu Tử nhà họ và khiến tôi không thể rời đi, làm cho bà già nhà họ Từ bị bức đến phát điên, chó cùng rứt giậu, liền sau đó bà ta đẩy tôi xuống từ đỉnh núi!"

Hắn cau mày: "Tôi không giết ai cả."

"Vậy tên đó tại sao lại chết?"

Hắn quay đầu lại và liếc nhìn nhóm linh hồn mới đến: "Đây là linh hồn chết mới nhất ở Đông Thành Từ gia trại?"

Tôi tưởng hắn hỏi tôi, nhưng đôi Hắc Bạch Vô Thường đi lên và trả lời, " Vâng!"

Ngay sau đó,hắn nói với tôi, "cô đến nhìn xem. Có tên Nhị Cẩu Tử đó không?"

Tôi bước tới, nhìn từ đầu tới cuối không thấy một khuôn mặt quen thuộc nào, liền quay lại lắc đầu và bảo rằng không có.

Hắn lại hỏi: "Cô có chắc chắn rằng "Nhị Cẩu Tử" mà cô nói thực sự đã chết?"

Tôi gật đầu và nói: "Đúng vậy, người đó đã tắt thở ngay trước mắt tôi. Mặc dù tôi chưa từng chạm vào xác của hắn, nhưng mẹ Từ Dương đã kiểm tra xác chết. Bà ta cần gì phải nói dối. Hơn ai hết, bà ta lại đang rất muốn đưa tôi đi khỏi, để tránh anh làm hại gia đình họ nữa kìa"

Lúc này tôi mới nhớ ra một điều: "Đúng rồi, cái khúc gỗ nhỏ mà tôi đưa cho anh ngày hôm đó rốt cuộc là cái gì?"

Hắn hỏi, "Cô chưa thấy nó?"

Tôi lắc đầu.

Hắn đưa tay ra, trong tay là khúc gỗ nhỏ đó, rồi đưa lại cho tôi.

Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy rõ ràng khúc gỗ nhỏ đó. Hóa ra đó là một ống tre, sau khi mở nó ra, bên trong là một mảnh giấy nhỏ. Trên mảnh giấy một hàng chữ được viết như một học sinh tiểu học, loằn ngoằn, nhưng cũng coi là rõ ràng.

"Thay tôi giết hết cả nhà họ Từ!"

Quả nhiên là vậy!

Cái gì mà chỉ cần đưa khúc gỗ này cho tên quỷ này, hắn sẽ bảo vệ tôi an toàn rời khỏi Từ gia?

Mà trong số tám chữ này, làm gì có từ nào đề cập đến tôi?

Chỉ có tôi ngu ngốc khi cho rằng tất cả những gì Ôn Như Ca đã làm là để giúp tôi. Thật ra ngay từ khi bắt đầu, cô ta đã chỉ coi tôi là vật hiến tế.

Tôi hỏi hắn: "Nếu đây là hiến tế, có phải sau khi giết cả nhà Từ gia, sau đó anh cũng sẽ giết tôi?"

Hắn nói: "Nếu chỉ dựa theo việc hiến tế mà nói, sau khi ăn hết đồ hiến tế thì lúc đó mới bắt đầu hoàn thành giao ước. Nhưng mà cô không cần lo lắng, tôi cũng không phải loại tán tận lương tâm như thế"

"Hiến tế?" Hắc vô thường đứng bên cạnh hắn ngạc nhiên hỏi đoạn: " đại nhân, rốt cuộc là người như thế nào, mà có thể đưa ngài tới nhân gian?"

"Chỉ là một kẻ vô danh tiểu tốt, không có gì đáng nhắc đến" Lông mày hắn không động đậy lấy một cái, liền tay với lấy sợi dây đang xích cổ tôi và nói với hai vị Hắc Bạch Vô Thường, "linh hồn sống này, tôi sẽ mang cô ta đi."

Hắc Vô Thường ngạc nhiên nói: "Ngài đang nói cái gì vậy, thưa ngài? Đây rõ ràng là một linh hồn đã chết!"

Hắn hỏi, "Tên cô ta có nằm trong quyển sinh tử không?"

Hắc Bạch Vô Thường nhìn nhau: "Không có."

"Không có, vậy là linh hồn sống rồi!" nói đoạn, hắn phất tay áo, trước mắt tôi đen xì, bị hắn giấu trong tay áo, tiếp đó cũng không biết là qua bao nhiêu thời gian, đợi hắn rũ tôi từ tay áo ra, tôi đã đang nằm trong sơn cốc rồi.

"Đau!" tôi khẽ động đậy, tôi thấy toàn thân đều đau nhức không chịu được.

Hắn nhét một viên thuốc vào miệng tôi và thì thầm, "thịt nát xương tan, đương nhiên là sẽ có cảm giác như vậy đấy"

Tôi hỏi hắn đang cho tôi ăn gì. Hắn nói đó là thuốc giảm đau. Sau khi uống, tôi sẽ không cảm thấy đau trong bảy ngày. Sau đó,hắn giúp tôi nắn lại những phần xương bị gãy, rồi cho tôi uống một viên linh đan nữa, và nói rằng khi tác dụng của viên thuốc giảm đau mất dần, xương của tôi sẽ vừa hay lành lại.

Sau khi xong xuôi mọi chuyện, tôi hỏi hắn có phải "quỷ sai" không?

Hắn nói không phải.

Tôi nói, "Nhưng tôi thấy Hắc Bạch Vô Thường đều nhất mực cung kính với anh, lại còn gọi anh là đại nhân, rốt cuộc anh là ai?"

Hắn trả lời thắc mắc của tôi rằng hắn họ Âm, được xếp hạng thứ mười hai trong số các đồng bối của hắn, và mọi người gọi hắn là Âm Thập Nhị.

Tôi biết rằng đây không phải là tên thật, nhưng hỏi thêm mấy lượt cũng chẳng ăn thua, xem ra đó là một điều cấm kỵ, thế là cũng không hỏi thêm gì nữa.

Tiếp đó tôi hỏi hắn định làm gì với mối quan hệ giữa chúng tôi?

Hắn không nói, mà yên lặng nhìn chằm chằm vào tôi hồi lâu, tôi tự hỏi hắn đang nghĩ gì. Có lẽ hắn đang suy nghĩ làm sao để đưa tôi trở lại địa ngục, hoặc là ám lấy tôi, hoặc có thể sẽ để tôi đi?

Khi tôi đang thấp thỏm chờ đợi, hắn đột nhiên nói: "Hôm qua khi tôi đến Từ gia, tôi phát hiện Từ gia oan khí nặng nề. Có vẻ như các oan hồn đều đang tụ lại một mối. Quả nhiên tôi đã thấy những cỗ quan tài trong tầng hầm nhà họ. Tôi vốn định triệu tập các vong linh và hỏi họ xem chuyện gì đã xảy ra, nhưng khi mở nắp quan tài ra tôi nhìn thấy... "

Tôi tò mò hỏi: "Anh đã tìm thấy gì?"

Hắn nói: "Lưỡi và ngón tay cái của những người phụ nữ đã chết đều bị cắt đứt!"

Tôi ngạc nhiên: "Tại sao lại như vậy?"

Âm Thập Nhị nói: " Từ gia đã làm vậy vì họ sợ rằng những người đàn bà này sẽ kiện họ khi đến địa ngục."

"Vậy tại sao bọn họ cắt ngón tay cái của những người đó?"

"Họ sẽ không thể cầm bút được nữa sau khi họ bị cắt ngón tay cái. Hầu hết người ngày nay đều biết chữ và họ có thể viết nếu họ không thể nói. Từ gia làm như vậy, là để những người phụ nữ kia có oan khuất mà không thể làm gì được!"

Tôi nghe xong chậc chậc lưỡi: "Thật tàn nhẫn!"

Nói xong, hắn nói với tôi: "Từ Gia có oan hồn, công việc của tôi là đi điều tra cho rõ ngọn ngành. Nhưng ở đó quá nguy hiểm, đem theo cô không được tiện lắm. Cô xem giờ tôi kiếm một chỗ an toàn gần đây rồi sắp xếp cho cô, hay đưa cô về nhà cô rồi quay lại xử lý việc này?"

Ngữ điệu hắn ta bình tĩnh, nhưng không hiểu sao mí mắt tôi cứ giật liên hồi. Nếu như tối qua hắn còn là một kẻ hung hãn xé nát lão cương thi như băm rau bắp cải, thì nay lại nhẹ nhàng mây bay thế này, mà lại làm tôi có chút hoài nghi, cứ cảm thấy hắn sẽ đưa tôi đi, rồi quay lại Từ Gia đại khai sát giới...

Tôi chẳng dám nghĩ tiếp, cố gắng nắm lấy tay áo hắn: "việc này, có cần phải điều tra không? Không phải người nhà họ Từ đã giết mấy cô gái ấy hay sao?"

"E rằng chẳng đơn giản đến thế!"
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.3 /10 từ 10 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp chẳng hạn như 4 cau than chu nen thuc hanh moi ngay thich giac hanh hay nhat, long ton kinh phat vo bien b tt thich chan quang những bài giảng pháp này rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.