Lấy chồng quyền thế

Chương 483: Hi vọng lại lóe lên


Quản lý ngân hàng lễ phép kính cẩn cúi người chào, mỉm cười nói: “Lâm tiểu thư, vì buổi sáng chúng tôi phải cập nhật hệ thống khoảng nửa tiếng, phiền cô chờ một lát. Làm lãng phí thời gian quý giá của cô, tôi thật ngại quá!”

“Được, không vấn đề.” Quản lý Phương đi vào họp, Lâm Thiển kiên nhẫn ngồi chờ ở phòng VIP.

Một lát sau, Cố Nam Hách cùng trợ lý đi vào. Anh ta vừa đi vừa nghe điện thoại, có vẻ rất lo lắng. “Cái gì? Ngày mai đã phải họp rồi mà bây giờ anh nói với tôi là không có địa điểm, anh đang nói đùa à?”

“Quản lý Châu, tôi nhắc đi nhắc lại về chuyện địa điểm, anh đều nói không thành vấn đề. Đến sát ngày anh nói một câu không có hội trường, anh muốn tát vào mặt tôi, hay là tự tát mặt mình?”

“Tôi không muốn nghe những chuyện này. Trong vòng mười phút mà không giải quyết được thì anh thu xếp đồ đạc đi.” Lâm Thiển chưa từng thấy Cố Nam Hách nổi nóng như vậy. Trước kia Cố Nam Hách ỷ vào Cố Thành Kiêu, quản lý công ty cà lơ phất phơ, dăm ba hôm lại tụ tập bạn bè. Mỗi lần nhìn Cố Nam Hách, Lâm Thiển đều thấy cậu ta có bộ dạng an nhàn hưởng lạc. Hôm nay trông cậu ta khá chuyên nghiệp, ăn mặc chỉnh tề, thắt cà vạt, còn có trợ lý đi bên cạnh. Bộ dạng trưởng thành nề nếp này trông rất có dáng lãnh đạo. “A, trùng hợp thể, sao chị cũng ở đây?” Cố Nam Hách nhìn thấy Lâm Thiển, chủ động ngồi xuống bên cạnh cô, “Chị đến có việc sao?” “Ừ, tôi đến lấy đồ.”

“Khéo thật, em cũng vậy.”

“Tổng giám đốc Cổ thật biết đùa. Người đến đây không phải là cất đồ thì chính là lấy đồ.”

“Ha ha, cũng phải.” Không biết Cố Nam Hách vô tình hay cố ý mà vẫn lầm bầm mắng người, “Chút chuyện nhỏ cũng không làm xong, còn muốn tôi giao chuyện lớn cho anh? Nằm mơ đi!”

Cố Nam Hách quay sang nhìn trợ lý, “Sợ là quản lý Châu xử lý không xong, cậu suy nghĩ xem có cách gì đi.”

“Dạ? Chuyện này...” Quá đột ngột, trợ lý nơm nớp lo sợ, không biết phản ứng thế nào.

“Cả đám vô dụng, cút sang một bên! Đừng để tôi nhìn thấy các người!” Trợ lý vội vã rút lui, đi một mạch đến chiếc xe đỗ bên đường, nhưng lại không dám lên xe, chỉ đứng ở cửa xe chờ.

Lâm Thiển nhìn bộ dạng đáng thương của trợ lý ở bên ngoài rồi quay sang hỏi Cố Nam Hách, “Chuyện gì vậy?”

“Ngày mai có một hội thảo nhỏ, người diễn thuyết là thầy giáo cũ của em. Chủ yếu là muốn bồi dưỡng kiến thức cho cán bộ cao cấp trong công ty. Ai dè hôm nay đột nhiên anh ta báo với em không có hội trường. Thầy của em sẽ đến tối hôm nay, địa điểm khách sạn còn chưa tìm được, chẳng phải giỡn chơi sao?” Lâm Thiển linh hoạt hỏi: “Cậu có yêu cầu gì về địa điểm không?”

“Không yêu cầu nhiều lắm đâu. Sáng một cuộc, chiều một cuộc, mỗi lần khoảng sáu mươi người, buổi trưa có tiệc buffet. Em yêu cầu có cao lắm không?”

“Không cao không cao! Tôi chẳng những có thể cung cấp tiệc buffet trưa mà còn lo được cả bữa tối, hai lần giải khát giữa giờ, địa điểm có thể chứa được hơn trăm người, rất rộng rãi, còn có màn hình trung tâm rất lớn, lại ở trung tâm thành phố, hàng năm sao. Có đủ cấp bậc không?”

“Hả?”

“Sảnh VIP ở khách sạn Khải La, nguyên cả ngày mai, còn miễn phí một đêm nghỉ.”

Mắt Cố Nam Hách sáng rực lên, “Thật sao?”.

“Thật 100%! Không dám giấu cậu, đây vốn là địa điểm thuê để phục vụ cho Bất động sản Phong Việt. Nhưng gần đây phát sinh chút chuyện nên Bất động sản Phong Việt hủy hợp đồng. Nhưng địa điểm tội thuê rất tốt, tất cả đều được chuẩn bị xong.” Cố Nam Hách cười hì hì, vươn tay ra cầm tay Lâm Thiển, cảm động đến rơi nước mắt nói: “Người nhà mà...” Trong lòng Lâm Thiển mừng thầm. Trời không phụ lòng người, cửa này đóng lại, thì sẽ có một cánh cửa khác mở ra. Tin tức Lâm Húc trọng thương hôn mê đã bị loan truyền, tất nhiên Cố Nam Hách cũng biết. Anh liên tiếp lời hỏi, “Bây giờ mẹ kể chị đang quản lý Bất động sản Phong Việt hả?”

“Đúng vậy, nên tôi rất bị động.” “Không tiếc tiền bồi thường là muốn phá chị à?”

“Tôi không dễ dàng bị khuất phục đâu. Bây giờ bà ta hèn hạ hủy bỏ hợp đồng, sớm muộn gì tôi cũng sẽ trả đũa.”

“Cần em giúp chị không?”

Đây là một đề nghị rất hấp dẫn. Có bao nhiêu người muốn đâm đầu vào hợp tác với Cố Nghiệp. Nhưng một khi đã hợp tác thì Lâm Thiển lại lo lắng mối quan hệ không rõ ràng giữa mình và nhà họ Cố, đặc biệt là với Cố Thành Kiêu.

Cố Nam Hách biết cô đang do dự điều gì. Anh ta cũng đã chuẩn bị trước, nghĩ ra được một loạt lý do, “Chị xem, chúng ta có thể hợp tác với nhau trên thương trường, chỉ là hợp tác thương mại đơn thuần. Em giúp chị thì cũng phải xem chị có mang lại lợi nhuận cho em không đã. Nếu cùng hợp tác thì chúng ta có thể giải quyết vấn đề khẩn cấp của nhau, sao lại không làm?” Lâm Thiển nhìn cậu ta một lát, cảm giác lời nói của cậu ta có dụng ý khác. “Như vậy đi, bây giờ có một vấn đề, chị xem có thể giải quyết giúp em được không.” “Cậu nói đi.”

“Khu du lịch Hồ Loan Cảnh đang ế quá. Năm nay lại có mấy khu du lịch nữa mới mở, lượng khách thấp đi đáng kể. So với cùng kỳ năm ngoái thì doanh số của khách sạn Hồ Loan giảm đi rất nhiều. Chị có biện pháp gì không?”

Lâm Thiển điềm tĩnh, yên lặng nhìn Cố Nam Hách, “Cậu thật sự không phải cố tình đến giúp tôi chứ?”

“Chị có ý gì?”

“Hôm nay cậu đến là vì biết trước tôi sẽ ở đây phải không?” Cố Nam Hách nghi ngờ lấy điện thoại ra, bấm vào kỷ lục ghi chép cuộc gọi, “Hôm qua em có hẹn đến đây lấy đồ mà, gặp chị ở đây chỉ là trùng hợp thôi.” Lâm Thiển bình tĩnh nói: “Hơn nửa năm nay tôi cũng có mấy dự án nhưng bên khách sạn đối tác đột nhiên đổi ý, tình nguyện trả tiền bồi thường cũng không muốn tiếp tục hợp đồng. Hiện tại tôi không có hoạt động cũng không có địa điểm.” Cố Nam Hách gật gật đầu, “Ồ, chị không bàn được khách sạn nào vậy?” “Khách sạn Thương Nghiệp Gia Hòa. Ba tôi có đầu tư ở đó, giờ tất cả đều nghe theo Dung Tử Khâm” “Khách sạn Hồ Loan so với khách sạn Gia Hòa thì thế nào?”

“Tất nhiên là tốt hơn nhiều rồi.”

“Vậy chị có hứng thú hợp tác không?” Lâm Thiển hít một hơi thật sâu. Từ góc độ thương nhân mà nói thì cô không lý do gì từ chối, “Nhưng công ty của tôi nhỏ, ít hoạt động. Tôi không biết có thể mang lại bao nhiêu lợi nhuận cho cậu. Lỡ như tôi làm cậu lỗ vốn thì sao?” “Trên thương trường không bao giờ có chuyện lúc nào cũng thắng. Chuyện gì cũng có rủi ro, chẳng lẽ vì sợ lỗ mà không làm à?”

Lâm Thiển lắc đầu.

Cố Nam Hách lại nói: “Chị giúp em giải quyết vấn đề hội trường ngày mai, làm được việc sẽ có thưởng. Em và chị ký hợp đồng hợp tác một năm, thuế trọn khách sạn Hồ Loan trong một năm. Giá cả hợp lý, hai bên cùng có lợi, cùng nhau kiếm tiền. Thế nào?”

Lâm Thiển hít sâu một hơi, bắt tay cậu ta thật mạnh, ngổn ngang trăm mối, nói: “Được, hợp tác vui vẻ.” Lúc này quản lý Phương lễ phép đi đến nói: “Lâm tiểu thư, có thể làm thủ tục rồi.” Lâm Thiển ngượng ngùng cười cười, “Quản lý Phương, tôi không cần lấy nữa. Thật xin lỗi làm phiền cô.” Quản lý Phương vẫn giữ vẻ mặt tươi cười, thái độ hết sức khiêm tốn, “Không sao. Lần sau có cần bất kỳ chuyện gì thì cứ gọi điện thoại cho tôi.” “Được, được, cảm ơn cô. Vậy tôi xin phép trước.” “Không có gì. Chào cô.” Lâm Thiển thở phào một hơi, khẽ nói với Cố Nam Hách: “Tôi quay về công ty chuẩn bị hợp đồng ngay. Trước giờ tan sở tôi sẽ mang hợp đồng đến chỗ cậu.” Đây thật là tia sáng cuối đường hầm, hi vọng lại lóe lên. Cố Nam Hách giơ tay ra hiệu “OK”.

Nhìn Lâm Thiển đi xa rồi anh mới thủng thẳng đứng lên. Thấy quản lý khách hàng chờ đã lâu, anh xin lỗi, nói: “À, tôi cũng không cần lấy đồ. Xin phép. Tạm biệt.”

Quản lý khách hàng của Cố Nam Hách là một người đẹp. Mỹ nhân khựng người một giây rồi lập tức chuyển sang tươi cười khả ái, khom người nói: “Tổng giám đốc Cố về thong thả. Mong lần sau được tiếp đón ngài.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 1164 lượt.

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút giải trí đọc chuyện cười, xem hài kịch và cập nhật tin tức khoa học công nghệ và đời sống từ trang hay nhat chẳng hạn như thu vui hut thuoc part 1, noi kho trung so rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ, vừa giải trí vừa cập nhật thông tin và kiến thức.

loading...
DMCA.com Protection Status