Long vệ siêu đẳng

Chương 41





Chương 41: Chàng Thiên Quyêt

Trong đồng bí tịch mà Hải Lão Thanh lấy trộm có một môn pháp môn luyện thân thế gọi là “

Chàng Thiên quyết”, là môn pháp luyện thân thê mà tông phái Xích Diễm đoạt lây từ Hùng

tộc, nhưng yêu cầu nghiêm khắc, con người chưa ai luyện thành, cho nên bị tông phải Xích

Diễm ném vào một góc phủ bụi.

Vừa vặn Hải Lão Thanh cái gì cũng trộm, đánh cắp luôn cả quyền bí tịch này.

“Chỉ là phương pháp luyện thân thể của môn võ này yêu cầu nghiêm khắc, không biết anh

có đủ kiên trì không, nêu trong quá trình không kiên trì được, có thê sẽ biên thành tàn phê.”

Đây là điểm duy nhất mà La Thuần lo lắng.

“Tôi có thế kiên trì!”

Lý Thanh Lôi trả lời không hề do dự, anh ta không biết đã chịu bao nhiêu khô sở vì luyện võ,

đau khô nhất không phải là những tàn phá trên cơ thê, mà là đi đường vòng đi một cách thật

sự chua xói.

“Được!” La Thuần ngồi xếp bằng xuống nói: “Trước tiên tôi truyền cho anh toàn bộ phân

khâu quyết, trước khi luyện tập bí quyết luyện thân thế này, phải mật một ngày làm tốt

chuẩn bị.”

Một ngày sau đó, La Thuần trừ truyền dạy khẩu quyết ra. còn đặc biệt pha chế thuốc nước

cho anh ta ngầm, ngày hôm sau mới chính thức bắt đầu.

Cùng trong ngày hôm đó, toàn thê ba gia tộc lớn cũng cũng rút khỏi Hà Đông, chuyển hết

toàn bộ biệt thự có tiếng, cô phiêu, đất đai sở hữu, tài khoản… xuống dưới tên của nhà họ

Diệp.

Toàn bộ bốn người nhà họ Diệp và Đường Nhã Hân bắt đầu hành động, chỉ có nghiệm thu

cũng mắt cả ngày, tiếp theo còn phải điêu tra rõ ràng thay đôi cơ cầu các xí nghiệp, bận tồi

mày tôi mặt.

Nhà họ Diệp trở thành xí nghiệp lớn nhất Hà Đông, thế lực mạnh mẽ trước giờ chưa từng có.

Lúc hoàng hôn, Lý Thanh Lôi ngồi xếp bằng trên sân thượng, La Thuần đứng phía sau anh

ta, hai tay ân lên đỉnh đầu anh ta nói: ““Chuân bị xong chưa, nêu trong quá trình không kiên

trì được, phải lập tức hô dừng, tôi sẽ cô sức thu tay vê sớm, cho anh bị thương nhẹ một

chút.”

“Vâng!” Lý Thanh Lôi đáp một tiếng, trong lòng lại quyết định dù có đau chết cũng không

kêu dừng. không thành công thì thành nhân, nêu như biến thành tàn phê, cũng tình nguyện

đi tim cái chết.

La Thân hít sâu một hơi, bắt đầu vận khi.

“Chàng Thiên Quyết” này bước đầu tiên phải tiến hành Hỏa luyện, nhưng Hỏa luyện quá

mức nguy hiểm, vậy nên La Thuần trực tiếp tiền hành bước thứ hai Lôi luyện, vừa vặn chân

khí của anh và lôi điện hòa làm một, thông qua chân khí của bản thân giúp anh ta tôi luyện

thân thê, cũng có thê được đến hiệu quả giông nhau, hơn nữa an toàn hơn không biết bao

nhiêu lân so với việc Hùng tộc trực tiếp đứng trên đỉnh núi chịu sét đánh.

Chân khí truyền qua từ đỉnh đầu Lý Thanh Lôi, La Thuần gắng sức khống chế chân khí di

chuyên ở bê mặt cơ thê anh ta, không làm bị thương đên máu huyết kinh mạch.

Nhưng mà mặc dù vậy, chân khí lôi điện của anh không phải người bình thường có thê chịu

được, qua một vòng, Lý Thanh Lôi đã đau đến mức mặt mày biên dạng, đầu đây mô hôi,

nhưng anh ta vẫn căn chặt hàm răng, không thốt ra một tiêng.

Theo chân khí của La Thân di chuyên từng vòng ở bề mặt cơ thể anh ta, cơ thể Lý Thanh

Lôi bắt đâu co giật, từng nơi trên bề mặt cơ thê cũng bị lôi điện đánh đến máu thịt nứt ra, hô

hập cũng bắt đầu trở nên nặng nê, cuôi cùng thật sự không chịu nôi nỗi đau đớn như kim

châm này, mở miệng kêu thảm.

“Kiên trì được nữa không?” La Thần hỏi.

“Kiên trì được!” Lý Thanh Lôi gần như rống ra tiếng.

Diệp Băng Dung xử lý xong việc quay trở về phía dưới sân, nhìn ánh chớp lốp ba lốp bốp

trên người Lý Thanh Lôi, hoảng sợ, vội chạy lên sân thượng nhìn, thấy da đẻ toàn thân anh

ta đen thui, máu tươi đâm đìa, quả là võ cùng thê thảm.

Cô cũng nghe thấy La Thuần nói hôm nay phải luyện công cùng Lý Thanh Lôi, lại không ngờ

đến phương pháp luyện tập này, mắt thây Lý Thanh Lôi cũng bắt đầu trợn mặt, cô vội vã

nói: “Không thê tiệp tục nữa, sẽ xảy ra án mạng đói”

“Không, tôi có thể kiên trì được!” Lý Thanh Lôi chắn chặt hàm răng, phun ra mấy chữ từ kế

răng.

Diệp Băng Dung nghĩ đến điều gì, tiến lên ngồi đối diện với Lý Thanh Lôi nói: “Cậu niệm chú

theo tôi, có thê khiên cậu giảm bớt đau khô, Nam Mô Hát La Đát Na Đa La Dạ Da, Nam Mô

ALi Da…”

Lý Thanh Lôi lập tức đọc theo cô, có lế là tác dụng chuyễn dời sự chú ý, Lý Thanh Lôi dần

dân cảm thây đau đớn trên thân thê hình như không mạnh mẽ thê nữa, cuối cùng anh ta

không niệm chú nữa, chỉ nghe thây giọng nói vui tai dễ nghe của Diệp Băng Dung đánh

thăng vào linh hôn, khiên lòng dạ anh ta sáng sủa hăn lên.

Tuy cơ thê thế vẫn đau đớn như thế, nhưng dường như linh hồn anh ta đã thoát ly khỏi cơ

thê, cho dủ có đau vần có thê chịu được.

Trong lòng La Thuần kinh ngạc, tiếp tục thúc giục chân khí, sau một trăm lẻ tắm vòng rèn

luyện, Miệng vết thương của Lý Thanh Lôi bắt đầu khép lại dưới sự điều trị của chân khí, La

Thuận dùng phương pháp vận khí nhu hòa, điêu dưỡng khôi phục da thịt của anh ta, lại qua

môt trăm lẻ tám vòng, vệt thương của anh ta đã hoàn toàn lành lại.

La Thân thở ra một hơi dài, mệt mỏi ngồi phịch xuống đắt, chân khí của anh tổn hao hết sức

nghiêm trọng, lập tức nhìn bâu trời sao ở phía xa, bắt đầu khôi phục chân khí.

Diệp Băng Dung lặng lẽ xuống nhà, tiếp tục xử lý việc.

Sau khi La Thân hỏi phục xong đã là nửa đêm, Lý Thanh Lôi lao đi tắm, rửa sạch toàn bộ

vết tích màu đen trên người, phát hiện da dẻ bóng loáng không ít.

“Phản Lôi luyện này phải luyện đến khi làn da như sắt thép mới coi là có chút thành tựu,

chúng ta tiếp tục!”

Sau khi La Thuần hỏi phục, tiếp tục lặp lại quá trình vừa nấy, lần này Lý Thanh Lôi đã có

kinh nghiệm, tuy không có Diệp Băng Dung niệm chú ở bên cạnh, nhưng vẫn kiên trì được

như trước.

Lúc sáng sơm, La Thuần thu lại công lực, Lý Thanh Lôi mở mắt, hét lớn một tiếng, hai nắm

đâm nện xuống mặt đất.

Gạch men răng rắc một tiếng nứt ra mấy khe hở.

Trong mắt La Thuần lộ ra vui mừng, gật đầu nói: “Ít nhất cũng đã tìm được đúng đường, _

kiên trì luyện tập, không mát bao lâu, ngay cả tông sư Thiên Cảnh không không phải là đôi

thủ của anh”

“Cám ơn sư phụ!” Lý Thanh Lôi quỷ một chân xuống. ôm quyền hành lễ, công sức một buổi

tôi này, tiên bộ gâp trăm lân so với ba năm anh ta tìm thây học nghệ.

“Đây đều là công lao anh tự mình kiên trì!” La Thuần đã nhận thấy được sự kiên nghị của Lý

Thanh Lôi, nêu như là người bình thường chắc chăn không chồng đỡ được.

Hôm nay đã là ngày thứ ba, La Thuần đã viết chiến thư, đặc biệt cho người đưa đến vỡ

quán Huyễn Vũ, khiêu chiên quán chủ Tông Đông.

Tin tức này đã làm chắn động cả Hà Đông Hà Tây, cho dù trong giới võ thuật hay tầng lớp

bình dân, danh tiêng của Tông Đông dường như đã truyền khắp Hà Đông Hà Tây, đệ tử võ

quán Huyễn Vũ của ông ta lại có ba ngàn người, thê lực lớn đên dọa người.

Đối với bọn họ mà nói La Thuần võ củng xa lạ. Đặc biệt sau khi có người nghe nói anh chỉ

là một người trẻ tuôi, lập tức dè bỉu, đều tưởng lại có một tên nhóc không biết trời cao đât

dày đi tìm chết.

Buổi trưa La Thuần chuẩn bị đơn giản, định một mình đến võ quán Huyền Vũ khiêu chiến,

Lý Thanh Lôi ở lại trần giữ Hà Đông, tránh cho Tông Đông sử dung quỷ kê.

Từ đây đi Hà Tây chỉ có ba trăm kilomet, La Thuần lười lái xe, khiêm tốn ngồi tàu hỏa.

Cũng may bây giờ phông phải là giờ cao điểm, trên tàu hỏa không đông người, tìm cho

mình chỗ ngồi ngôi xuống. Anh phát hiện bên cạnh chỉ có một thiểu niên thân hình gáy đét,

Sắc mặt cậu ủ đột, lúc xoay đâu nhìn La Thuần, loại ánh mắt đó dường như muôn ăn tươi

nuốt sông anh vậy.

La Thuần có chút kinh ngạc, rốt cuộc trên người cậu thiếu niên này có huyết hải thâm thủ g

mà nhìn người binh thường với ánh mắt căm thủ như vậy.

Anh nhìn một cái cũng chẳng để ý nữa, bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần.

Không bao lâu sau mọi người bắt đầu lục tục lên tàu hỏa, La Thuần mơ hồ cảm thấy có _

người tiên đến gân trước mặt, anh nhìn nhìn xuyên qua mí mất, thầy một cô bé bảy tám tuôi

đứng trước mặt, khuôn mặt cô bé cách mình không quá mười centimet, đôi mắt to chớp

chớp không ngừng đánh giá anh.

Một cánh tay vươn đền từ phía sau nắm lấy cỗ áo cô bé, nhỏ giọng trách mắng: “Đừng nhìn

chăm chẳm người khác như vậy, không lịch sự!”

La Thuần giương mắt nhìn, trước mắt không khỏi sáng ngời.

Đứng trước mặt là một cô gái đẹp mười tám mười chín tuổi, tóc tết buộc vồng, gương mặt

vô cùng thanh thuần, nhưng trên người mặc toàn là hàng hiệu, vừa nhìn liền biết không phải

người binh thường, người thiêu nữ này dáng vẻ vô cùng cao quý, hai người này không phải

là người hay đi tàu hỏa.

————————-



Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.7 /10 từ 11 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút giải trí với những bộ phim hài, hài kịch và clip vui từ trang hài hay nhất do các danh hài nổi tiếng như hoài linh, chí tài, trấn thành, trường giang, nhật cường, xuân hinh...chẳng hạn như paris by night 128 vip party full program, anh tu tot bung nhat cuong ft nhat liem official rất nhiều video hài hước giúp bạn xả stress và sống vui vẻ mỗi ngày.