Mật ngọt hôn nhân

Chương 38: Chị, em lấy thân báo đáp!


Bọn chúng là một nhóm côn đồ ở khu vực này, đã từng gây ra không ít chuyện trộm gà trộm chó nên thường xuyên ra vào Cục Cảnh sát. Đêm nay bọn chúng đang đi bộ gần quán bar thì trông thấy Nhan Tịch lạc đàn.

Lúc đầu, thấy cô nhóc dùng toàn đồ hiệu thì chúng định cướp tiền. Ai ngờ cô nàng lại có dáng người chuẩn như thế. Ba người gặp sắc nảy lòng tham, lôi Nhan Tịch vào con hẻm nhỏ ít người qua lại này.

Nhan Tịch thấy hai người bao vây Thẩm Thanh Lan thì rất lo lắng. Cô ấy muốn thoát khỏi tay tên tóc vàng. Nhưng sức quá yếu, cô vốn không giãy nổi. Chẳng thể làm gì khác, cô ấy đành gào thét, bảo Thẩm Thanh Lan chạy đi.

“Các anh biết tôi là ai không? Tôi nói cho các anh biết. Tốt nhất bây giờ các anh nên thả tôi và chị tôi ra. Tôi sẽ không so đo chuyện tối nay nữa. Nếu không, đợi người nhà tôi tìm đến, các anh cứ chờ mà ăn cơm tù cả đời đi!”

Vừa dứt lời, tên tóc vàng liền cười ha hả, “Chỉ bằng con nhóc như cô em sao? Nếu cưng có thể đưa anh đây vào ăn cơm tù cả đời, thì anh đây còn cảm ơn cưng nữa ấy chứ.”

Mấy người kia không sợ lời uy hiếp này. Trong mắt chúng, đây cũng chỉ là lời bốc phét.

Trong khi tên tóc vàng nói chuyện, hai tên tóc đỏ và tóc xanh chạy tới trước mặt Thẩm Thanh Lan. Khi tay của tên tóc xanh sắp chạm vào mặt Thẩm Thanh Lan, thì cậu ta cũng hét lên một tiếng thảm thiết xé trời.

Chỉ thấy Thẩm Thanh Lan tóm lấy cổ tay tên tóc xanh, rồi bẻ ngoặt thành một góc kỳ lạ. Sau đó tên tóc xanh đau đến mức quỳ một chân xuống đất. Rõ ràng tiếng thét thảm thiết vừa rồi chính là của cậu ta.

“Đau, đau, đau! Con mẹ thối, buông ra.” Tên tóc xanh hét lên. Vẻ mặt Thẩm Thanh Lan không hề thay đổi. Cô tăng thêm lực tay. Tên tóc xanh hét một tiếng còn thảm thiết vang dội hơn lúc nãy. Cậu ta chống một tay khác xuống đất, đau không nói nên lời.

Tên tóc đỏ thấy vậy là biết gặp phải kẻ khó chơi rồi. Thấy một tay Thẩm Thanh Lan còn đang cầm đồ, cậu ta nhìn quanh, vớ lấy cây gậy bên cạnh thùng rác, rồi trợn mắt nhìn Thẩm Thanh Lan, hung ác nói: “Thả người anh em của tao ra.”

Thẩm Thanh Lan thản nhiên liếc cậu ta một cái, không hề xem cây gậy trên tay cậu ta ra gì.

Vẻ mặt tên tóc đỏ hung ác. Cậu ta giơ cây gậy lên vung về phía Thẩm Thanh Lan, mục tiêu là cánh tay đang giữ tên tóc xanh của cô.

Thấy cây gậy sắp đánh trúng tay Thẩm Thanh Lan, Nhan Tịch hét lên một tiếng rồi nhắm tịt mắt lại.

“A.” Cùng lúc đó, tiếng đàn ông gào lên thảm thiết, nhưng lại không phải của tên tóc xanh.

Nhan Tịch mở to mắt. Lúc này, tên tóc đỏ đang nằm ôm bụng trong góc tường với vẻ mặt đau đớn. Còn Thẩm Thanh Lan thì thong thả thu chân về.

Mắt Nhan Tịch sáng lên, nhìn Thẩm Thanh Lan với vẻ đầy sùng bái.

Thẩm Thanh Lan nhìn về phía tên tóc vàng, “Buông cô ấy ra.”

Bắt gặp ánh mắt của Thẩm Thanh Lan, tên tóc vàng run lên. Tay cậu ta bất giác rũ xuống. Vừa được tự do, Nhan Tịch liền lập tức chạy tới cạnh Thẩm Thanh Lan, nhìn ba tên kia với vẻ đắc ý.

“Đã nói với các anh, chúng tôi không phải là người dễ trêu vào mà. Các anh còn không tin. Bây giờ đã biết chị tôi lợi hại rồi chứ? Hừ.”

Thẩm Thanh Lan liếc thấy dáng vẻ diễu võ giương oai của Nhan Tịch. Đôi mắt đẹp của cô hơi hiện vẻ bất đắc dĩ. Chẳng biết vừa rồi là ai sợ đến mức thét lên.

Nhan Tịch mặc kệ hết. Cô chỉ biết là mình được gặp lại chị gái mình thích, lại còn được chị ấy cứu.

Thẩm Thanh Lan buông tay tên tóc xanh, nhìn ba người, “Còn chưa cút?”

Tên tóc vàng vội vã đỡ tên tóc đỏ ngã rạp dưới đất. Ba người loạng choạng lăn ra khỏi con hẻm nhỏ.

Thấy ba tên kia biến mất tăm, Nhan Tịch mới thở phào một hơi. Cô nhặt túi của mình rơi dưới đất, rồi chạy lại cạnh Thẩm Thanh Lan.

“Chị, cảm ơn chị đã cứu em.” Đôi mắt lấp lánh ánh sao.

“Sao em lại ở đây một mình?” Thẩm Thanh Lan thoáng nhìn khuôn mặt như mèo của cô ấy. Cô thật sự không hiểu nổi, sao khuôn mặt thế này mà ba tên kia cũng ra tay được.

Nhan Tịch lúng túng gãi đầu. Cô không thể nói mình gạt anh trai, lén chạy ra ngoài được.

Cô chỉ muốn đến quán bar để mở rộng kiến thức một chút. Bình thường người nhà quản rất chặt. Cô đâu có cơ hội đến quán bar gì chứ! Hôm nay thừa dịp anh trai có hẹn với bạn, nên cô mới lén chạy ra ngoài. Kết quả là lại gặp phải chuyện này.

Nhan Tịch nghĩ lại mà sợ. Chẳng biết nếu đêm nay Thẩm Thanh Lan không xuất hiện, thì cô phải làm gì bây giờ.

Nghĩ đến đây, cô bé vô thức ôm tay Thẩm Thanh Lan.

Toàn thân Thẩm Thanh Lan cứng đờ. Cô không thích tiếp xúc tay chân với bất cứ ai, nhất là với người lạ. Nhưng bắt gặp đôi mắt ướt nhẹp của Nhan Tịch, cuối cùng cô vẫn không tránh.

“Gọi điện cho người nhà, bảo bọn họ đến đón em đi.”

Nhan Tịch lắc đầu như trống bỏi, “Đừng, chị, nếu anh trai em mà biết thì nhất định sẽ đánh chết em mất. Anh ấy dữ lắm.”

Cô bé lại đảo mắt, “Chị, chi bằng em về nhà chị nhé. Chẳng phải là chị ở Hàng Châu à. Em ở nhà chị một đêm, ngày mai sẽ gọi anh trai em tới đón, được không?”

“Không được.” Thẩm Thanh Lan lập tức từ chối. Cô đang ở khách sạn, nếu Nhan Tịch về với cô thì lời nói dối sẽ bị vạch trần mất. Tuy cô không quan tâm, nhưng tóm lại vẫn hơi xấu hổ.

“Chị, có được không?” Nhan Tịch ôm tay Thẩm Thanh Lan làm nũng. Nhưng bất kể cô bé làm nũng thế nào, Thẩm Thanh Lan vẫn không đổi ý.

Nhan Tịch bĩu môi, chán nản buông tay ra, “Vậy được rồi. Em gọi điện thoại cho anh trai. Nhưng mà chị, chị đợi anh ấy tới với em được không? Lát nữa em bảo anh ấy đưa chị về.”

Lần này Thẩm Thanh Lan không từ chối. Nhan Tịch lập tức vui vẻ gọi điện cho anh trai mình, hoàn toàn quên mất sự thật rằng anh ấy biết thì sẽ bị mắng.

Hai người đi ra đầu ngõ, chẳng mấy chốc đã đến đường Xương Hoa mà cô gái trẻ tuổi nói với cô. Thì ra ở đây là phố quán bar. Thảo nào cô ấy nói nơi này dễ đón xe.

Thẩm Thanh Lan đồng thời thoáng nhìn Nhan Tịch. Lúc nãy cô còn đang không hiểu sao một cô bé như Nhan Tịch lại dám tới con hẻm nhỏ thế này, xem ra bây giờ đã có câu trả lời rồi.

Nhan Tịch bị Thẩm Thanh Lan nhìn mà đỏ mặt. Cô bé xấu hổ cúi đầu, nhìn về phía tay Thẩm Thanh Lan. Nơi đó tỏa ra mùi thơm thoang thoảng.

Chiếc mũi nhỏ xinh xắn hít hà, bụng đúng lúc vang lên tiếng ục ục. Nhan Tịch càng thêm xấu hổ, không dám ngẩng đầu nhìn Thẩm Thanh Lan.

Thẩm Thanh Lan chỉ nhìn được đỉnh đầu của của cô bé. Có điều thấy hai bàn tay nhỏ bé đang vân vê, đáy mắt cô hiện ý cười. Cô bèn đưa túi bánh trong tay cho Nhan Tịch.

“Ăn đi.”

Mắt Nhan Tịch sáng lên. Cô cầm túi bánh, chỉ lấy hộp bánh trên cùng. Không thể chờ đợi thêm nữa, cô lấy một miếng bánh cho vào miệng.

“Ưm! Ưm! Ưm! Ngon quá! Ngon quá! Bánh ngon quá.” Quai hàm Nhan Tịch phồng lên, miệng nhồm nhoàm.

Nhan Tịch ăn hết một cái bánh nữa, “Chị, chị tốt với em như vậy, em nên báo đáp như thế nào đây? Hay là em lấy thân báo đáp nhé!”

Dường như cảm thấy đây là một ý hay, mắt Nhan Tịch sáng lên, nhìn Thẩm Thanh Lan với vẻ mặt mong đợi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.6 /10 từ 229 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn các bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp hay chẳng hạn như nhac khong loi giai dieu vui tuoi giai dieu cua cuoc song, chanh tu duy ht thien su thich nhat hanh rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.