Mật ngọt hôn nhân

Chương 683: Tiểu thất, lâu rồi không gặp (2)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Đang tải ảnh, vui lòng đợi xíu Allen lập tức mềm lòng

Hắn lấy điện thoại của Peter định gọi cho Phó Hoành Dật, nhưng lại bị Peter cướp lại

Peter nhìn An An lần nữa, sắc mặt đã hoàn toàn u ám, “Phỏ Thần Hiên, bây giờ không phải chủ đang đàm phán với cháu, mà là thông báo cho cháu biết, cháu phải ở đây với bọn chú ba ngày

Sau ba ngày, bọn chú sẽ gọi ba mẹ cháu đến đón cháu về nhà

Lần này tuyệt đối không lựa cháu.”

An An cúi đầu, “Mẹ cháu sẽ lo lắng.”

Peter chỉ vào Allen

“Cháu có biết chủ ấy là ai không?” An An lắc đầu

Cậu bé chưa bao giờ gặp chú này cả

Peter ngồi xổm xuống để vừa tầm mắt với An An

Anh ta nhìn vào2mắt cậu bé và hỏi, “Chú hỏi cháu, cháu có một miếng ngọc, phải không?” Anh ta dùng tay miêu tả hình dạng miếng ngọc.

An An có ấn tượng với thứ này, bàn tay bé nhỏ của cậu bé vén cổ áo, khó khăn lắm mới kéo được miểng ngọc ra khỏi mấy lớp quần áo dày, “Chú nói cái này ạ?”

Peter và Allen đểu ngạc nhiên, không ngờ Thẩm Thanh Lan lại để An An đeo miếng ngọc này trên người

Nhất là Allen, hắn cứ nghĩ với mức độ căm ghét của cô đối với hắn thì chắc miếng ngọc này đã bị cô quẳng đi từ lâu rồi

Giờ phút này, tim hắn bỗng nhiên mềm đi

Tiểu Thất của hắn mãi mãi vẫn lương thiện9như vậy.

“Đúng vậy, miếng ngọc này chính là quà chủ ấy tặng cho cháu khi cháu chào đời

Hơn nữa, trong điện thoại của chú ấy toàn là ảnh cháu

Cháu cảm thấy chú ấy là người xấu sao?” Peter vừa nói vừa lấy điện thoại của Allen rồi mở album ảnh ra, “Cháu xem, chú không lựa cháu mà.”

Trong điện thoại của Allen toàn là ảnh của Thẩm Thanh Lan và An An, đa số đều là ảnh chụp lén.

An An tất nhiên nhận ra đó là ảnh mình

Cậu bé ngẩng đầu nhìn Allen, “Chú thật sự biết mẹ cháu ạ?”

Allen gật đầu, “Chú biết.”

“Cháu có biết tại sao chú ấy cứ ngồi đó mà không đứng dậy không?” Peter lại hỏi.

An An nhìn Allen, “Chú ơi,6vì chân chú bị thương sao? Mẹ cháu nói chỉ có người bị thương mới phải ngồi ghế này thôi.” Allen mỉm cười ấm áp

Đây là lần đầu tiên Peter nhìn thấy Allen tươi cười ấm áp như vậy

Dù cho trước kia khi nhắc tới Thẩm Thanh Lan, nụ cười của hắn cũng không ấm áp được nhường này, “Ừ, chú bị thương.”

“Chú ơi, khi nào vết thương của chú mới lành ạ?” Có lẽ do biết Allen không làm hại mình, nên An An cũng dạn dĩ hơn nhiều.

“Sẽ không khỏi được.” Ánh mắt Allen tối đi

Peter đã từng nói chân của hắn có thể đứng lên lần nữa đã là nhờ ơn trời rồi, nhưng nếu để bị thương lần thứ hai thì dù0Hoa Đà tái thể cũng không cứu được

Mà sau vụ nổ kia, dù hắn không chết, nhưng chân hắn lại bị thương

Cho nên khi được cứu thì chân của hắn đã hoàn toàn tàn phế, cả đời này cũng không thể đi lại được nữa.

“Cháu có biết tại sao chú ấy không thể đứng lên được không? Là vì cứu mẹ cháu đấy.” Peter nghiêm túc nói.

“Peter, câm miệng.” Allen lạnh lùng trách mắng

Không nên kể về những chuyện thế này cho một đứa bé ba tuổi biết

Nhưng Peter không những không dừng lại, mà còn nói tiếp, “Chú ấy vì cứu mẹ cháu nên bị thương ở chân, cả đời này cũng không thể đi lại được nữa

Cháu là con trai của mẹ cháu, vậy7có phải nên ở đây chăm sóc chú ấy thay mẹ vài ngày không?”

An An không tin lời Peter

Cậu bé quay sang hỏi Allen, “Chú ơi, chân của chủ bị thương là vì cứu mẹ cháu sao ạ?”

Allen xoa xoa gương mặt nhỏ nhắn của An An, cậu bé không tránh đi

Da dẻ trẻ con vô cùng mềm mại, sờ rất thích, hắn không kiềm lòng được lại sờ thêm mấy cái, “Đừng nghe chú ấy nói bậy

Chú bẩm sinh đã thế này, không liên quan gì tới ba mẹ cháu cả

Có điều, đôi mắt cháu rất giống mẹ cháu

Khi còn bé, mẹ cháu cũng trông như vậy.”

An An mở to mắt, “Chú ơi, chú biết cả dáng vẻ của mẹ cháu lúc mẹ cháu còn bé ạ?” “Đúng vậy, chủ đã thấy dáng vẻ của mẹ cháu khi còn bé, rất đáng yêu, rất xinh đẹp, giống như cháu vậy.” Allen cười gật đầu, đổi chủ đề để An An chú ý sang chuyện khác

Peter ở bên cạnh thấy vậy mà vô cùng bất đắc dĩ

Với Thẩm Thanh Lan, Allen thật sự không có nguyên tắc nào cả

Theo anh ta nghĩ, đừng nói ba ngày, dù có là một tuần thì khiến Phó Hoành Dật và Thẩm Thanh Lan lo lắng cũng có làm sao.

Quả nhiên, sự chú ý của An An đã bị Allen lái đi, “Chú ơi, bé gái mới dùng từ xinh đẹp, còn con trai phải là tuấn tú

Chủ nên khen cháu tuấn tú mới phải.”

Allen cười khẽ, “Ừ

cháu rất tuấn tú.” Nếu giống Thẩm Thanh Lan chút nữa thì sẽ càng đẹp hơn

Hắn thầm nghĩ

Có điều, cuối cùng An An cũng đồng ý ở lại đây với Allen ba ngày, “Chú ơi, cháu sẽ ở lại với chú ba ngày

Có điều ba ngày sau, chú nhất định phải đưa cháu về với ba mẹ cháu nhé

Mẹ cháu thật sự sẽ rất lo cho cháu đấy.” Allen gật đầu, “Được.”

Thấy An An bằng lòng ở lại, Peter cũng thở phào nhẹ nhõm

Nếu cậu bé tiếp tục gào khóc thì Allen nhất định sẽ đưa cậu bé về, như vậy thì uổng phí hết công sức của anh ta rồi

Ban đầu anh ta cũng hơi do dự, không biết đưa An An đi như vậy có ổn không

Nhưng vừa rồi, khi nhìn thấy nụ cười chân thành của Allen, anh ta bỗng vững lòng hơn

Nếu Thẩm Thanh Lan đã không thể ở bên Allen, thì hãy để con trai cô bầu bạn bên cạnh hẳn mấy ngày đi

Dù chỉ ngắn ngủi ba ngày

Nói anh ta ích kỷ hay vô tình cũng được

Anh ta chỉ muốn Allen có thể sống vui vẻ hơn, dù chỉ một chút

Còn về chuyện Thẩm Thanh Lan hoặc Allen trách mình thế nào, anh ta chẳng quan tâm.

An An chịu vất vả cả ngày, nên đã đói bụng từ lâu

Peter bảo người dẫn cậu bé đi ăn

Đến khi trong phòng khách chỉ còn lại anh ta và Allen, Allen mới nói với anh ta, “Bây giờ đi gọi điện thoại cho Phó Hoành Dật, bảo hắn đến đón

con.”

Peter ngẩn người, “Chẳng phải An An đã đồng ý ở đây với anh ba ngày rồi sao?”

Allen không nói gì, chỉ lạnh nhạt nhìn Peter

Anh ta lập tức hiểu ra, “Allen, rốt cuộc anh vẫn quá quan tâm đến Thẩm Thanh Lan

Thậm chí chỉ ba ngày ngắn ngủi mà anh cũng không đành để cô ấy lo lắng

Nhưng Allen à, anh có nghĩ tới bản thân mình hay không? Mấy năm qua, một mình anh sống thế nào chứ?”

Về mặt Allen sâu kín, ánh mắt lạnh tanh, “Đây không phải là chuyện cậu nên quan tâm.”

“Allen, bây giờ tôi nói thẳng, nếu anh thật sự xem tôi là bạn thì hãy để An An ở đây với anh ba ngày đi

Ba ngày sau, tôi bảo đảm sẽ đích thân gọi điện cho Phó Hoành Dật

Tôi chưa từng cầu xin anh chuyện gì, coi như đây là chuyện đầu tiên tôi xin anh đi.”

Allen im lặng

Qua bao nhiêu năm như vậy, người duy nhất còn ở bên cạnh hắn, không bỏ hắn mà đi chính là Peter

Bây giờ, ngoài đôi chân tật nguyền và một chút hơi tàn thì hắn chẳng còn gì cả

Hắn đã từng dùng tiền tài giữ Peter lại, ép buộc dụ dỗ anh ta chữa bệnh cho mình

Nhưng hiện giờ, Peter lại không cần gì cả mà vẫn hết lòng chữa trị cho hắn, đi theo hắn

Tình nghĩa này thật sự quá sâu nặng, dù là một kẻ máu lạnh như Allen cũng không thể thờ ơ được.

“Allen, tôi biết anh không nỡ để Thẩm Thanh Lan lo lắng

Nhưng tôi chỉ muốn hoàn thành tâm nguyện nhỏ bé này của anh thôi

Trong hai năm qua, ngày nào anh cũng quan tâm tới mọi chuyện về cô ấy, nhưng lại không đi gặp cô ấy

Thậm chí, anh còn không để cho cô ấy biết bất cứ tin tức gì về anh, cũng chỉ vì lo cô ấy biết tình trạng hiện giờ của anh rồi sẽ áy náy

Chuyện gì anh cũng suy nghĩ cho cô ấy

Lần này anh hãy một lần sống vì mình, chỉ lần này thôi, được chứ.”

Một lúc lâu sau, Allen mới gật đầu, “Ba ngày sau, cậu tìm người đưa thằng bé trở về, đừng để Thẩm Thanh Lan biết tôi ở đây.” “Được, tôi biết rồi.” Thấy Allen đồng ý, Peter cũng thở phào nhẹ nhõm

Thuyết phục hắn đúng là một chuyện khó khăn

Thương lượng xong xuôi, Peter đẩy Allen đến phòng ăn

An An đang ngồi trên ghế ăn cơm

Cậu bé dùng đũa chưa rành nên dùng thìa

Có lẽ vì quá đói nên cậu bé ăn liên mồm, thế nhưng trên bàn vẫn sạch sẽ

Có thể thấy dù còn nhỏ nhưng cậu bé đã được dạy dỗ rất tốt, “Ngon không?” Allen dịu dàng hỏi.

An An gật đầu, “Chú, chú ăn không?” “Chú ăn rồi, cháu ăn di, thích gì thì cứ nói, chú cho người làm thêm.” An An nhìn sang Allen, “Chú ơi, chủ gọi điện cho mẹ cháu chưa?” Vừa rồi Allen đã hứa với cậu bé là sẽ gọi điện cho Thẩm Thanh Lan, sau đó bảo cô ba ngày sau đến đón cậu bé

Mắt Allen hơi tối lại

Peter vội nói, “Gọi rồi, mẹ cháu nói ba ngày sau sẽ đến đón cháu

Bây giờ mẹ cháu đã biết cháu ở đâu, cháu cứ yên tâm đi.” An An lắc đầu, không thèm nhìn Peter

Cậu bé đã ghi hận vì ông chú này không cho mình về nhà rồi

“Ha ha, mới tí tuổi đã thù dai.” Peter nói, đổi lại là cái liếc mắt lạnh lùng của Allen

“Được rồi, được rồi, thằng bé là báu vật của anh

Tôi không nói nữa.” Peter đảo mắt

Tên này đúng là điển hình của kẻ yêu ai yêu cả đường đi lối về

Chờ An An ăn xong, Allen bể cậu bé lên đùi mình, “Nói chủ nghe, tại sao cháu lại bị bọn buôn người bắt cóc vậy?”

An An kể lại đầu đuôi sự việc cho Allen nghe, ý nghĩ ban đầu của hắn cũng tương tự suy đoán của nhóm Thẩm Thanh Lan, không dám chắc rốt cuộc chuyện này chỉ là trùng hợp hay phía sau có người sai khiến

Hắn nhìn sang Peter, anh ta lập tức hiểu ra, “Tôi đã cho người đi tìm hiểu, chuyện này sẽ nhanh chóng có tin tức thôi.”

“Chú ơi, chú quen biết mẹ cháu như thế nào vậy ạ? Tại sao lại có nhiều ảnh của mẹ và cháu thế? Còn nữa, sao lại không có ảnh ba cháu?” Ăn uống no đủ rồi, cũng an tâm vì mẹ đã biết mình ở đâu, nên An An cởi mở hơn nhiều, bắt đầu hào hứng trò chuyện với Allen.

Peter nghe vậy thì lại đảo mắt lần nữa

Nếu trong điện thoại Allen có ảnh của ba cháu thì đó mới là chuyện kỳ lạ đó

Thật ra ngoài đôi mắt giống Thẩm Thanh Lan, thì mặt mũi của An An giống Phó Hoành Dệt hơn, có điều vẫn có thể nhìn thấy đôi nét của Thẩm Thanh Lan qua gương mặt này

Allen nhìn gương mặt của cậu bé chăm chăm, cố gắng tìm kiếm chút dáng dấp của Thẩm Thanh Lan hồi còn bé.

“Chú biết mẹ cháu từ rất lâu, nên cũng đã quên mất sao mình lại quen biết mẹ cháu rồi.” Allen dịu giọng đáp

“Vậy chú ơi, chân chú bị thương mà cháu ngồi lên chân chú thế này, chú có mệt không ạ?” Nghe thấy câu này, ánh mắt Allen nhìn An An càng dịu dàng hơn, hắn lắc đầu, “Chú không mệt

Cháu có thể kể với chú vài chuyện về mẹ cháu không? Đã lâu rồi chú không gặp mẹ cháu.” “Ơ, chú, không phải chú là bạn của mẹ cháu à? Vì sao lại không đi tìm mẹ cháu?” An An ngờ vực

“Chân chứ không tiện, không thể đi tìm mẹ cháu.” “Vậy lần sau cháu sẽ bảo mẹ cháu lái xe đến đón chú, có được không ạ? Chú đến nhà cháu chơi nhé

Nhà cháu rất lớn, lớn như nhà chủ vậy

Cháu sẽ nói bà Triệu làm món ngon cho chú, còn có bà Lưu nữa, bà làm bánh ngọt rất ngon.”

An An líu ríu trò chuyện cùng Allen

Hẳn lắng nghe rất kiên nhẫn, không hề cảm thấy phiền, ngược lại còn thấy hứng thú vui vẻ, thỉnh thoảng lại đút cho cậu bé một miếng hoa quả hoặc nước lọc

Peter ở bên cạnh thấy vậy thì trong lòng chua xót

Anh ta chưa bao giờ thấy một Allen thế này cả

Buổi tối, Allen vốn định chuẩn bị cho An An một phòng riêng, nhưng cậu bé lại chủ động muốn ngủ cùng hắn

Hắn khẽ nhướng mày, “Cháu muốn ngủ cùng chủ sao?”

“Được không chú?” An An ôm cái gối sang

Chung đụng cả buổi chiều, cậu bé đã thân thiết với Allen hơn rất nhiều

Cái chủ trông đáng sợ này thật ra là một người rất tốt

Ít nhất tốt hơn Peter nhiều

Ở một nơi xa lạ, có một người khá thân bên cạnh sẽ khiến cậu bé có cảm giác an toàn.

Allen nhích qua một bên, “Lên đây đi.” An An vui vẻ bò lên giường, rồi ngoan ngoãn nằm xuống bên cạnh Allen, “Chú ơi, cháu ngủ ngoan lắm, không tè dầm đâu.” Nghe vậy, Allen cười khẽ, “Dù tè dầm cũng không sao, nhà chú có rất nhiều giường.”

“Chú ơi, cháu có thể gọi điện thoại cho mẹ cháu không?” Lúc sắp ngủ, An An bỗng đưa ra yêu cầu.

Ánh mắt Allen hơi tối lại, “Cháu nhớ mẹ sao?”

An An gật đầu

Cậu bé đã không được gặp mẹ cả một ngày, nên rất muốn về nhà

Nhưng cậu bé đã hứa sẽ ở cạnh chú này ba ngày

Mẹ đã từng nói, đàn ông con trai đã hứa làm chuyện gì thì phải thực hiện được, cho nên cậu bé nhất định sẽ chơi cùng chú này ba ngày rồi mới về nhà.

“Bây giờ đã muộn, mẹ cháu đã ngủ rồi, ngày mai hãy gọi điện thoại cho mẹ cháu, được không?”

An An gật đầu, “Được ạ

Mà chú ơi, chủ có biết kể chuyện cổ tích không ạ? Trước khi ngủ, ba mẹ cháu đều sẽ kể chuyện cho cháu nghe.” Allen sửng sốt

Hắn thật sự không biết kể

Thấy hắn lúng túng, An An liền hiểu ra, “Chú, chủ không biết kể chuyện, vậy để cháu kể cho chú nghe nhé!”

“Được.”

Trong phòng, giọng nói của An An non nớt mềm mại vang lên, sau đó nhỏ dần, cuối cùng mọi âm thanh để hóa thành tiếng hít thở đều đều

Allen cúi đầu nhìn cậu nhóc đã ngủ say bên cạnh mình, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả.

Hẳn chưa từng trải nghiệm chuyện thế này, cũng chưa từng tưởng tượng đến một ngày sẽ có một đứa bé nằm bên cạnh hẳn mà đứa bé đó lại còn không có chút máu mủ ruột ra gì với hắn

Đáng lẽ ra hắn phải chán ghét gương mặt này, nhưng vì trong người thằng bé chảy dòng máu của Thẩm Thanh Lan, nên hắn cảm thấy vô cùng thân thuộc.

Hắn muốn đưa tay sờ mặt An An, nhưng lại sợ quấy nhiều cậu bé, nên bàn tay khựng lại giữa không trung, một lúc lâu sau mới từ từ thu về

Tiểu Thất, hãy tha thứ cho sự ích kỷ của tôi

Trong lòng Allen thẩm nói

Hắn biết, nểu Thẩm Thanh Lan biết con mình đang ở đây, thì nhất định sẽ không để An An ở chung với hắn

Sáng hôm sau, khi An An thức dậy thì phát hiện mình có rất nhiều đồ chơi mới, tất cả đều là do Allen sai người đi mua từ sáng sớm, đủ kiểu đủ loại

Dù sao cũng mới ba tuổi, cậu bé nhanh chóng chìm trong biển đồ chơi, đầu còn nhớ chuyện gọi điện thoại cho Thẩm Thanh Lan nữa.

Ba ngày có An An bầu bạn bên cạnh là ba ngày vui vẻ và thoải mái nhất trong cuộc đời Allen, nhưng cũng là ba ngày ngắn ngủi nhất

Mặc dù mong thời gian trôi qua thật chậm, thật chậm, nhưng cuối cùng vẫn đến thời hạn ba ngày.

Vừa đến ngày thứ ba, Allen đã lập tức bảo Peter gọi điện thoại cho Thẩm Thanh Lan

Có điều khi cô xuất hiện trước cửa biệt thự, hắn mới thật sự giật mình, bởi vì Peter đã hứa sẽ không để có biết hắn đang ở đây.

Peter yên lặng sờ mũi

Anh ta thừa nhận mình cố ý

Anh ta muốn để Thẩm Thanh Lan biết Allen đã hy sinh thế nào vì cô

Anh ta cũng muốn để Allen có cơ hội quanh minh chính đại gặp Thẩm Thanh Lan

Allen phản ứng rất nhanh, mỉm cười nhìn Thẩm Thanh Lan, “Tiểu Thất, đã lâu không gặp.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.4 /10 từ 871 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư và các câu chuyện về nhân quả từ trang tâm đại bi chẳng hạn như thien vipassana thien 1 gio, thich tam nguyen những bài này chắc chắn rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.