Mật ngọt hôn nhân

Chương 393


Nước Y, tại một pháo đài nào đó.

Hứa Nặc nằm dưới đất thở phì phò, sắc mặt trắng đến nỗi không thể dùng từ trắng bệch để hình dung nữa. Mấy ngày qua, ả ta sống không bằng chết, tay và chân càng lúc càng đau đớn dữ dội, cứ như có người cầm gậy quật liên tục vào người, hơn nữa càng lúc lại càng đánh mạnh hơn, ả ta chỉ thiếu điều mất mạng, đau đớn khôn cùng.

Giống như vừa rồi, ả ta vừa mới bớt đau, bên tại Tần Nghiên2lúc nào cũng quanh quẩn tiếng kêu la thảm thiết của Hứa Nặc. Ban đầu bà ta còn bình tĩnh, nhưng càng về sau càng bực bội. Nhưng dù có nói những lời cay nghiệt thì cũng không thể ngăn ả ta kêu gào được. Tần Nghiên cảm thấy hơi hối hận vì đã yêu cầu quản gia đến nổi xương cho Hứa Nặc. Đây không phải bà ta đang giúp Hứa Nặc, mà là đang tự hại mình. Hứa Nặc thử nhúc nhích tay chân, quả nhiên sau mỗi cơn đau thì4ả ta sẽ thấy khá hơn một chút. Mắt ả dần sáng lên, có lẽ quản gia không lừa mình, tay chân ả chắc sẽ có thể bình phục.

Thấy sát vách yên tĩnh, Tần Nghiên mở to mắt, ánh mắt tràn đầy lửa giận. Nếu không có song sắt, bà ta thật sự muốn bóp chết Hứa Nặc, chưa từng thấy ai vô dụng như thế. Ngay cả chút đau đớn ấy mà cũng không chịu đựng được.

Trong lúc Tần Nghiên định nói thì một loạt tiếng bước chân chợt vọng đến. Bóng3dáng Allen nhanh chóng xuất hiện trong hầm ngục. Tần Nghiên nhìn hắn, “Allen, mày định giam giữ tao suốt đời sao?”

Allen dừng lại trước mặt bà ta, “Đúng là có ý định này đấy.” Người phụ nữ Tần Nghiên này rất biết gây chuyện, mà hắn lại không thể giết bà ta, vậy thì chỉ còn cách là giam lại thôi.

“Mày cho rằng mày thật sự sẽ làm được sao?” Tần Nghiện lạnh giọng hỏi lại.

“Bà thoát được là bản lĩnh của bà. Điều kiện tiên quyết là những tình nhân của2bà phải biết bà bị nhốt, lại còn nằm trong tay tôi. À đúng rồi, quên nói cho bà biết là tình nhân của bà ở thành phố Nam - Nhan An Bang bây giờ vẫn đang tìm bà khắp thế giới đấy. Tôi thật sự rất bội phục, bà khiến ông ta nhà tan cửa nát mà ông ta vẫn yêu bà sâu đậm như thế, không phải bà thì không yêu. Với bản lĩnh của bà, nếu được người cha đã chết của tôi huấn luyện thành sát thủ thì bà8chắc chắn sẽ là một sát thủ xuất sắc.”

Tần Nghiên nghe vậy thì ánh mắt hơi thay đổi. Thật ra không phải Carl không muốn huấn luyện bà ta, mà là bà ta thật sự không có năng khiếu trong lĩnh vực đó, thế chất rất kém. Bà ta tự nhận mình rõ ràng là người thông minh nhưng khi vừa gặp thứ gì đó là tứ chi lại như thành một người thiếu năng. Đối với việc này, dù là Carl cũng phải bó tay, cuối cùng chỉ có thể bỏ cuộc.

“Nếu mày thả tao đi, tao có thể cam đoan sẽ không gây phiền phức cho nhà họ Thẩm.” Tần Nghiên đặt điều kiện với Allen.

Allen cười khẽ, “Trông tôi giống thằng đần lắm sao?”

Nếu người phụ nữ Tần Nghiên này có thể tin được thì đến heo mẹ cũng biết leo cây. Tần Nghiên nheo mắt, “Mày không tin tao sao? Tốt xấu gì thì mấy năm trước tao cũng cứu mày.”

Nhắc đến tám năm trước, ngay lập tức ánh mắt Allen càng trở nên lạnh lẽo, nếu không phải từng xen vào việc của người khác thì tám năm trước hắn đã được giải thoát rồi, chứ đâu phải vẫn tiếp tục sống trên cõi đời này, người không ra người quỷ không ra quỷ như bây giờ.

Đương nhiên Tần Nghiên không biết Allen nghĩ như vậy, nếu không bà ta nhất định sẽ tức chết. Năm đó vì cứu Allen mà bà ta đã bỏ ra một số tiền rất lớn để mời được Peter, còn nhờ cậy không ít người tình. Đừng thấy bây giờ Peter có quan hệ không tệ với Allen mà lầm, lúc đầu bọn họ vốn dĩ không quen biết nhau.

Lúc bà ta làm những chuyện này chẳng cần Allen báo đáp, nhưng cũng tuyệt đối không ngờ Allen sẽ vì Thẩm Thanh Lan mà lấy oán trả ơn.

“Tao chỉ muốn trở về tìm Nhan An Bang để nói tất cả sự thật cho ông ta biết. Tao thề tao sẽ không đến tìm bất cứ người nào của nhà họ Thẩm.” Tần Nghiên nói, dù sao Hứa Nặc cũng đã gửi bưu phẩm đi, người nhà họ Thẩm chắc đều đã biết thân phận thật sự của cô ta rồi, có tìm đến nhà họ Thẩm hay không cũng không còn quan trọng nữa.

Có điều, Tần Nghiên hoàn toàn không ngờ rằng khi Hứa Nặc gửi bưu phẩm đi lại chỉ gửi có một phần, mà Thấm Khiêm vì áy náy với con gái yêu nên đã quyết định giấu giếm thân phận ngầm của Thấm Thanh Lan, cho nên cảnh tượng Thẩm Thanh Lan không có chỗ dung thân, nhà họ Thẩm tan cửa nát nhà, vợ con Thẩm Khiêm ly tán như bà ta mong mỏi đã không hề xảy ra.

Allen mỉm cười, chỉ lẳng lặng nhìn Tần Nghiên, nói cho bà ta biết mọi chuyện ở thủ đô, còn tường thuật vô cùng chi tiết. Ban đầu, vẻ mặt Tần Nghiên hờ hững nhưng sau đó dần trở nên dữ tợn. “Không thể nào, Thẩm Khiêm là người coi trọng danh dự gia đình nhất, nếu ông ta biết thân phận thật sự của Thẩm Thanh Lan thì tuyệt đối bây giờ sẽ không phản ứng như vậy.” Kết quả này trái ngược với dự liệu của bà ta, bà ta không tài nào chấp nhận nổi, chợt nhìn sang Hứa Nặc, “Có phải mày vốn không gửi tài liệu đi hay không? Thứ vô dụng, mày sống còn ích gì nữa hả.”

Tần Nghiên như điên loạn, Hứa Nặc nghe thể sắc mặt cũng khó coi. Ở ta đau đớn thê thảm thế này mà lại không gây cho Thẩm Thanh Lan bất kỳ tổn thương nào, bảo ả ta chấp nhận điều này thế nào đây?

Allen thưởng thức phản ứng của Tần Nghiên và Hứa Nặc, ánh mắt tràn đầy sảng khoái. Nhìn thấy có người còn đau khổ hơn hắn, hắn liền vui vẻ.

“Allen, mày thả tao ra ngay!” Tần Nghiên gào lên, mối thù của bà ta còn chưa báo, bà ta không thể bị giam ở đây được.

Allen ung dung cười tủm tỉm nhìn Tần Nghiên. Ngũ quan của hắn trung tính, có lẽ do tiếp xúc lâu dài với bóng tối, nên dù bật cười vẫn mang theo vài phần u ám. Nhưng quản gia lại biết tâm trạng Allen lúc này đang rất tốt.

“Quản gia, nói cho phu nhân nhà ông biết Nhan An Bang đang làm gì đi.”

Quản gia đứng ở đằng sau lên tiếng, “Nhan An Bang đến đồn cảnh sát báo án, nói là phu nhân bị bắt cóc, yêu cầu cảnh sát tìm kiếm phu nhân. Nguyên nhân cái chết của Triệu Giai Khanh đã được điều tra ra, cảnh sát hoài nghi là có liên quan đến phu nhân, nhưng lại không tìm được chứng cứ. Nhan An Bang đang chứng minh phu nhân trong sạch.” Quản gia nói hết những chuyện Allen muốn cho Tần Nghiên biết.

Chờ quản gia nói xong, Allen mới lên tiếng, “Nhan An Bang thật sự yêu bà, nếu tôi là bà thì tôi sẽ quên tên Carl đáng chết đó, sống hạnh phúc với ông ta.”

“Mày im đi.” Tần Nghiên kích động gào thét, bà ta rất ít khi mất khống chế thế này, ngay cả Hứa Nặc cũng lần đầu tiên nhìn thấy bà ta như thế, “Không ai có thể sánh được với Carl. Ông ấy là người đàn ông tốt nhất thế giới, là thần thánh của tao, bọn chúng hại chết ông ấy cho nên phải trả giá thật đắt.”

Allen cười nhạo, tên Carl ma quỷ đó mà cũng xứng được gọi là thần? Loại người như ông ta ngay cả tư cách làm người còn không xứng. Nếu không phải vẫn còn coi ông ta là ba mình, thì hắn đã mang tro cốt của ông ta cho chó ăn từ lâu rồi.

Hứa Nặc lẳng lặng lắng nghe cuộc đối thoại của bọn họ, nhìn chằm chằm Allen. Dù hắn đối xử với ả ta như thế, nhưng ánh mắt ả ta không hề có sự oán hận, ngay cả một chút oán trách cũng không.

Allen chú ý đến ánh mắt của Hứa Nặc, nói với quản gia, “Quản gia, nếu cô ta còn nhìn nữa thì móc mắt ra, ngâm vào Formalin làm thành tiêu bản đưa cho ả ta.”

Hứa Nặc khẽ giật mình, trợn to mắt, thấy quản gia đi tới chỗ mình thì vội vàng thôi nhìn. Quản gia đứng bên ngoài nhìn vào, thấy ả ta đã ngoan ngoãn thì mới quay về cạnh Allen. “Nói điều kiện của mày đi, Allen, mày muốn thế nào mới thả tạo ra?” Tần Nghiên bình tĩnh lại, hỏi. Allen cười khẽ, “Bà có thể cho tôi cái gì? Tiền sao?” Đương nhiên Tần Nghiên sẽ không nhắc đến tiền, bởi vốn dĩ Allen không thiếu tiền. Tần Nghiên ngẫm nghĩ rồi chậm rãi nói, “Mày thả tao ra để tao đi báo thù, tao sẽ phá hủy nhà họ Thẩm để Thẩm Thanh Lan bị tất cả mọi người xa lánh. Lúc đó, cô ta sẽ buộc phải trở lại bên mày. Đương nhiên, tạo có thể bảo đảm thân phận của Thẩm Thanh Lan sẽ không bị bại lộ.” Lần trước Allen từ chối đề nghị của bà ta cũng bởi vì sợ thân phận của Thẩm Thanh Lan bị lộ sẽ mang đến tai họa cho cô, vậy lần này không công khai là được, đúng không?

Allen sờ cằm, “, ý này nghe không tồi.” Ánh mắt Tần Nghiên hơi sáng lên, “Mày đồng ý?”

Allen lắc đầu, đứng lên, “Không, tôi không tin bà. Thay vì tin bà thì thà tôi tin tôi còn hơn, bà cứ ở đây mà đợi di.”

Vì hôm nay tâm trạng hắn khó chịu nên mới đến thăm Tần Nghiên, vì muốn để bà ta cũng khó chịu. Bây giờ, hắn thấy tâm trạng đã tốt hơn, do vậy chẳng muốn ở đây tốn thời gian với Tần Nghiên nữa.

Sao Tần Nghiên lại không biết mình bị chơi xỏ, bà ta căm hận nhìn bóng lưng Allen, nhưng lại không thể làm gì được hắn. Bây giờ bà ta là tù nhân, ngay cả ra ngoài còn không được, nói gì đến những chuyện khác. Hứa Nặc thấy Allen định bỏ đi, từ đầu đến cuối cũng không nhìn ả ta lấy một lần, mặc dù biết rất nguy hiểm nhưng vẫn lên tiếng gọi Allen, “Chủ nhân, xin hãy giết tôi đi.”

Allen chợt dừng chân, không quay người mà lạnh lùng nói, “Muốn chết nào có dễ dàng như vậy. Hứa Nặc, cô phản bội tôi thì chắc phải biết trên đời này chết là chuyện dễ dàng nhất. Tuyệt đối đừng có ý đồ tự sát, nếu cô dám tự sát, tôi sẽ ném xác cô cho chó hoang.”

Hứa Nặc thẫn thờ, vốn dĩ cô ta nói vậy là muốn lấy lui làm tiến, ai ngờ Allen hoàn toàn không để mình được toại nguyện. “Quản gia, nếu cô ta cảm thấy cuộc sống hiện tại không thú vị thì tìm cho cô ta chút niềm vui đi.”

Giọng Allen lạnh tanh, quản gia nghe thế thì mắt lấp lóe, “Vâng, thiếu gia.” Hứa Nặc biến sắc, ánh mắt đầy hoảng loạn. Mặc dù không biết tiếp theo Allen muốn làm gì, nhưng trong lòng cô ta đã có dự cảm chẳng lành, “Không, chủ nhân, tôi sai rồi.”

Nhưng tiếc là Allen đã đi rồi. Quản gia nhìn Hứa Nặc với ánh mắt đầy thương hại, nếu vừa rồi ả ta không tự cho là mình thông minh thì có lẽ Allen cũng chẳng muốn chỉnh đốn ả.

Quản gia nhanh chóng quay lại, sau lưng là gã đàn ông. Ông ta chỉ vào Hứa Nặc, nói với hai gã đàn ông, “Thiếu gia nói là thương cô gái này cho tụi mày, các anh em khác cũng có phần. Chúng mày có thể luân phiên đến đây mỗi ngày, nhất định phải chăm sóc cô ta cho thật tốt.” ông ta cố ý nhấn mạnh hai chữ “chăm sóc”, ý tứ cực kỳ rõ ràng.

Mặt Hứa Nặc biến sắc, muốn lùi về sau những tay chân không thể nhúc nhích được. Với tay nghề nối xương của quản gia thì ít nhất phải nằm yên mười ngày, mỗi ngày sẽ càng đau đớn dữ dội hơn, vượt qua được mới có thể hồi phục, mà bây giờ còn ba ngày nữa mới đủ mười ngày.

Hứa Nặc trườn dưới đất như con giun, chỉ có thể trơ mắt nhìn hai gã đàn ông càng lúc càng tiến tới gần chỗ mình.

“Cút, chúng mày cút đi, lũ rác rưởi, cút ngay cho tao.”

Mặt Hai gã đàn ông chợt biến sắc. Bọn chúng quả thật chỉ là đám lâu la, ngày thường Hứa Nặc luôn bên cạnh Allen, nên trong mắt bọn chúng, cô ả chính là một người cao quý mà bọn chúng không thể chạm vào. Nhưng bây giờ, ả cũng chỉ là một tên tù nhân, lát nữa có khi còn nằm dưới người bọn chúng xin tha.

Hai tên đó nhìn nhau, vừa đi vừa cởi quần áo mình, Tần Nghiên thấy cảnh này thì quay đi xem như không nhìn thấy, chỉ cau mày suy nghĩ xem phải làm sao để thoát ra ngoài. Bà ta không thể cứ bị Allen giam giữ ở chỗ này cả đời được. Thẩm Khiêm hại chết Carl, bà ta không thể bỏ qua cho nhà họ Thẩm, tuyệt đối không.

Trong địa lao nhanh chóng vang lên tiếng kêu thảm thiết của Hứa Nặc cùng tiếng cười dâm đãng của đàn ông. Tần Nghiên nghe tiếng kêu gào trong tuyệt vọng của Hứa Nặc thì ánh mắt chợt lóe như nhớ ra chuyện gì đó, vẻ mặt đăm chiêu. Quản gia đứng ở ngoài nghe một lát rồi trở lại báo cáo với Allen, “Thiếu gia, tất cả đã sắp xếp xong, mỗi ngày hai tên.”

Allen đang tưới hoa, cười nhạt: “Gọi thêm hai tên nữa, đừng để chết là được.”

“Vâng.” Quản gia đáp, ánh mắt bình thản tựa như đã quen với những chuyện này.

**

*

Thủ đô. Thật ra tối qua Đỗ Nam đã vào khách sạn này ở. Hắn ta quanh quẩn gần phòng nghỉ của Ôn Hề Dao, nhưng trong phòng nghỉ luôn có người nên hắn ta hoàn toàn không tìm được cơ hội tới gần cô.

Bóng người mà vừa nãy Thẩm Thanh Lan nhìn thấy quả thực là hắn ta. May mà hắn ta phản ứng nhanh, trốn vào nhà vệ sinh nam, càng may mắn hơn là trong nhà vệ sinh có một nhân viên phục vụ khách sạn có dáng người tương tự hắn ta. Hắn bỏ ra ít tiền bảo nhân viên đó đổi quần áo cho hắn ta rồi ra ngoài, lúc này mới gạt được nghi ngờ của Thẩm Thanh Lan. Đợi đến khi Thẩm Thanh Lan bỏ đi, Đỗ Nam mới ra khỏi nhà vệ sinh. Hắn ta vẫn đang suy nghĩ làm sao để thừa dịp lúc trong phòng nghỉ không có người sẽ đưa Ôn Hề Dao đi. Hắn suy nghĩ hai ngày, cố gắng thuyết phục mình buông tay Ôn Hề Dao, nhưng dù thế nào vẫn không bỏ được. Chỉ cần nghĩ tới chuyện cô mặc áo cưới nắm tay người khác vào lễ đường là hắn ta lại không thể chấp nhận nổi, cảm giác này nhanh chóng khiến hắn ta phát điên. Vừa đi qua một ngã rẽ, hắn ta liền gặp phải một người. Đỗ Nam thầm giật mình, vội vàng cúi đầu xuống, “Xin lỗi.”

“Đỗ Nam?” Giọng Annie vang lên. Đỗ Nam nghe xong liền ngẩng đầu nhìn, trông thấy là Annie thì nhìn thoáng qua sau lưng cố, không thấy những người khác mới thở phào nhẹ nhõm, bèn kéo Annie đến một nơi vắng vẻ yên tĩnh. “Đỗ Nam, sao anh lại ở đây?” Annie đi theo hắn ta, nhìn đồng phục nhân viên phục vụ trên người hắn, “Anh định làm gì vậy?”

“Annie, anh xin em một chuyện, em cho anh gặp Hề Dao một chút được không?” Đỗ Nam nói.

Ánh mắt Annie chợt thay đổi, “Đỗ Nam, anh muốn cướp dâu sao?”

“Annie, anh không muốn cướp dâu, chỉ muốn gặp Hề Dao thôi. Anh có mấy lời muốn nói với Hề Dao, anh hứa sẽ không làm gì hết. Em cho anh gặp cô ấy một chút được không?” Giọng Đỗ Nam đầy van xin. Hắn ta thật sự không còn cách nào khác. Từ lúc Ôn Hề Dao đi vào phòng nghỉ, hắn ta đã tìm cơ hội. Thấy hôn lễ sắp bắt đầu nhưng vẫn chưa gặp được Ôn Hề Dao, Đỗ Nam đã rất nóng ruột.

“Không được, Đỗ Nam. Anh muốn nói gì thì đợi hôn lễ kết thúc rồi nói. Bây giờ anh không tiện để gặp Hề Dao.” Annie từ chối.

“Annie, không phải chính em đã từng nói sẽ không trơ mắt nhìn người mình yêu kết hôn với người khác sao? Em cũng khích lệ anh cướp Hề Dao về mà. Bây giờ anh chỉ cố gắng một chút, sao em lại không chịu giúp anh chứ?”

“Tôi cổ vũ anh đi cướp dâu bao giờ?” Nói xong, Annie lại im bặt, cuối cùng cũng nhớ đến cảnh tượng uống rượu với Đỗ Nam trong quán bar vào khuya hôm trước.

“Đỗ Nam, đó là rượu nói, anh không thể coi là thật được.” “Nhưng anh đã tưởng là thật. Annie, anh yêu Hề Dao, yêu gần hai mươi năm, mất cô ấy, anh thật sự sẽ chết, chẳng lẽ em nhẫn tâm trơ mắt nhìn anh chết sao?” Đỗ Nam rơm rớm nước mắt.

Thấy vậy Annie liền mềm lòng, Đỗ Nam mà cô quen biết chưa từng để lộ vẻ yếu đuối thế này, “Đỗ Nam, anh... Cho dù anh có đến tìm Hề Dao thì cậu ấy cũng sẽ không đi với anh đâu, anh bỏ cuộc đi.”

Thấy cô đã dịu giọng, Đỗ Nam tiếp tục thuyết phục, “Không thử làm sao biết không có hy vọng chứ? Cũng giống như em thôi, em yêu một người không yêu mình, nhưng chẳng phải em vẫn không hề từ bỏ đó sao? Khác biệt lớn nhất giữa hai chúng ta là em vẫn còn rất nhiều thời gian. Nhưng thời gian của anh không còn nhiều nữa. Annie, anh cầu xin em hãy giúp anh. Anh chỉ cần có cơ hội nói chuyện riêng với Hề Dao thôi, mười phút thôi cũng được.” Vẻ mặt Annie dao động, cô nhìn Đỗ Nam, “Em sẽ giúp anh một lần, nhưng anh phải bảo đảm, nếu Hề Dao không muốn thì anh không được ép cậu ấy đi.”

Bởi vì Annie biết Ôn Hề Dao sẽ tuyệt đối không đi cùng Đỗ Nam. Cô làm thế cũng chỉ vì muốn cắt đứt chút hy vọng cuối cùng của Đỗ Nam mà thôi.

Đỗ Nam gật đầu lia lịa, cam đoan, “Chắc chắn rồi, anh yêu Hề Dao mà, sao anh làm tổn thương cô ấy được chứ.”

“Được rồi, lát nữa em sẽ dẫn anh đến phòng nghỉ, anh phải mau chóng nói với Hề Dao những lời nói muốn nói rồi đi ngay. Hôn lễ sắp bắt đầu rồi, dù em có giúp anh kéo dài thời gian cũng không kéo dài được lâu.” Annie nói.

Đỗ Nam mừng rỡ, “Vậy là đủ rồi, cảm ơn em, Annie. Anh không biết làm sao để cảm ơn em nữa, mặc kệ kết quả thế nào, anh cũng phải cảm ơn em.”

Annie xua tay, “Không cần cảm ơn em đấu, xem như hai chúng ta đều là người có cùng cảnh ngộ thôi.”

Annie nhớ hôm nay Thẩm Thanh Lan đã nói với mình như vậy, trong lòng chua xót. Nếu Annie biết chuyện xảy ra ở lễ đính hôn, biết sự điên cuồng của Đỗ Nam, hoặc nếu cô biết sau khi Đỗ Nam đi vào phòng nghỉ sẽ xảy ra chuyện như thế thì hôm nay cô tuyệt đối không đồng ý yêu cầu này của hắn.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.7 /10 từ 171 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngoại ngữ nói chung và tiếng Anh nói riêng ngày nay đã trở thành hành trang bắt buộc của bạn trẻ. Từ điển thuật ngữ, ngữ pháp kèm ví dụ trực quan, sinh động từ trang findzon.com một số bài hay như colorimeter la gi nghia cua tu colorimeter la cai so mau, carrion crow la gi nghia cua tu carrion crow la con qua chắc chắn kỹ năng tiếng Anh của bạn sẽ được cải thiện mỗi ngày, đặc biệt là phần từ vựng và ngữ pháp