Mật ngọt hôn nhân

Chương 732: Công chúa nhỏ nhà họ phó chào đời (2)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Đang tải ảnh, vui lòng đợi xíu Cô nhìn quanh, quả nhiên thấy trên bệ cửa sổ có một lọ hoa hồng, hòa với hương nước hoa lily lan tỏa khắp phòng

Cô đứng dậy đi đến bên cửa sổ, liền thấy một tấm thiệp nhỏ đặt trên bông hoa, trên đó viết: “Vợ, anh yêu em” Nét chữ rất cứng cáp mạnh mẽ

Khóe môi cô khẽ cong, đáy mắt dịu dàng

Khi Thẩm Thanh Lan xuống tầng dưới, Phó Hoành Dật đã nấu bữa sáng xong

Chỉ cần anh ở nhà thì bữa sáng của cô đều do anh làm

Anh đang định lên tầng gọi Thẩm Thanh Lan dậy, thấy cô bước xuống cầu thang thì vội đi đến: “Không phải đã dặn em đừng đi xuống cầu thang một mình rồi sao?”

Thẩm Thanh Lan đã mang thai chín2tháng, bụng đã rất to, đi lại cũng khó khăn, nếu lỡ bước hụt thì Phó Hoành Dật thật sự không dám nghĩ đến hậu quả

Thẩm Thanh Lan khẽ mỉm cười, nét mặt dịu dàng: “Em có vịn vào tay vịn mà” Mỗi ngõ ngách trong nhà này cô đều vô cùng quen thuộc, dù có nhắm mắt, cô cũng sẽ không bước hụt

“Vậy cũng không được” Phó Hoành Dật hơi sầm mặt, chủ yếu là lo lắng

Càng gần ngày sinh, trong lòng Phó Hoành Dật lại càng căng thẳng, một chiếc lá rơi cũng làm anh hồi hộp một lúc lâu

Biết anh quan tâm mình, nên Thẩm Thanh Lan không tranh luận với anh, chỉ nói: “Em đói rồi” Chỉ một câu nói đã thành công chuyển được đề7tài câu chuyện

“Bữa sáng đã chuẩn bị xong, em ăn sáng trước đi” Phó Hoành Dật đỡ cô ngồi xuống

An An đã ngồi vào bàn, đang ăn sáng, thấy Thẩm Thanh Lan thì mỉm cười chào hỏi: “Mẹ, chào buổi sáng” Thẩm Thanh Lan mỉm cười, rồi xoa đầu con trai: “Chào buổi sáng” Bữa sáng đặt trước mặt Thẩm Thanh Lan giống y như của An An, vô cùng cầu kỳ đẹp mắt

Trứng ốp la hình trái tim, ngay cả bánh mì cũng hình trái tim, xếp lên nhau, bên trên còn rưới một ít sốt cà chua

Vừa nhìn đã biết là do ai đó kỳ công chuẩn bị

Tuy rằng An An muốn ăn bữa sáng của mẹ, nhưng cũng biết bây giờ mẹ mang thai em trai và9em gái rất vất vả, cần được bồi bổ nhiều hơn

Thẩm Thanh Lan thấy An An nhìn đĩa thức ăn của mình chằm chằm thì cười hỏi: “Mẹ đổi với con nhé?”

An An lắc đầu, ăn hết chỗ trứng gà trên tay mình: “Mẹ, con no rồi”

Hiện giờ bữa sáng của An An đều được định lượng, bảo đảm cung cấp đầy đủ chất dinh dưỡng mà cũng không cho cậu bé ăn quá no, tránh thừa cân

Biết con trai đã ăn no, Thẩm Thanh Lan cũng không nói gì nữa, yên lặng ăn bữa sáng của mình

“Ăn xong anh sẽ dẫn em đến một nơi” Phó Hoành Dật nói

Thẩm Thanh Lan biết hôm nay chắc chắn anh sẽ có sắp xếp đặc biệt, nên không hỏi anh muốn dẫn5mình đi đâu mà chỉ mỉm cười gật đầu

An An ngồi bên cạnh nghe vậy thì ngẩng đầu nhìn ba mình: “Ba ơi, con cũng muốn đi”

“Hôm nay con phải đến trường” Phó Hoành Dật nhắc nhở con trai sự thật tàn khốc này

“Ba xấu xa, lần nào cũng đi chơi với mẹ, bỏ rơi con” An An bĩu môi

Cậu bé vẫn nhớ lần trước khi mình tham gia trại hè, Phó Hoành Dật đã đưa Thẩm Thanh Lan đi Giang Nam

An An nói không nhỏ, Phó Hoành Dật đều nghe thấy

Anh chỉ quét mắt nhìn con trai, làm như không nghe thấy

Đó là thế giới riêng của anh và vợ, sao có thể đưa cái bóng đèn nhỏ này đi cùng

“Ông nội đâu rồi?” Thẩm Thanh Lan không nhìn3thấy Phó lão gia nên hỏi

“Con biết con biết, ông cổ đi tìm ông có ngoại rồi” An An rất hăng hái, nói xong còn nhìn Thẩm Thanh Lan với biểu cảm “mau khen con đi”

Thẩm Thanh Lan bật cười, bây giờ nhóc con này càng ngày càng thích gây chú ý

Phó lão gia đã lớn tuổi, càng ngày ngủ càng ít, ngày nào cũng dậy rất sớm

Còn Thẩm Thanh Lan vì mang thai nên ngủ hơi nhiều

Bình thường khi cổ thức giấc, Phó lão gia đã ăn sáng xong, nếu không ở nhà xem báo thì ra sân luyện quyền, hoặc đến nhà họ thẩm tìm Thẩm lão gia chơi cờ, uống trà trò chuyện

Cuộc sống cũng rất phong phú

Đặc biệt sau khi biết Thẩm Thanh Lan mang long phượng thai, Phó lão gia càng cảm thấy mỹ mãn hơn, tâm trạng tốt, sức khỏe cũng dồi dào

Biết ông cụ đi tìm ông nội mình nên Thẩm Thanh Lan rất yên tâm

Ăn xong, Phó Hoành Dật đang định đưa con trai đến trường rồi trở về đưa Thẩm Thanh Lan ra ngoài chơi

Nhưng vừa đi đến cửa thì di động đã đổ chuông, là Hàn Dịch gọi tới, nói sáng sớm hôm nay Vu Hiểu Huyền đã chuyển dạ

Vu Hiểu Huyên mang thai đủ tháng, hai ngày trước vừa vào bệnh viện chờ sinh

Thẩm Thanh Lan thấy sau khi Phí Hoành Dật nghe điện thoại xong thì nhìn về phía mình, thì thắc mắc: “Chuyện gì vậy?” “Vu Hiểu Huyên sắp sinh”

Nghe vậy, Thẩm Thanh Lan lập tức đứng lên: “Em muốn đến bệnh viện”

Phó Hoành Dật biết không ngăn được cô nên đành đưa cô đến bệnh viện

An An cũng đi theo

Vào đến bệnh viện thì thấy Hàn Dịch đang đứng trước cửa phòng sinh, lo lắng đi tới đi lui, nhìn thấy Phó Hoành Dật đến mà như thấy vị cứu tinh, thở phào nhẹ nhõm: “Chị dâu, Hoành Dật, hai người tới thật tốt quá” Thẩm Thanh Lan không rảnh chào hỏi anh mà hỏi thẳng: “Hiểu Huyên vào bao lâu rồi”

“Đã hơn một tiếng, vẫn chưa sinh được” Hàn Dịch hơi sốt ruột

Lần trước Vu Hiểu Huyên sinh thì anh đang công tác ở nước ngoài, không về kịp

Lần này, anh muốn cùng vào phòng sinh nhưng lại bị Vu Hiểu Huyền từ chối, nhất quyết không cho anh vào

Anh chỉ có thể đứng bên ngoài chờ đợi, nghe tiếng kêu đau đớn trong phòng xin truyền ra mà không biết tình hình bên trong

Anh vô cùng lo sợ, nhưng không biết làm sao, đành gọi điện cho Phó Hoành Dật

Hơn một tiếng không phải là thời gian quá lâu đối với sản phụ

“Bác sĩ nói thế nào?” Thẩm Thanh Lan hỏi tiếp

“Bác sĩ nói tất cả đều ổn, nhưng ổn hết mà sao đến giờ vẫn chưa sinh vậy?” Hàn Dịch không hiểu nổi

“Không nhanh như vậy đâu, kiên nhẫn một chút đi” Nghe vậy, Thẩm Thanh Lan mới yên tâm

Nếu bác sĩ đã nói ổn thì chắc chắn không có chuyện gì

An An nắm tay ba, từ nãy đến giờ vẫn không nói gì

Lúc này mới nhỏ giọng hỏi: “Mẹ ơi, mẹ nuôi đang sinh em bé sao?”

Thẩm Thanh Lan gật đầu: “Đúng vậy, mẹ nuôi sắp sinh em trai rồi” “Ồ” An An đáp một tiếng

“Quả Quả đâu?” Thẩm Thanh Lan không nhìn thấy Quả Quả bèn hỏi

“Con bé ở nhà cùng cô giúp việc” Hàn Dịch thuận miệng đáp

Mấy ngày qua, phần lớn thời gian Quả Quả đều do cô giúp việc chăm sóc, anh chỉ về thăm con gái vào mỗi tối, còn lại thì luôn ở bệnh viện, đôi khi cũng sẽ đưa Quả Quả theo

“Thanh Lan, em ngồi xuống trước đi” Phó Hoành Dật lo Thẩm Thanh Lan đứng lâu sẽ mệt nên nói với cô

Hiện giờ thật sự Thẩm Thanh Lan cũng không thể đứng lâu, nên ngồi xuống, kiên nhẫn chờ đợi

An An thì ngồi bên cạnh, tựa nhẹ lên người cô

Cậu bé nghe tiếng kêu đau đớn của Vu Hiểu Huyên mà trong lòng hơi sợ: “Mẹ ơi, lúc mẹ sinh con có đau thế này không?” Thẩm Thanh Lan xoa đầu con trai: “Con ngoan lắm, nên mẹ không đau” “Ồ, vậy em trai không ngoan rồi, cho nên mẹ nuôi mới đau như vậy” An An đưa ra kết luận

Thẩm Thanh Lan lắc đầu bật cười

Lý luận của con trai mình thật khác người

Đột nhiên cô biến sắc, ôm bụng mình

Đứa bé trong bụng vừa đạp cô một cái thật mạnh

Sau khi cơn đau qua đi, Thẩm Thanh Lan lại không để tâm

Có điều không lâu sau, cô lại cảm thấy bất thường

Cơn đau này rất quen thuộc, trước kia khi sinh An An, cô đã trải qua

“Phó Hoành Dật” Thẩm Thanh Lan gọi một tiếng

Phó Hoành Dật đang nói chuyện với Hàn Dịch lập tức nhìn về phía cô: “Sao vậy, Thanh Lan?” Thẩm Thanh Lan ôm bụng mình, bình tĩnh nói: “Hình như em sắp sinh”

Câu nói bình tĩnh của cô, với người khác lại như sét đánh ngang tai

Phó Hoành Dật lập tức biến sắc

“Mau gọi bác sĩ” Thẩm Thanh Lan nói

Phó Hoành Dật nghe vậy thì lập tức chạy đi theo bản năng

Hàn Dịch cũng đi theo anh

Đúng lúc này, Vu Hiểu Huyên lại gào lên: “Hàn Dịch, anh là tên khốn kiếp”

Thẩm Thanh Lan cười khổ, vốn vào đây trông Vu Hiểu Huyên sinh, không ngờ đứa bé trong bụng lại cho không kịp, muốn ra gặp mẹ ngay

An An ôm cánh tay Thẩm Thanh Lan thật chặt: “Mẹ ơi, mẹ cũng sắp sinh em bé sao?”

Thẩm Thanh Lan thấy con trai sợ hãi thì mỉm cười: “Đúng vậy, An An sắp được gặp em trai và em gái rồi, có vui không?” An An vốn nên vui mừng, nhưng vừa rồi nghe thấy tiếng kêu đau đớn của Vu Hiểu Huyên, thì cậu bé không vui nổi nữa

Chỉ cần vừa nghĩ tới chuyện mẹ cũng sẽ phải chịu đau, cậu bé lại không kìm lòng được mà sợ hãi

“Mẹ có thể không sinh được không?” Thẩm Thanh Lan bật cười, sinh hay không sinh cô lựa chọn được sao?

“An An, mẹ không sao mà” Cũng may nơi này là khoa sản, mọi thứ đều sẵn sàng

Bác sĩ lần trước đỡ đẻ cho Thẩm Thanh Lan cũng ở đây, nên dứt khoát đến kiểm tra tình trạng cho cô, sau đó nói với Phó Hoành Dật: “Ngài Phó, cô Phó sắp sinh, phải vào phòng sinh ngay”

Phó Hoành Dật gật đầu: “Được, tôi sẽ vào cùng”

Có điều, yêu cầu này lại bị Thẩm Thanh Lan do bác bỏ

Để một mình An An ở ngoài này với Hàn Dịch đang hoàng mang lo lắng, chắc thằng bé sẽ rất hoảng sợ

Trong lòng cô thầm hối hận, biết vậy sáng nay không nên dẫn An An đi cùng

Nhưng hiện giờ hối hận cũng đã muộn

Phó Hoành Dật không dám làm trái ý Thẩm Thanh Lan, chỉ có thể cùng con trai ở ngoài chờ đợi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.6 /10 từ 166 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn đang học hoặc đang làm kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm kế toán trên trang học làm kế toán chẳng hạn như bài viết về quyen nghia vu cua dnkt chi nhanh dnkt nuoc ngoai tai viet nam, uu va nhuoc diem cua chu nghia trong thuong chắc chắn bạn sẽ tìm thấy những kiến thức kế toán vô cùng bổ ích.