Mật ngọt hôn nhân

Chương 381


Quay trở lại phòng, Phó Hoành Dật đã nằm trên giường nhìn cô đi vào, cô nhìn anh, “Cô ấy ngủ rồi sao?”

Thẩm Thanh Lan gật đầu, “Anh đã gọi điện cho Hàn Dịch chưa?”

“Ừm, gọi rồi, nhưng Hàn Dịch không bắt máy. Anh đã bảo cậu ta bao giờ về thì gọi lại cho anh” Phó Hoành Dệt nói, vừa nãy thấy ánh mắt của Thẩm Thanh Lan ở phòng khách là anh hiểu ý cổ ngay.

Mười giờ tối Hàn Dịch mới gọi điện đến. Anh ta vừa mới thoát thân khỏi2một buổi tiệc xã giao, vừa về đến nhà còn chưa thèm tắm mà ngay lập tức gọi lại cho Phó Hoành Dật.

“Ngài Phó, chẳng hay ngài tìm tiểu nhân có chuyện gì thế?” Hàn Dịch gác chân lên bàn trà, nhàn nhã nằm trên ghế sô pha.

“Hôm nay cậu đã làm gì?”

Hàn Dịch chớp cặp mắt đào hoa, “Ơ, ngài Phó, bây giờ ngài còn rảnh rỗi quan tâm đến sinh hoạt của tôi nữa à?”

Từ sau khi Thẩm Thanh Lan mang thai, Phó Hoành Dật thật sự mê mẩn vợ con,4nào còn nhớ đến mấy anh em bọn họ.

“Tôi không nhiều lời với cậu, hôm nay người đi chung với cậu ở bệnh viện là ai?” Phó Hoành Dật vào thẳng vấn đề, vừa nãy Thẩm Thanh Lan đã kể với anh.

“Em họ tối. Ở, không đúng, sao cậu biết hôm nay tôi đến bệnh viện?”

“Tôi đưa vợ đi khám thai nên thấy” Phó Hoành Dật thản nhiên nói.

“Cậu thấy tôi sao không đến chào hỏi?”

“Lỡ như đó là tình nhân bé bỏng của cậu, chúng tôi cứ thế đi qua không phải3sẽ khiến cậu khó xử sao?” Phó Hoành Dật hiếm khi bông đùa.

Hàn Dịch ngồi ngay ngắn lại, “Đại thiếu gia của tôi, đừng có đùa vậy chứ, nếu để vạc dầm nhỏ nhà tôi biết được thì sẽ trở thành biển dấm đó. Chuyện này chị dâu chưa nói cho Hiểu Huyên biết đấy chứ?”

Phó Hoành Dật nhìn thoáng qua Thẩm Thanh Lan đang ngồi đọc sách, “Chưa”

Hàn Dịch khẽ thở phào, Vu Hiểu Huyên rất nhạy cảm, anh không muốn có suy nghĩ nhiều, “Vậy thì tốt, tôi nói cho cậu2biết, chuyện này cậu phải giữ kín cho tôi, nếu Hiếu Huyên ghen thì tôi sẽ nói cho chị dâu biết trước đây cậu từng nhận thư tình của con gái đó”

Vừa dứt lời, động tác lật sách của Thẩm Thanh Lan hơi khựng lại, nhìn sang Phó Hoành Dật. Mặt anh tỉnh bơ, nhưng ánh mắt lại lạnh lùng nhìn vào điện thoại đang ở bật loa ngoài. Thẩm Thanh Lan cười như không cười liếc anh.

Phó Hoành Dật cúp máy luôn, nhìn Thẩm Thanh Lan, “Bà xã, em đừng nghe Hàn8Dịch nói mò”

Thẩm Thanh Lan lật sách, ánh mắt yên tĩnh, “Hàn Dịch nói mò chuyện gì?”

Phó Hoành Dật nhìn cô chằm chằm, “Anh chưa từng nhận một lá thư tình nào của con gái”

“A, là chuyện đó à, vậy là Hàn Dịch nói đùa sao?” Thẩm Thanh Lan thản nhiên hỏi lại.

Phó Hoành Dật nghiêm túc gật đầu, “Ừ, cậu ta nói linh tinh thôi”

Thẩm Thanh Lan nhìn dáng vẻ nói càn mà vẻ mặt lại nghiêm túc của Phó Hoành Dật, trong mắt ánh lên ý cười, nhưng vẻ mặt vẫn lạnh nhạt như cũ, “Em lại cảm thấy Hàn Dịch nói thật. Anh ưu tú như thế, lại đẹp trai như vậy, có con gái thích là chuyện rất bình thường, nếu không có ai thích mới lạ đó”

Cô thoải mái nói như vậy khiến Phó Hoành bật nhất thời không thể phán đoán được đây thật sự là không quan tâm hay là ghen, “Bà xã à, em không ghen sao?”

Thẩm Thanh Lan đặt sách lên tủ đầu giường, nhìn anh, “Nếu em ghen thì anh định làm thế nào?”

Phó Hoành Dật ôm cô vào lòng, “Bà xã ghen thì đương nhiên anh phải dỗ rồi” Nói rồi cúi xuống hôn lên môi cô.

Thẩm Thanh Lan ôm lấy cổ anh, bắt đầu đáp lại nụ hôn của anh, vợ anh phối hợp như thế, cơ thể trống vắng lâu ngày của Phó Hoành Dật lập tức có phản ứng.

Mấy tháng nay, bởi Thẩm Thanh Lan mang thai, cộng thêm chân anh bị thương nên hai người đã lâu lắm rồi không thân mật, khiêu khích thế này, không chỉ có cơ thể của Phó Hoành Dật kêu gào, mà ánh mắt của Thẩm Thanh Lan cũng mơ màng.

Tay Phó Hoành Dật bóp vào chỗ nào đó, khẽ nói, “Lớn hơn rất nhiều”

Ánh mắt Thẩm Thanh Lan lóe sáng, thò tay vào chăn. Phó Hoành Dật rên lên một tiếng, sau đó thoải mái nhắm mắt lại, đang chờ động tác tiếp theo của cô thì cô lại rụt tay về, đẩy anh ra, nói: “Con gái anh nói là nó buồn ngủ, muốn đi ngủ”

Trong thoáng chốc, Phó Hoành Dật đần mặt ra, vẻ mặt hiếm khi tỏ vẻ ngây thơ nhìn cô, “Bà xã”

Giọng anh khàn khàn, mang theo dục vọng rõ ràng.

Thẩm Thanh Lan vô tội nhìn anh, “Con gái anh buồn ngủ, không tin anh hỏi nó đi” Nói rồi còn cầm tay Phó Hoành Dật đặt lên bụng mình.

Phó Hoành Dật im lặng nhìn cô, biết vừa rồi là cô cố ý, bèn cúi đầu xuống, cắn nhẹ lên mặt cô, “Em ấy à, hành hạ anh”

Thẩm Thanh Lan mỉm cười, nhắm mắt thiếp đi trong lòng Phó Hoành Dật, còn anh ôm vợ yêu trong lòng thức đến sáng.

Thỉnh thoảng anh sở lên cái bụng lớn của Thẩm Thanh Lan, thầm nghĩ đợi sau khi sinh con xong, anh nhất định phải bù lại thiếu thốn hiện giờ. Nghĩ vậy, Phó Hoành Dật chỉ cảm thấy người càng nóng hơn.

Sáng sớm hôm sau, sau khi thức dậy, Phó Hoành Dật liền ra ngoài, chỉ nói với Thẩm Thanh Lan là có chuyện phải ra ngoài một chuyến, nhưng không nói là đi đầu. Thẩm Thanh Lan biết vệ sĩ sẽ theo anh nên cũng không hỏi, vợ chồng dù thân thiết đến mấy nhưng cũng phải cho nhau chút không gian riêng tư.

Hàn Dịch vừa lái xe đến công ty đã được thư ký thông báo rằng Phó Hoành Dật tới, lúc này đang chờ anh trong phòng làm việc, không khỏi nhíu mày, “Khách quý, sao hôm nay lại đến chỗ tôi vậy?”

Phó Hoành Dật nhìn Hàn Dịch, “Cậu không đến thăm tôi thì tôi đành phải đến thăm cậu thôi”

Anh hờ hững nói, nhưng lại khiến Hàn Dịch giật nảy mình, “Phó đại thiếu gia, hôm nay cậu lạ lắm nhé. Người như ngài Phó cậu mà nói câu này, chẳng lẽ cậu bị cái gì đó kích thích?”

“Sao tôi cảm thấy dáng vẻ bây giờ của cậu giống như chưa được thỏa mãn dục vọng vậy nhỉ?”

Phó Hoành Dật hơi sầm mặt, lạnh lùng nhìn Hàn Dịch, ném xấp văn kiện trong tay cho anh, “Xem cái này đi”

Hàn Dịch tò mò nhận lấy xem thử, càng lúc càng ngạc nhiên, “Tài liệu kế hoạch này là do cậu làm ư?”

Phó Hoành Dật lạnh nhạt, “Không phải tôi chẳng lẽ là cậu?”

Hàn Dịch nhìn anh chằm chằm. Mới sáng sớm đã nói chuyện gợi đòn như thế, là ai chọc cậu ta vậy? Chắc chắn không phải Thẩm Thanh Lan, tên này thế nọ lắm. Mà cho dù Thẩm Thanh Lan có chọc cậu ta thật thì cậu ta cũng không nỡ nổi giận, vậy thì thật sự là không được thỏa mãn dục vọng sao?

Ấy vậy mà Hàn Dịch đoán đúng rồi, tối hôm qua Thẩm Thanh Lan trêu chọc Phó Hoành Dật xong thì xoay người đi ngủ, thương thay cho Phó Hoành Dật phải mở to mắt thức cả đêm. Trước đây không nói, dù sao cơ thể của hai người không tiện, nhịn cũng không có cảm giác gì. Bây giờ thì khác, ngọn lửa trong người chưa tắt, người mình yếu nằm trong lòng mình ngủ mê say, anh không nỡ giày vò cô, nên phải tính sổ với đầu sỏ Hàn Dịch rồi.

Nếu Hàn Dịch biết chỉ vì một câu nói đùa tối qua, mà phải khiến bản thân tăng ca liên tục mấy tháng, thì nhất định sẽ tát bản thân mấy cái.

“Cậu cảm thấy dự án này thế nào?” Phó Hoành Dật hỏi. Hàn Dịch nở nụ cười, “Không tệ, nếu thành công thì lợi nhuận sẽ rất cao. Tôi khá tò mò, không phải cậu không hứng thú với mấy cái này sao, sao bỗng nhiên lập kế hoạch vậy?”

“Kiếm chút tiền mua sữa.” Phó Hoành Dật nói đúng năm chữ.

Hàn Dịch: “...”

Vợ cậu giàu như vậy, còn cần cậu kiếm tiền mua sữa sao?

Nếu ngài Phó biết suy nghĩ của Hàn Dịch, thì nhất định sẽ nói cho cậu ta biết: “Tiền của vợ tôi không phải là tiền của tôi, đàn ông kiếm tiền nuôi gia đình là chuyện đương nhiên, cần vợ nuôi thì chẳng khác nào ăn bám.”

“Được rồi, mua sữa thì mua sữa. Tôi cảm thấy rất hứng thú với kế hoạch này, cậu muốn chia bao nhiêu lợi nhuận?” Hàn Dịch hỏi thẳng, đều là anh em, cũng chẳng cần phải khách khí với nhau làm gì.

“30%.” Phó Hoành Dật đáp.

Hàn Dịch bày ra vẻ mặt khổ sở, “Đại thiếu gia, cậu có thể nương tay không? Cậu viết kế hoạch, nhưng người thực hiện lại là tôi. Cậu là ông chủ, tôi là người bỏ sức lực, cậu nên chia tôi nhiều hơn một chút, cấp dưới của tôi còn phải ăn cơm nữa.”

“35%.” Phó Hoành Dật nâng giá.

Khuôn mặt Hàn Dịch cứng đờ, “Được, được rồi, 30% thì 30%, ai bảo cậu là anh em của tôi chứ. Có điều, kế hoạch này không thực hiện dưới danh nghĩa của tập đoàn Hàn Thị, cậu thấy thế nào?”

Phó Hoành Dật gật đầu, “Ừ, ý của tôi là mua một công ty nhỏ, tiến hành dưới danh nghĩa công ty đó, công ty đó đừng lấy danh nghĩa là cậu, để Vu Hiểu Huyên đứng tên là được rồi.”

“Để Hiểu Huyên đứng tên?” Hàn Dịch hỏi lại.

“Ừ, bây giờ Vu Hiểu Huyền chỉ là một diễn viên bình thường, nếu cô ấy có một công ty, lại còn là một công ty phát triển với tốc độ nhanh chóng, tương lại có thể lên sàn, thì thân phận của cô ấy sẽ cao hơn, và ba cậu cũng sẽ bớt bất mãn với cô ấy. Tôi biết cậu không quan tâm tới cách nhìn của ba cậu, nhưng người ngoài thì chưa chắc đã vậy.”

Về cà lơ phất phơ trên mặt Hàn Dịch dần biến mất, anh ta nghiêm túc suy nghĩ tính khả thi của kế hoạch, sau đó nói: “Đề nghị này của chị dâu à?”

Theo tính cách lạnh lùng của Phó Hoành Dật, nếu không phải Thẩm Thanh Lan nói gì đó, thì anh sẽ không hơi đầu mà quan tâm đến chuyện của Vu Hiểu Huyên.

Phó Hoành Dật không phủ nhận, đúng là có liên quan đến Thẩm Thanh Lan, nhưng cũng có liên quan đến Vu Hiểu Huyên. Nâng cao thân phận của cô ấy, để cô ấy có cảm giác an toàn, mối quan hệ với Hàn Dịch ngày càng ổn định, vậy thì Thẩm Thanh Lan sẽ không lo lắng cho Vu Hiểu Huyền nữa, mà anh em của anh cũng có thể sớm ngày tu thành chính quả.

Nói trắng ra là ngài Phó ghen, bởi vì Thẩm Thanh Lan đặt sự chú ý lên người Vu Hiểu Huyên. Vu Hiểu Huyền không có cảm giác an toàn là do Hàn Dịch làm chưa tới. Nói tới nói lui, Hàn Dịch vẫn là đầu sỏ gây chuyện.

Nếu Hàn Dịch biết suy nghĩ thật sự trong lòng Phó Hoành Dật, thì nhất định là dở khóc dở cười, đúng là nằm không cũng trúng đạn mà.

“OK, chuyện này giao cho tôi đi, kế hoạch thành công thì lợi nhuận cũng khá cao. Đột nhiên tôi cảm thấy tiếc khi cậu làm quân nhân, nếu bị đám cáo già trong thương giới biết kế hoạch này, bọn họ nhất định sẽ thi nhau nhào đến. Cậu đúng là một nhân tài trong thương giới, haizz, đúng là bị quân đội làm lỡ mà.” Hàn Dịch trêu chọc.

Ngược lại, Phó Hoành Dật cũng chẳng có biểu cảm gì đặc biệt, thời gian rảnh rỗi, ngoại trừ nghiên cứu những chuyện có liên quan đến mang thai, thì anh còn xem một số loại sách kinh tế. Lúc du học nước ngoài, chuyên ngành của Phó Hoành Dật là kinh tế học. Sau khi về nước, anh vào thẳng quân đội, bằng cấp kinh tế bị liền bị bỏ Xó.

Mặc dù làm trong quân đội đã nhiều năm, nhưng tri thức căn bản và độ nhạy cảm nghề nghiệp vẫn còn đó, bằng không... trước đây anh sẽ không cùng Hàn Dịch thành lập Thánh Huyên và Mị Sắc.

Hàn Dịch nói cũng đúng, nếu năm xưa Phó Hoành Dật không vào quân đội, thì anh chắc chắn sẽ vào thương giới.

“Gần đây cậu và Vu Hiểu Huyền thế nào?” Nói xong chuyện chính, Phó Hoành Dật bắt đầu nói sang chuyện khác.

Hàn Dịch đang xem bản kế hoạch nghe vậy thì ngẩng đầu lên, ngạc nhiên nhìn thoáng qua Phó Hoành Dật, “Mấy hôm nay cậu sao vậy? Sao lại quan tâm đến chuyện của tôi và Vu Hiểu Huyên đến vậy?”

Hôm qua, Phó Hoành Dật tìm anh vì chuyện của Vu Hiểu Huyên. Hôm nay lại hỏi về cô ấy. Nếu là một người nhiều chuyện nào đó, anh sẽ không thấy lạ. Nhưng người này là Phó Hoành Dật, thế nào cũng thấy lạ.

“Nhớ tới thì hỏi thôi.” Phó Hoành Dật nói.

Hàn Dịch đánh giá anh, “Cậu không phải là người nhiều chuyện, có phải là xảy ra chuyện gì không?”

“Cậu hy vọng xảy ra chuyện gì?” Phó Hoành Dật hỏi ngược lại.

Hàn Dịch không trả lời, cái gì gọi là anh hy vọng xảy ra chuyện gì?

“Không có chuyện gì thì ở bên cạnh con gái nhà người ta nhiều chút, đừng ăn no rỗi việc đi lo chuyện bao đồng.”

“Ôi này, cậu nói gì mà khó nghe vậy? Tôi lo chuyện bao đồng lúc nào?” Hàn Dịch dừng một chút, cuối cùng cũng hiểu Phó Hoành Dật nói chuyện gì, “Ý cậu là chuyện trong bệnh viện ngày hôm qua? Không thể trách tôi được, vợ chồng em họ tôi tới thủ đô khám thai, hình như là lúc trước khác thì phát hiện thai nhi có vấn đề gì đó, nên phải tới thủ đô kiểm tra lại. Tôi chỉ có một người em họ, em ấy tới thì tất nhiên tôi không thể không lo, nên mới đến bệnh viện cùng bọn họ. Sau đó, chồng em họ tôi nhận được điện thoại của cấp trên gọi đi, tôi càng phải ở đó. Tôi nhớ cậu từng gặp em họ tôi rồi, chẳng lẽ cậu không nhớ?”

“Lâu rồi nên quên.” Phó Hoành Dật nói.

Hàn Dịch cười giễu, “Tôi thấy không phải cậu quên, mà là căn bản cậu chẳng nhớ. Tôi thật sự nghi ngờ, ngoại trừ Thẩm Thanh Lan thì cậu có nhớ cái gì đâu.” Hàn Dịch nhìn chằm chằm Phó Hoành Dật, “May là trước đây, khi em họ tôi nói thích cậu thì tôi đã ra sức ngăn cản, nếu không thì người tổn thương chắc chắn là em ấy, cũng chẳng có cuộc sống hạnh phúc như bây giờ.”

“Chuyện này cậu nói trước mặt tôi thì được, nếu như nói trước mặt Thanh Lan...” Phó Hoành Dật lạnh giọng đe dọa.

Hàn Dịch cười, “Cậu tưởng tôi ngu sao? Chắc chắn tôi sẽ không nói linh tinh trước mặt chị dâu. Có điều, đêm nay vợ chồng em họ tôi mời khách, cậu đi không? Ha ha, cậu có thể gọi chị dâu đi cùng. Nếu để em họ tôi thấy bộ dạng bây giờ của cậu, chắc chắn hình tượng của cậu trong lòng em ấy sẽ tan nát.”

Phó Hoành Dật lạnh lùng nhìn Hàn Dịch, “Cậu rảnh lắm hả?”

Hàn Dịch vội vàng lắc đầu, “Tôi bận lắm, cậu vừa ném cho tôi một dự án lớn như vậy, đủ để tôi bận cả năm rồi, vậy mà cậu còn thấy tôi rảnh.”

“Có thời gian thì gọi điện thoại cho Vu Hiểu Huyên đi, quan tâm người ta nhiều chút đi.” Phó Hoành Dật nói xong, liền gọi điện thoại cho cảnh vệ vào đẩy anh ra ngoài.

Phó Hoành Dật đi rồi, Hàn Dịch sờ cằm suy nghĩ, đây không phải lần thứ nhất Phó Hoành Dật nhắc tới chuyện của mình và Vu Hiểu Huyên, chẳng lẽ có ý gì đó sao?

Anh suy nghĩ một chút, gọi điện thoại cho Vu Hiểu Huyên, không ai bắt máy, xem giờ nhưng cũng không để ý, chắc là tối qua Vu Hiểu Huyên quay phim suốt đêm nên bây giờ còn ngủ.

Anh xem kế hoạch Phó Hoành Dật đưa, càng xem càng thấy hứng thú, cả người đều hưng phấn. Từ khi quản lý tập đoàn Hàn Thị đến nay, ngoại trừ hai năm đầu anh còn có chút hứng thú kinh doanh, thì mấy năm nay ngày càng nhàm chán, cảm thấy chẳng có chút thử thách nào, mà kế hoạch này của Phó Hoành Dật đã thành công kích thích máu nóng trong người anh.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.4 /10 từ 33 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là dân văn phòng, kế toán hay tài chính thì không thể bỏ qua những kiến thức và kinh nghiệm làm việc được mình tích luỹ trong suốt gần 20 năm làm việc và chia sẻ trên trang dantaichinh.com ví dụ như xử lý lỗi excel bị treo, macro excel chắc chắn những kiến thức này sẽ ít nhiều hỗ trợ cho công việc của bạn, giúp bạn làm việc hiệu quả hơn.