Mật ngọt hôn nhân

Chương 448


“Tạm thời không tìm nữa, rút người về đi.” Thẩm Thanh Lan nói, có tìm nữa cũng vô ích thôi.

“Được, nhưng tớ sẽ tiếp tục theo dõi tung tích của Tần Nghiên, tớ thật sự không tin bà ta có thể trốn được cả đời.”

“Nhan An Bang đã tỉnh chưa?” Thẩm Thanh Lan hỏi.

“Vẫn chưa, đã vào phòng cấp cứu ba tiếng rồi mà đến giờ vẫn chưa qua cơn nguy kịch, nghe nói bác sĩ đã bảo gia đình chuẩn bị tâm lý thật tốt.” Kim Ân Hi lạnh nhạt nói.

Cô chẳng có2cảm giác gì với Nhan An Bang, hoặc nói cách khác là cô khinh bỉ người đàn ông này, đã thế mà còn xem kẻ thù như bảo bối, thậm chí còn vì một người đàn bà như thế mà làm tự hủy hoại hạnh phúc gia đình, vợ mất con thì xa cách, nhà tan cửa nát.

Thẩm Thanh Lan nghe vậy chỉ im lặng, cô đoán chắc Tần Nghiên sẽ lại đến tìm Nhan An Bang. Bởi vì, dựa theo cách nói của Allen thì phát sáng cuối cùng vào năm đó là do4Nhan An Bang bắn, như vậy người mà Tần Nghiên hận nhất chính là Nhan An Bang, nếu không cũng sẽ không trả thù ông ta đầu tiên.

Mà căn cứ vào lòng thù hận của Tần Nghiên đối với Nhan An Bang thì còn có gì sánh bằng chuyện đùa giỡn với người ta rồi sau đó vỗ tay, tiếp đó lại cho Nhan An Bang biết được chân tướng sự việc để khiến làm ông ta càng suy sụp hơn?

Nhưng trước đây, lâu như vậy mà Tần Nghiên vẫn không hành động, đến cả3Thẩm Thanh Lan cũng hoài nghi không biết có phải cô đoán sai thời điểm hay không. Sau đó, bà ta vừa xuất hiện đã tung đòn làm cô trở tay không kịp. Chỉ bằng những điểm này là có thể thấy, ở Tần Nghiên này thật sự rất am hiểu trò chơi đấu tâm lý.

“An, cậu đang nghĩ gì vậy?” Kim Ân Hi hỏi.

Thẩm Thanh Lan lắc đầu, “Không có gì, chỉ là xem xét lại sự việc từ đầu đến cuối thôi.” Mà sau khi xem xét lại, cô cũng ý thức được2người đàn bà Tần Nghiên này quả thực rất đáng sợ.

Bà ta dùng hai mươi năm để bày một ván cờ, đầu tiên là tiếp cận Nhan An Bang, khiến ông ta yêu mình. Nếu cô đoán không lầm, thì ban đầu bà ta muốn kết hôn Nhan An Bang, rồi sau đó tìm hiểu cơ mật quân sự từ nhà họ Nhan, dù sao năm đó nhà họ Nhan cũng là một gia tộc rất có địa vị trong quân đội, được tiếp xúc với không ít chuyện cơ mật. Mà bà ta chỉ8cần biết được một phần trong số đó rồi đem bán nó cho người cần chúng, cuối cùng nói cho những người khác biết, vậy tất nhiên là nhà họ Nhan sẽ không thoát khỏi tội danh bán nước, làm tiết lộ bí mật quốc gia. Chỉ cần như vậy thôi cũng đảo đảm danh dự lưu truyền mấy đời của nhà họ Nhan bị hủy trong tay bà ta.

Nhưng, có lẽ Tần Nghiên không ngờ rằng vì nhà họ Nhan đứng nhầm chiến tuyến mà sự việc liền phát sinh theo chiều hướng khác, sau đó chỉ có thể liên hôn với nhà họ Triệu để hóa giải mối nguy, làm kế hoạch của bà ta thất bại.

Kế hoạch thứ nhất không thành, Tần Nghiên chỉ có thể lập một kế hoạch khác. Quả thực không ai nghĩ rằng lòng dạ bà ta lại độc ác như thế, nhẫn tâm bỏ rơi cả con gái ruột của mình. Thẩm Thanh Lan không khỏi nhớ lại Tần Mộc đã từng nói với cô, “Tiểu Thất, trên đời này, ngoài bản thân mình ra thì đừng tin ai cả.” Chắc hẳn, dù năm đó Tần Mộc còn nhỏ nhưng cũng biết mình bị mẹ ruột vứt bỏ, mà Tần Mộc luôn nghĩ đến việc phải về nhà, rốt cuộc là vì muốn hỏi Tần Nghiên tại sao lại đối xử với mình như thế, hay là vì muốn tìm Nhan An Bang? Có lẽ là cả hai.

Nhưng bất kể là vì sao thì bây giờ cũng không thể biết được đáp án nữa rồi, cũng bởi sự ích kỷ và tàn nhẫn của Tần Nghiên mà một sinh mạng trẻ tuổi đã biến mất khỏi cõi đời này. Thấm Thanh Lan không biết, nếu Tần Nghiên biết được sự thật năm đó thì liệu có hối hận khi đưa con gái ruột của mình vào chỗ chết hay không.

Thẩm Thanh Lan không đến Nam Thành thăm Nhan An Bang mà chỉ ngầm chú ý đến tình hình của ông ta mà thôi.

Ba ngày sau đó, Nhan An Bang bất ngờ vượt qua cơn nguy kịch như kỳ tích, mà lúc đó chỉ cách lần thông báo bệnh tình nguy kịch lần thứ tư của bác sĩ vỏn vẹn ba tiếng đồng hồ. Nhan Thịnh Vũ nhìn bác sĩ, “Bác sĩ, ông vừa mới nói ba tôi đã không sao rồi ư?”

Vẻ mặt bác sĩ khó tin, “Đúng vậy, hiện giờ ba anh đã vượt qua cơn nguy hiểm, gia đình có thể yên tâm, những vết thương trên người sẽ khó hồi phục nhanh được, vẫn cần phải nằm viện để theo dõi một thời gian.”

Thần kinh căng thẳng của Nhan Thịnh Vũ thoáng chốc thả lỏng, nhìn Nhan An Bang được đẩy ra khỏi phòng ICU, sau đó được đẩy đến phòng bệnh thường, ánh mắt của anh luôn đờ đẫn.

“Vào thăm chú đi Thịnh Vũ.” Chung Tử Văn nói khẽ, mười ngày qua, không chỉ có Nhan Thịnh Vũ không được nghỉ ngơi đàng hoàng, mà cô cũng không ngủ ngon được ngày nào.

“Anh không vào đầu, em thay anh vào thăm ông ta đi.” Nhan Thịnh Vũ khàn giọng nói. Chung Tử Văn biết trong lòng anh vẫn chưa bỏ qua được, cũng không ép buộc, “Được, em sẽ ở lại bệnh viện chăm sóc chú, anh có muốn về khách sạn nghỉ ngơi trước không?”

Nhan Thịnh Vũ lắc đầu, “Anh ở đây chờ em, em đi vào đi.”

Chung Tử Văn biết thật ra trong lòng anh vẫn lo lắng cho Nhan An Bang, thế nên không khuyến nữa mà đi thẳng vào phòng bệnh. Nhan An Bang vẫn chưa tỉnh, cô ngồi bên giường quan sát kỹ ông ta, đây là lần đầu tiên cô nhìn ông ta với khoảng cách gần như vậy.

Trông Nhan An Bang già hơn nhiều so với trong ảnh, vết chân chim rất rõ ràng, tóc bên tại đã trắng phau, thật sự đã già, khó mà tưởng tượng được một người thế này vậy mà đã từng là Tham mưu trưởng quân khu Nam Thành.

Lúc Nhan An Bang tỉnh lại thì trước mắt vẫn có chút mơ hồ, ông ta nhìn khuôn mặt xa lạ trước giường, lập tức ngồi dậy, làm động đến vết thương. Chung Tử Văn cuống lên, “Chú, chú đừng cử động, mau nằm xuống đi!”

“Nhan Tịch, Nhan Tịch đâu?” Nhan An Bang thều thào, muốn bật dậy để đi tìm Nhan Tịch. Nhan Thịnh Vũ đang canh chừng ở ngoài phòng bệnh, nghe bên trong có động tĩnh bèn đi vào, thấy Nhan An Bang muốn rút kim trên tay ra để xuống giường thì vội chạy đến đè ông ta lại, “Vừa mới nhặt được cái mạng về, ông không nghỉ ngơi cho tốt mà làm cái gì vậy?”

Nhan An Bang trông thấy Nhan Thịnh Vũ thì mắt sáng lên, kéo lấy tay anh, “Thịnh Vũ, Nhan Tịch đầu, Nhan Tịch ở đâu hả?”

“Tiểu Tịch đang ở Sydney. Trước tiên ông đừng kích động, coi chừng động đến vết thương.” Mặc dù rất muốn hất tay Nhan An Bang ra nhưng nghĩ đến sức khỏe suy yếu của ông ta hiện giờ, Nhan Thịnh Vũ để mặc ông ta lôi kéo.

“Nhan Tịch, mau gọi điện cho Nhân Tịch, mau!” Nhan An Bang rất kích động, ông ta vẫn nhớ rõ trước khi hôn mê, Tần Nghiên đã nói Nhan Tịch bị bà ta đưa đi.

“Mau lên, gọi điện cho Nhan Tịch.” Nhan Thịnh Vũ hết cách, đành phải gọi điện cho Nhan Tịch, điện thoại kết nối rất nhanh, giọng nói trong trẻo của Nhan Tịch vang lên, “Anh.”

“Nhan Tịch, bây giờ con đang ở đâu?” Nhan An Bang không vô cùng sốt ruột, hỏi ngay. Nhan Tịch nghe được giọng nói này, đang định cúp máy, “Nhan Tịch, con đừng cúp máy, nói cho ba biết bây giờ con đang ở đâu, với ai?” Giọng của ông ta rất sốt ruột.

Nhan Tịch sững người, vô thức nói: “Tôi đang ở căng-tin trường, ăn trưa với bạn.”

“Vậy thì tốt rồi, vậy thì tốt rồi!” Nét mặt Nhan An Bang lập tức thả lỏng, vui mừng nói, “Không có gì đâu, Nhan Tịch, con ăn cơm đi nhé.”

Nhan An Bang biết Nhan Tịch không sao thì thần kinh lập tức thả lỏng, lúc này mới cảm thấy đau đớn, mặt mày trắng bệch. Nhan Thịnh Vũ thấy thế, mặc dù rất muốn biết vì sao Nhan An Bang vừa tỉnh lại đã muốn tìm Nhan Tịch nhưng vẫn đi tìm bác sĩ cho ông ta trước.

Có một vài vết thương do vừa rồi ông ta cử động mà rách ra, bác sĩ phải băng bó lại. Nhan Thịnh Vũ thấy ông ta không sao thì toàn rời đi.

“Thịnh Vũ.” Nhan An Bang gọi, Nhan Thịnh Vũ dừng chân, nhưng không ngoảnh đầu, “Nếu không có chuyện gì thì ông nghỉ ngơi cho khỏe đi, tôi còn có việc, đi trước.”

“Thịnh Vũ.” Lần này người lên tiếng là Chung Tử Văn.

“Em có đi không, nếu em không đi thì anh đi.” Nhan Thịnh Vũ lạnh nhạt nói.

Chung Tử Văn khó xử nhìn thoáng qua bóng lưng Nhan Thịnh Vũ, rồi lại liếc nhìn Nhan An Bang. Nhan An Bang đã đoán được cô là ai, bèn cười dịu dàng khoát tay ý bảo cô đi đi.

“Vậy chú... chúng cháu đi trước, cháu đã gọi hộ lý cho chú rồi, rảnh rỗi chúng cháu sẽ đến thăm chú.” Chung Tử Văn vội vàng nói một câu, mà lúc này Nhan Thịnh Vũ đã đi ra khỏi phòng bệnh.

“Được rồi, đi mau đi.” Nhan An Bang vừa cười vừa nói, có điều giọng rất yếu ớt.

Chung Tử Văn không yên lòng nhìn thoáng qua Nhan An Bang, cuối cùng vẫn đuổi theo Nhan Thịnh Vũ. Nhan Thịnh Vũ không hề rời đi mà đứng ở hành lang, cúi đầu nhìn xuống đất. Chung Tử Văn đi đến cạnh anh, “Thịnh Vũ.”

Mặt Nhan Thịnh Vũ không chút cảm xúc, “Đi thôi.”

Nhưng vừa đi đến cửa thang máy lại gặp phải mấy người mặc đồng phục cảnh sát, Nhan Thịnh Vũ dừng chân, nhìn thoáng qua hướng cảnh sát đi, hình như là phòng bệnh của Nhan An Bang. Anh nói với Chung Tử Văn, “Em đi xuống trước chờ anh một lát.” Sau đó xoay người đi theo.

Chung Tử Văn cũng không đi theo mà bước vào thang máy.

Quả nhiên cảnh sát đến tìm Nhan An Bang, suýt chút đã xảy ra án mạng, cảnh sát không thể không đến tìm hiểu tình hình.

Nhan Thịnh Vũ đi tới cửa phòng bệnh nhưng không vào, mà loáng thoáng nghe bên trong tra hỏi, mãi cho đến khi cảnh sát đi ra. Cảnh sát đã biết anh là con trai của Nhan An Bang nên gật đầu xem như chào hỏi.

“Thịnh Vũ, sao con quay lại vậy?” Nhan An Bang lấy làm lạ khi Nhan Thịnh Vũ quay lại. Nhan Thịnh Vũ lạnh lùng nhìn Nhan An Bang, “Tại sao phải nói dối?” Nhan An Bang sững người, giống như không hiểu ý tứ của anh.

“Nếu như tôi đoán không làm thì vốn dĩ không phải kẻ trộm đột nhập vào nhà cướp bóc mà là Tần Nghiên làm đúng không? Đến giờ mà ông còn bao che cho bà ta?” Trong ánh mắt Nhan Thịnh Vũ hiện vẻ thất vọng. Nhan An Bang biết anh hiểu lầm, “Không phải như con nghĩ đâu Thịnh Vũ.”

“Vậy thì là gì, ông nói cho tôi biết đi? Ông muốn nói người đến không phải là Tần Nghiên sao? Tôi đã về nhà xem qua rồi, tiền của trong nhà vẫn còn nguyên, mà trong phòng khách lại có thứ này.” Anh lấy từ trong túi ra một thứ.

Nhan An Bang nhìn lại, là một chiếc hoa tai, đây là hoa tại mà Tần Nghiên thường đeo, là đôi mà bà ta thích nhất.

“Người tới là Tần Nghiên.” Nhan An Bang thừa nhận.

Nhan Thịnh Vũ lạnh lùng chất vấn, “Vậy vì sao vừa rồi ông lại nói dối cảnh sát? Rốt cuộc giữa ông và bà ta đã xảy ra chuyện gì, tại sao ông lại bị thương nặng, là bà ta làm phải không? Vậy mà đến giờ ông vẫn muốn bao che cho bà ta!”

“Không phải vậy đâu Thịnh Vũ, mọi chuyện hoàn toàn không phải như con nghĩ đâu.”

“Vậy thì thế nào, ông nói xem.” Nhan Thịnh Vũ yên lặng nhìn Nhan An Bang.

Nhan An Bang bỗng nhiên nghẹn lời, rất muốn giải thích mọi chuyện với Nhan Thịnh Vũ, nhưng chẳng lẽ lại nói mình bị Tần Nghiên lừa gạt, hại chết con gái và vợ, rồi làm tổn thương một đứa con gái khác của mình?

Hay là nói cho Nhan Thịnh Vũ biết Tần Nghiên là một con ác ma giết người không chớp mắt, để anh tránh ха?

Nhưng cho dù nói thế nào thì nếu Nhan Thịnh Vũ biết chuyện của mẹ mình và em gái đều có liên quan đến Tần Nghiên, thì chắc chắn sẽ đi tìm bà ta, không tìm được còn tốt, nếu tìm được, e rằng người gặp nguy hiểm sẽ là Nhan Thịnh Vũ.

Nhan Thịnh Vũ cười lạnh, “Ông quả là yêu thương bà ta thật lòng, bà ta làm tổn thương ông thế này mà ông vẫn không bỏ được. Ha ha, tốt, tốt lắm, vậy ông tiếp tục sống với tình yêu đích thực của ông đi.”

Nhan Thịnh Vũ nổi giận đùng đùng bỏ đi, Nhan An Bang không giữ lại, hiện giờ giữ anh lại bên cạnh ông ta mới là nguy hiểm nhất, rời xa ông ta thì Tần Nghiên sẽ không chú ý tới con của ông, như vậy Nhan Thịnh Vũ và Nhan Tịch sẽ an toàn.

Nhan An Bang nằm trên giường, biết Nhan Tịch không sao, không rơi vào tay Tần Nghiên thì không nén được cười.

Ông ta muốn gọi điện cho Thẩm Thanh Lan, nhưng tìm quanh cũng không thấy điện thoại của mình đâu, đúng lúc có một y tá đến thay thuốc cho ông ta, ông ta liền mượn điện thoại của y tá. Thẩm Thanh Lan đang xác nhận lại danh sách khách mời lần cuối thì chợt thấy số lạ ở Nam Thành gọi đến, cô đi ra một góc nghe điện thoại.

“Là tôi, Thẩm Thanh Lan.”

“Tôi là Nhan An Bang.” Giọng của Nhan An Bang có chút suy yếu.

“Ông tỉnh lại là tốt.” Thẩm Thanh Lan lạnh nhạt nói.

“Lần này đại nạn không chết, Tần Nghiên đâu? Các cô bắt được bà ta chưa?” Nhan An Bang hỏi.

Ngày đó, ông ta bị Tần Nghiên kích thích đến mất lý trí, vốn định giải quyết Tần Nghiên, ai ngờ bà ta lại tránh được. Vì không kịp đề phòng nên Nhan An Bang bị Tần Nghiên đá trúng chỗ hiểm, sau đó bà ta dẫn một gã đến đấm đá ông ta một trận.

Mấy chiếc xương sườn trên người ông ta đều là do gã đó đánh gãy, Tần Nghiên lệnh cho gã đó giết ông ta, nhưng được Kim Ân Hi và Eden xuất hiện kịp thời cứu giúp.

Có điều, mặc dù phát súng của gã đó không bắn trúng đầu ông ta nhưng cũng bắn vào chỗ hiểm. Nếu không được đưa đến bệnh viện cứu chữa kịp thời, e rằng ông ta đã chết rồi.

“Chưa, bà ta chạy thoát rồi.” Thẩm Thanh Lan nói, “Rốt cuộc hôm đó giữa ông và bà ta đã xảy ra chuyện gì?” Nhan An Bang không giấu giếm Thẩm Thanh Lan điều gì, nói rõ hết đầu đuôi mọi chuyện xảy ra hôm đó cho cô biết.

Thẩm Thanh Lan nghe xong cũng không nói gì, Nhan An Bang tiếp tục nói, “Cô Thẩm, tôi cầu xin cô một chuyện, xin cô hãy bảo vệ Nhan Tịch và Thịnh Vũ, tôi lo Tần Nghiên sẽ ra tay với chúng nó.”

“Được.” Thấm Thanh Lan đáp lại, cho dù Nhan An Bang không nói thì cô cũng sẽ bảo vệ Nhan Tịch thật tốt.

“Cảm ơn cô Thẩm. Mục đích của Tần Nghiên là nhà họ Nhan và nhà họ Thẩm, cho nên mục tiêu kế tiếp của bà ta chắc chắn sẽ là nhà họ Thẩm, cô và gia đình phải cẩn thận.”

Thẩm Thanh Lan khẽ nhếch môi, “Hiện tại bà ta lo cho bản thân còn chưa xong.” Cô không giải thích cụ thể, có một số việc Nhan An Bang không cần phải biết.

Nhan An Bang cũng không có ý định hỏi rõ ràng, nhanh chóng cúp điện thoại. Không moi được chút tin tức có ích nào từ Nhan An Bang, nhưng Thấm Thanh Lan lại chẳng thất vọng chút nào.

Chẳng qua, hai ngày trước cô đã nhận được một tin tức rất thú vị từ Allen, nghĩ tới đây, cô bèn gọi điện cho Eden, “Eden, loại virus kia anh nghiên cứu tới đâu rồi?”

Eden đang ở trong phòng thí nghiệm, “Đang nghiên cứu. An, loại virus này rất kỳ lạ, khi ở trạng thái bình thường thì rất ổn định, nhìn qua chẳng có gì là có thể gây chết người, nhưng một khi đã hòa vào máu của cơ thể sống thì lại nhanh chóng thay đổi thành hình thái khác.” Anh nhìn thoáng qua mấy con chuột bạch đã chết trong phòng thí nghiệm, tổng cộng năm con, hiện tại chỉ còn một con còn sống.

“An, loại virus này là Allen đưa cho em à?”

“Ừm, Allen nói anh ta đã tiêm loại virus này vào người Tần Nghiên, anh cảm thấy Tần Nghiên sẽ ra sao?” Eden nhíu mày, “Khó mà nói được, trước giờ anh chưa từng gặp loại virus này, là bác sĩ bên cạnh Allen nghiên cứu ra được sao? Anh ta đã thí nghiệm trên cơ thể người chưa?”

“Anh ta cũng không rõ, Tần Nghiên là cơ thể sống đầu tiên được thí nghiệm.”

“Ồ, vậy khó mà phán đoán được. Dù sao thì cấu tạo cơ thể người vẫn khác cơ thể động vật, muốn biết kết quả thì phải nhìn thấy bản thể người mới được, nhưng dù gây ra phản ứng thế nào thì Tần Nghiên cũng sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp gì, chỉ sợ bây giờ bà ta đã không còn thời gian để đến mưu hại chúng ta.” Nói đến đây, Eden hơi hả hê, đột nhiên anh rất muốn biết, ai là người đã đưa ra chủ ý tiêm virus không biết tên này vào người Tần Nghiên.

Biết Tần Nghiên sẽ không có thời gian đến gây rối, Thẩm Thanh Lan cũng yên lòng. Đại thọ chín mươi tuổi của Phó lão gia và tiệc mừng của An An được một trăm ngày tuổi sắp đến, cô không muốn vào lúc này lại gặp phải phiền phức. Nếu không bắt được Tần Nghiên thì để bà ta chịu khổ một chút cũng được, bởi vì nếu cho bà ta chết ngay thì thật sự lợi cho bà ta quá rồi.

Mà lúc này, tại một ngôi nhà trên đảo hoang đang có một người đàn bà đang kêu gào thảm thiết, tóc tai rũ rượi lăn lộn dưới đất. Bà ta không ngừng gào thét, quần áo trên người cách tươm, bị máu thấm ướt, thể nhưng tay bà ta vẫn không ngừng cào lên người. Người đàn bà này không ai khác chính là Tần Nghiên.

“Rốt cuộc các người không có cách nào sao?” Tần Nghiên gào thét, ánh mắt lóe lên vẻ khát máu.

Gã đàn ông vốn đứng im lặng bên cạnh, nghe thấy Tần Nghiên hỏi, bèn lập tức xách cổ áo người đàn ông mặc áo blouse trắng, “Hỏi ông đó, nghiên cứu nhiều ngày như thế, đã nghĩ ra cách chữa cho phu nhân chưa hả?”.

Mặt mày vị bác sĩ đầy vẻ sợ hãi, tay chân run rẩy, bọn họ đều bị bắt đến nơi này đã được hai hôm, vừa tới đã bị buộc phải nghiên cứu loại virus trong cơ thể người đàn bà kia, ngày nào chưa có kết quả thì đám ma quỷ này giết một người, bọn họ đã trơ mắt nhìn ba người bị giết và thi thể bị ném xuống biển rồi.

Vị bác sĩ run run tay, “Chúng tôi đang nghiên cứu, nhưng loại virus này rất hiếm thấy, chúng tôi cũng mới gặp lần đầu, muốn nghiên cứu kỹ lưỡng phải cần thời gian.”

Các bác sĩ khác đều gật đầu, có lẽ là sợ bị giết chết, nên có một người đánh bạo nói, “Chúng tôi đã nghiên cứu vài ngày, mặc dù chưa tìm ra cách giải quyết, nhưng đã tìm được cách làm dịu cơn đau.”

“Vậy còn không mau đi lấy ra.” Gã đàn ông gầm thét. Vị bác sĩ vừa lên tiếng vừa vội ra ngoài, chốc lát sau đã quay lại, trong tay cầm một ống xi-lanh, không chút do dự tiêm vào người Tần Nghiên.

Qua một hồi lâu, Tần Nghiên mới dần dần yên tĩnh lại, lạnh lùng nhìn đám bác sĩ, “Thuốc này có tác dụng trong bao lâu?”

“Bốn giờ.” Bác sĩ nói.

“Vậy bây giờ các người còn đứng ở đây làm gì, còn không mau cút đi tiếp tục nghiên cứu cho tôi.” Tần Nghiên lạnh giọng nói.

“Đi ngay đây, đi ngay đây.” Đám bác sĩ như được đại xá, vội vàng rời khỏi.

Căn nhà ở đảo hoang này là một căn cứ khác của Tần Nghiên, bởi vì diện tích nhỏ, cũng không đầy đủ trang thiết bị, cho nên bà ta vốn không lui tới, lần này bị Allen dồn ép như thế, căn cứ ban đầu đã bị phá hủy, nhân lực cũng bị tổn thất bảy tám phần, vì vậy chỉ có thể đến nơi này. Có điều, sau khi đến đây hai ngày thì Tần Nghiên liền phát hiện cơ thể không ổn. Mới đầu, trên người chỉ hơi ngứa ngáy, bà ta còn tưởng vừa đến chỗ mới, không quen khí hậu, ai ngờ tình hình càng ngày càng nghiêm trọng, kỳ lạ hơn là da dẻ sạch sẽ, không có bất kỳ hiện tượng lạ lùng gì, nhưng lại ngứa vô cùng, cảm giác ngứa này khác với cảm giác ngứa khi bị muỗi đốt, nó giống như từ dưới da phát ra vậy.

Lúc đầu Tần Nghiên còn chịu được, nhưng càng chịu đựng thì càng ngứa dữ dội, cảm giác đó như muốn ép bà ta điên lên. Sau đó, thực sự không kiềm chế được, bà ta liền gãi, những vết thương trên người đều do bà ta cào mà lở loét ra, nhưng dường như bà ta chẳng cảm nhận được, mãi cho đến khi cả người máu me đầm đìa mới cảm thấy dễ chịu một chút.

“Đám rác rưởi vô dụng này, đi tìm cái gì đó có ích tới đây nữa đi.” Tần Nghiên nhận lấy khăn mặt được một gã đưa tới, lau mồ hôi trên mặt, lạnh giọng nói. Gã đàn ông cụp mắt, cố gắng không nhìn vào cơ thể gần như lõa lồ của bà ta, “Phu nhân, đây đã là các chuyên gia nghiên cứu virus giỏi nhất rồi.” Tần Nghiên nhắm mắt lại, “Giỏi nhất?”

Gã đàn ông bị ánh mắt lạnh bằng của bà ta nhìn chằm chằm, đáy lòng không khỏi run rẩy, kiên trì nói: “Đúng vậy, thưa phu nhân.”

“Hừ, một lũ ăn hại. Chuyên gia chó má, ngay cả việc nghiên cứu ra thuốc giải virus cũng không làm được. Lập tức ném hết bọn chúng cho cá mập ăn đi.” Tần Nghiên tức giận, nhưng chính vì tức giận mà hình như toàn thân lại bắt đầu ngứa ngáy, bà ta vội vàng kiềm chế cơn giận của mình.

Mấy ngày tiếp theo, hầu như Tần Nghiên đều chìm trong cơn ngứa tận xương, tiếng gào thét của bà ta vang vọng cả hòn đảo nhỏ.

“A!” Tần Nghiên không thể chịu được cơn ngứa trên người, liền giật lấy dao găm trong tay gã đàn ông rồi đâm vào người mình. Gã đàn ông bất ngờ, hoàn toàn không kịp ngăn. Cơn đau đớn vừa rồi dường như đã giảm bớt, khiến Tần Nghiên thoải mái thở dài một tiếng.

Bà ta nhìn về phía gã đàn ông, gã đàn ông bị bà ta nhìn chằm chằm thì âm thầm run rẩy.

“cầm roi đánh tao.” Tần Nghiên lạnh giọng lên tiếng. Gã ngây người, Tần Nghiên lại lạnh giọng nói lần nữa, “Tao bảo mày cầm roi đánh tao!”

Gã đàn ông bị ánh mắt Tần Nghiên dọa đến sững người, lập tức kịp phản ứng, bèn đi tìm một cây roi.

“Nhanh lên.” Tần Nghiên thúc giục. Gã đàn ông vung roi quất xuống người Tần Nghiên, vẻ lạnh lùng trong đáy mắt Tần Nghiên càng đậm hơn, “Chưa ăn cơm à, đánh mạnh lên!” Gã đàn ông quất mạnh vào người Tần Nghiên, “A!” Tần Nghiên hét thảm một tiếng, nhưng vẻ mặt lại hưởng thụ, “Tiếp đi.”

Gã đàn ông nhắm mắt lại, cứ thế quất lên người Tần Nghiên. Tần Nghiên đau đớn lăn lộn dưới đất, nhưng cơn ngứa trên người đã dần biến mất, bà ta bật cười, “Allen, Thẩm Thanh Lan, chúng mày cứ chờ đó cho tạo, trò hay chỉ mới bắt đầu thôi, đau khổ hôm nay mà tao phải chịu, ngày sau tao nhất định sẽ đòi lại gấp bội.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.4 /10 từ 33 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngày nay cuộc sống nhiều tiền nghi vật chất nhưng cũng luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niemphat.vn ví dụ như y nghia cua doi nguoi, phim quan the am bo tat rất hay và ý nghĩa để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập mỗi ngày của quý vị.