Mật ngọt hôn nhân

Chương 496


Tin tức Mị tái xuất giang hồ, mượn Kate để khai đao nhanh chóng truyền đi khắp giới.

Mà tin này được truyền đi nhanh như vậy đương nhiên là do Thẩm Thanh Lan cố ý, đảm người vốn buông lỏng vì Mị biến mất lập tức nhớ tới bóng ma năm xưa Mị mang đến cho họ, nhất thời khiến lòng của tất cả người trong giới bàng hoàng, sợ mình chỉ sơ ý một chút thôi sẽ biến thành mục tiêu tiếp theo của Mị. Đương2nhiên Allen cũng nghe được tin này, hắn nhìn người đàn ông trước mặt, ánh mắt khinh thường: “Đây là thứ mà anh gọi là bảo vệ? Để một người phụ nữ chắn trước mặt mình? Phó Hoành Dật, anh đúng là đồ bỏ đi.”

Sắc mặt Phó Hoành Dật vô cùng lạnh lẽo, nghe Allen nói cũng không thay đổi chút nào. Anh đã sớm biết kế hoạch của Thẩm Thanh Lan, lúc nghe được tin này, anh không khiếp sợ mà lo lắng, anh lo cho4sự an nguy của cô, biết cô nhất định sẽ không để người ta nhìn thấy dáng vẻ của mình, cũng sẽ không để bản thân bị thương nhưng anh vẫn không thể yên lòng, không nhìn thấy Thẩm Thanh Lan, lòng anh không thể yên được.

“Tìm được vị trí của họ chưa?” Phó Hoành Dật lạnh giọng hỏi, sau khi Thẩm Thanh Lan rời đi, anh cũng nhanh chóng đi tìm tung tích của cô, nhưng vì có Kim Ân Hi giúp che giấu, nên Phó3Hoành Dật rất khó tra được.

Đang trong lúc do dự có nên dùng mối quan hệ không thì người của Allen tìm được anh, nói rằng muốn gặp anh, cho nên mới có cảnh tượng bây giờ. Về mặt Allen cứng đờ, thủ hạ của hắn không tra được tung tích của Thẩm Thanh Lan, chỉ biết là cô đang ở nước M, quả thực chỉ là tin tức vớ vẩn. Phó Hoành Dật chưa nói gì, nhưng Allen nhìn ánh mắt của anh là biết người2đàn ông này đang khinh bỉ mình. Allen nổi giận đùng đùng, nhưng cố nén cơn giận này xuống: “Bọn họ không chủ động đi ra nên người của tôi tạm thời vẫn chưa tìm được, nhưng mà tôi đã sắp xếp xong, chỉ cần Tần Nghiên xuất hiện, chúng ta sẽ giết bà ta ngay lập tức.

Phó Hành Dật vẫn giữ thái độ hoài nghi với sự lạc quan của Allen. Nói thẳng ra, nếu Tần Nghiên dễ bị tóm như thể bọn họ cũng không8cần vất vả tới tận bây giờ. Người phụ này lăn lộn hơn hai mươi năm, đã sớm thành tinh rồi. Phó Hoành Dật ném một tập tài liệu ra trước mặt Allen: “Đây là danh sách những ông trùm có quan hệ với Tần Nghiên mà tôi có, anh xem giải quyết được mấy tên, đừng để họ gây ra phiền phức.” Vì danh sách này, Phó Hành Dật phải hao tâm tổn trí, có thể nói là đã vận dụng hết mọi quan hệ anh có, thậm chí còn nợ không ít nhân tình. Allen cầm tập tài liệu lên xem, ánh mắt cũng dần trở nên nghiêm túc, trên danh sách có vài cái tên anh đã tra được, cũng có một phần anh chưa tra ra.

“Ký hiệu màu đen là những người có quan hệ bình thường với Tần Nghiên, còn ký hiệu màu đỏ là những người có quan hệ thân thiết với bà ta.” Phó Hành Dật thản nhiên nói, thật ra tay trên đó có rất nhiều cái tên, nhưng những người thật sự có quan hệ tốt với bà ta chẳng được bao nhiêu. Trong số đó, người có quan hệ tốt nhất chính là tên Yamamoto mà lần trước còn bị bọn họ phá hoại.

Allen chỉ vào một cái tên: “Anh đánh dấu quan trọng vào cái tên Yamamoto này là có ý gì?”

“Yamamoto vẫn luôn hợp tác mật thiết với Tần Nghiến, tuy lần trước bị chúng tôi chen vào phá hoại, nhưng chỉ cần có lợi ích, họ vẫn có thể liên minh thêm lần nữa. Thế nên tôi nghĩ, trước khi Yamamoto và Tần Nghiên quay lại hợp tác với nhau thì chúng ta nên giải quyết Yamamoto.”

Allen trầm ngâm, đây đúng là biện pháp tốt. Không tìm được Tần Nghiên nhưng Yamamoto vẫn ở đó: “Phó Hành Dật, xem ra anh cũng không vô dụng như tôi tưởng. Những người có mối quan hệ bình thường này cứ giao cho tôi đi, tôi đảm bảo họ sẽ giữ thái độ trung lập, không nhúng tay vào chuyện giữa chúng ta và Tần Nghiên.”

Tuy mấy năm nay hắn ít hoạt động, nhưng không có nghĩa là địa vị của hắn sẽ xuống dốc. Rất nhiều người vẫn phải nể mặt mũi hắn. Phó Hành Dật đưa danh sách này cho Allen cũng có ý đó. Dù sao so với việc dựa vào sức một người thì vẫn hữu hạn, phải lợi dụng nguồn lực mình có một cách hợp lý mới đúng.

Sau vài lần thất bại, nhấn thủ trong tay Tần Nghiên bây giờ thật ra đã ít đến đáng thương. Trừ nhóm người bị quản gia mang đi, đám còn lại chẳng còn liên quan gì nữa. Chỉ cần bảo đám bọn họ không vươn tay ra giúp Tần Nghiên, lực uy hiếp của bà ta đối với Thẩm Thanh Lan sẽ giảm bớt một phần. Điều Phó Hành Dệt muốn làm là tìm nơi Nhan Tịch bị nhốt và cứu cô ra.

Chỉ cần trong tay Tần Nghiến không có con tin kiềm chế Thẩm Thanh Lan thì cô có thể mạnh tay hành động.

Allen biết tính toán của Thẩm Thanh Lan và Phó Hành Dật, còn tưởng hai vợ chồng nhà này đã bàn bạc tốt, ai ngờ đâu hai người họ hành động riêng. Còn trong suy nghĩ của hắn thì chẳng cần cứu Nhan Tịch kia làm gì. Với hắn, bất kể cái gì làm liên lụy đến Thẩm Thanh Lan đều đáng chết, đặc biệt là Nhan Tịch bây giờ.

Nếu bây giờ Nhan Tịch xuất hiện trước mặt Allen, không chừng hắn sẽ ra tay khử cô luôn.

“Anh có tin tức gì thì hãy báo cho tôi, tôi đi trước.” Phó Hành Dật đứng lên, anh và Allen chẳng phải bạn bè gì. Lần này anh rời khỏi quân ngũ, bên người không có ai để dùng, hợp tác với Allen là hành động bất đắc dĩ. Tuy lập trường trái ngược, thậm chí lần trước Allen và KING hợp tác với nhau còn suýt chút lấy mạng anh, nhưng chỉ cần Thẩm Thanh Lan được bình an vô sợ, anh bằng lòng tạm thời quên đi thân phận quân nhân của mình, quên đi ân oán trong quá khứ mà cùng liên thủ hợp tác với Allen.

Allen nhìn bản danh sách trong tay, mãi lâu sau mới lấy điện thoại gọi điện cho từng người trên đó. Thật ra trong danh sách có rất nhiều người thành lập quan hệ đồng lứa với cha hắn. Nếu bàn về tư cách, hắn mới là người thân thiết với họ hơn. Chỉ là nỗi hận mấy năm nay vì nỗi hận của hắn với cha đã khiến hắn cố tình coi nhẹ những mối quan hệ ấy, sau đó dần quên mất. Ai nghĩ tới Tân Nghiên vẫn duy trì liên lạc với họ.

Phó Hành Dật bước đi trên con đường ở thành phố xa lạ, nhìn người xe qua lại bên cạnh, nỗi bồn chồn trong anh ngày càng lớn. Anh không biết Thẩm Thanh Lan đã đi đâu cũng không liên lạc được với cô, điều duy nhất có thể xác định là bây giờ cô vẫn an toàn.

Nhưng sự an toàn này kéo dài được bao lâu thì Phó Hành Dật không thể nắm chắc được. Cuối cùng tin tức Mị xuất hiện đã truyền khắp, rất nhiều người đang tìm cô ấy, trong đó bao gồm cả Tần Nghiên đang ngủ đông.

Mà giây phút này, trong một toà biệt thự ở nước Y, Tần Nghiên đang nghe quản gia báo cáo lại tin tức trong mấy ngày gần đây.

“Mị xuất hiện?” Tần Nghiên lẩm bẩm, tiếng nói nghẹn ngào, dây thanh quản của bà ta đã bị phá huỷ, còn nói được đã là kỳ tích rồi. Quản gia cúi đầu, không dám nhìn dáng vẻ của Tần Nghiên lúc này. Bây giờ, bà ta trông như một bộ xương bọc da người, trên người không còn chút thịt nào, trông cực kỳ đáng sợ.

“Đúng vậy thưa phu nhân. Kate đã chết trong tay cổ ta, giờ tin tức này đã lan truyền rộng rãi rồi.” Quản gia cung kính trả lời, khoé mắt liếc thấy bàn tay khô gầy như củi của Tần Nghiên đặt trên ngực, trong mắt ống thoáng qua chút đau lòng, nhưng thoắt cái đã biến mất.

“Để dụ tôi ra mặt, Thẩm Thanh Lan cũng cố gắng thật đấy.” Tần Nghiên cười nhẹ, trong tiếng cười lại có ý trào phúng.

“Phu nhân, có cần tôi công bố thân phận của cô ta ra ngoài không?”

“Ông tìm được tro cốt của Carl rồi à?” Tần Nghiên dửng dưng hỏi lại.

Quản gia lập tức hiểu: “Phu nhân, do chúng tôi vô dụng.”

“Nếu tự biết mình vô dụng thì tìm nhanh lên, đừng để tôi nhắc đi nhắc lại rằng các người vô dụng đến mức nào.”

“Dạ thưa phu nhân.”

Quản gia bước được hai bước chợt dừng lại: “Phu nhân, bà phải tự chăm sóc bản thân mình cho tốt. Kẻ thù chưa chết, nếu bà không giữ mình mạnh khoẻ thì chỉ khiến người thân khóc kẻ thù cười mà thôi.”

Tần Nghiên ngẩn ra, người thân khóc kẻ thù cười? Giờ bà ta vẫn còn người thân sao? Bà nhìn cánh tay không còn ra hình người của mình, cười trào phúng. Vốn tưởng rằng sau khi Carl chết, bà ta mới là người thân nhất của Allen, mà chính bà ta cũng coi Allen như người thân duy nhất của mình nên lúc trước mới tốn bao công sức cứu hắn. Kết quả thì sao, hắn lại vì một người phụ nữ mà đối đầu với bà khắp nơi, bây giờ còn trăm phương nghìn kế muốn giết bà ta. Có thể nói, bà ta ra nông nỗi này phải kể đến công lao của Allen.

“Xin lỗi Carl, em không tha thứ cho Allen được. Hơn hai mươi năm, nó vẫn không cho em gặp anh, thậm chí còn muốn giết em. Carl, lòng em đau lắm, em coi nó như thân nhân mà nương tựa vào, nhưng nó lại đối xử với em như vậy chỉ vì con gái của kẻ thù. Carl, đừng trách em, kiếp sau nhé, kiếp sau em đến cho anh một đứa con được không?” Tần Nghiền thì thào với không khí, nét mặt đau khổ.

Bà ta ôm chặt khung ảnh trong lòng, dán chặt vào tim: “Carl, hiện giờ em không muốn gặp anh nữa, em xấu xí lắm, đến chính em còn không muốn nhìn thấy mình. Em sợ lúc anh nhìn thấy sẽ không yêu em nữa. Anh phải đồng ý với em, dù nhìn thấy em bây giờ cũng không được ghét bỏ. Nếu anh ghét, cũng không được cười. Kiếp sau, chắc chắn em sẽ thật xinh đẹp, sau đó gặp anh thật sớm, lấy anh, sinh con dưỡng cái cho anh. Đời này không thể sinh cho anh một đứa con là điều tiếc nuối lớn nhất của em.”

Bà ta muốn đứng lên, nhưng chân tay đều bị đánh gãy. Tuy quản gia biết nối xương, nhưng với thương thể như vậy cũng đành bất lực. Bây giờ bà ta chỉ có thể hoạt động trên xe lăn.

“Đẩy tôi ra ngoài phơi nắng.” Tần Nghiên nói với tên vệ sĩ đang đứng yên như tượng ở góc tường. Vệ sĩ bước tới đẩy Tần Nghiên đi ra ngoài, anh ta không đẩy Tần Nghiên đi xa mà chỉ đi dạo loanh quanh trong khuôn viên biệt thự. Tần Nghiên nhìn một vườn đầy hoa tươi, hậm hực trong lòng cũng chẳng bớt đi chút nào.

“A a a a a, có yêu quái, mẹ ơi, cứu con.” Đột nhiên, có tiếng trẻ con hét chói tai cắt ngang chân trời, cũng đâm vào tai Tần Nghiên. Bà ta quay lại nhìn về nơi phát ra âm thanh, nơi đó có một đứa bé trai đang ngồi dưới đất, hai tay chống hai bên người, hoảng sợ nhìn bà ta, hai tiếng yêu quái kia rõ ràng đang nói bà ta.

Hai mắt Tần Nghiên tối sầm lại, hơi thở trên người càng thêm u ám, đứa bé kia sợ tới mức khóc thét. Mẹ đứa bé nghe thấy tiếng con mình khóc, vội mở cửa biệt thự chạy ra, ôm con mình vào lòng. Người phụ nữ đang định nói Tần Nghiến vài câu, nhưng sau khi thấy rõ bộ dạng của bà ta cùng với tên vệ sĩ sau lưng thì lập tức nuốt lời bên miệng xuống.

“Xin lỗi phu nhân, con tôi còn nhỏ không hiểu chuyện, đã quấy rầy bà rồi. Thật sự xin lỗi, giờ tôi dẫn nó đi đây.” Người phụ nữ kia ôm con vội vàng chạy mất.

Tần Nghiện lạnh lùng liếc hai mẹ con kia, đúng lúc bé trai kia mở mắt, nó sợ quá lại nhắm tịt mắt. Tần Nghiên nhìn hoa tươi rơi đầy đất, thằng nhóc kia bò từ lỗ chó gần đó chui vào đây: “Nhổ hết chỗ hoa trong vườn đi cho tôi, lấp cả cái lỗ chó kia đi nữa.” Những bông hoa tươi này đẹp đến vậy, chỉ càng tôn thêm sự xấu xí của bà ta mà thôi.

Vệ sĩ đáp lời.

“Trở về thôi.” Tần Nghiện lạnh giọng: “Liên hệ với ngài Yamamoto cho tôi, tôi cần nói chuyện với ông ta.” Lời này là nói với quản gia đang bước tới.

Quản gia định đưa tay ra đẩy xe giúp Tần Nghiến lập tức thu tay lại: “Thưa phu nhân, hiện tại ngài Yamamoto đang hiểu lầm chúng ta, chỉ sợ ông ấy sẽ không chịu gặp mặt.” Những lời này đều là thật, lúc ở nước R người của họ đều chết trong tay Yamamoto.

“Quản gia, chút hiểu lầm như vậy nên làm thế nào để loại bỏ mà cũng cần tôi dạy ông à?” Tần Nghiên trầm mặc.

Ánh mắt quản gia thay đổi: “Phu nhân, bây giờ tôi sẽ lập tức đi ngay.” Tần Nghiên xua xua tay như đang đuổi ruồi bọ.

Yamamoto nhận được cuộc gọi của Tần Nghiên, lập tức cúp điện thoại. Lần trước bà ta muốn hợp tác với Ryan để giết ông ta, giờ còn dám hẹn gặp, cho rằng ông ta không có cách đối phó với bà ta chắc.

Bị từ chối, quản gia cũng không thấy ngạc nhiên, dù là ai cũng không dễ dàng bỏ qua chuyện đó. Nhưng việc lần trước đúng là hiểu lầm. Ông ta vẫn tiếp tục gọi điện cho Yamamoto, gọi thêm vài cuộc, Yamamoto liền tắt máy. Quản gia cũng hết cách, ông ta không muốn nhận điện thoại thì có muốn làm gì cũng bằng thừa.

Ở nước R, Yamamoto nhìn cô gái phía đối diện: “Cô nói xem Tản Nghiên muốn gì?” Trong tay cô gái cầm một quân cờ, đặt lên bàn cờ: “Ngài Yamamoto, ông thông minh như vậy, sao lại không đoán ra Tần Nghiên muốn gì chứ?”

“Tôi biết, nhưng bà ta dựa vào đâu mà cho rằng gài bẫy tôi khiến tôi tổn thất trầm trọng mà vẫn giơ tay ra giúp bà ta chứ?” Điểm này làm Yamamoto khó hiểu.

“Đơn giản là vì lợi ích, trên đời này chỉ có lợi ích là vĩnh viễn, chứ không có bạn bè hay kẻ thù nào là vĩnh viễn cả. Những lời này ngài Yamamoto phải hiểu rõ hơn tôi chứ?” Trên khoé môi cô gái treo lên ý cười, rõ ràng cô đang trào phúng Yamamoto, nhưng ông ta lại không hề tức giận.

“Tổ Tinh, cô nói vậy làm tôi đau lòng, rõ ràng chúng ta là bạn bè hợp tác lâu năm mà.” Yamamoto cười cười, trong mắt mang theo chút bất đắc dĩ như đang nhìn một đứa trẻ bướng bỉnh. Ánh mắt Tô Tinh loé lên: “Ngài Yamamoto, ông nhìn đi.”

Yamamoto nhìn về phía bàn cờ, nhăn mày lại, buông quân cờ xuống, giọng vui đùa: “Cô lại thắng rồi. Tô Tinh, lần nào chơi cờ với cô tôi cũng thua cả, nhưng vẫn cứ muốn chơi với cô. Cô nói xem có phải tôi thích bị ngược không?”

Tô Tinh mỉm cười, đổi đề tài: “Có tin tức truyền đến, Mị xuất hiện rồi, ông thấy sao?”

Nghe đến tên Mị, trong mắt Yamamoto loé lên tia sát khí: “Tất nhiên phải mau tới xem cô ta là người hay quỷ. Lúc trước cô ta giết em trai tôi, dù thế nào thì vẫn sẽ đòi lại món nợ này.” Tô Tinh bày ra vẻ mặt quả nhiên là thể: “Ngài Yamamoto, tôi mong ông đừng tham dự vào chuyện này.” Cô nói một cách nghiêm túc. Yamamoto khó hiểu nhìn cô: “Tô Tinh, cô nói vậy là có ý gì?”

“Tôi hoài nghi Mị này không phải là Mị lúc trước. Ông nghĩ mà xem, Mị đã biến mất tám, chín năm nay rồi, vì sao lại đột nhiên lại xuất hiện, mà xuất hiện thì cứ xuất hiện thôi, cần gì phải khiến tất cả mọi người đều biết, chuyện này chẳng lẽ không kỳ lạ sao?” Nghe Tô Tinh nói vậy, Yamamoto cũng cảm thấy việc này kỳ lạ: “Cô nói tiếp đi.”

“Tôi nghi có người muốn lợi dụng tên Mị để quật khởi, hoặc có người muốn bố trí một ván cờ.” Tô Tinh chậm rãi nói. Yamamoto nhíu mày suy nghĩ lời cô nói: “Vậy ý cô là bất kể Mị này có mục tiêu gì, đều là giả?”

“Đúng.”

“Nhưng mà, trên thế giới này người có thể đến không ai biết đi không ai hay giống như Mị không có mấy người. Tôi nghe được tin, lúc Kate bị giết, người ở phòng điều khiển và vệ sĩ mà ông ta thuê không hề phát hiện ra.” Yamamoto vẫn hoài nghi trong lòng.

“Vậy ông thấy thân thủ của tôi thể nào, nếu giả trang thành Mị có được không?”

Yamamoto sửng sốt, sau đó cười: “Đúng rồi, nếu là cô thì cũng làm được.”

“Thế nên tôi đoán có lẽ Tần Nghiên muốn lấy tin tức của Mị để đổi lấy việc ông ra tay, lần trước bà ta cũng làm y như vậy?” Tô Tinh uống một ngụm trà rồi nói. Yamamoto hừ lạnh một tiếng: “Tần Nghiên coi tôi là thằng ngốc chắc?”

“Bất kể là phương pháp gì, cứ dùng tốt là được. Ông muốn tìm Mị báo thù, đây chính là điểm tốt nhất mà bà ta có thể lợi dụng.”

“Tô Tinh, may mà có cô thông minh. Cô nói đúng, người đàn bà Tần Nghiên này đúng là khiến người khác ghê tởm, cảm ơn cô đã nhắc nhở.”

Tô Tinh cười nhạt: “Chúng ta là bạn mà, nhắc nhở là điều nên làm thôi.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.5 /10 từ 76 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là dân văn phòng, kế toán hay tài chính thì không thể bỏ qua những kiến thức và kinh nghiệm làm việc được mình tích luỹ trong suốt gần 20 năm làm việc và chia sẻ trên trang dantaichinh.com ví dụ như nguyên tắc kế toán, vba excel chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.