Mật ngọt hôn nhân

Chương 558: Bệnh lạ (2)


Mấy ngày nay Thẩm Thanh Lan hơi khó chịu, ban đầu cứ tưởng chỉ cảm vặt, kết quả bệnh cứ dai dẳng không hết, còn hay bị sốt cao. Bác sĩ đã đổi hai đơn thuốc nhưng vẫn không có hiệu quả. Đến bệnh viện kiểm tra lại không VI thấy có vấn đề gì, điều2này khiến người lớn trong nhà rất lo lắng.

“Bác sĩ Lý, ông khám kỹ lại lần nữa đi. Rốt cuộc là tại sao, sao khám lại không ra bệnh vậy? Nếu con bé cứ tiếp tục sốt thế này thì sẽ thật sự nguy hiểm tới tính mạng mất.” Phó lão gia vô cùng nóng ruột.6Thẩm Thanh Lan mỉm cười, “Ông nội, đâu có nghiêm trọng như vậy. Cháu không sao mà.”

“Cháu còn cười à? Cháu xem đi, cháu đã bệnh đến thế nào rồi? Thanh Lan à, hay là cháu nhập viện đi nhé. Ông sẽ bảo chuyên gia chẩn bệnh cho cháu. Ông không tin cả cái thủ đô7lớn thế này mà lại không tìm ra được nguyên nhân căn bệnh.” Phó lão gia thật sự nóng nảy bởi vì bệnh trạng của Thẩm Thanh Lan thật sự rất kỳ lạ.

Bác sĩ Lý khó xử, “Phó lão gia, tôi đã khám rất kỹ cho thiếu phu nhân, thật sự chỉ là cảm mạo thông4thường thôi.”

“Nếu là cảm mạo thông thường vậy thì sao cứ tái đi tái lại không hết?” Bác sĩ Lý á khẩu, không trả lời được. Ông cũng cảm thấy rất lạ, chỉ là cảm vặt nhưng mãi không khỏi, chẳng lẽ mình đã thật sự chẩn đoán sai bệnh sao? Hay là do Thẩm Thanh6Lan nhiễm loại virus cảm kỳ lạ? “Ông nội, ông đừng lo. Cháu không sao đâu. Ông xem hằng ngày ngoài chuyện cả người bủn rủn không có sức lực ra thì chẳng phải cháu cũng không làm sao đấy thôi?” Thẩm Thanh Lan lại nghĩ rất thoáng.

Phó lão gia vẫn không thấy yên tâm hơn, nhìn sang bác sĩ Lý, “Chúng tôi muốn nhập viện ngay hôm nay.” “Ông nội, thật sự không cần mà.”

“Thanh Lan, mấy hôm trước ống đã nghe theo cháu, bây giờ cháu phải nghe ông. Trước tiên chúng ta nhập viện, kiểm tra kỹ bệnh tình của cháu rồi nói sau.” Phó lão gia không cho phép từ chối. Thẩm Thanh Lan thấy Phó lão gia kiên quyết nên chỉ có thể ngoan ngoãn vâng lời. Thảm lão gia biết có phải nhập viện thì vội gọi điện thoại cho mấy bác sĩ ông quen biết. Sau khi Thẩm Thanh Lan nhập viện thì lập tức được đưa đi làm xét nghiệm, nhưng làm xong một loạt các xét nghiệm mà kết quả vẫn như trước, cơ thể cô không có bất cứ vấn đề gì. “Có khi nào là loại virus mới hay không? Cho nên chúng ta không phát hiện ra.” Cũng có chuyên gia đưa ra suy đoán giống bác sĩ Lý. Thế là Thẩm Thanh Lan vừa làm xét nghiệm xong lại bị đẩy đi làm mấy xét nghiệm khác.

Thế nhưng vẫn không có kết quả gì. Thẩm Thanh Lan vốn chỉ mệt mỏi do bệnh, nhưng sau khi bị giày vò một trận thì cơ thể càng yếu hơn, ngay cả gương mặt hồng hào cũng trở nên tái nhợt. Trong lòng Thẩm Thanh Lan cười khổ, trừ những lần bị thương nặng ra thì đây là lần đầu tiên cô yếu thế này. Chẳng lẽ cô lại xui đến mức đi đời nhà ma chỉ vì cảm mạo sao? “Phì phì phì, ăn nói bậy bạ. Thanh Lan, mẹ không cho phép con nói gở.” Sở Vân Dung nóng nảy. Lúc bấy giờ Thẩm Thanh Lan mới biết vừa rồi mình không cẩn thận đã nói những suy nghĩ trong lòng ra.

“Mẹ, đừng khóc. Con không sao mà.” Thẩm Thanh Lan thấy Sở Vân Dung khóc, liền an ủi.

“Mẹ không khóc, mẹ chỉ đang lo cho con thôi. Thanh Lan à, con nói xem đang yên đang lành sao lại như vậy?” Sở Vân Dung lau nước mắt, cảm thấy rất tự trách. Lúc Thẩm Thanh Lan mới sinh bệnh, bà cũng cho rằng chỉ là bị cảm mạo thông thường, bây giờ thấy con nằm trên giường, bà thật sự ân hận muốn chết.

“Mẹ, chỉ là cảm mạo khó hết mà thôi, mấy ngày nữa là khỏi thôi mà, mẹ đừng lo lắng như vậy.” Thẩm Thanh Lan an ủi bà.

“Sao không lo cho được? Cảm mạo thông thường sao có thể thể này?” Sở Vân Dung không vì mấy lời an ủi của Thẩm Thanh Lan mà yên tâm. “Mẹ, mẹ về trông An An giúp con đi. Thời gian này thằng bé ở nhà anh không biết đã quen chưa.” Thẩm Thanh Lan dời sự chú ý của Sở Vân Dung, chuyển trọng tâm câu chuyện sang An An.

Nhắc tới An An, Thẩm Thanh Lan cũng thật sự rất nhớ con trai, vốn nghĩ chỉ bệnh vài ngày là khỏi, không ngờ đã kéo dài hơn mười ngày rồi. Vì cứ sốt cao liên miên, nên cô không dám đón con về.

“Con không cần lo cho An An. Anh con sẽ chăm sóc thằng bé” Con gái bị bệnh nên Sở Vân Dung không còn lòng dạ chăm sóc cháu ngoại nữa. Mặc dù thường ngày bà rất thương An An, nhưng so với đứa con gái bà mang thai mười tháng, tất nhiên Thẩm Thanh Lan vẫn quan trọng với bà hơn.

“Mẹ, con hơi lo cho An An, mẹ giúp con đi xem thằng bé một chút có được không?” Thẩm Thanh Lan nói khẽ, giọng nói thều thào không có chút sức lực nào. Nhìn thấy cô như thế, sao Sở Vân Dung có thể từ chối được, bà vội vàng đồng ý, “Được, mẹ đồng ý với con, sẽ đi xem An An cho con. Nhưng con cũng phải hứa với mẹ, phải phối hợp với bác sĩ, điều trị thật tốt, biết chưa.”

“Vâng. Mẹ, con hơi mệt, con ngủ một lúc nhé.” Thẩm Thanh Lan nói. “Được, con ngủ đi, chờ con ngủ rồi mẹ sẽ đi.” Sở Vân Dung đem lại chọn cho Thẩm Thanh Lan, giống như khi cô còn bé.

Cô thật sự rất mệt nên chốc lát sau đã ngủ thiếp đi.

Sở Vân Dung sờ trán Thẩm Thanh Lan, thấy trán cô vẫn còn nóng, bà lại bật khóc, nhưng lo sẽ làm cô thức giấc nên vội đưa tay lau nước mắt. Cả nhà, ngoài Thẩm Khiêm và Phó Hoành Dật vẫn ở quân đội chưa trở về, thì những người khác đều hay tin Thẩm Thanh Lan nhập viện, không rõ vì sao lại sốt cao không hết, cả người mệt mỏi. Bệnh trạng khiến các chuyên gia cũng phải bó tay. Thẩm Quân Dục giao An An cho Ôn Hề Dao chăm sóc, còn mình thì liên tục chạy đến bệnh viện. Thẩm Thanh Lan thấy anh đi tới đi lui thì nhắm mắt lại bảo, “Anh, anh đừng đi qua đi lại nữa. Anh làm em chóng mặt quá.”

Thẩm Quân Dục lập tức dừng bước, ngồi xuống bên giường, “Được được được, anh không đi tới đi lui nữa. Em khó chịu ở đâu thì nói với anh ngay nhé.” “Anh, An An sao rồi?” Thẩm Thanh Lan thật sự rất nhớ con trai. “An An không sao cả. Hề Dao đang chăm thằng bé, có cả dì Lưu ở đó nữa. Ngược lại là em đó, Lan Lan à, bây giờ anh báo cho Phó Hoành Dật biết nhé.” “Đừng báo. Anh, nhiều bác sĩ giỏi như thể khám cho em, em tin sẽ tìm ra nguyên nhân căn bệnh nhanh thôi, em sẽ khỏi bệnh ngay thôi. Không cần khiến thêm một người nữa lo lắng cho em.” Thẩm Thanh Lan năn nỉ. Thẩm Quân Dục thật sự bị tứ chết bởi em gái mình, “Em đã như vậy rồi còn sợ cậu ta sẽ lo lắng à? Lan Lan, đến lúc nào em mới có thể biết nghĩ cho mình nhiều hơn đây hả?”

Khóe môi Thẩm Thanh Lan cong nhẹ, trông càng mệt mỏi hơn, “Anh.”

“Được rồi, được rồi, anh không nói. Em đừng nói nữa, nghỉ ngơi cho khỏe đi. Để anh đi xem mấy chuyên gia kia đã hội chẩn ra kết quả chưa. Lâu như vậy rồi mà còn chưa tìm ra biện pháp nào, không biết rốt cuộc có tận tâm không nữa?”

Nhắc tới mấy chuyên gia kia, trong lòng Thẩm Quân Dục lại bốc lửa. Từ khi Thẩm Thanh Lan nhập viện đến nay đã hai ngày, máu thì bị rút hết ống này đến ông khác, vậy mà vẫn không có kết luận gì. Anh thật sự là tức sắp chết rồi.

Thẩm Thanh Lan nằm trên giường, chỉ cảm thấy sức lực cả người đều đã bị rút cạn, toàn thân mơ màng, nặng nề. Đến ngày hai mươi, cũng chính là ngày thứ năm Thẩm Thanh Lan nhập viện, bỗng nhiên cô lại bị sốt cao, hơn nữa | lần này làm thế nào cũng không thể hạ sốt. Sở Vân Dung cứ ngồi lau nước mắt bên giường Thẩm Thanh Lan.

“Viện trưởng Trần, các ông đã có kết luận gì chưa? Rốt cuộc cháu gái của tôi bị bệnh gì vậy?” Thẩm lão gia vẫn luôn điềm tĩnh cuối cùng cũng trở nên nôn nóng. Cứ sốt thế này mãi thì một người đang khỏe mạnh cũng sẽ bị sốt hỏng mất.

Vẻ mặt viện trưởng Trần khó xử, “Thảm lão gia, các chuyên gia của chúng tôi vẫn còn nghiên cứu, đang chờ kết quả lần kiểm tra máu cuối cùng. Chúng tôi nghi ngờ Thẩm tiểu thư đã bị nhiễm một loại virus hiếm thấy, có triệu chứng giống cảm mạo thông thường.” “Chính xác là thế nào?” Thẩm lão gia trầm giọng hỏi.

Viện trưởng Trần lắc đầu, “Vẫn chưa rõ, cho nên phải chờ báo cáo xét nghiệm máu lần cuối mới có thể đưa ra chẩn đoán chính xác. Nếu thật sự là loại virus mới thì e rằng bệnh của Thẩm tiểu thư sẽ khá khó chữa.

Sắc mặt Thảm lão gia rất khó coi, một lúc lâu sau mới nói, “Xin viện trưởng Trần và các chuyên gia hãy cố hết sức chữa trị cho cháu gái tôi.”

“Đó là chuyện tất nhiên.”

Trong lúc mê man, Thẩm Thanh Lan dường như cảm nhận được một hơi thở quen thuộc, mở mắt ra thì thấy Phó Hoành Dật. Cô cố mở to mắt nhìn rồi thì thầm, “Phó Hoành Dật, hình như em nhìn thấy anh. Xem ra em đã thật sự sốt đến hồ đồ rồi.”

Cô nhắm mắt lại đang định ngủ tiếp thì một bàn tay đặt lên mặt cô, dịu dàng vuốt ve, “Đồ ngốc, anh trở về rồi.” Thẩm Thanh Lan lập tức mở mắt ra, sững sờ nhìn Phó Hoành Dật, im lặng một lúc lâu. Anh mỉm cười, ánh mắt đầy yêu thương, “Nhìn đến ngốc luôn rồi sao?”

Thẩm Thanh Lan khàn giọng nói, “Phó Hoành Dật, sao anh lại trở về?”

“Nhớ em nên trở về.” Phó Hoành Dật dịu dàng đáp. Thật ra do hai ngày qua anh không thể gọi điện cho Thẩm Thanh Lan được, gọi về nhà thì dì Triệu lại ấp a ấp úng, lúc này mới khiến Phó Hoành Dật sinh nghi. Vốn ngày kia anh mới về đến nhà, những đêm qua đã gấp rút trở về. Về đến nhà mới hay tin, thì ra cô đã bị bệnh lâu như vậy. Anh lại lập tức chạy tới bệnh viện.

Khi nhìn thấy Thẩm Thanh Lan, Phó Hoành Dật suýt chút nữa đã rơi nước mắt. Lần trước khi anh rời đi cô vẫn là cô gái khỏe mạnh tràn đầy sức sống, vậy mà chỉ mới một tháng không gặp, vợ anh đã nằm trên giường bệnh, gầy hẳn đi, sắc mặt tái nhợt, đôi môi cũng bị khô nứt nẻ, hốc mắt trũng sâu, dù đang ngủ nhưng vẫn nhíu chặt mày.

Thẩm Thanh Lan muốn ngồi dậy nhưng Phó Hoành Dật ẩn cô trở lại giường, “Cần gì thì cứ nói với anh.” “Em muốn ngồi dậy, nằm lâu quá cũng thấy mệt.” Phó Hoành Dật đỡ cô dậy, để có tựa vào lòng mình. Anh còn mặc quân trang, chưa kịp thay ra, “Bị bệnh sao không nói cho anh biết?” Anh dịu dàng nói như sợ làm cô sợ.

Thẩm Thanh Lan khẽ cong môi, “Không muốn khiến anh lo. Hơn nữa chỉ là cảm vặt, bác sĩ cũng nói em sẽ khỏi nhanh thôi.”

“Thanh Lan, anh đã hỏi bác sĩ rồi.” Phó Hoành Dật ôm chặt cô. Vừa rồi khi Thẩm Thanh Lan ngủ, anh đã đi tìm bác sĩ chủ trị hỏi rõ bệnh tình của cô. Khi nghe nói cô đang bị nghi ngờ là đã nhiễm một loại virus kỳ lạ, tim anh liền rơi xuống vực sâu.

Thẩm Thanh Lan trầm mặc, một lúc lâu sau cô mới kéo tay áo Phó Hoành Dật, “Phó Hoành Dật, em nhớ anh.” Phó Hoành Dật khẽ thở dài, “Lần này sau khi em khỏi bệnh anh sẽ tính sổ với em.” Đến lúc này rồi còn định nói sang chuyện khác.

Thẩm Thanh Lan cố gắng giữ tỉnh táo, nhưng càng ngày đầu óc càng mơ màng, hai mắt dần nhắm nghiền lại, “Phó Hoành Dật, em hơi mệt, muốn ngủ tiếp một lúc nữa.”

“Được, em ngủ đi. Anh ở đây trông chừng em, không đi đâu cả.” Phó Hoành Dật dịu dàng nói rồi đỡ Thẩm Thanh Lan nằm xuống giường. Cả đêm anh không ngủ, luôn túc trực bên giường bệnh, lắng nghe tiếng thở của cô.

Sáng hôm sau, Phó Hoành Dật liền đến phòng làm việc của viện trưởng Trần, “Viện trưởng Trần, đã có kết quả của lần xét nghiệm máu cuối cùng chưa?” “Đã có rồi.”

“Vợ tôi bị bệnh gì vậy?” Viện trưởng Trần ấp úng. Phó Hoành Dệt nhíu mày, “Xin hãy nói cho tôi biết tình trạng thật sự.” “Phó thiếu tướng, chúng tôi không kiểm tra ra được bất cứ vấn đề gì.” Viện trưởng Trần nói.

Ánh mắt Phó Hoành Dật biến đổi không lường. Viện trưởng Trần thấp thỏm trong lòng, đã làm hết xét nghiệm này đến xét nghiệm khác, gần như đã làm tất cả các loại xét nghiệm, nhưng vẫn không đưa ra được kết quả gì. Nói ra chính họ cũng cảm thấy xấu hổ.

“Không có cách nào khác sao?” Phó Hoành Dật trầm giọng hỏi.

Viện trưởng Trần cúi đầu, xấu hổ đáp, “Phó thiếu tướng, rất xin lỗi.” Bây giờ bệnh tình đã đến nông nỗi này, ông không dám nói Thẩm Thanh Lan chỉ bị cảm mạo thông thường nữa. Dù một người mù cũng có thể nhìn ra bệnh tình của cô rất bất thường.

Phó Hoành Dật thấy viện trưởng Trần thật sự không có cách nào khác, vì vậy bắt đầu gọi điện thoại cho các chuyên gia khác đến hội chẩn. “Cô Phó, cô hãy nhớ kỹ lại thử xem, khoảng thời gian qua cô có từng tiếp xúc với vật gì lạ hay cầm phải vật gì tương tự như vậy không?” Chuyên gia mà Phó Hoành Dệt mời tới hỏi.

Thẩm Thanh Lan tựa trong lòng Phó Hoành Dật, mối tái nhợt không có chút máu nhưng mặt lại đỏ bừng do sốt cao, “Không có.” Thời gian qua cô chỉ ở nhà, không đi đâu cả.

“Cô hãy nghĩ kỹ lại xem, thời gian trước hơn nữa thì sao? Chúng tôi nghi ngờ cô đã nhiễm phải một loại virus hiếm thấy. Thời gian ủ bệnh của các loại virus khác nhau là khác nhau. Cô nghĩ kỹ lại xem trong khoảng nửa năm qua có tiếp xúc với vật gì lạ không?”

Thẩm Thanh Lan vẫn lắc đầu, “Bác sĩ, thật sự không có.”

Chuyên gia cau mày. Nếu nói như vậy thì sẽ rất khó khăn. Chẳng lẽ tự mình cũng có thể sinh ra virus? Nhưng đó là chuyện không thể nào. Chuyên gia nghĩ thế nào cũng không giải thích được.

Phó Hoành Dật lại nhớ ra một chuyện, sau đó thì thầm bên tai Thẩm Thanh Lan vài câu. Cô cau mày, có lẽ nào? “Cô Phó, có phải cô đã nhớ ra điều gì không?” Chuyên gia nhìn thấy nét mặt Thẩm Thanh Lan thay đổi nên hỏi.

“Mấy tháng trước tôi từng bị rắn cắn. Nhưng lúc đó tôi đã xem kỹ, loại rắn đó không có độc.” “Con rắn đó có bề ngoài thế nào, cô có nhớ không?” Thẩm Thanh Lan miêu tả cho chuyên gia nghe về hình dáng con rắn cô đã gặp phải trong lúc trốn chạy trong rừng vào hôm cứu Nhan Tịch. Chuyên gia nghe xong thì cau mày, “Loại rắn này đúng là không có độc, theo lý mà nói cũng không gây ra ảnh hưởng gì cho cơ thể người. Nhưng không phải trường hợp nào cũng chắc chắn như vậy. Trước tiên tôi sẽ thử nghiên cứu theo hướng này.”

Trên đời này có vô vàn loại virus, tuy trước đó Thẩm Thanh Lan đã làm rất nhiều xét nghiệm, nhưng vì không rõ phương hướng nên dù có làm xét nghiệm cũng chưa chắc có thể tìm ra loại virus.

Chuyên gia lại lấy một ống máu của Thẩm Thanh Lan, “Cô Phó, vì bây giờ chưa xác định được nguyên nhân căn bệnh của cô, nên chúng tôi không dám kê thuốc, chỉ có thể hạ sốt cho cô trước. Nếu trong người cô có bất kỳ dấu hiệu gì bất thường thì hãy lập tức báo cho chúng tôi biết.”

Thẩm Thanh Lan gật đầu, đợi đến khi chuyên gia rời khỏi cô mới nhìn Phó Hoành Dật, khẽ nói, “Phó Hoành Dật, anh nói có phải lần này em không xong rồi không?” Phó Hoành Dật cau mày, “Đừng nói bậy. Bây giờ y học kỹ thuật phát triển như thế, nhất định sẽ không sao đâu.” “Phó Hoành Dật, em nhớ An An.” Đã hơn hai mươi ngày rồi cô không được gặp con trai.

“Để anh đi đón con đến đây.” Phó Hoành Dật nói.

Thẩm Thanh Lan lắc đầu, “Vẫn chưa được, còn chưa tìm ra nguyên nhân căn bệnh của em. Không ai biết nó là thứ gì, em đã thế này rồi, em không muốn khiến An An gặp nguy hiểm.”

“Được, vậy anh bảo Quân Dục chụp mấy tấm hình của An An cho em xem, hay là gọi video call nhé.

“Đừng gọi video call. Bây giờ dáng vẻ của em chắc rất đáng sợ, đừng làm An An sợ.” Thẩm Thanh Lan từ chối.

“Được, vậy anh bảo Quân Dục chụp mấy tấm hình của An An gửi qua đây.” Phó Hoành Dật nói rồi gọi điện thoại cho Thẩm Quân Dục. Thẩm Quân Dục đang ở nhà liên lạc với mấy chuyên gia khác, dù phải tốn bao nhiêu tiền anh cũng phải trị hết bệnh cho Thẩm Thanh Lan.

Thẩm Quân Dục trực tiếp quay một video gửi đến. Trong video An An đang khóc, đòi gặp mẹ, Mũm Mĩm ở bên cạnh, vây quanh cậu bé đang gào khóc, mặt mày đầy nước mắt, trông vô cùng đau lòng. Thẩm Thanh Lan ôm di động, ánh mắt long lanh, “Phó Hoành Dật, em nhớ An An.” Phó Hoành Dật ôm chặt cô, “Ừ, anh biết, một lát nữa anh đi xem con thay em, có được không?” “Không cần đợi một lúc nữa, anh đi ngay bây giờ đi. Nói với An An rằng em cũng rất nhớ con.” Thẩm Thanh Lan giục Phó Hoành Dật. “Chờ đến tối em ngủ rồi anh sẽ đi.” Phó Hoành Dật dịu giọng nói. “Anh đi ngay bây giờ đi. Em không sao đâu. Ở đây có nhiều bác sĩ như vậy mà.” Giọng nói của Thẩm Thanh Lan thều thào, không có chút sức nào. Phó Hoành Dật không nỡ từ chối, không có cách nào khác, đành đứng lên, “Được, anh sẽ đi ngay bây giờ.”

Thẩm Thanh Lan tựa vào đầu giường, cầm điện thoại trong tay, nghe đi nghe lại tiếng An An gọi mẹ. Cô nghĩ mình cũng không phải là một người mẹ tốt, từ khi An An sinh ra đến nay, thật ra thời gian cô ở bên cạnh con không nhiều, phần lớn thời gian đều ra ngoài, bỏ thằng bé một mình. Nếu lần này có thật sự vì căn bệnh này mà không qua được thì con trai cô phải làm sao đây? Con trai cô còn nhỏ như vậy, nếu mất mẹ thì nó biết làm sao đây? Lúc Phó Hoành Dật đến nhà Thẩm Quân Dục thì Ôn Hệ Dao đã dỗ An An nín khóc, nhưng tâm trạng của thằng bé vẫn rất tệ. Hai ngày đầu, An An còn rất vui vẻ, ở nhà cậu chơi đùa với Mũm Mĩm quên trời đất. Nhưng sau một tuần, bé bắt đầu bất an, muốn gặp mẹ. Thẩm Quân Dục lấy ảnh của Thẩm Thanh Lan để dỗ bé, nhưng cũng không mấy tác dụng. Mấy ngày nay, dù bé có xem ảnh của Thẩm Thanh Lan thì vẫn khóc muốn tìm mẹ.

Nhà họ Thẩm và nhà họ Phó vì bệnh tình của Thẩm Thanh Lan mà ai nấy đều rối bời, Thẩm Quân Dục đấu thể phiền họ chăm sóc An An nữa, chỉ có thể nhờ Ôn Hề Dạo giữ bé, còn anh thì tìm cách liên hệ với những bác sĩ giỏi trên khắp cả nước, bằng mọi giá mời bọn họ đến chữa trị cho Thẩm Thanh Lan.

An An thấy ba thì lập tức sụp đổ hoàn toàn, ốm Phó Hoành bật khóc lớn. Anh dịu dàng dỗ con trai, “Đừng khóc, ba đây. Bây giờ ba đưa con đi gặp mẹ. Ngoan, đừng khóc.” Đợi đến khi An An bình tĩnh lại, Phó Hoành Dật mới nhìn sang Thẩm Quân Dục, “Sao rồi?”

“Tôi đã gọi cho tất cả các bác sĩ giỏi mà tôi biết, nhưng bọn họ đều không phải là chuyên gia trong phương diện này. Tôi cũng không dám hoàn toàn chắc chắn.”

“Mọi người đã hỏi bác sĩ Eden chưa? Trước đây chân của Hoành Dật bị thương nặng như vậy mà anh ấy cũng chữa khỏi, có thể anh ấy sẽ có cách đấy.” Ôn Hề Dao bỗng nói.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.4 /10 từ 33 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là dân tài chính, kế toán, nhân sự hay văn phòng thì sẽ rất cần kiến thức về excel. Một số các file excel mẫu, những thức excel cơ bản và nâng cao từ trang excel kế toán chẳng hạn như file excel quan ly hop dong trong cong ty xay dung mien phi, excel basics templates chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.