Mật ngọt hôn nhân

Chương 71: Bị đánh trên phim trường


Thẩm Thanh Lan nhìn anh một cái, không nói gì mà chỉ lẳng lặng nhét điện thoại vào túi.

Hai người tiếp tục đi dạo.

Cuối cùng, Thẩm Thanh Lan nhìn thấy một đám đông ở phía trước mặt, xem chừng đã đến đúng nơi cần đến. Thẩm Thanh Lan và Phó Hoành Dật từ từ bước đến.

Quả nhiên là có một đoàn làm phim đang quay, bên ngoài còn có bảo vệ, không thể vào trong. Thẩm Thanh Lan cũng không miễn cưỡng, họ liền đứng ngoài. Nhìn qua đám người, Thẩm Thanh Lan có thể thấy rõ cảnh tượng trong phim trường. Cô không nhận ra người đang quay phim là ai. Nhìn về hướng bên cạnh, cô thấy Vu Hiểu Huyên đang đứng không xa đó.

Cô ấy mặc một bộ đồ cổ trang trắng tinh, cầm vài trang giấy, đang cúi đầu chăm chú đọc, xem chừng đang học thuộc lời thoại. Lần này cô ấy được trang điểm kỹ hơn lần trước rồi.

“Không đến chào hỏi sao?” Phó Hoành Dật hỏi.

Thẩm Thanh Lan lắc đầu, cô cũng chỉ muốn đến xem qua chút thôi. Đang định rời khỏi đó, cô lại nghe tiếng đạo diễn gọi tên Vu Hiểu Huyên, rõ ràng đã đến lượt cô ấy. Thẩm Thanh Lan bèn dừng bước.

Trong trường quay, nghe tiếng gọi của đạo diễn Lý Lập Quần, Vu Hiểu Huyên đặt tập lời thoại trong tay xuống, vội vàng chạy lại.

Cảnh quay này chủ yếu diễn cảnh nhị tiểu thư của Vương phủ bắt nạt tam tiểu thư, mà vai diễn của Vu Hiểu Huyên chính là nha hoàn của tam tiểu thư. Vì bất bình trước cảnh nhị tiểu thư luôn ỷ thế ức hiếp người khác, vì vậy cô ấy liền đứng ra bênh vực tiểu thư của mình, vì thế nên bị nhị tiểu thư phạt.

Những người vào vai nhị tiểu thư và tam tiểu thư đều là các diễn viên mới được tuyển chọn trong lần casting này, đều là những sinh viên ưu tú của Học viện Điện ảnh Bắc Kinh, trước đây đã góp mặt trong mấy bộ phim truyền hình không nổi tiếng.

Ngay cả mấy diễn viên đóng vai nha hoàn của các diễn viên chính đều có xuất thân chính quy. Chỉ có Vu Hiểu Huyên là người ngoài ngành.

Tam tiểu thư dẫn theo nha hoàn Thanh Y đến vườn hoa của Vương phủ, vẻ mặt đượm buồn. Thanh Y nhìn thấy nỗi buồn của tiểu thư, cảm thấy rất phẫn uất, “Tiểu thư, chuyện này rõ ràng là do nhị tiểu thư gây ra. Lúc đó, sao tiểu thư không nói rõ mọi chuyện với phu nhân?”

Tam tiểu thư cười khổ: “Thanh Y, em không hiểu đâu. Nhị tiểu thư là con vợ cả. Dù ta nói ra thì liệu có ích gì? Phu nhân sẽ không bênh vực ta đâu.”

“Nhưng mà, chúng ta cũng không thể cứ chịu đựng thế được. Dạo này, nhị tiểu thư ngày càng quá đáng. Tiểu thư cứ lui bước, còn nhị tiểu thư lại chỉ càng được nước lấn tới.”

Tam tiểu thư chau mày, nhẹ giọng quát lên: “Thanh Y, câm miệng. Chuyện của chủ nhân không phải một đứa nô tỳ nhãi nhép như em được bàn tán.”

Thanh Y uất ức ngậm miệng.

“Ôi chao, tam muội, thật khéo quá.” Từ đằng sau, nhị tiểu thư và nha hoàn Phỉ Thúy khoan thai đi tới.

“Nhị tỷ.” Tam tiểu thư khẽ nhún gối.

“Nhị tiểu thư.” Thanh Y cũng hành lễ theo.

Nhị tiểu thư vênh váo liếc nhìn tam tiểu thư, “Tam muội, tỷ tỷ chúc mừng muội trước nhé.”

Tam tiểu thư nhướng mày, “Tại sao nhị tỷ lại nói như vậy.”

Nhị tiểu thư cười khanh khách, “Tỷ tỷ vừa ở chỗ mẫu thân về, nghe mẫu thân và phụ thân nói sẽ sắp xếp cho muội một mối hôn nhân tốt, để cho muội, làm phu nhân của Liễu Thượng Thư.”

Nhị tiểu thư vừa dứt lời, sắc mặt tam tiểu thư lập tức trắng bệch như tờ giấy. Liễu Thượng Thư là hộ bộ thượng thư, quyền cao chức trọng, nhưng năm nay đã 50 rồi, còn đủ tuổi làm ông nội của tam tiểu thư ấy chứ.

“Chúc mừng muội muội, chẳng mấy mà muội sẽ thành thượng thư phu nhân rồi, ha ha.”

“Nhị tiểu thư, cô đừng đứng đây ăn nói bừa bãi. Người phu nhân nói tới đích thị là cô mới phải.” Thanh Y lên tiếng, mặt đầy phẫn uất, “Bản thân cô không muốn bị gả cho Liễu Thượng thư, liền đẩy tiểu thư của tôi ra thế thân. Trên đời sao lại có loại người vô liêm sỉ như cô cơ chứ.”

Câu nói của Thanh Y khiến sắc mặt hai người ở đó trắng bệch. Tam tiểu thư sợ hãi, còn nhị tiểu thư thì tức giận.

Tay cô ta run run, chỉ vào mặt Thanh Y, “Hay cho thứ nô tỳ nhà ngươi, chủ nhân nói chuyện mà cũng dám tùy tiện xen vào. Bản tiểu thư hôm nay sẽ dạy cho ngươi biết thế nào là phép tắc. Phỉ Thúy, vả miệng.”

Nha hoàn Phỉ Thúy xắn tay áo, cười ác độc bước đến. Thanh Y muốn chạy đi, nhưng bị hai nô tỳ lớn tuổi thô bạo giữ chặt lại, không thể giãy ra được.

Phỉ Thúy bước đến liền tát một cái. Tiếng bàn tay giòn giã vọng khắp phim trường. Thẩm Thanh Lan đứng ngoài còn nghe tiếng.

Cô có thể cảm nhận được cái tát đó của diễn viên đóng Phỉ Thúy là thật, hơn nữa còn ra tay không nể nang chút nào. Lông mày Thẩm Thanh Lan hơi chau lại.

Ở trường quay, Phỉ Thúy tát Thanh Y một cái, khiến mặt Thanh Y lệch cả sang một bên. Vốn nên tát thêm cái nữa, nhưng Phỉ Thúy lại đột nhiên bật cười, “Đạo diễn, xin lỗi, em cười mất rồi.”

Đạo diễn Lý Lập Quân chau mày, rất khó chịu, nhưng cũng không nói gì, “Quay lại cảnh này, từ đoạn hai nô tỳ giữ Thanh Y lại,” Ông ta lại nhìn thấy vết đỏ trên mặt Vu Hiểu Huyên, “Hóa trang, trang điểm lại cho Hiểu Huyên.”

Vu Hiểu Huyên ôm mặt, lặng lẽ nhìn diễn viên đóng vai Phỉ Thúy. Cô ta quay lại nhìn Vu Hiểu Huyên, nở nụ cười áy náy, chân thành nói, “Xin lỗi Hiểu Huyên, lúc nãy tớ không kiềm chế được lực tay, cậu không sao chứ?”

Vu Hiểu Huyên cắn răng, “Không sao.”

“Không sao là tốt rồi, tớ cứ sợ đánh cậu bị đau.”

Chuyên viên hóa trang dặm lại lớp trang điểm cho cô ấy. Vu Hiểu Huyên thở khẽ một tiếng, chuyên viên hóa trang chau mày, khẽ hỏi: “Em nói em có ngốc không cơ chứ. Lúc cô ta tát em thì em phải thuận theo nghiêng đầu, chỉ cần trông giống như bị đánh rồi là được. Phải hiểu thế nào là diễn chứ? Làm gì có ai như em, thật sự chịu bị tát một cái.”

Vu Hiểu Huyên cười cười, “Chẳng phải do em vẫn còn ít kinh nghiệm sao? Cảm ơn chị nhắc nhở, bằng không thì có lẽ lát nữa em lại phải chịu thêm cái tát.”

Chuyên viên hóa trang cười cười. Vu Hiểu Huyên tốt tính, lại chịu khó, khi không đóng phim thường giúp họ những việc trong khả năng. Mọi người trong đoàn làm phim đều rất quý mến cô gái này.

Bắt đầu quay lại, Phỉ Thúy xắn tay áo bước đến, vung tay tát thẳng vào mặt Thanh Y. Cô ấy nghiêng đầu theo, tuy né được phần lớn lực, nhưng vẫn bị cái tát mạnh của Phỉ Thúy quét qua mặt.

Thẩm Thanh Lan thấy rõ ràng Vu Hiểu Huyên đau đến nỗi mặt trắng bệch, nhưng vẫn lặng lẽ diễn nốt cảnh này. Rõ ràng là một cảnh, mà phải diễn đi diễn lại bốn lần. Cũng có nghĩa là Vu Hiểu Huyên đã phải chịu bốn cái tát. Tuy những lần sau đều không mạnh như lần đầu, nhưng Thẩm Thanh Lan nhìn thấy vẫn đều rất khó chịu. Dù là kẻ đần cũng nhận ra, diễn viên đóng vai Phỉ Thúy kia cố tình làm vậy.

Thẩm Thanh Lan đứng ngoài trường quay, nhìn Vu Hiểu Huyên bị đánh hết lần này đến lần khác mà vẫn không lên tiếng. Lần đầu tiên, cô cảm thấy hối hận vì đã cổ vũ Hiểu Huyên bước vào giới nghệ sĩ này.

Sau khi cảnh quay kết thúc, Thẩm Thanh Lan nhìn thấy má trái của Vu Hiểu Huyên đã sưng vù lên, dù có dặm thêm lớp phấn nữa cũng không che nổi.

Do đó, đạo diễn đành cho Vu Hiểu Huyên nghỉ hôm nay, ngày mai sẽ diễn những cảnh còn lại.

“Đi thôi,” Thẩm Thanh Lan lạnh nhạt nói, rời khỏi trường quay cùng Phó Hoành Dật, không đến gặp Vu Hiểu Huyên. Cô nghĩ rằng có lẽ cô ấy cũng không muốn bị họ nhìn thấy dáng vẻ như vậy của mình.

Mỗi lần Vu Hiểu Huyên gọi điện cho cô đều nói là đi đóng phim mặc dù rất mệt, nhưng lại rất vui, rất thú vị.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.4 /10 từ 33 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn các bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp hay chẳng hạn như phat quang pho chieu hoa thuong tuyen hoa khai thi, phuoc bau tac dong den suy nghi con nguoi nhu the nao thay thich phuoc tien moi nhat 2018 rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.