Nàng dâu cực phẩm

Chương 1055: Tôi sẽ không cho ai cơ hội ngoài lục chinh


Rít gào như một con thú bị vây hãm, ánh mắt người đàn ông xuất hiện vẻ tàn nhẫn.

Đàm Hi lùi về sau, toàn bộ tinh thần lâm vào trạng thái đề phòng, nhìn tưởng lý trí thanh tỉnh nhưng thực ra đã hoàn toàn thành cơm nhão hết rồi.

Cô biết Lục Chinh chèn ép Cố gia, sau khi thu mua Đàm Thị cũng đã biến mất mấy năm, đến gần đây mới quay lại nắm quyền điều hành công ty, nhưng hoàn toàn không ngờ được là anh lại quay về quân ngũ!

“Đáng giá không? Vì một người đàn ông ích kỷ và tuyệt tình, em còn muốn đi cùng hắn hết nửa quãng đời còn lại sao?”

Đàm Hi nhíu mày, ánh mắt đột nhiên trở nên bén nhọn.

“Đừng ngớ ngẩn thế nữa, rõ ràng là em còn có những lựa chọn càng tốt hơn, không phải sao?”

“Ví dụ như?” Chợt ngẩng đầu, trong mắt chỉ còn lại vẻ trào phúng, “Anh ư?”

Trong ánh mắt Cố Hoài Sâm hiện lên vẻ dịu dàng, “Thực ra tôi...”

“Vĩnh viễn không có khả năng.”

Đồng tử người đàn ông co lại, sự đau xót lập tức hiện lên, “Tại sao? Em khinh thường tối đến thế cơ à?”

“Không ai có thể thay thế được địa vị của anh ấy trong lòng tôi.” Đàm Hi mỉm cười, trên gương mặt cô tràn ngập vẻ thâm tình và lưu luyến mà Cố Hoài Sâm chưa từng thấy bao giờ.

“Cho dù hắn đã bỏ mặc em không quan tâm tận năm năm sao?”

“Tôi không biết tại sao Lục Chinh lại quay về quân ngũ, nhưng đây tuyệt đối không phải lý do mà anh ấy không đi tìm tôi. Tôi tin anh ấy, cũng như tin vào chính bản thân mình, không cần phải giải thích với bất kỳ ai, cũng không cần phải báo cáo trước với bất kỳ người nào. Mặc dù theo anh thì cái này gọi là không biết xấu hổ, nhưng vậy đã sao?”

Tình yêu trước nay chỉ quan tâm lẫn nhau, người ngoài đánh giá thế nào, nói thế nào cũng chẳng liên quan gì, coi như mây khói thoảng qua mà thôi.

Sắc mặt Cố Hoài Sâm khẽ biến, siết chặt hai nắm tay: “Em nhất định cứ phải thắt cổ chết trên một cái cây như vậy sao?”

“Đây là lựa chọn của tôi.”

“Cho dù tương lai có thể sẽ phải hối hận?”

“Cho dù kết quả không được như ý thì tôi cũng sẽ chịu trách nhiệm với quyết định của mình, căn bản không tồn tại việc có hối hận hay không như anh vừa nói.”

“Đàm - Hi!” Người đàn ông gầm lên, “Em không thể yếu đuối một chút được sao?”

Anh ta thà nhìn thấy cổ trong hình ảnh một cô gái nhỏ chịu đủ mọi đả kích, tuyệt vọng, bất lực chứ không hề muốn cô đứng về phía Lục Chinh một cách rõ ràng và lý trí như thế, ngay cả một chút cơ hội cho anh ta chen chân vào cũng không có.

“Hơn nữa, có lẽ tôi còn phải cảm ơn anh.” Đàm Hi mỉm cười, “Nếu anh không nói ra chuyện này, có lẽ đến giờ tôi vẫn không biết được rốt cuộc mấy năm anh ấy biến mất như thế là để làm gì.”

Là đi lưu lạc cùng trời cuối đất hay say sưa tìm vui?

Là không gượng dậy nổi hay tự mình thả bay?

May mà, anh còn có sứ mệnh đồng hành, còn có tín ngưỡng làm bạn, không hề phụ sự thành toàn năm đó của cô.

“Chuyện giải ước tôi sẽ cho luật sư tới nói chuyện, hết thảy cứ đi theo trình tự mà giải quyết, tạm biệt.” Nói xong, Đàm Hi xoay người rời đi.

“Đàm Hi...” Cố Hoài Sâm đứng yên tại chỗ, gọi tên cô, như lẩm bẩm tự hỏi, “Tôi không có cơ hội, đúng không?”

Bàn chân dừng lại, “Tôi sẽ không cho ai cơ hội ngoài Lục Chinh.”

Thân mình Cố Hoài Sâm lắc lư, chỉ có thể trơ mắt nhìn bóng dáng người phụ nữ càng lúc càng đi xa, cuối cùng biến mất trong tầm mắt.

“Ha ha... Ha ha...” Đột nhiên, bật cười thành tiếng, khóe mắt dường như hơi ướt.

Đây mới là Đàm Hi, Đàm Hi không tin không phổi, nhưng anh ta vẫn cứ yêu tới phát điện, không thể nào tự kiềm chế được.

Cho nên, người chân chính không biết xấu hổ... là anh ta!

“Ha ha ha...”

Đàm Hi ra khỏi quán bar, lái xe rời đi.

Gió đêm lùa vào trong xe, lướt qua mặt mang theo sự lạnh lẽo.

Cô đột nhiên nhớ ra mình còn chưa ăn tối.

Lấy điện thoại ra, gọi đi...

Bên kia nhanh chóng tiếp máy, “Hi Hi?” Ba phần kinh ngạc, nhưng nhiều hơn là sự vui vẻ.

Trên mỗi người phụ nữ nở một nụ cười, cảm xúc nhanh chóng bình ổn lại, “Lục Tổng, em mời anh ra ngoài ăn tối nhé...”

Bữa tối, dì Hà bưng đồ ăn đã nấu xong hết lên bàn, cũng đã bày ra ba bộ bát đũa theo thứ tự.

Lục Chinh đi từ trên lầu xuống, người mặc quần áo rộng rãi ở nhà, sự sắc bén của người làm việc theo phép công rút đi một chút, tăng thêm mấy phần ôn hòa.

“Cậu Chinh, ăn cơm thôi.”

“Di Hà, cháu ra ngoài một chuyến, dì và ông nội cứ ăn đi ạ!”

Nói xong liền rời đi như một cơn gió.

Dì Hà thở dài, đều đi hết rồi, trong nhà càng lúc càng quạnh quẽ, cứ tiếp tục thế này sao mà ở được chứ?

“Ông chủ, ăn cơm thổi!”

“Ừ.” Lục Giác Dân buồng tờ báo ra, đi vào trong nhà ăn, “Sao lại chỉ có hai bộ bát đũa thế này?”

“Vừa rồi cậu Chinh lại có việc gấp phải ra ngoài, cho nên...” Sắc mặt ông cụ Lục sa sâm nhưng cuối cùng vẫn không nói gì, chỉ yên lặng bưng bát cơm lên, bắt đầu ăn tối.

Nhưng lượng cơm ăn rõ ràng ít hơn bình thường, chưa được hai miếng đã gác đũa.

“Ông chủ, tôi lấy thêm cơm cho ông nhé?”

“Không cần.” Tức đến no rồi, còn ăn cái gì được nữa chứ?

Ông cụ đứng lên, rời khỏi bàn ăn, lập tức đi về phía phòng khách.

Dì Hà thở dài, rốt cuộc cái nhà này làm sao thế?

Lục Giác Dân lấy điện thoại từ trong ngăn kéo ra, ngồi xuống sofa, sau đó click mở wechat.

Mấy năm nay, dưới sự ảnh hưởng của bà cụ Lục, Lục Giác Dân cũng thời thượng hơn không ít, thỉnh thoảng còn có thể nghe thấy từ miệng ông tên của một đám minh tinh trẻ nào đó, thậm chí còn biết dùng cả wechat, weibo.

Giao diện nhảy ra một quả địa cầu lớn, nhảy chuyển về trang chủ, xem tin tức của bạn bè đăng lên.

Bạn tốt của ông cụ Lục không ít, nhưng tuổi hầu như đều khá lớn, toàn là mấy ông già, bình thường cũng chẳng mấy khi đăng tin, cho dù có đăng thì cũng chỉ là share lại mấy bài viết về ẩm thực sức khỏe, động thái thay đổi của tài chính và kinh tế linh tinh, còn chính thức đăng bài viết, thể hiện tình cảm của bản thân lại rất ít.

Bởi thế, bài viết mà bà cụ Lục đăng lên nửa tiếng trước vẫn cứ được đứng ở hàng đầu tiên, vô cùng bắt mắt.

Lục Giác Dân nhìn thấy avatar quen thuộc thì ánh mắt sáng lên trong chớp mắt, nhưng ông nhanh chóng thu lại.

Ngắm nhìn xung quanh, xác định Tiểu Hà không ở trong phòng, ông mới lấy kính viễn thị từ trong ngăn kéo ra, đeo lên, sau đó nhìn chăm chú vào màn hình điện thoại.

Một đoạn video.

Tiêu đề: Cục cưng nhà ta thật quá đáng yêu! [yêu] [yêu] [yêu]

Lục Giác Dân hừ lạnh một tiếng, nhìn ba cái icon đầu người có mặt hình trái tim kia mà không khỏi bực mình.

Đầu ngón tay chạm lên màn hình, bắt đầu phát video.

Trên giường trong phòng ngủ, một cục tròn tròn cuốn chăn bông lăn qua lăn lại, lăn qua lăn lại...

“Hạ Hạ ngoan, nhìn cụ nội nào!” Giọng của Đàm Thủy Tâm.

Cục bông nhỏ đang lăn lộn đột nhiên dừng lại, sau đó quay đầu nhìn về phía người đang nói chuyện, vừa lúc nhìn thẳng vào màn hình, một đôi mắt hạnh long lanh còn mang theo vẻ mê man: “Cụ ơi...”

Video đến đây liên kết thúc.

Bên tại Lục Giác Dân toàn là giọng nói mềm như cục bông, tiếng “cụ ơi” đây non nớt, thậm chí ông cụ còn không nhịn được tưởng tượng khi cô bé ấy cũng gọi mình là “cụ ơi”, liệu có phải cũng... moe như thế không. Đúng, chính là moe!

Sau đó, ông cụ Lục xem lại video tới ba lần.

Đàm Hi hẹn Lục Chinh tới nhà hàng đồ Tây lần trước, xe của hai người gần như tới cùng một lúc.

Người phục vụ tiến lên dẫn đường, hai người sóng vai đi ở phía sau.

“Sao tự nhiên lại nghĩ ra hẹn anh thế?” Cho tới bây giờ, Lục Chinh vẫn còn cảm thấy được yêu mà sợ.

“Lục Tổng năm lần bảy lượt làm chủ, chẳng lẽ còn không cho phép em có qua có lại à?”

“Chỉ thế thôi sao?” Hơi tỏ vẻ thất vọng.

“Chứ không còn gì nữa?”

“Có lẽ em nhớ anh?”

Đàm Hi cố nhịn cười, trừng mắt với anh: “Nằm mơ ấy!”

Hai người ngồi xuống, gọi đồ ăn.

Trong lúc chờ đồ ăn được mang lên, Đàm Hi đột nhiên nói: “Vừa rồi... em đi gặp Cố Hoài Sâm.”

Khuôn mặt người đàn ông lập tức âm trầm: “Gặp hắn làm gì?”

“Đừng có vội tức giận thế, nghe em nói xong đã nào.”

“Hừ! Xem ra bài học lần trước vẫn còn chưa đủ...”

Đàm Hi trầm ngâm trong chớp mắt: “Em có chuyện muốn hỏi anh.”

“Được.” Lục Chinh nhìn thẳng vào cổ, ánh mắt nóng rực.

“Bốn năm vừa qua, anh ở đâu?”

“... Cố Hoài Sâm nói cho em biết rồi?”

“Trước đó em đã biết, chỉ là không biết rõ rốt cuộc anh đi đâu mà thôi.”

“Em ở nước ngoài thì sao mà biết được chứ?” Trong đáy mắt người đàn ông chợt xuất hiện ý cười nhè nhẹ.

“Năm năm này, em vẫn lặng lẽ chú ý tới anh, đúng không?”

Đàm Hi rời mắt, không nhìn người đối diện.

Người đàn ông cười nhẹ: “Em không nói gì thì anh coi như em thừa nhận.” Lập tức cảm thấy tâm tình rất tốt.

“Anh đừng có đắc ý nữa! Không được đánh trống lảng, mau trả lời.” Giọng hung tợn nhưng trong đó vẫn còn có cả sự thẹn thùng.

“Anh quay về quân ngũ.”

Đàm Hi không tỏ ra kinh ngạc, giống như đã biết từ trước.

Lục Chinh nhìn ra chút manh mối: “Cổ Hoài Sấm nói với em sao? Hắn nói thế nào? Có phải định châm ngòi...”

“Em không tin.” Đàm Hi ngắt lời anh.

Người đàn ông khẽ thở phào, trộm nhìn cô, “Có phải em trách anh không ra nước ngoài tìm em không?”

“Không hề.” Giọng điệu hờ hững.

“Đàm Hi, em tưởng anh không nhìn ra là em đang nói dối sao?”

“Được rồi, có một chút, nhưng em biết anh nhất định có lý do của mình, thế nên em không định miệt mài nghiên cứu.”

“Thực ra anh quay về quân ngũ là vì...”

“Chào anh, chào cổ, đồ ăn của hai vị đã xong rồi, mời dùng thong thả.” Đàm Hi cầm dao nĩa lên, chuyên tâm đối phó với món bò bít tết, “Không cần giải thích, em không trách anh, thật đấy.”

Lục Chinh im lặng, cũng không nói gì thêm nữa.

Quả nhiên, đồ ăn ngon có thể làm người ta vui vẻ trở lại, Đàm Hi ăn hết một nửa thì cảm xúc đã hoàn toàn hồi phục, còn tự mình cắt một miếng thịt bò trong đĩa của cô chuyển sang đĩa của Lục Chinh, “Nếm thử của em đi.”

Lục Chinh nhét thịt vào miệng, nghiêm túc nhại, sau đó cười ngơ ngẩn: “Ăn ngon...”

Chua cay mặn ngọt, chỉ cần là em đưa thì đều là mỹ vị.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 960 lượt.

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư và các câu chuyện về nhân quả từ trang tâm đại bi chẳng hạn như luc gian nan moi biet ai la ban khi hoan nan moi biet ban la ai, lam nguoi hon thua nhau moi chu tam những bài này chắc chắn rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status