Nàng dâu cực phẩm

Chương 1118: Mất mặt


Mắt cô ta lóe sáng, “Bây giờ đang nói đến chuyện con trai cô đụng con trai tôi bị thương, đừng đánh trống

lảng đổi chủ đề.”

“Tôi chỉ hỏi, lúc nãy ai ngồi trên ghế lái?!” Đám Hi không hề bị ảnh hưởng, hỏi thẳng vào chỗ mấu chốt.

“Cô...”

“Có phải là ba đứa bé không?”

Cô ta thấy khiếp sợ khí thế của cổ, phải lùi lại nửa bước: “Nhưng con trai cô cũng không nên đâm thẳng tới...”

“Tôi chỉ hỏi chị, phải hay không phải?” Đàm Hi nói từng chữ một.

“Phải. Nhưng, chuyện nào ra chuyện đấy, cô đừng hòng1rũ bỏ trách nhiệm.”

“Vậy tôi hỏi thêm, rõ ràng có dây an toàn, vì sao không thắt vào cho cậu bé ấy?” Ánh mắt Đàm Hi sắc bén, mỗi câu nói đều thể hiện rõ ràng năng lực tư duy logic mạnh mẽ, ép sát từ bước một.

“Nếu như tôi nhớ không lầm, trước khi bắt đầu cuộc thi, giáo viên đã nhắc nhở không dưới 5 lần, chị có nghe thấy không?”

Ha!

Cô ta cười lạnh: “Cô có ý gì đây? Con trai cô làm con trai tôi chảy máu đầy mồm, mẹ nó vậy mà còn cãi lý8ở đây à?”

Ánh mắt Đàm Hi tối xuống: “Mọi người đều là người văn minh, lại có nhiều trẻ con ở đây như thế, hy vọng chị có thể chú ý cách dùng từ.”

“Sao nào, muốn nghe lời hay tiếng đẹp à? Sao cô không nằm mơ giữa ban ngày đi?”

“Lời hay tiếng đẹp? Xin lỗi nhé, tôi cho rằng đó là tố chất làm người cơ bản.”

“Cô!”

So với dáng vẻ tức giận, không biết lựa lời mà nói của cô ta, Đàm Hi vẫn luôn rất bình tĩnh, cũng rất lý trí.

Nhất thời, cao thấp thể hiện rõ2rệt.

“Xin lỗi là điều đương nhiên, chúng tôi chấp nhận việc đó.” Đàm Hi nhìn cô ta đấy thản nhiên, “Nhưng hai người cũng nên giải thích vì sao lại làm trái quy tắc trò chơi, vì sao cố ý dritf xe chắn trước mặt con trai tôi? Mọi người ở đây đều nhìn thấy Hôm nay nhờ mọi người đứng ra phân xử, rốt cuộc là ai đúng ai sai.”

Lời vừa dứt, quần chúng bắt đầu xôn xao.

“Trò chơi thôi mà, thắng thua quan trọng thế sao? Đã vậy lại còn gian lận, không xem trọng quy tắc.”

“Lúc4nãy rõ ràng là người ba kia cố ý chặn đường, còn không thắt dây an toàn cho đứa bé, xảy ra chuyện còn đi trách móc người khác, đúng là không có phẩm chất.”

“Chắc không phải giở trò ăn vạ đấy chứ?”

“Vậy thì chưa chắc, thời buổi bây giờ, chuyện kỳ lạ gì cũng có cả.”

“Đứa bé kia có vẻ ngã không nhẹ đầu, sao bác sĩ của trường vẫn còn chưa đến nữa?”

Tình thế xoay chuyển, ánh mắt của Đàm Hi vẫn như cũ, còn cô ta chẳng có tố chất tâm lý tốt như thế, thấy bản thân không chiếm được thế có lợi, dứt khoát chạy về, ôm con trai quát lớn.

Miệng mồm mắng chửi dai dẳng, dùng từ không sạch sẽ.

Cách làm của kiểu đàn bà chanh chua điển hình.

Vốn dĩ vẫn còn một số ít quần chúng đau lòng đứa bé, nhưng nghe cô ta la lối ỏm tỏi như thế, có người cau mày, có người cảm thán, tóm lại là hơi khinh thường.

Khóc có tác dụng gì? Mắng chửi có thể giải quyết vấn để ư?

Thật là...

Cha đứa bé bị những lời vô lý của cô ta làm cho bực bội, hắn ta khẽ quát: “Đủ rồi! Đừng làm trò mất mặt nữa, có gì từ từ nói.”

Chẳng phải hắn ta chột dạ điều gì, chỉ là không muốn làm trò cười cho những người xung quanh, chỉ có thế mà thôi.

Phải biết rằng, ở đây có không ít phụ huynh có mối quan hệ làm ăn với Trương Thị, vợ mình không ra mặt được thì kẻ mất mặt là người làm chồng như hắn đây.

Không lâu sau, bác sĩ trường đến.

Đi cùng còn có hiệu trưởng, “Phụ huynh của Trương Chí Kỳ, rất xin lỗi vì đã xảy ra chuyện thế này, xin hãy giao đứa bé cho bác sĩ.”

“Các người ai dám động vào con trai tôi? Tránh ra! Tránh ra hết...”

Trương Hoa, cũng là cha của đứa bé cảm thấy đau đầu: “Thẩm Thục Phân, em đã quậy đủ chưa? Mau đưa con cho bác sĩ kiểm tra, lỡ có sơ sót gì thì em đừng có hối hận!”

Lúc này cô ta mới chịu buông tay.

Bác sĩ bắt đầu kiểm tra tại chỗ, trong tay có đầy đủ thiết bị.

Đàm Hi dẫn con tiến lên, A Lưu rũ mắt, nói một câu “xin lỗi“.

Lửa giận vừa mới dịu xuống của Thẩm Thục Phân lại bốc lên ngùn ngụt, không thể áp chế nổi, “Thằng nhóc nhà mày, lòng dạ thật độc ác!”

A Lưu mượn động tác cúi đầu mà mỉm cười, mang theo sự khinh thường vô tận.

Vấn đề góc độ, người khác không nhìn thấy, nhưng không bao gồm Thẩm Thục Phán đang nhìn chằm chằm cậu bé.

Còn dám cười nữa cơ à?

Khi trong lòng đã tức giận thì trực tiếp ra tay.

Mọi người xung quanh kinh ngạc.

May mà Đàm Hi nhanh tay đỡ lấy, rồi đẩy mạnh, làm cô ta lùi về sau hai bước.

Lòng kiên nhẫn cạn kiệt, ánh mắt cô không còn bình tĩnh nữa, mà trở trên cực kỳ sắc bén, bật lại vào mặt cô ta.

“Chị là cái thứ gì hả? Từ bé đến lớn, tôi còn không nỡ đụng vào một ngón tay của nó, chị dám dựa vào đâu?” Là một người mẹ, bảo bọc che chở là tính bẩm sinh.

Và Đàm Hi chỉ sẽ càng ghê gớm hơn Thẩm Thục Phần, bởi vì cô có khả năng này!

“Nếu chị đã không biết nể mặt như thế, vậy tôi cũng không cần phải khách sáo với chị nữa.” Đàm Hi cười lạnh, “Mọi người đều nhìn thấy rất rõ, hiện trường cũng có camera ghi hình, chồng chị cố ý chắn đường, nếu con trai tôi không lao tới thì người bị thương rất có thể là nó, phiền chị trước khi lên án người khác thì hãy tự xem lại mình đi.”

“Trong cuộc thi, con trai cô bị thương là do nó đáng đời!” Thẩm Thục Phán nôn nóng, nói năng không suy nghĩ.

“Vậy sao? Cũng câu nói đó tôi tặng lại cho chị. Trong cuộc thi, không tuân thủ quy tắc, ác ý tấn công, sau cùng gieo gió gặt bão, cái này mới gọi là... ĐÁNG ĐỜI!”

“Cô!” Cánh mũi của Thẩm Thục Phán nở phồng, đồng tử phóng to, rõ ràng là đã vô cùng tức giận. Cô ta liếc nhìn thấy hiệu trưởng đang đổ mồ hôi đầy đầu ở bên cạnh, cứ như túm được một ngọn cỏ cứu mạng: “Thầy... thầy là người phụ trách, thầy nói xem rốt cuộc là ai đúng ai sai! Hôm nay nếu không nói rõ ràng thì ai cũng đừng hòng được yên thân!”

Lục Chinh đi đến bên người Đàm Hi, ôm lấy vai cô, bày ra tư thế bảo vệ.

Hiệu trưởng nhìn Trương Hoa, lại nhìn Lục Chinh, ông ta đưa ra sự lựa chọn luôn mà chẳng hề do dự gì.

“Lục Tổng.” Ông ta lau mồ hôi, bình tĩnh tiến lên, “Anh xem chuyện này nên xử lý như thế nào?”

Thẩm Thục Phân sửng sốt: “Lục... Tổng?”

Trương Hoa cũng tỏ ra kinh ngạc. Lục Chinh: “Cẩm Hoa không hoan nghênh kiểu phụ huynh vô cớ gây chuyện, cũng không chấp nhận kiểu học sinh xem thường quy tắc.”

Một câu nói nhẹ nhàng thoáng qua, chính thức đưa ra kết luận và phán án tử hình cho màn kịch hài hước lần này.

Hiệu trưởng gật đầu, nói với Thẩm Thục Phán: “Vị phụ huynh đây, chuyện thế nào tin rằng trong lòng chị cũng biết, mọi người cũng đã nhìn thấy rất rõ. Nếu chị thấy không hài lòng với kết quả này thì có thể báo cảnh sát, nhưng trước đó chị hãy làm thủ tục thôi học cho con chị đã.”

“Ông... ông dựa vào gì mà đuổi con tôi đi? Còn có thiên lý nữa không hả?!”

“Xin lỗi, trường học có điều lệ kỷ luật của trường học, chúng tôi chỉ làm việc theo quy tắc, nếu chị cảm thấy không thỏa đáng, có thể can thiệp bằng pháp luật.”

Thái độ của hiệu trưởng rất cứng rắn.

Trương Hoa biết, có thể hôm nay đã đá trúng một tấm sắt rồi.

Thẩm Thục Phân vẫn còn muốn gây chuyện tiếp, nhưng bị ánh mắt của hắn ta cản lại: “Chúng tôi sẽ làm như thế, có điều sau này còn ai dám đưa con mình đến Cẩm Hoa nữa? Dù sao, với cái nơi một tay che trời thế này, chỉ dựa vào một câu nói đã có thể đuổi con nhà người ta ra khỏi cửa.”

Chữ nào chữ nấy đều sắc bén, hắn ta cố ý nói cho các phụ huynh có mặt tại đây nghe.

Đáng tiếc, phản ứng hình như chẳng ra sao cả.

Thần thái của hiệu trưởng vẫn như thường: “Cẩm Hoa chưa bao giờ duy trì nhờ vào học phí, cũng không thiếu nguồn học sinh, vì thế nỗi lo âu của anh là hoàn toàn không cần thiết.” Cho dù học sinh đều đi hết, chỉ cần vẫn còn bảo bối của nhà họ Lục, vậy trường học sẽ không bao giờ đóng cửa.

Trương Hoa nghẹn họng, xoay sang nhìn biểu cảm của những phụ huynh khác thì lại nhận được không ít sự quan sát kỳ lạ.

Ánh mắt của những người này cứ như đang nhìn một... kẻ ngốc?

Kết quả kiểm tra cuối cùng đã có, Trương Chí Kỳ bị gãy hai chiếc răng cửa, do xưng lực quá mạnh, vị trí xương gò má bị trầy, ngoài chỗ đó ra thì không có gì đáng ngại.

Lục Chinh và Đàm Hi đã sớm rời đi dưới sự hộ tống của bảo vệ trường học.

Hiệu trưởng ra mặt bàn bạc chuyện bồi thường.

Trương Hoa mất mặt, tâm trạng không tốt, kéo cà vạt giẫm chân trút giận, “Mẹ nó!”

Chuyện hôm nay, chỗ nào cũng thấy kỳ lạ.

“Lục Tổng” kia có lại lịch thế nào? Và cả phản ứng của những phụ huynh kia...

Cũng quá kỳ lạ!

Di động đổ chuông, kéo mạch suy nghĩ đang bay xa của Trương Hoa trở về.

Liếc nhìn người gọi đến, vẻ mặt chấn kinh, hít thở sâu, ngón tay quệt vào nút nghe máy: “Anh Khải?”

“Hoa Tử, lần trước nghe câu nói trường mẫu giáo Cẩm Hoa có tổ chức hoạt động gia đình, có phải hôm nay không?”

Trương Hoa cho rằng đối phương chỉ thuận miệng hỏi, nên từ đại một tiếng.

Con trai hắn ta có thể lấy được suất nhập học vào trường Cẩm Hoa cũng là nhờ vào mối quan hệ của người anh họ phương xa này, cho nên khi Trương Khải hỏi như thế, hắn ta không cảm thấy có gì kỳ lạ.

“Vậy thì tốt, chỗ tôi có một chuyện giao cho cậu làm đây.”

“Không thành vấn đề, anh cứ nói đi.” Trương Thị là một doanh nghiệp lớn, bây giờ hắn ta đang dùng danh tiếng của nhà họ Trương, dựa vào một chút tình mọn của Trương Khải, cũng xem như lăn lộn ra được một chút ít danh tiếng, nên thái độ càng trở nên nghiêm tốn cung kính hơn.

Cọng lông của người ta còn to hơn cái đùi của hắn, không nịnh hót mọi lúc mọi nơi thì sao mà được?

Đầu dây bên kia, Trương Khải thầm cười khinh miệt, ánh mắt mỉa mai trắng trợn, nhưng giọng nói lại rất bình thường: “Là thế này, nhà họ Lục có hai đứa bé cũng học ở Cẩm Hoa, cùng một lớp với con trai cậu, cậu ráng động não, với được mối quan hệ này, đến lúc đó không thiếu chỗ hại cho cậu đâu.”

Nhà họ Lục... Lục?!

Trương Hoa giật thót, lông tơ dựng đứng, hắn ta đột nhiên có một dự cảm chẳng lành.

“Thì là Tập đoàn Lục Thị mà tôi đã từng kể với cậu lúc trước ấy, tổng tài đương nhiệm Lục Chinh, cũng là cổ đông lớn nhất của Cẩm Hoa.”

“... Có phải anh ta có một đứa con trai và một đứa con gái, đứa con trai tên là Lục Xuyên Lưu, đứa con gái tên là Đàm Ngộ Hạ không?” Trương Hoa khẽ nói. Hắn ta chỉ cảm thấy xây xẩm cả người, trong lòng vô cùng hy vọng có hề nhận được một đáp án phủ nhận.

Nhưng, đời không như là mơ.

“Cứ lắm! Hóa ra cậu đã âm thầm chèo kéo được rồi, coi như không phụ việc tôi cố gắng kiếm được một suất vào học trong Cẩm Hoa cho Chí Kỳ nhà cậu.”

Trương Hoa cảm thấy cả người lạnh lẽo.

Đúng rồi, nếu cái người “Lục Tổng” trong miệng hiệu trưởng chính là Lục Chinh thì mọi thứ có thể giải thích được rồi.

Hèn gì những phụ huynh kia lại nhìn hắn ta bằng ánh mắt đó, hèn gì hiệu trưởng lại chắc nịch như vậy.

“... Hoa Tử, cậu có đang nghe tôi nói không?”

“Hả? Anh... anh Khải, anh nói gì vậy?”

“Tôi kêu cậu tìm cơ hội hẹn Lục Chinh ra, chỗ tôi có một mối làm ăn muốn bàn bạc với anh ta, cố gắng đừng làm quá lộ liễu, tức là... tạo ra một sự tình cờ vậy đó.”

Trương Khải, cậu chủ nhà họ Trương, chồng của Bang Thiệu Đình.

Hắn vốn cho rằng là con rể của nhà họ Bàng, sẽ càng dễ bám vào gốc cây to như Lục Thị, nhưng sau khi kết hôn mới biết, Lục Chinh đã trở mặt với nhà họ Bàng rồi.

Rơi vào đường cùng, hắn chỉ đành chọn một con đường khác.

Tuy rằng vợ mình vẫn còn nhớ nhung người anh họ không có quan hệ máu mủ kia, nhưng lại không ảnh hưởng đến việc hắn muốn cùng Lục Chinh hợp tác kiếm tiền!

Hiện tại trong tay hắn có một miếng đất, đang thiếu một doanh nghiệp hợp tác khai thác, Lục Thị có nguồn vốn hùng hậu là sự lựa chọn tốt nhất.

Vốn hắn định đưa con trai mình vào Cẩm Hoa, nhưng lại khó nói rõ với người trong nhà và Bàng Thiệu Đình, nên chỉ có thể bỏ khó chọn dễ, để cho tên nhóc thối nhà Trương Hoa được lợi.

“... Anh Khải, xin lỗi, em làm hỏng chuyện rồi.”

Trương Khải khựng lại: “Cậu nói gì?”

Trương Hoa kể lại đầu đuôi sự việc.

“Đồ ngu! Cậu có biết cậu đang làm gì không hả? Tôi đã tốn rất nhiều tiền mới đưa con trai cậu vào đó được, kết quả là cậu lại đi đắc tội người không nên đắc tội, rồi còn bị đuổi ra khỏi cửa?”

“Em có biết anh ta là Lục Chinh đầu....” Lúc trước hắn cũng có nói rõ tình hình ra đầu.

Trương Khải nghiến răng, thật ra hắn cũng có tư lợi riêng.

Sợ Trương Hoa cấu kéo được Lục Chinh, rồi quay sang làm khó hắn, nên dứt khoát giấu luôn hắn ta. “Cậu... cậu đúng là thành công không có, thất bại có thừa!”

Trương Hoa không dám cãi lại, chỉ có thể cố gắng chịu đựng bị mắng té tát.

“Tôi không cần biết, xin lỗi cũng được, quỳ gối cũng được, bắt buộc phải chắp vá mối quan hệ này lại cho tôi.” Hắn vẫn còn đợi câu kéo được Lục Chinh, hợp tác kiếm một món tiền lớn.

“Anh Khải, việc này... e rằng có hơi khó.”

“Đó là vấn đề cậu phải suy nghĩ, tôi chỉ xem kết quả.” Nói xong liền cúp máy.

Trương Hoa cầm điện thoại, cả người run rẩy.

Xem ra lần này hắn ta đắc tội nghiêm trọng với Trương Khải rồi.

“Ông xã? Sao anh lại ở đây? Con trai đang gọi anh...”

Bóp!

Một cái bạt tại rơi xuống trên mặt cô ta.

Thẩm Thục Phân ngớ người, nhìn hắn ta với vẻ không thể tin được, cánh môi run rẩy: “Anh... đánh em?”

Trong mắt ngoại trừ tủi thân thì chỉ có thắc mắc khó hiểu.

“Đồ đàn bà chanh chua nhà cổ, ông đây suýt chút nữa đã bị cô hại chết rồi!”

Thẩm Thục Phân ngơ ngác: “Sao... sao thế?”

“Cô có biết người cổ vừa mới đắc tội lúc nãy là ai không? Nhà họ Lục, Lục Thị, nhà giàu trong nhà giàu, một ngón tay của người ta thôi cũng đã có thể nghiền chết chúng ta, sự tồn tại mà ngay cả nhà họ Trương cũng không dám đắc tội. Mẹ nó vậy mà cô lại dám ra tay đánh con trai nhà người ta ở chốn đông người?!”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 967 lượt.

Công nghệ máy tính, điện thoại và internet đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống. Những thủ thuật máy tính, tin học, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang IT sửa máy tính chẳng hạn như may tinh khong nhan usb boot, excel 2010 chắc chắn bạn sẽ hài lòng với dịch vụ của ITSuamaytinh. Những thủ thuật, tuyệt chiêu công nghệ do chúng tôi chia sẻ từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế sẽ giúp bạn rất nhiều trong công việc, học tập và đời sống.

loading...
DMCA.com Protection Status