Nàng dâu cực phẩm

Chương 1159: Hàn sóc, em đúng là rất giỏi!


“Có nghe ra không? Là giọng vùng nào?”

“Ặc... giọng Luân Đôn... à?”

“Đệch, đùa đấy à? Luân Đôn thì còn nói cái gì nữa?” “Quan trọng nhất là, giọng người ta không có chút giọng địa phương nào cả, đúng là rất khó đoán là người nước nào!”

“Đã chiểu được mười lăm phút rồi, có suy nghĩ gì không?” “Bộ phim cấp 3 giống phim1cấp A nhất.”

“Thế này tức là... khen ư?” “Không hổ là tác phẩm của David Norlan, ít ra thì phần mở màn cũng khiến người ta kinh ngạc.” “Đạo diễn thiên tài mà lại, đáng tiếc, không phải là người nước mình.”

“Diễn xuất của Jack rất đáng được ghi nhận, trong mười lăm phút này đều là cảnh quay hạng nặng, còn nữ chính ấy8à...” “Thế nào?” “Không dễ đánh giá...” “Còn có loại diễn viên nào mà ông không dám đánh giá ư?” “Thôi đi, đừng có lỗi bộ xương già này ra trêu đùa nữa!”

Nhiễm Dao che áo khoác nên toát đầy mồ hôi. Khi cởi ra, hai trong mắt cô vẫn nhìn chằm chằm vào màn hình không rời. Cô biết Hàn Sóc rất xinh đẹp,2nhưng không ngờ lại có một ngày Hàn Sóc đẹp tuyệt vời đến thế. Camelia trong bộ phim điện ảnh chỉ mặc một chiếc váy hoa dài, màu trắng đã hơi ngả vàng, nghiêng sang màu gạo, cúc áo và vạt áo đã bị mài đi, mái tóc dài quăn nhẹ dịu dàng rủ xuống hai bên. Cho dù quần áo đơn sơ, biểu cảm4kinh hoàng, nhưng vẫn không hề ảnh hưởng đến dung nhan xinh đẹp của cô.

Ống kính đi theo Cemosse đánh giá cô gái. Từ đôi chân trần, lưu luyến nhìn sang bắp chân nhỏ nhắn xinh đẹp, rồi men theo lên trên, lướt qua bộ ngực, xương quai xanh, chiếc cổ, cuối cùng dừng lại trên gương mặt cô gái.

Đôi mắt đó ánh lên sự mê man, lại che giấu đi sự tò mò, khi Cemosse gọi cô là “cô gái xinh đẹp”, lại ánh lên sự xấu hổ nhè nhẹ.

Ống kính độ nét cao, tinh tế đến mức có thể nhìn thấy rõ được từng nốt tàn nhang nho nhỏ trên sống mũi cô gái.

“Mặt mộc quay phim à?” “Ôi chao! Cậu để ý ngực cô ta đi, có phải là thật không? Gồ lên thế kia cơ mà...” “Fuck! Đúng thật.” “Cuối cùng tôi cũng bắt đầu tin đây là một bộ phim cấp B rồi.”

Amy cũng bị màn xuất hiện đó của nữ chính khiến cho ngạc nhiên cực độ.

Trang điểm không đạt chuẩn, ánh sáng cũng không ổn.

Tất cả cảnh tượng dường như được bôi lên thêm một tầng âm u, mang theo tình cảm bị thương, đắm chìm trong khúc nhạc dạo đầy màu sắc, cho dù hoa sơn trà nở đẹp để đến thế nào cũng không thể hóa giải được thứ cảm xúc bị đè nén kia.

Ánh mắt dừng lại trên mặt Chu Dịch, Amy không khỏi nhíu mày. Biểu cảm trên gương mặt người đàn ông rất kém, quai hàm cắn chặt, nắm đấm siết chặt lại, nhưng sống lưng lại thẳng tắp, giống như một sợi dây cung căng cứng, bất cứ nơi đâu, bất cứ lúc nào cũng có thể bùng phát. “Chu Tổng? Anh...”

“Câm mồm!” Người đàn ông lạnh lùng nghiêng đầu, con ngươi đen kịt đang cuồn cuộn dâng lên ánh sáng kỳ lạ, dần hình thành nên hai vòng xoáy.

Amy bỗng thấy run rẩy, gáy lạnh toát.

Không dám nhìn thêm nữa, cũng không dám nói gì, giả bộ như mình đang cực kỳ nghiêm túc xem phim, nhưng mồ hôi lạnh toát ra từ lòng bàn tay vẫn không nhịn được túa ra bên ngoài.

Cô ta thở sâu, hít ra từ từ, vô thức thả lỏng động tác, sau đó, mở lòng bàn tay ra, nhanh chóng lau lên váy. Còn Chu Dịch vẫn đang nhìn chằm chằm vào màn hình, ánh mắt cuộn trào nóng bỏng, ẩn giấu sự giận dữ, dường như đang muốn đốt thành một lỗ hổng trên màn hình.

Ha...

Chole?

Nếu như ở ống kính đầu tiên và cách đánh sáng và khoảng cách cho nên không nhìn được toàn bộ dung mạo nữ chính cũng thôi đi. Nhưng màn quay từ đầu đến ngực, rồi đến mặt, từ bộ phận nhỏ đến ngũ quan, tinh tế đến từng lỗ chân lông sau đó kia, nếu hắn vẫn không nhận ra được người phụ nữ đáng chết đó, thì có thể đi khám bác sĩ nhãn khoa được rồi!

Hay cho cái tên Chole, được lắm Hàn Sóc! Đúng là rất - được!

Lồng ngực người đàn ông phập phồng dữ dội vì giận dữ, khí lạnh tỏa ra toàn thân như sóng trào mạnh mẽ. Amy bị ảnh hưởng nhiều nhất, da gà toàn thân dường như đã dựng hết cả lên, tim gan đều đang run rẩy dữ dội.

Cô ta khó hiểu nhìn lên màn hình lớn, cốt truyện mới đi được chưa đầy hai mươi phút, hơn nữa còn chưa nhìn ra được ưu khuyết điểm gì, nếu bây giờ đưa ra kết luận thì vẫn còn quá sớm.

Chu Dịch đã làm ngành này nhiều năm rồi, đương không thể không hiểu một đạo lý đơn giản như vậy được.

Cho nên, rốt cuộc anh ta đang tức giận điều gì chứ?

Bộ phim này quá xuất sắc hay sao? Hay là, Tinh Huy định nhân cơ hội này để vươn rộng móng vuốt ra hơn? Amy không hiểu, nhưng cơn giận của Chu Dịch vừa đột ngột vừa gấp gáp, không khỏi khiến cô ta thấy khó hiểu trong lòng.

Lúc này, nhạc nền vang lên, đó là khúc nhạc đầu phim.

Cốt truyện phát triển đến quá trình Camosse và Camelia nói chuyện, hai người nảy sinh thiện cảm với nhau.

Người đàn ông cao lớn anh tuấn, cô gái yêu kiều xấu hổ, hoa sơn trà vùng núi hoang dã, cuộc gặp gỡ bất ngờ nhưng đẹp đẽ mang màu sắc thần thoại hơn cũng vì thế.

Rực rỡ, lãng mạn, tình thơ, ý nhạc. Buổi tối hôm đó, Cemosse nghiễm nhiên ở lại nhà Camelia. Anh cởi áo khoác ngoài, chỉ mặc một chiếc áo sơ mi, chẻ củi, gánh nước, giống như một người nông dân bình thường, đâu còn là vị tướng quân chiến công hiển hách uy phong trên chiến trường nữa.

“Hey, nước nóng rồi, em có muốn tắm không?”

Camelia thử nhiệt độ nước, “Phù... nóng quá!”

“Chậm thôi, để anh xem có bị bỏng không...” Vừa nói, vừa cầm tay cô gái đặt lên lòng bàn tay, cẩn thận đánh giá, “Vẫn ổn, không có vấn đề gì lớn cả.”

Cô gái thu tay lại, có chút xấu hổ cúi đầu xuống. Cemosse đổ nước ấm vào bồn tắm, “Được rồi, ưu tiên phụ nữ, xin mời...” Nghi thức quý ông lịch thiệp vô cùng nhuần nhuyễn. Camelia e thẹn liếc nhìn anh ta, đặt đồ ngủ lên chiếc ghế cao bên cạnh, sau đó, bộp một tiếng... Kéo tấm màn che xuống.

Bỗng nhiên, một không gian nho nhỏ tách ra.

Ống kính chuyển ra phía sau cô gái, dừng lại tại đó. Cô gái xõa mái tóc dài xuống, cuộn sóng chập chờn trên không trung tạo ra độ cong đẹp đẽ. Cô đưa tay ra vắt sợi đai đeo trên vai sang hai bên, chiếc váy dài không kịp đề phòng tách khỏi cơ thể. Cốt truyện đến quá tự nhiên, không hề cho khán giả có thời gian chuẩn bị và ấp ủ, tấm lưng trần hoàn toàn của cô gái cứ thể lộ rõ ra trước mặt tất cả mọi người, cũng bao gồm cả Cemosse đứng bên ngoài tấm mành, đang nhìn trộm qua khe hở.

A!

Ai đó hít một ngụm khí lạnh, từng đợt từng đợt, liên tiếp nối lên. “Fuck! Thế là cởi rồi đấy à?”

“Hai mươi chín phút không bảy giây, he he...”

“Đây là bộ phim cấp 3 có hương vị khác người nhất mà tôi từng được xem, mới đó mà đã cởi hết rồi, thế này thì liệu sau này có càng ghê gớm hơn nữa không nhỉ?”

“Dáng người cô gái này đẹp thật đấy, da trắng như vắt ra được cả sữa, lỗ chân lông nhỏ, mông vừa cong lại vừa thẳng, eo cũng thon, thật khiến người khác chỉ muốn bóp một cái.” “Tốt nhất là làm một ván roi ngựa đi, đạo cụ có ngay tại chỗ rồi.”

“He he...” Phòng chiếu phim yên tĩnh bỗng nhiên sôi sục, cùng với đó là tiếng bàn tán, tiếng cười tà dâm vang lên. Chu Dịch bỗng siết chặt nắm đấm, hai mắt tựa như muốn phun ra lửa.

Cô ta thế mà lại dám quay những thứ này?!

Hàn - Sóc!

“ắt xì!” Đẩy vành mũ, Hàn Sóc tháo khẩu trang ra để thoáng khí đôi chút, “Ai nhớ tớ vậy nhỉ?”

Đàm Hi: “Cũng có lẽ là đang chửi mắng cậu.”

“Chậc, cái đồ mồm quạ đen” Cô đoán, chắc chắn là cậu nhóc nhà cô nhớ mommy rồi. “A Sóc, tấm lưng trần đó... có phải là của cậu thật không?” Nhiễm Dao chớp mắt, vẻ mặt tò mò.

“Cậu đoán xem!” Khẽ nhướng mày, dường như cô không hề ngại ngùng về vấn đề này.

“Ưm... không biết. Khi quay phim không phải là vẫn hay có người đóng thế quay mấy cảnh khỏa thân gì đó sao, vậy có phải là...”

“Không phải.” Hàn Sóc lắc đầu, “Khi cậu đến Manhattan thăm tớ có thấy tớ dùng diễn viên đóng thể không?”

Đó cũng là cảnh vào bồn tắm, nhưng lúc đó Hàn Sóc trông hơi khác với Hàn Sóc ở trong phim vừa nãy, một người tóc vàng lọn nhỏ, một người tóc dài cuộn sóng, một người e thẹn xấu hổ, một người nóng bỏng như lửa.

“Cứ chờ xem đi, phía sau còn có một cảnh cũng gần như thế nữa, nhưng hoàn cảnh và cách trang điểm sẽ khác.”

“..).” Nhiễm Dao lúng túng gật đầu, chẳng lẽ còn lộ thêm một lần nữa hay sao?

Camelia tắm được một nửa, Cemosse bỗng nhiên vén tấm màn che xông vào, trong mắt là dục vọng đỏ ngầu, hơi thở dồn dập, khó lòng khống chế.

“Á... Sao... sao anh lại vào đây?! Đi ra!”

“Tiểu Sơn Trà, anh thực sự thích em, anh có thể thề với Thượng đế, lần đầu tiên khi gặp em, anh đã không thể dứt ra khỏi biển tình yêu với em rồi. Cầu xin em, cho anh đi có được không? Anh yêu em...” Miệng người đàn ông không ngừng thốt ra những lời nói ngon ngọt, cuối cùng đã làm rung động được cô gái trẻ trung đơn thuần.

Đêm đó, màn chiếu chập chờn, đến tận bình minh mới ngơi nghỉ.

Quá trình đó được biểu đạt bằng khoảng mười ống kính, có ánh nến thiêu đốt, chân giường rung lắc, quần áo và những vật dụng trên người trải đầy dưới đất. “Đệch! Đến cả ông cũng có phản ứng rồi này...” Sau đó là một tràng âm thanh huyên náo. Chu Dịch bỗng nghiêng đầu sang nhìn, mắt lạnh sắc bén như dao. Động tác trong tay người đàn ông đó ngưng lại, sau đó không cốt cách mà sợ hãi...

“Anh, nhìn cái gì?!” Vội vàng kéo khóa quần lên, móc một tờ giấy ăn trong túi quần ra, lau tay. Chu Dịch hận đến nghiến răng nghiến lợi, bờ môi mỏng thốt ra hai chữ...

“Hạ lưu!”

“Xày! Còn nói tôi? Xem lại người anh em của anh đi!” Nói xong, hất mắt liếc nhìn chỗ nào đó đang ngước lên,

mang theo sự coi thường và châm chọc. Chu Dịch cố nén nỗi xấu hổ, thay đổi tư thế ngồi khác, lấy tay che đi. Amy vừa sợ hãi lại vừa ngạc nhiên, lúc nãy nhìn liếc qua, Chu Tổng thế mà lại...

Bỗng chợt cô ta không cho là đúng khẽ cười. Đàn ông mà, phản ứng rất bình thường, nếu như thờ ơ không có phản ứng gì thì mới thực sự là có vấn đề. Xem ra, Chu Tổng không phải một tên gay, không giống lời đồn trong công ty.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 967 lượt.

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư và các câu chuyện về nhân quả từ trang tâm đại bi chẳng hạn như 17 dieu can thau hieu trong cuoc song, thich chan tinh những bài này chắc chắn rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status