Nàng dâu cực phẩm

Chương 1188: Thời gia gặp họa


Thấy vẻ mặt Lục Chinh chẳng khác nào nuốt phải phân, trong lòng Thời Cảnh sướng vô cùng. “Quản tốt cái mồm của cậu đi.”

“Thằng nhãi ranh này, dám nói chuyện với anh vợ như thế, cậu có tin tối...” Lục Chinh híp mắt. “Tôi đi tố cáo với Đàm Hi, để cậu về nhà phải quỳ bàn giặt!” “Đại đội trưởng Thời chỉ có tí năng lực1này thôi à?”

Luận “làm thế nào để lên mặt anh vợ”, online chờ, rất gấp. Lúc ra về, Đàm Hi lái xe, Lục Chinh ngồi ghế phụ, tiếp tục sắm vai “cún cưng được phủ bà bao dưỡng“.

“Nói chuyện với Thời Cảnh thế nào rồi?”

Đàm Hi bẻ tay lái, rẽ một góc vuông 90 độ, “Còn tốt hơn em tưởng tượng nhiều.”

Lục Chinh khẽ “ùm” một tiếng, đột8nhiên: “Bà xã, chúng ta sinh thêm một đứa nữa đi.”

Im lặng rất lâu, chỉ nghe thấy tiếng động cơ chạyềì.

“... Tại sao? Có Ngộ Hạ và A Lưu còn chưa đủ à?” Đàm Hi lên tiếng, trong lời nói tràn ngập sự bình tĩnh.

Tỏ rõ rằng cô đang rất tỉnh táo.

“Thực xin lỗi, năm đó... không thể ở bên cạnh em.” Nguyên nhân chính là không thể2nào đền bù được những sự đã qua nên giờ càng muốn làm một chút gì đó để bù lại. Ánh mắt Đàm Hi hơi khựng lại, dường như nhớ tới cái gì, lập tức hiểu ra: “Thảo nào gần đây chẳng thấy anh hút thuốc nữa... Nhưng tạo ra một sinh mệnh không phải để đền bù những tiếc nuối. Trừ phi anh thật sự trông mong4sự xuất hiện của đứa trẻ, nếu không, rất không xứng đáng làm cha làm me.”

Trải qua gần một năm điều trị bằng thuốc Đông y này, gần đây, Đàm Hi đi khám lại, thầy thuốc nói thân thể cô đã khỏi hẳn rồi, lại có thể mang thai lần nữa. Hình như từ sau lần đó, Lục Chinh liền rất có ý thức khống chế bệnh nghiện thuốc của mình.

Một tuần nay, Đàm Hi thậm chí còn không nhìn thấy anh hút một điếu nào.

Xe tiến vào tiểu khu, nhanh chóng dừng ở ngay trước cửa.

Đàm Hi nắm vô lăng, ánh mắt nhìn thẳng phía trước, không vội xuống xe, tất nhiên Lục Chinh cũng chẳng nhúc nhích gì.

Sau một lúc lâu, Đàm Hi nói...

“Tạm thời em còn chưa có ý định này.”

Lục Chinh không cảm thấy bất ngờ trước quyết định này của cô, tháo đai an toàn ra, hơn cúi người ôm cô vào lòng, khẽ nói...

“Anh tôn trọng quyết định của em. Nhớ kỹ, dù thế nào, em mới là quan trọng nhất.” Từ nhỏ thiếu hụt tình thương của cha mẹ đã khiến cho tính cách của anh trở nên rất lạnh nhạt, mọi sự dịu dàng trong cuộc đời này đều để dành hết cho người ở trong lòng anh hiện tại.

Thích trẻ con, chỉ vì đó là do cô sinh ra.

Làm cha, có lẽ Lục Chinh vẫn chưa đủ tư cách, trái tim anh quá nhỏ, nhỏ đến mức chỉ có thể chứa được Đàm Hi, nếu có rảnh dư ra thì mới cất chứa được bạn trẻ.

Nếu cô không muốn thì anh cũng không nhắc tới nữa.

Chờ về sau, Đàm Hi muốn sinh rồi thì người đàn ông nhớ rất rõ nội dung cuộc nói chuyện hôm nay lại sống chết cũng không đồng ý.

Đương nhiên, đây là chuyện phía sau, tạm thời không đề cập tới.

Lại nói tới Thời Nguyệt, sau khi nghe Đàm Hi nói những lời kia, trải qua một đêm suy nghĩ kỹ càng, hôm sau cô liền gọi điện thoại cho Bàng Thiệu Đình.

“Xin từ chức?” Giọng nói ở đầu bên kia đột nhiên cao vút, lộ ra vài phần sắc bén.

Thời Nguyệt nhíu mày, nhưng giọng vẫn rất kiên quyết, “Bà tôi cũng lớn tuổi rồi, không thể làm lụng quá vất vả, thế nên... xin lỗi, Thiệu Đình.” “Sự vụ lớn nhỏ trong quỹ từ thiện đâu cần bà cụ phải ra tay, chỉ đứng danh mà thôi, sao có thể vất vả gì được chứ?” “Chúng tôi đã quyết định rồi, cô không cần nói thêm nữa.” “A Nguyệt, có phải bữa tiệc hôm qua có chỗ nào không ổn khiến bà cụ nhà cô không vui không?” “Không có.” “Thế thì chắc chắn là có kẻ khua môi múa mép, nói lời nói không hay bên tai cô rồi, đúng không?” “Thiệu Đình, cô thật sự đã suy nghĩ quá nhiều rồi.” Giọng của thời Nguyệt không đổi nhưng trong lòng đã bắt đầu thấy phiền chán cái giọng điệu hùng hổ dọa dẫm kia của Bàng Thiệu Đình. Xem ra Đàm Hi nói không sai, một kẻ làm ăn chỉ vì lợi ích trước mắt, làm sao có thể thật sự có lòng đi làm từ thiện chứ?

“Mặt khác, bên Đại học T cũng xác định muốn mời tôi làm giảng viên ngoài luồng cho khoa Mỹ thuật, thế nên sợ là không thể tiếp tục đảm nhiệm chức vụ Tổng giám đốc nữa, hy vọng cô có thể sớm tìm được người tiếp nhận lại việc này.”

“A Nguyệt, trước đó chúng ta vẫn còn đang yên đang lành, sao trong một đêm, không chỉ bà cụ muốn rời đi mà cô cũng bỏ không làm nữa vậy? Sức khỏe của bà cụ không thể tiếp tục thì tôi có thể hiểu được, nhưng mà cô cũng ồn ào như thế thì có vẻ hơi... chơi xấu rồi đấy.”

Ồn ào? Chơi xấu?

Thời Nguyệt tức quá hóa cười, sao trước kia cô không nhận ra Bàng Thiệu Đình còn có bản lĩnh đổi trắng thay đen, bẻ cong sự thật thế này nhỉ?

“Ngày mai tôi sẽ tới văn phòng gửi đơn xin từ chức, cũng tuyên bố từ chức.” “A Nguyệt, chúng ta làm bạn bao nhiêu năm như thế, cô nhất định phải tuyệt tình đến thế sao?”

“Thiệu Đình, tôi thấy khó hiểu đấy, chức vị Tổng giám đốc và chủ tịch đâu nhất thiết cứ phải tôi và bà tôi phải làm, trong công ty còn có bao nhiêu nhân viên ưu tú như thế, vậy mà cô nói như thể chết người tới nơi ấy, quả thực làm người ta thấy thật khó hiểu.”

Đầu bên kia cứng lại.

Thời Nguyệt không ngốc, lúc trước vì cô tin vào Bàng Thiệu Đình nên mới không suy nghĩ nhiều, nhưng sau một câu nói có phần mông lung của Đàm Hi, cô đã mơ hồ hiểu ra điều gì đó. Kết hợp với sự khác thường lúc này của Bàng Thiệu Đình, chỉ có kẻ ngốc mới không nhìn ra trong chuyện này có điểm mờ ám!

Lập tức, cả người toát đầy mồ hôi lạnh. Cô biết quỹ từ thiện có nhiều đường lắt léo, cũng cực kỳ dễ dàng nảy sinh tiêu cực, nhưng xét đến cùng thì người khởi xướng là Bàng Thiệu Đình, mà bản thân mình cũng có thể làm chút gì đó cho những đứa trẻ đáng thương ở miền núi nên mới đâm đầu vào làm.

Rốt cuộc, Bàng Thiệu Đình cũng nhả ra... “Nếu cô và bà cụ đã quyết ý thì giờ tôi có cố giữ lại cũng càng làm cô thêm chán ghét mà thôi, đơn giản, chúng ta cứ bên nhau vui vẻ thì chia tay cũng vui vẻ đi.”

Thời Nguyệt nghe thấy thế, không những không thả lỏng mà tiếng chuông cảnh báo trong lòng càng mạnh mẽ hon.

“Cứ thế đi, ở lại thêm một tuần, tôi cũng cần thời gian để tìm người tiếp nhận vị trí của cô.”

“Được.”

Thời Nguyệt kết thúc cuộc nói chuyện mà trong lòng vẫn cứ cảm thấy có một chút bất an nhè nhẹ. Bên kia, Bàng Thiệu Đình vừa buông điện thoại ra liền tức đến mức hất đổ một chậu cây cảnh.

Trương Khải vừa đẩy cửa đi vào, suýt chút nữa bị trúng chiêu nên lập tức thu lại nụ cười, trên mặt phủ đầy mây đen.

“Con mẹ nhà nó cô lại phát điện cái gì thế hả?”

“Nói không làm là không làm, cô ta tưởng mình là cái quái gì chứ?”

Trương Khải nhíu mày: “Ai không làm?”

“Còn ai nữa? Cô cả nhà họ Thời chứ ai! Tưởng rằng quỹ từ thiện không có cô ta thì không xong à? Luận về tiền bạc thì thua Lục gia, luận về quyền lực thì thua Bàng gia, có gì mà kiêu căng chứ?” Trương Khải bĩu môi, nghĩ thầm: Cô vừa không phải người của Lục gia cũng chẳng có huyết thống với Bàng gia, còn dám nói lời này, mặt mũi ở đâu ra thế?

“Người ta không làm nữa thì thôi, em cứ phải gò ép làm gì, chẳng có ý nghĩa gì cả.” Anh ta tự rót cho mình một cốc nước, đi tới trước máy sưởi và đứng yên.

Thời tiết tháng một vẫn còn rất lạnh. Ánh mắt Bàng Thiệu Đình hơi lóe lên, “Anh thì biết cái gì? Không có bóng dáng của Thời gia để cậy vào, anh nghĩ quỹ từ thiện có thể chống đỡ được bao lâu chứ?” “Vậy thì đừng có chống đỡ nữa!” Ánh mắt Trương Khải lạnh lùng, “Tiền của Trương gia còn không đủ cho em tiêu xài nữa ư?”

Bàng Thiệu Đình phất tay không kiên nhẫn, “Nói anh cũng chả hiểu.”

Sau khi Thời Nguyệt gửi đơn từ chức xong thì vẫn cứ ở nhà đợi tin tức. Hai ngày qua đi, đầu bên kia không có động tĩnh gì, cô bắt đầu cảm thấy nóng ruột.

Nhưng Thời Nguyệt không dám nói cho bà nội. Thời Cảnh cũng đã quay về quân ngũ, một mình cô chỉ biết đứng ngồi không yên. Vốn muốn gọi điện thoại cho Đàm Hi nhưng lại cảm thấy hai bên không thân cũng không quen, không muốn làm phiền người ta nên cố sống có chất chống đỡ. Rất nhanh, ước định một tuần đã tới, vậy mà Bàng Thiệu Đình vẫn cứ im ỉm không nói gì. Gọi điện thoại cũng không có ai nghe máy. Đi tìm gặp thì bị từ chối từ ngoài cửa. Thời Nguyệt biết, chuyện hỏng rồi, quả nhiên... Trưa hôm đó, cảnh sát tìm tới cửa, lúc đó chỉ có mình cô ở phòng khách, ông bà nội vẫn còn đang nghỉ trưa.

“Xin hỏi, cô có phải là Thời Nguyệt không?”

“... Là tôi.”

“Cô bị nghi ngờ có liên quan tới một vụ án kinh tế, xin hãy đi theo chúng tôi một chuyến.” Chuyện đã tới nước này, Thời Nguyệt cũng cảm thấy kinh ngạc với sự bình tĩnh của bản thân, “Tôi yêu cầu được gọi luật sư.” “Có thể, nhưng xin hãy đi theo chúng tôi trước đã.”

“Được.”

“Người nhà của cô...”

“Xin chờ sau khi tôi gọi điện thoại cho luật sư đã rồi hãy báo cho họ.” Mấy người cảnh sát nhìn nhau, người đứng đầu nói, “Đi thôi.”

“Đàn chị?” Đàm Hi nhường này, “Ừ, chị cứ bình tĩnh, từ từ nói... Được, em biết rồi.” Kết thúc cuộc nói chuyện, Đàm Hi liền gọi ngay cho Trình Vũ,“... Đại khái là như thế.” “Nghe chứ như là gánh tội thay người khác ấy nhỉ, nhưng sự thật thế nào thì phải gặp rồi mới kết luận được.” “Vậy phiền cô đi một chuyến.” “Có được trả thêm tiền không đấy?”

“Xem cô giải quyết chuyện này thế nào đã.” “OK, cứ giao cho tôi.”

Trưa hôm đó, Trình Vũ lập tức đi tới Cục Cảnh sát, quá trình gặp mặt kéo dài bốn mươi phút, lúc rời khỏi bước chân nhẹ nhàng.

“Đàm Tổng, là tôi đây, Trình Vũ.” “Sự tình thế nào rồi?” Trình Vũ lái xe ra khỏi hầm ngầm, thuận tay đeo tai nghe bluetooth lên, “Quỹ từ thiện bị thâm hụt, kiện tụng không khó, chỉ sợ dư luận không buông tha người. Thời Nguyệt là Tổng giám đốc kiêm pháp nhân, nếu truy cứu thì phải chịu trách nhiệm hoàn toàn, cho dù cô ấy có tham dự vào chuyện này hay không thì cũng đều phải bụng làm dạ chịu.” “Tổng giám đốc kiêm... pháp nhân?” Đàm Hi nhíu mày, “Tình huống này là sao?” “Tôi đã hỏi qua, Thời Nguyệt cũng không hiểu tại sao cô ấy lại trở thành pháp nhân của quỹ từ thiện này nữa.”

“Chẳng lẽ...” Đàm Hi khựng lại, “Nửa đường có thay đổi gì đó?” “Trước mắt có lẽ chỉ có thể giải thích như thế. Đương nhiên, còn phải cần chứng cớ nữa, giờ tôi sẽ chạy tới văn phòng của quỹ từ thiện, hy vọng có thể tìm ra manh mối hữu ích nào đó.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 966 lượt.

Phong thủy được coi là đại diện cho những thuận lợi từ không gian sống xung quanh (Địa lợi), giúp bổ sung cho vận may từ từ trời (Thiên thời) và vận may ta có từ lúc mới chào đời. Sự kết hợp ba loại vận may Thiên thời - Địa lợi - Nhân hòa sẽ quyết định số phận của chúng ta. Phong thủy sẽ giúp ta kiểm soát và cải thiện vận may trong cuộc sống. Cùng đọc và nghiên cứu môn phong thủy ở trang này nhé: Xem phong thủy chẳng hạn như sinh con tuoi suu thang nao tot nhat va sinh thang am nao thi may man nhat, sinh nam 1993 hop mau gi nen chon mau gi de son nha Phong thủy cải tạo vận may, hưng thịnh trong cuộc sống đã được rất nhiều người chứng thực. Trong kinh doanh, doanh nhân cũng rất tin tưởng vào phong thủy để chọn ngày giờ, địa điểm xây dựng đầu tư; những vật phẩm phong thủy cải tạo không gian làm việc;...Phong thủy giúp thu hút luồng sinh khí, vận may, tài lộc,.. thay đổi vận mệnh các doanh nghiệp.

loading...
DMCA.com Protection Status