Nàng dâu cực phẩm

Chương 1209: Công khai: Đây là con trai của tôi


Hàn Sóc đi phía sát tường, tay dắt cô bé Ngộ Hạ, mắt dán chặt vào đôi má phúng phính của cô bé, muốn nhân cơ hội véo mấy cái.

Thình lình1nghe thấy tiếng mở cửa, cô ngước mắt lên theo bản năng....

Bốn mắt nhìn nhau. Chu Dịch kéo khóe miệng, mới uống có hai bình rượu mà đã bắt đầu say8rồi, đúng là càng ngày càng già yếu...

Khoan đã!

Hắn chớp mắt hai cái thật mạnh, lại nhìn về Đàm Hi ở phía xa hơn một chút, nếu là ảo giác thì2sao có thể nhớ tới cả vợ của Nhị Gia được chứ, thế nên...

Là thật!

Khóe miệng Chu Dịch giật giật, đang định nói gì thì Hàn Sóc lại cúi đầu xuống,4đưa tay véo cái má của Ngộ Hạ một cái. Hành động cụp mắt này đã che giấu hoàn toàn sự ngạc nhiên và kinh hoàng cuồn cuộn trong đáy mắt.

“Mẹ nuôi...” Ngộ Hạ nhíu mày.

“Sao thế?”

“Đau.”

Hàn Sóc lập tức rụt tay về, “Xin lỗi con, véo con đau rồi phải không? Để mẹ nuôi thổi giúp con...” Rõ ràng là cô chẳng dùng bao nhiêu sức lực mà. “Không phải ở đây, mà là ở đây.” Cô bé quơ bàn tay nhỏ đang được Hàn Sóc nắm lấy. Hàn Sóc mím môi, trong mắt hiện lên vẻ ảo não: “Bé ngoan, xin lỗi...”

“Mẹ nuôi ngốc quá! Bị lừa rồi! Hi hi...” Hai mắt cong lên, thì ra chỉ là đùa giỡn. “Con ấy!” Hàn Sóc véo mũi cô bé, ánh mắt chiều chuộng, nghiễm nhiên coi người nào đó như không khí, hoàn toàn làm lơ.

Chu Dịch ngây ngốc nhìn gương mặt cười nghiêng nghiêng của người phụ nữ một cách say mê, “quả ớt nhỏ” trong trí nhớ của hắn hình như chưa từng dịu dàng như thể bao giờ, đặc biệt là đối với hắn.

Hàn Sóc xoa xoa bàn tay mũm mĩm của Ngộ Hạ: “Đi thôi, về nhà nào.” “Mẹ nuôi, mẹ biết chú này ạ?” Đôi mắt trong trẻo và đen láy của Ngộ Hạ nhìn thẳng vào Chu Dịch. Trong đôi mắt, ngoài sự khó hiểu ra thì cũng chỉ toàn là sự ngây thơ, đơn thuần.

Đồng tử Hàn Sóc co lại.

Chu Dịch cũng ngừng thở.

Không hiểu sao hắn lại rất mong chờ câu trả lời của cô.

“Không quen.” Ngộ Hạ mím môi: “Thế sao chú ấy cứ nhìn mẹ thế ạ?”

“À, chắc là có bệnh rồi.” “Bị ốm ạ?” Ngộ Hạ nghiêng đầu, nhìn người đàn ông cao lớn cũng phải ngang chừng với ba mình. Chú này rất đẹp, tại sao lại bị ốm chứ nhỉ? Trong lòng cô bé nảy sinh sự đồng cảm, vươn tay kéo ống quần Chu Dịch: “Chú có đau không?” Cụ nội nói, bị ốm sẽ rất đau, thế nên nhất định không thể bị ốm được. Chu Dịch chỉ cảm thấy trong ngực co rút, suýt nữa bị câu hỏi ngây thơ của đứa trẻ con làm cho rơi nước mắt. Duỗi tay, khẽ vuốt ve đầu cô bé, âm thầm liếc nhìn về phía Hàn Sóc một cái, hắn đáp: “Có, đau lắm.”

“Vậy... Chú có cần tới bệnh viện không ạ? Nhà cháu có xe!”

“Cảm ơn, không cần.”

“Nhưng mà cháu không muốn thấy chú bị đau...” “Tại sao?” Chu Dịch không hiểu nổi tại sao cô bé này có thể bày tỏ thiện ý với người ngoài một cách hào phóng như thế. Hoặc là nói, hắn không tin con gái của Lục Chinh lại là loại “ngốc bạch ngọt” có tình thương tràn lan như thế này.

Giây tiếp theo, cô bé đã cho hắn câu trả lời...

“Bởi vì chú và anh A Thận rất giống nhau, cháu cũng không muốn thấy anh ấy bị đau!”

Chu Dịch nghe mà như lạc vào trong sương mù.

Anh... A Thận?

Ai cơ?

Còn chưa đợi hắn nghĩ thông suốt thì Hàn Sóc đã đột nhiên xoay người, một tay dắt Ngộ Hạ, một tay kéo Đàm Hi, vừa lúc che khuất thân mình bé nhỏ ở phía sau.

Đàm Hi đỡ trán, giấu đầu lòi đuôi như thế này chẳng phải càng dễ dàng bại lộ hơn sao?

Cái này gọi là, quan tâm quá sẽ bị loạn...

Quả nhiên... Chu Dịch cũng phát hiện một sự không thích hợp rất rõ ràng, trong đầu có thứ gì đó lướt nhanh qua nhưng hắn không kịp bắt lại.

Đúng lúc này, Lục Chinh đã quay trở lại sau khi đi thanh toán tiền.

“Đứng hết ở đây làm gì thế?”

Bước chân đang định tiến lên của Chu Dịch chợt ngừng lại, cung kính chào một tiếng, “Nhị Gia.” Lục Chinh hơi gật đầu, “Đi trước.” Sau đó bế con lên, nhanh chóng rời đi, bóng dáng đi về phía ánh sáng nên càng thêm cao lớn. Đàm Hi cũng vội vã kéo Hàn Sóc. Hàn Sóc hoàn hồn, dắt tay Ngộ Hạ, “Cục cưng, về nhà nào.” “Nhưng mà chú...” “Ngoan, nghe lời!” Hàn Sóc vội vã ngắt lời cô bé.

“... Vâng!” Người lớn kỳ lạ thật đấy!

Đàm Hi là người rời đi cuối cùng, trước khi đi còn đưa mắt nhìn Chu Dịch, vẻ mặt cười như không cười hơi có vài phần ý tứ sâu xa, đột nhiên... “Xem ra, mấy năm nay Chu Tổng sống cũng được đấy chứ.”

Nói xong, lập tức rời đi.

Chu Dịch vẫn đứng đờ ra tại chỗ y như một khúc cây, ánh mắt lúc sáng lúc tối. Không biết qua bao lâu, đột nhiên hắn ngẩng phắt đầu lên, đôi đồng tử sáng chói đến dọa người.

Vừa rồi, Lục Chinh không phải chỉ bề một đứa trẻ mà là hai đứa! Nhưng rõ ràng cô bé con bị Hàn Sóc dắt trong tay cơ mà, nếu thế...

Đứa trẻ còn lại là ai?

Anh A Thận?

Lại nghĩ tới sự thất thổ trong nháy mắt kia của Hàn Sóc, không phải cô ấy đang sợ hãi, mà là... lo lắng!

Lo lắng gì chứ? Hoặc là nói, lo lắng ai? Một suy đoán khó tin dần dần hình thành trong đầu hắn, Chu Dịch lảo đảo lùi về sau nửa bước... Điện ảnh Thế Kỷ, văn phòng Tổng tài. Cốc cốc. Tiếng gõ cửa truyền vào. “Vào đi.”

Trương Hướng Dương đẩy cửa tiến vào, “Chu Tống, anh tìm tôi ạ?”

Người đàn ông ngồi sau bàn làm việc đang day trán, cảm giác say rượu không dễ chịu chút nào, “Ngồi đi.”

Trương Hướng Dương nghe theo. “Dùng mối quan hệ của cậu, điều tra giúp tôi một người.” Trong đáy mắt Chu Dịch lướt qua sự tăm tối, còn chưa kịp nhìn thì đã biến mất.

“Ai?”

“Hàn Sóc.”

“Tân Ảnh Hậu ư?” Trương Hướng Dương khẽ họ một cái, “Lần trước giúp cô ấy quan hệ công chúng nên tự liệu đại khái cũng đã nằm trong tay rồi, ý anh là... muốn tôi điều tra về phương diện nào?”

“Thành viên gia đình.”

“Tôi không hiểu...”

“Nói thế này đi.” Chu Dịch ngước mắt lên nhìn, “Cậu đi điều tra xem có phải cô ấy có một đứa con trai hay không?” “Con trai ư?” Giọng đột nhiên cao vút và méo mó, rõ ràng là có vẻ không thể nào tin nổi.

Ánh mắt Chu Dịch trở nên lạnh lẽo, “Có cần tôi nhắc lại thêm lần nữa hay không?”

“Không, không cần ạ...” “Ra ngoài đi!”

Trương Hướng Dương chạy té khói, nguy cơ trước mắt coi như đã tránh được rồi, nhưng sự chấn động trong tâm lý vẫn cứ mãi không tan đi được.

Hàn Sóc có con trai ư?

Có chắc không phải là con nuôi hay thú cưng linh tinh gì không thể:

Một khi tin tức này là thật, chưa kết hôn mà đã có con...

Anh ta không dám tin là giới giải trí sẽ bị chấn động tới mức nào!

Vừa mới tẩy trắng xong, chẳng lẽ lại muốn nhảy vào chảo nhuộm lần nữa hay sao?

Còn chưa chờ Trương Hướng Dương tra rõ mọi chuyện thì Hàn Sóc đã đăng ngay ảnh chụp chung với con trai của mình lên tài khoản INS cá nhân. Hai mẹ con cùng đón hoàng hôn, đứng ngược sáng, một lớn một bé, một cao một thấp. Hai người mặc quần áo giống nhau, bày ra động tác y chang nhau. Tiêu đề: Giới thiệu với mọi người một chút nhé, đây là con trai tôi, con ruột. Từ lúc đăng lên cho đến khi lên đỉnh hot search, được dán nhãn “hot”, toàn bộ quá trình chỉ mất đúng hai mươi phút.

Giống như một tảng đá lớn quăng vào trong giới giải trí, ẩm... Bọt nước văng khắp nơi.

Mọi người bị ném đến không kịp trở tay.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 960 lượt.

Thần Chú Đại Bi linh nghiệm không thể nghĩ bàn. Nếu người nào trì tụng Chú Đại Bi mỗi đêm 5 biến, thì đặng tiêu hết những tội nặng sanh tử trong trăm ngàn vạn ức kiếp. Tổng hợp các bài Pháp về chú đại bi từ từ trang chú đại bi chẳng hạn như nhac chu dai bi tieng viet, chu dai bi 108 bien rất hữu ích cho sự nghiên cứu và hành trì chú đại bi của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status